Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hoa Hồng Nhỏ Ôm Lấy Mặt Trời - Chương 3: Chapter 3: Ước mơ

Ừa ừa, chắc chắn ba năm này sẽ không suôn sẻ rồi!

Vào lớp học, chuông báo của nhà trường bang lên hai hồi " ben...ben..." Báo hiệu rằng nhà trường cần họp gấp cho các lớp trường toàn trường. Vào lớp Giang Kì nhắc các bạn nên chọn cho mình một ước mơ, mục tiêu để thầy cô dễ hỗ trợ cho những điểm mạnh trong học tập, tự tin vào năng lực để theo đuổi ước mơ tốt hơn. Suy nghĩ thật kĩ lưỡng để chọn khối học, phong trào trường tổ chức cho hội thảo lần này. Tôi có chút buồn bã vì vẫn chưa có một dự định mới của riêng mình. Đến đây, tôi lại nhớ về một kỉ niệm không vui vẻ gì của mình thời thơ ấu. Tôi cũng có cho mình một ước mơ, tôi rất thích. Đó chính là biên kịch viên. Tôi yêu thích nó, bởi từ nhỏ tôi đã rất thích coi phim, thích được cầm ngòi bút để viết nên những câu chuyện. Nhưng vì một chút sự cố nhỏ, tôi đã từ bỏ nó- ước mơ chưa được chấp cánh.

Vào tiết học đầu tiên, tôi rất vui vì đến tiết hoạt động trải nghiệm. Dù tên môn học này là trải nghiệm những lại là học những lí thuyết trong sách chứ không được trải nghiệm. Nhưng nó vẫn mang lại thích thú cho tôi. Bởi vì, ở môn học này mọi người sẽ chia sẻ những sở thích, suy nghĩ riêng của bản thân về một vấn đề nào đó. Bài học hôm nay vừa khéo tên là "ước mơ của em" tôi khá bất ngờ vì tôi thực sự chưa nhận định rõ ước mơ của mình là gì? Lạc lối trong những suy nghĩ bao trùm? Tôi ngước mắt lên, thấy những bạn học bên cạnh đều có cho mình ước mơ về nghề nghiệp. Quay sang cũng thấy Thập Mỹ cũng đã có cho mình một mục tiêu. Tôi hỏi "ước mơ của cậu là gì?" Cậu ấy trả lời với sự kiên định hiện rõ "Tớ muốn trở thành một cảnh sát viên để bắt hết những tên lừa đảo" tôi sửng sờ hồi lâu, rồi cũng quyết định theo Thập Mỹ cho xong, tôi nghĩ "bây giờ mình không biết được con đường thực sự của bản thân thì thôi học chung với Thập Mỹ, sau này cũng là bạn thân tiếp. Quá tiện luôn." Đưa bút xuống phiếu điền nguyện vọng, thì Thập mỹ hỏi tôi lại "vậy ước mơ của cậu là gì" tôi băn khoăn hồi lâu, rồi cùng nói cho cậu ấy biết về suy nghĩ bắt chước của mình trước đó. Thập Mỹ nhẹ lời nói với tôi " không nên như vậy đâu, ước mơ, sự nghiệp là chuyện quan trọng, không nên chọn bừa bãi" tôi ngẫn ngờ hồi lâu, suy nghĩ về ước mơ của mình hiện tại. May mắn cô giáo cho thời hạn là 2 ngày để lựa chọn. Ba tiếng trống vàng lên, báo hiệu giờ giải lao đã đến. Nhưng vấn đề của tôi vẫn còn đó. Tôi lê bước ra ngoài hành lang đứng hóng gió, bước xuống cầu thang trường tôi nhìn thấy anh trai hôm trước, nghe cuộc trò chuyện của anh và bạn, tôi nghe lóm được:

- Cậu rất nổi tiếng, có rất nhiều bạn nữ thích, vậy cậu có thích ai không?

- Tôi không biết, mà cậu hỏi nhiều quá.

- Nếu không, nói cho tôi biết gu của cậu là gì?

- Ừ a ừa...ừa, tôi định làm diễn viên nên người yêu của tôi sẽ là biên kịch viên.

- Cậu mong làm nam chính trong cậu chuyện của vợ sao?

- Nó rất hay mà. Ban đầu, nghe cuộc trò chuyện ấy, tôi có chút vui vẻ vì nhận ra mình đã có mục tiêu cho bản thân. Cũng bất ngờ thay khi anh ấy lại cho diễn viên là ước mơ của anh. Tôi có chút nghi hoặc nhưng lại không tiến lại hỏi. Tôi bước vào lớp với nhiều suy tư hiện rõ. Nhớ về thời thơ ấu, tôi rất đam mê viết tiểu thuyết, cả ngày tôi có thể viết không dừng, những khi câu chuyện của tôi được đăng lên, nó tên là "nguyện là tên trộm cướp lấy ánh trăng" tôi hi vọng, đặt niềm tin rất nhiều với tay nghề của mình, nhưng trái với kì vọng của tôi, mọi người - những đọc giả lại có vẻ không thích, họ không nói gì nhưng ban đầu tôi còn nghĩ chắc do tiến độ hay lỗi viết của mình không hợp ý. Tôi bắt đầu đăng lên mạng, trang cá nhân hay những phương tiên cộng đồng với nickname giả, ẩn danh. Tôi thấy rất nhiều lời góp ý, nhưng đa phần là nhưng lời chê bai, trong đó có một bình luận khiến tôi tổn thương "Nếu đã viết dở thì đừng viết, thật nhảm nhí" tôi đã rất thất vọng khi nhìn thấy bình luận ấy, không ngờ rằng một người kiêu ngạo về năng lực của bản thân đã sụp rồi! Từ đó, tôi không còn viết tiểu thuyết càng ghét tư tưởng làm biên kịch viên của chính mình. Tôi đã rất nhiều rất nhiều lần muốn thử lại, nhưng bức tường rào suy nghĩ tiêu cực lại không cho tôi bước qua. Khi nghe anh ấy nói, tôi đã thực sự buồn, vì có lẽ bản thân đã đánh mất cơ hội cuối cùng này rồi.

(Cô gái nhỏ tưởng chừng như mạnh mẽ, nhưng lại yếu đuối trong chính suy nghĩ của mình.)

Tiết sau của chúng tôi, là môn thể dục thể thao, tôi không háo hức gì với môn này cả. Bởi tôi rất ghét những môn vận động như này. Chúng tôi ra sân thể dục, thấy có rất nhiều người. Bỗng có một tiềng" wao...wao ê biết không, tí nữa anh Thiên Minh sẽ thay thế thấy thể dục khi thấy mắc đi huấn luyện đó" tôi nghe xong cũng có chút thích thú, vì anh trai này tôi chưa gặp qua lần nào. Lần này, chắc chắn gặp được không? Nhưng chắc chắn không ưu tú bằng người ấy của mình." Hihi." Tiếng hố hét càng to hơn khi Thiên Minh bước vào. Tôi quay người lại, định chiêm ngưỡng soái ca của bọn nữ sinh. Thì tôi há hốc miệng khi nhìn thấy khuôn mặt quên thuộc đó" anh ấy...anh ấy sao? Không phải chứ, chết rầu!" Tôi sững sờ với chuyện trùng hợp đến bất ngờ.

- xin chào các em, anh tên là Thiên Minh học khoá COO6. Hôm nay, anh sẽ thay thế thầy minh quản lí lớp mình nhé! - Dạ...ạ....trời ơi, ước gì thấy đi tập huấn quài để không dạy. - Anh cũng rất do dự khi đồng ý, nhưng anh nghĩ mình cần tự tin và hướng ngoại hơn một chút. Mong các em hợp tác để anh dễ nói chuyện hơn với thấy nhé! Tôi đứng tựa vào tường như đang ở giữa chợ đang nhốn náo cả lên. Trời ơi! Trời ơi! Ai mà cứu nổi mày đây. Tô kiều ơi! Từ đằng xa tôi thấy Giang kì cùng đám bạn bước lại chỗ anh Thiên Minh đang ngồi. Tôi có chút khó chịu trong người rồi, định đứng dậy xin xuống phòng y tế nhưng vẫn không tự chủ được mà muốn ngồi lại xem Giang kì muốn nói gì? Bổng tôi thấy ánh mắt Thiên Minh nhìn về hướng tôi, quay đầu xem đằng sau có ai thì thấy có rất nhiều người. Tôi vụt tắt suy nghĩ mình là người đặc biệt. Tôi ngồi đó hồi lâu, vẫn chưa thấy họ ngừng nói chuyện, mà cơn đau lại càng nhói hơn, tôi nhức chân lên nhưng nhanh chóng quỵ xuống vì quá đâu. Quay lại nhờ thập Mỹ dìu đến phòng y tế, nhưng quên Thập Mỹ vừa mới nói tôi cậu ấy đi ra ngoài. Tôi ngoài ôm bùng biết mình đã đến ngày dâu. Biết quần thể dục đã bị thấm đỏ, tôi không giám đứng lên, nhưng nếu chờ Thập Mỹ trở lại, chắc tôi không chịu nổi.

" Ôi! ôi...đau quá, giờ mình phải làm sao đây"

Tôi xấu, ngồi đó nhìn sự vui vẻ của mình. Bỗng nhiên, có một tiếng giọng ấm ấp.

- Em có sao không? Nhìn em yếu quá.

- Em...em... Anh ấy nhẹ nhàng nhất tay tôi lên, lấy áo thể thao ngoài buộc quanh eo tôi. Bế tôi lên đưa xuống phòng y tế. Tôi đưa mặt nhìn vào khuôn mặt hoàn Mỹ ấy, thì thấy có chút quên thuộc trong mơ màng tôi gọi tên anh "đồ đồ" Quá đau, tôi ngất đi trong vòng tay anh.

Tỉnh lại trong phòng y tế, vẫn đang ngỡ ngàng về việc trước mắt. Thiên Minh - anh ấy đã ngủ thiếp đi ở giường của tôi. Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt điển trai ấy khiên tôi không tự chủ được mà lấy tay che nắng giúp anh. Tôi ngẩn ngơ nhìn rõ vào khuôn mặt đó. Vẫn cảm thấy quên thuộc. Bỗng tôi chợt nhớ ra giờ bản thân đã là kẻ thù của bọn nữ sinh toàn trường Đang chìm trong đóng suy nghĩ hỗn độn của mình, thì Thiên Minh tỉnh dậy, tôi thở phào nhẻ nhỏm khi may bản thân đã lãng qua chuyện khác, chứ nếu để anh ấy nhìn thấy ánh mắt mê trai vừa nảy thì........nhục chết.

Bất ngờ thay, sau khi tỉnh dậy, anh ấy nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kì lạ. Ánh mắt đó hiện rõ vẻ lo lắng và ấu sầu. Tôi buộc miệng hỏi “Mặt em có dính gì sao?" Anh vội vàng trả lời " à… không, không có" tôi cảm ơn nhanh với anh rồi nhanh chóng về lớp. (Có lẽ, chính cô gái nhỏ Tô Kiều cũng không nhận ra chàng trai cô đang thầm thích thiên Minh chính là anh trai đồ đồ mà cô khao khát gặp lại.)

Trên đường đi về, tôi nhìn thấy ánh mặt đằng đằng sát khí của mọi người. Tôi kiểu " tưởng có mấy người mới thích anh ấy sao, tôi cũng thích mà" tôi chạy về lớp một hơi, không nhìn lại. Về đến lớp lại phải nhìn cái mặt khó chịu của Giang kì, tôi cảm thấy còn mệt hơn vừa nảy. Trên đường đi về, tôi cũng gặp Minh triết, tôi có một chút bất ngờ khi câu ta nhắc tới Thiên Minh:

- cậu và Thiên Minh có gì với nhau à! Anh ta có vẻ khá lo lắng.

- có gì? Hay không? Thì mắc gì đến cậu, quá nhiều chuyện rồi đó!

- Tôi chỉ tốt bụng muốn nhắc cậu tôi. Tốt nhất đừng quên người như anh ta. Tôi cảnh cáo cậu đấy.

Nói xong, Minh Triết không để tôi nói gì thêm mà rồi đi ngay sao đó, để lại tôi ôm một nỗi hồi nghi lớn. Về lớp, tôi gặp Thập Mỹ với vẻ lo lắng chạy lại chỗ tôi" cậu có sao không, tớ vừa mới vừa nghe tin cậu vậy. Có sao không?" Tôi vẫn không thoát khỏi suy tư vừa nảy. Nghi hoặc về mối quan hệ của Thiên Minh và Minh Triết. Tôi ngẫn ngơ hồi lâu hỏi Thập Mỹ" Tớ hỏi cái này, nếu có gì thì cậu tha lỗi cho tớ nhé!" Thập mỹ nói ngay: "Ờ ờ"

- Minh Triết khi nhỏ ở đâu thế?

- chuyện này sao? không nhớ nữa! À .... à cậu ta có lần nói là lúc nhỏ cậu ta ở đây với mẹ kế, nhưng khi mẹ cậu ta mất thì cậu ta chuyển lên nhà ba của cậu ta.

- cậu ta đã từng ở đây sao? " Bây giờ, chỉ cần biết thiên Minh lúc nhỏ ở đâu thì mọi chuyện sẽ được giải quyết" Việc này, ngỡ đơn giản những hỏi rất nhiều người vẫn không có câu trả lời. Bỗng trống đầu tôi nhảy số, nghĩ ngay đến một người. Không ai khác, người thích thầm thiên Minh điên cường Giang Kì, nghe nói rất thân với gia đình anh ấy. Tôi mạo muội đến gặp Giang kì, sau cái liết mắt qua lại hôm trước, thì thiện cảm của tôi và cậu ấy đã không mấy vui vẻ, suôn sẻ.

- Hello, Giang Kì! Tôi có chuyện muốn hỏi cậu, nghe nói cậu rất thân với gia đình anh Thiên Minh phải không? – Sao, có chuyện gì? Ừ, thì sao, ê mà không phải thân mà là rất thân ấy. - Vậy lúc nhỏ, anh ấy đã từng sống ở đây không? Anh ấy có em hay không? - Sao hôm nay lại hỏi nhiều thế, nhanh gọn tất cả là không. Thật nhiều chuyện, mà đừng nói cậu thích anh Thiên Minh của tôi nhé! Cậu không có cửa đâu. Tôi về lớp, tâm trạng cũng tốt hơn. Nhưng vẫn cảm thân" Tô Kiều, mày lại tin thằng Minh Triết nữa à! Bừa trước xém đi bộ, mày không nhớ à!" Trấn an bản thân, một người ưu tú như Thiên Minh sao lại quên biết đến tên tồi Minh Triết được chứ!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free