(Đã dịch) Vệ Sĩ Siêu Cấp Của Hoa Khôi - Chương 3471: Đột phá, thiên giai hậu kỳ cao nhất!
"Thật vất vả......" Sắc mặt Lâm Dật trở nên đỏ bừng, hắn không rõ vì sao lại xuất hiện tình huống như vậy!
Rõ ràng trước kia dùng Tụ Khí Đan đều không có vấn đề gì, mà lần này, vì sao lại xuất hiện tác dụng phụ lớn như vậy?
Đây là một loại cảm giác khó thở, tuy rằng không thể nói là hô hấp khó khăn, nhưng là chân khí không lưu thông, Lâm Dật không hấp thu được thiên địa linh khí, toàn thân kinh mạch đều không ngừng run rẩy kháng nghị.
Khang Chiếu Minh!
Lâm Dật bỗng nhiên nghĩ tới Khang Chiếu Minh, viên Tụ Khí Đan này là do Khang Chiếu Minh đưa cho, chẳng lẽ Khang Chiếu Minh đã động tay chân vào bên trong, khiến cho xuất hiện tình huống khác với d�� vãng?
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có khả năng này!
Thảo nào lúc trước Khang Chiếu Minh lại dễ dàng đưa đan dược tới như vậy, nguyên lai là có âm mưu trong đó!
Bất quá giờ phút này Lâm Dật cũng không rảnh đi oán hận Khang Chiếu Minh, hắn phải nghĩ ra một biện pháp giải quyết mới được! Hiện tại, thiên địa linh khí quanh thân đã không đủ cho Lâm Dật hấp thu, cho nên Lâm Dật phải có một biện pháp giải quyết.
Trong giây lát, Lâm Dật vỗ đầu, chính mình thật sự là ngồi trên núi vàng mà không biết!
Ở thế tục giới, thiên địa linh khí đã gần như không còn, nhưng trong ngọc bội không gian thì cái gì cần có đều có, Lâm Dật tùy thời đi vào đều có thể hấp thu vô cùng vô tận thiên địa linh khí! Nghĩ đến đây, Lâm Dật nhanh chóng tiến vào ngọc bội không gian.
Giờ khắc này, Lâm Dật giống như cá gặp nước, cả người sảng khoái tột đỉnh, linh khí tinh thuần trong ngọc bội không gian theo mạch môn dũng mãnh tiến vào kinh mạch cùng đan điền của Lâm Dật, mà thể lực chân khí trong thân thể Lâm Dật cũng tăng cao lên!
Cái loại cảm giác này, giống như là lại dùng một viên Tụ Khí Đan vậy.
Nhưng là, tuy rằng như thế, trong lòng Lâm Dật vẫn có chút không yên, dù sao Lâm Dật căn bản không rõ ràng đan dược này còn có di chứng gì không, nếu có thì không chừng còn có thể xảy ra vấn đề gì!
Bất quá dù vậy Lâm Dật cũng không có biện pháp, chỉ có thể đi một bước xem một bước, trước thỏa mãn nhu cầu thiên địa linh khí trước mắt đã!
Trong mấy hơi thở ngắn ngủi, chân khí trong thân thể Lâm Dật đã tăng vọt gấp đôi, thậm chí giờ phút này còn duy trì xu thế tăng lên!
Bỗng nhiên, tốc độ tăng lên của chân khí đột ngột dừng lại, và Lâm Dật, lại va chạm vào bình cảnh đỉnh phong Thiên Giai hậu kỳ!
Không thể nào? Viên Tụ Khí Đan này cư nhiên có thể liên tiếp tăng hai cấp? Lâm Dật thật sự có chút kinh ngạc! Thứ này trừ bỏ có chút dọa người ra, thì thật là một thứ tốt hiếm có, tốt như vậy, Khang Chiếu Minh đưa cho mình, Huyền Trần lão tổ có biết không?
Không biết từ chỗ nào ngưng tụ, trong cơ thể Lâm Dật bỗng nhiên sinh ra một cỗ lực đạo khổng lồ, vô cùng bá đạo đánh sâu vào mỗi một chỗ gân mạch, lực đạo này đi qua, vô luận lớn nhỏ gân mạch đều rõ ràng tăng lên một vòng. Mà cùng lúc đó, bình cảnh phía trước chạm đến cũng bắt đầu chậm rãi tan rã.
Quá trình này thuận lợi khiến cho chính Lâm Dật cũng có chút khó tin, nhưng giờ phút này chân khí bàng bạc không ngừng dâng lên trong cơ thể rõ ràng cho thấy, tầng bình cảnh kia quả thật đã bị cự lực của Tụ Khí Đan phá vỡ!
Không có cảm giác thống khổ như khi đột phá Thiên Giai hậu kỳ trước kia, Lâm Dật đột phá tới đỉnh phong Thiên Giai hậu kỳ hoàn toàn là một loại cảm giác tự nhiên mà vậy, thập phần thuận lợi.
Chẳng lẽ là bởi vì liên tục đột phá, khiến cho lần thứ hai đột phá không còn thống khổ như trước?
Cụ thể là nguyên nhân gì, Lâm Dật cũng không nghĩ ra, nhưng sau khi đột phá bình cảnh, Lâm Dật có thể cảm nhận được rất rõ ràng, chân khí trong cơ thể mình vô luận là độ tinh thuần hay là độ hùng hậu đều tăng vọt lên một bậc so với trước kia. Và mãi cho đến lúc này, chân khí trong cơ thể vẫn không ngừng dâng lên, tuy rằng cường độ không còn mãnh liệt như ban ��ầu, nhưng vẫn tăng lên rất rõ ràng, đây rõ ràng là hiệu quả còn sót lại của viên Tụ Khí Đan!
Mà quá trình này vẫn giằng co chừng một nén nhang, mới rốt cục dần dần trở về bình tĩnh. Mà lúc này, chân khí trong cơ thể Lâm Dật nhiều hơn chừng một phần ba so với lúc vừa mới đột phá bình cảnh!
Khoảng cách thực lực đại viên mãn đỉnh phong Thiên Giai hậu kỳ kia, cũng chỉ còn một bước!
Thân thể Lâm Dật dần dần khôi phục bình tĩnh, cũng không còn hấp thu thiên địa linh khí, mà cảm giác nóng rực trong bụng do đan dược cũng biến mất gần hết, chẳng lẽ, dược hiệu đã dùng xong rồi?
Bất quá Lâm Dật cũng không dám tùy tiện lập tức theo ngọc bội không gian đi ra ngoài, mà là lẳng lặng ngồi trong ngọc bội không gian chờ đợi, để phòng bất cứ tình huống nào.
Nhưng Lâm Dật ngồi trong ngọc bội không gian ước chừng một canh giờ, cũng không có phát sinh chuyện kỳ quái gì, hết thảy đều bình thường!
Mà thực lực của Lâm Dật cũng củng cố xuống, cao thủ đỉnh phong Thiên Giai hậu kỳ, cách đại viên mãn cũng không xa.
Viên Tụ Khí Đan này thật đúng là thứ tốt, Lâm Dật nghĩ, Khang Chiếu Minh chỉ đưa cho mình một viên, nếu lại có một viên nữa, chẳng phải là mình đã là cao thủ đại viên mãn rồi sao? Không chừng còn có thể đột phá tới Thiên Đạo!
Đương nhiên, Lâm Dật cũng chỉ nghĩ vậy thôi, đây tuyệt đối không phải Tụ Khí Đan bình thường! Lâm Dật giờ phút này cũng hiểu rõ mục đích của Khang Chiếu Minh, viên Tụ Khí Đan kia, nếu theo lẽ thường mà nói, Lâm Dật dùng xong, chỉ sợ hậu quả mang đến là tương đối nghiêm trọng.
Nếu trước kia Lâm Dật không có ngọc bội không gian, thì rất có thể sẽ gặp vấn đề vì thiếu chân khí, không chừng còn nguy hiểm đến tính mạng cũng không biết chừng! Dù sao cảm giác trước kia thống khổ như khó thở vậy!
Khang Chiếu Minh tiểu tử này thật đúng là nham hiểm, nếu mình không có ngọc bội không gian, lần này thật đúng là khó thoát khỏi tai ương!
Bất quá, tiểu tử này đã cho mình đồ tốt như vậy, nếu không gọi điện thoại cảm kích hắn một chút, thì thật không nói được!
Sau khi ra khỏi ngọc bội không gian, Lâm Dật cầm điện thoại lên, quay số Khang Chiếu Minh!
Khang Chiếu Minh nói là đi rồi, kỳ thật căn bản là không đi, hắn gọi điện thoại cho Huyền Trần lão tổ, nói về chuyện ở đây, tuy rằng Lâm Dật cầm đi Cực Hạn Tụ Khí Đan, nhưng Huyền Trần lão tổ lo lắng, sợ Lâm Dật cho người khác dùng chứ không phải tự mình dùng, cho nên bảo Khang Chiếu Minh ở phụ cận giám thị, xem nếu Lâm Dật ra khỏi nhà hoặc là có tiểu đệ của Lâm Dật tới cửa thì nhanh chóng nghĩ biện pháp ngăn cản.
Bất quá Khang Chiếu Minh đợi nửa ngày, cũng không đợi được ai, đang mơ màng muốn ngủ thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên, hắn vội vàng cầm lên, vừa thấy, cư nhiên là số của Lâm Dật! Điều này làm cho Khang Chiếu Minh nhất thời có chút buồn bực!
Lâm Dật lâu như vậy còn chưa ăn viên Cực Hạn Tụ Khí Đan kia sao? Đã mấy giờ rồi, Khang Chiếu Minh còn tưởng rằng Lâm Dật đã ăn chết rồi chứ, không ngờ còn có thể gọi điện thoại!
Bất quá, mặc dù nghi hoặc, Khang Chiếu Minh vẫn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhấc điện thoại lên: "Lâm Dật đại thần a, ngươi gọi điện thoại cho ta có chuyện gì sao? Viên Tụ Kh�� Đan kia, ngươi còn chưa dùng à?"
Bản dịch này được phát hành độc quyền tại truyen.free.