(Đã dịch) Vệ Sĩ Siêu Cấp Của Hoa Khôi - Chương 0785 : Không những cứu sẽ chết
Bất quá hiển nhiên đám tiểu hài tử này đều rất lo lắng tình huống của Úc Tiểu Khả, bọn họ thấy Úc Tiểu Khả thổ huyết, làm sao có thể yên lòng?
Chờ tiểu hài tử đều rời đi, lão phụ nhân mới nhìn về phía Lâm Dật: "Tiểu Khả trộm tiền của ngươi sao? Bất quá ngươi ra tay, cũng thật sự quá tàn nhẫn...... Cư nhiên còn đuổi tới nơi này...... Nàng trộm tiền của ngươi, ta có thể bồi thường cho ngươi, hy vọng ngươi buông tha Tiểu Khả...... Nó là đứa trẻ tốt, tin tưởng ngươi cũng thấy đấy, nó trộm tiền, hoàn toàn là vì cô nhi viện này, nếu không lão bà tử ta không còn dùng được, cũng không thể để đứa nhỏ này đi ra ngoài......"
Lão phụ nhân không mu���n để đám trẻ con cô nhi viện biết tỷ tỷ Tiểu Khả mà bọn chúng kính yêu mỗi ngày phải ra ngoài kiếm tiền, trên thực tế là đi trộm đồ, chuyện này, chỉ có lão phụ nhân một người biết, người khác đều không rõ ràng.
Đây cũng là nguyên nhân lão phụ nhân kêu đám tiểu hài tử vào nhà, việc này, có thể gạt tiểu hài tử vẫn là tận lực gạt, tốt nhất đừng cho bọn chúng biết trước, việc này đối với sự trưởng thành của bọn chúng cũng không tốt.
Lâm Dật nghe xong lời của lão phụ nhân thì hơi ngạc nhiên, lập tức liền hiểu ra, lão phụ nhân hiểu lầm, bà ta coi mình là người bị mất đồ, mà vết thương của Úc Tiểu Khả cũng là do mình gây ra, còn mình theo tới nơi này, hiển nhiên cũng là vì chuyện này.
Mà thân thủ của Úc Tiểu Khả, lão phụ nhân rất rõ ràng, tuy rằng không phải quá lợi hại, nhưng người có thể đả thương nó cũng không phải tầm thường! Lâm Dật nếu có thể đả thương Úc Tiểu Khả, kia hiển nhiên là có công phu trong người, lão phụ nhân tuy rằng nhìn không thấu thực lực của Lâm Dật, nhưng cũng rất cẩn thận.
Cho nên lão phụ nh��n vì Úc Tiểu Khả khuyên vài câu, hy vọng Lâm Dật có thể lý giải.
"Ngươi hiểu lầm, nàng không trộm tiền của ta." Lâm Dật lắc đầu.
"Không trộm?" Lão phụ nhân sửng sốt, có chút kinh ngạc nhìn Lâm Dật: "Không trộm, vậy ngươi vì cái gì ra tay tàn nhẫn như vậy?"
Ngữ khí của lão phụ nhân trở nên ngưng trọng, trên mặt cũng hiện ra vẻ cảnh giác, nhất thời, cả người khí thế cũng tăng lên.
"Hoàng giai cao thủ?" Lâm Dật hơi sửng sốt, rồi lại lắc đầu: "Thực lực của ngươi không có tới hoàng giai...... Nhưng khí thế thì có, thật cổ quái......"
Lão phụ nhân tăng khí thế trên người, mà Lâm Dật nháy mắt liền phát hiện thực lực của lão phụ nhân, là Hoàng giai sơ kỳ! Bất quá, khí thế là một chuyện, ngay sau đó Lâm Dật liền cảm thấy không thích hợp, tuy rằng khí thế là Hoàng giai, nhưng chân khí trên người lão phụ nhân lại không nồng đậm, giờ phút này có được một nửa thực lực của Hoàng giai đã là rất tốt, giống như bị cái gì đó phong ấn mất một nửa chân khí vậy.
"Ngươi...... Ngươi biết Hoàng giai?" Sắc mặt lão phụ nhân đột nhiên bi���n đổi, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Dật, bà không ngờ Lâm Dật liếc mắt một cái liền nhìn thấu thực lực của mình, vậy Lâm Dật cũng là một cao thủ?
"Tiểu Khả không phải ta làm bị thương, vết thương của nàng là do Tống Lăng San đánh." Lâm Dật không trả lời lão phụ nhân về vấn đề Hoàng giai, mà là giải thích vết thương của Úc Tiểu Khả.
"Tống Lăng San? Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Tống Lăng San?" Lão phụ nhân hiển nhiên là nghe qua tên Tống Lăng San.
"Ừ, ngươi tránh ra một chút, vết thương của Tiểu Khả rất nặng, nếu không cứu có thể sẽ chết." Lâm Dật không quan tâm lão phụ nhân, tự mình ngồi xuống, cầm tay Úc Tiểu Khả.
Vốn là khí thế căng như dây cung, lão phụ nhân vốn đã quyết định cùng Lâm Dật liều mạng, nhưng Lâm Dật tựa hồ căn bản không có ý định đánh nhau với bà, ngồi xuống, đem nhược điểm hoàn toàn bại lộ trước mặt lão phụ nhân, nhất thời lão phụ nhân có chút không biết nên làm thế nào cho tốt.
Là tấn công hay không tấn công? Lão phụ nhân cảm thấy, theo góc độ này, ra tay với Lâm Dật, đối với mình là có thêm ưu thế tuyệt đối, tối thiểu có thể chiếm tiên cơ, nhưng Lâm Dật lại nói, Úc Tiểu Khả không phải hắn làm bị thương, hắn tới là vì cứu Úc Tiểu Khả?
Lão phụ nhân tuy rằng không quá tin lời Lâm Dật, nhưng thấy hắn bắt tay Úc Tiểu Khả, tựa hồ không có ý làm hại Úc Tiểu Khả, một lòng lo lắng hơi buông xuống, nhưng vẫn cảnh giác nhìn Lâm Dật, sợ Lâm Dật sẽ làm ra chuyện gì tổn thương Úc Tiểu Khả.
Lâm Dật kiểm tra vết thương của Úc Tiểu Khả, vốn một chưởng của Tống Lăng San, chỉ làm cho nội tạng của Úc Tiểu Khả bị di vị, nghỉ ngơi một thời gian là có thể khôi phục, nhưng Úc Tiểu Khả lại liều mạng dùng hơi tàn cuối cùng chạy về cô nhi viện, khiến cho vết thương của nàng thêm nghiêm trọng, đã xuất hiện nội thương, nếu không nhanh chóng cứu chữa, cho dù khỏi hẳn, cũng sẽ lưu lại di chứng.
"Tìm cho ta một gian phòng yên tĩnh, đừng để ai đến quấy rầy ta!" Lâm Dật ôm Úc Tiểu Khả, phân phó lão phụ nhân.
"Ngươi...... Ngươi thật sự muốn cứu Tiểu Khả?" Lão phụ nhân tự nhiên là có chút không tin Lâm Dật, dù sao chỉ mới gặp mặt một lần, bà lại không biết Lâm Dật cùng Úc Tiểu Khả có quan hệ gì, cho nên có chút chần chờ.
"Nếu ngươi có thể chữa khỏi, có thể để ngươi trị." Lâm Dật thản nhiên nói.
"Ta......" Lão phụ nhân làm sao biết chữa bệnh? Nếu không có lời của Lâm Dật, phản ứng đầu tiên của bà là đưa Úc Tiểu Khả đến bệnh viện.
Có lẽ là việc Lâm Dật ôm Úc Tiểu Khả làm vết thương của nó thêm trầm trọng, ngay lúc lão phụ nhân do dự có nên tin Lâm Dật hay không, Úc Tiểu Khả lại tỉnh lại, gian nan mở mắt, thấy mình đang ở trong lòng Lâm Dật, hơi sửng sốt rồi nói: "Ngươi tới cứu ta sao? Ngươi muốn đưa ta đến bệnh viện sao? Tống Lăng San có đuổi theo không?"
"Tiểu Khả, con sao rồi?" Lão phụ nhân không ngờ Úc Tiểu Khả lại đột nhiên tỉnh lại, kinh hỉ vội hỏi.
"Sư phụ......" Úc Tiểu Khả thấy lão phụ nhân, gian nan cười: "Con không sao, bị Tống Lăng San đánh......"
Nói xong câu đó, Úc Tiểu Khả lại hôn mê bất tỉnh, nàng cảm thấy Lâm Dật khẳng định sẽ không thấy chết mà không cứu, hơn nữa lại có lão viện trưởng ở bên cạnh, nàng cũng không cần cố gắng chống đỡ nữa.
Lão phụ nhân nghe xong lời Úc Tiểu Khả, lại thấy Úc Tiểu Khả không có chút địch ý nào với Lâm Dật, rốt cục yên lòng, vội vàng dẫn Lâm Dật đến một gian phòng không người: "Đây là phòng của Tiểu Khả, tách biệt với bọn trẻ, ở đây hẳn là không ai quấy rầy ngươi...... Bất quá, ngươi thật sự có thể cứu Tiểu Khả?"
Lâm Dật nhíu mày, lão phụ nhân này nếu là sư phụ của Úc Tiểu Khả, hơn nữa lại thật sự quan tâm Úc Tiểu Khả, cho nên Lâm Dật cũng không biểu hiện ra vẻ mất kiên nhẫn.
"Có thể cứu, ngươi đi ra ngoài đi." Lâm Dật thản nhiên nói.
"Cái này......" Lão phụ nhân có chút khó xử, bà vẫn chưa hoàn toàn yên tâm với Lâm Dật, không dám tùy tiện rời đi, sợ Lâm Dật sẽ làm ra chuyện gì tổn thương Úc Tiểu Khả! Dù sao Úc Tiểu Khả rất xinh đẹp, nếu Lâm Dật có ý đồ xấu, thừa dịp Úc Tiểu Khả không thể động đậy mà làm bậy thì sao?
Nếu Lâm Dật biết ý nghĩ của lão phụ nhân, chỉ biết cười khổ.
"Nếu ngươi muốn nhìn, vậy cứ ở lại xem." Lâm Dật thấy lão phụ nhân không chịu đi ra, cũng không đuổi bà, nếu bà là cao thủ Hoàng giai, hẳn là có thể nhìn ra mình cứu Úc Tiểu Khả như thế nào.
Bản dịch chương này được bảo hộ và phát hành độc quyền tại truyen.free.