(Đã dịch) Vệ Sĩ Siêu Cấp Của Hoa Khôi - Chương 2674: Triệu Kì Binh động thủ
Vũ Ngưng có chút nghi hoặc nhìn về phía phụ thân Vũ Tiểu Trầm, mà Vũ Tiểu Trầm cũng có chút kỳ quái, bất quá liên hệ đến Vũ Sơn trước kia dần dần chuyển biến tính cách, Vũ Tiểu Trầm cũng không tiện cự tuyệt, vì thế gật gật đầu nói: “Tiểu Ngưng, con đẩy Vũ Sơn ca con ở phụ cận đi dạo đi, các con huynh muội tâm sự, nếu Vũ Sơn thoát khỏi bóng ma, vậy ta mấy ngày nữa sẽ phái cho hắn chút việc quản gia làm.”
“Vâng, phụ thân.” Vũ Ngưng gật gật đầu, đẩy xe lăn của Vũ Sơn, ra khỏi Vũ gia.
Vũ gia lão tổ lúc này đã rời đi, thật ra không biết chuyện này, Vũ Tiểu Trầm cũng không nghĩ nhiều, tự nhiên không thể nghĩ đến, ở nhà mình phụ cận còn có thể xảy ra vấn đề, cho nên cũng không để ý.
Vũ Ngưng đẩy Vũ Sơn ra khỏi cổ bảo, đi tới trang viên hậu sơn của gia tộc, nàng cũng không biết muốn nói gì, quá trình Vũ Sơn bị thương nàng đều biết, tuy rằng có thể nói là gieo gió gặt bão, nhưng ít nhất cũng là ca ca và Lâm Dật gây ra, cho nên trong lòng nàng vẫn có chút áy náy.
“Tiểu Ngưng à, ta biết, trong lòng con, có phải hay không nghĩ, ta khẳng định hận ca con?” Vũ Sơn thấy Vũ Ngưng không nói lời nào, vì thế chủ động tìm đề tài, hắn không thể không nói chuyện, nếu không nói chuyện, làm sao kéo dài thời gian, để Vũ Ngưng đẩy hắn ra phía sau núi?
“A…” Vũ Ngưng sửng sốt, không ngờ Vũ Sơn lại hỏi trực tiếp như vậy, bất quá vẫn lắc lắc đầu nói: “Không có, mọi người đều họ Vũ mà, hơn nữa đều là đường thân, sự tình đều qua rồi, mà Vũ Sơn ca hôm nay có thể ra tham gia gia tộc tiệc tối, cũng chứng minh ca đã thoát khỏi bóng ma bị thương rồi chứ?”
“Ha ha, đúng vậy, con nói đúng, có câu nói rất đúng, tên là nhất bút nan tả lưỡng cá Vũ tự (một nét khó viết hai chữ Vũ), Vũ Băng tuy rằng cùng ngoại nhân cùng nhau, đem ta đánh thành tàn phế, nhưng nói đến cùng, cũng là ta gieo gió gặt bão, năng lực không được mới bị đả thương, ta oán được ai? Chuyện này, nghĩ thông suốt thì tốt rồi.” Vũ Sơn cười cười nói: “Mấy ngày nay, ta nghĩ rất nhiều chuyện… Đang làm gì đấy? Không thấy chúng ta huynh muội đang nói chuyện gia sự sao? Ngươi đứng gần như vậy làm gì? Muốn nghe lén hả?”
Vũ Sơn đột nhiên dừng lại đề tài, đối với một nô bộc ở cách đó không xa đang chăm sóc hoa cỏ trong trang viên quát lớn.
“A! Vũ Sơn thiếu gia… Ta… Không có nghe lén ạ!” Nô bộc kia giật mình, vội vàng lắc đầu tỏ vẻ mình trong sạch.
“Vũ Sơn ca, hắn bất quá là ở đây làm việc, khẳng định cũng không có ý nghe lén, không cần làm khó hắn.” Vũ Ngưng tâm địa tốt, vội vàng khuyên can, bất quá đối với hành vi của Vũ Sơn nàng cũng không hoài nghi, Vũ Sơn chính là như vậy, từ khi bị phế đi, tính tình không tốt lắm, thường xuyên khiển trách nô bộc và đệ tử trong nhà, cho nên hiện tại hành vi ở Vũ Ngưng xem ra cũng là bình thường.
“Hừ, còn không cảm ơn Vũ Ngưng tiểu thư?” Vũ Sơn hừ lạnh một tiếng nói.
“Cảm ơn Vũ Ngưng tiểu thư, cảm ơn…” Nô bộc kia vội vàng cảm kích nói.
“Tiểu Ngưng, chúng ta đi, đến chỗ hậu sơn không có người, tránh mấy nô bộc này nghe lén.” Vũ Sơn lại hừ một tiếng, mới nói với Vũ Ngưng.
“Nga, cũng tốt…” Có chuyện vừa rồi, Vũ Ngưng cũng không nghĩ nhiều, liền đẩy Vũ Sơn về phía hậu sơn…
Hai người vừa đi vừa tán gẫu, thật ra cũng tán gẫu rất thân thiết, Vũ Ngưng còn tưởng rằng Vũ Sơn thật sự đã nghĩ thông suốt, đại triệt đại ngộ, cho nên cũng rất vui vẻ, Vũ gia hòa thuận ở Vũ Ngưng xem ra là tối trọng yếu, Vũ Sơn có thể nghĩ thông suốt những điều này, về sau an tâm phụ trách một ít việc quản gia cũng không tệ.
Vũ Sơn ngoài miệng nói dễ nghe, trong lòng lại cười lạnh, Tiểu Ngưng à Tiểu Ngưng, con thật sự là quá đơn thuần, ca nói gì con tin nấy? Chốc nữa chờ con bị Triệu Kì Binh cướp đi con sẽ trợn tròn mắt cho xem!
Giờ phút này, Triệu Kì Binh đã trốn ở phía sau núi Vũ gia, hai người đều là tu luyện giả Địa giai, muốn tránh thoát đám đệ tử tuần sơn là chuyện dễ dàng, Vũ gia dù là ẩn thế gia tộc, đệ tử tuần sơn cũng chỉ là cao thủ Hoàng giai, căn bản không thể so sánh.
Triệu Kì Binh đã nhận được tin nhắn Vũ Sơn lén gửi, tùy thời chuẩn bị cướp Vũ Ngưng, chờ Vũ Sơn và Vũ Ngưng tới gần, Triệu Kì Binh mới ra lệnh cho Chúc bá: “Chúc bá, lát nữa ông lên, đánh con nhỏ kia ngất cho tôi, khiêng đi! Nhưng phải chú ý khiêng vị trí, ngàn vạn lần đừng sờ soạng lung tung, đó là vợ tương lai của tôi!”
“Vâng!” Chúc bá trong lòng rùng mình, vội vàng đáp, bất quá trong lòng lại nghĩ, ta lớn tuổi như vậy rồi, tự nhiên không thể động tay động chân, nhưng trong lòng lại kỳ quái việc Triệu Kì Binh chạy đến địa bàn Vũ gia bắt người, rốt cuộc Triệu Kì Binh muốn làm gì?
Chúc bá không biết Vũ Ngưng, tự nhiên không biết một nam một nữ đang tới là ai, hành động trước nhất thời có chút chần chờ: “Binh thiếu, chỉ bắt cô gái kia thôi ạ? Còn người ngồi trên xe lăn thì sao? Xử lý hay là bắt chung?”
“Ông đi đánh ngất người kia, sau đó chỉ bắt cô gái là được.” Triệu Kì Binh nói.
“A? Vậy hắn không phải thấy bộ dạng của tôi sao?” Chúc bá sửng sốt, hỏi.
“Không sao đâu, đó là nội ứng của tôi, là thiếu gia Vũ Sơn của Vũ gia, cô gái kia là muội muội Vũ Ngưng của hắn, tôi chuẩn bị cướp về làm vợ!” Triệu Kì Binh sợ Chúc bá không yên tâm, vì thế giải thích một chút, dù sao sắp hành động, hắn cũng không sợ lộ tin tức!
Dù sao chuyện này làm xong sớm muộn gì cũng bại lộ, khi đó chính là lúc hắn Triệu Kì Binh đến Vũ gia cầu hôn, gạo đã nấu thành cơm thì còn sợ gì nữa.
“A? Vũ Ngưng? Nhưng mà, nội ứng còn cần đánh ngất?” Chúc bá sửng sốt, thầm nghĩ Triệu Kì Binh này cũng đủ lớn mật, ngay cả đại tiểu thư Vũ gia cũng dám bắt đi, bất quá trong lòng cũng không nghĩ nhiều, dù sao hắn không biết quan hệ giữa Lâm Dật và Vũ Ngưng, trong ấn tượng của Chúc bá, Lâm Dật và Triệu gia, Vũ gia đều là đối địch.
“Đúng vậy, không đánh ngất thì chẳng phải bại lộ sao? Tốt lắm, mau hành động đi!” Triệu Kì Binh thấy hai người đến gần, vì thế phân phó.
“Vâng!” Chúc bá gật gật đầu, cũng hiểu ra, vì thế nhanh chóng xông qua, Vũ Ngưng không hề phòng bị, liền bị một chưởng đánh hôn mê, sau đó, dưới vẻ mặt không chút thay đổi của Vũ Sơn, hắn bị một quyền đánh ngất, theo sau khiêng Vũ Ngưng xoay người bước đi…
Triệu Kì Binh thấy Chúc bá thành công, cũng không dám dừng lại, nhanh chóng cùng Chúc bá bỏ trốn, tránh thoát đám đệ tử tuần sơn, lên một chiếc xe dưới chân núi, nhanh như chớp rời khỏi địa bàn Vũ gia!
“Hô…” Triệu Kì Binh hôm nay không để Chúc bá lái xe, mà tự mình lái, hắn vốn là tay đua xe, kỹ thuật lái xe so với Chúc bá tốt hơn nhiều, việc chạy trốn này giao cho hắn là thích hợp nhất, mãi đến khi ra khỏi phạm vi thế lực của Vũ gia, Triệu Kì Binh mới thở phào nhẹ nhõm: “Rốt cục thành công, không có việc gì, hết thảy thuận lợi!”
Bản dịch được bảo hộ bản quyền và chỉ đăng tải tại truyen.free.