(Đã dịch) Vệ Sĩ Siêu Cấp Của Hoa Khôi - Chương 1433 : Vũ Ngưng lo lắng
"Ha ha, tốt! Tốt lắm!" Triệu lão gia tử quả nhiên vô cùng vui vẻ, lại nói với Bích lão và Triệu Quang Ấn: "Quang Ấn, Tiểu Bích, sắp tới, việc nhà cần giao cho các ngươi, ta muốn bế quan, có lẽ cần rất nhiều thời gian. Trong khoảng thời gian này, nhất định phải cẩn thận, đừng gây chuyện thị phi. Có chuyện gì, trước cứ nhẫn nhịn một chút, chờ ta trở thành cao thủ Thiên giai, khi đó Triệu gia chúng ta sẽ không sợ ai!"
"Con hiểu được, phụ thân. Trước đó con đã dặn dò Lý Thử Hoa, cần phải khiêm tốn một chút." Triệu Quang Ấn gật đầu nói.
Có Triệu lão gia tử cho phép, Triệu Kỳ Binh tự nhiên chính thức vào ở Triệu gia. Tuy rằng Triệu gia trên dưới một m��nh nghi ngờ, nhưng Triệu lão gia tử đã bế quan, bọn họ dù có bất mãn cũng không có cách nào nghi ngờ. Huống chi, chuyện Triệu lão gia tử đã quyết định, cũng không cho phép người khác nghi ngờ!
Đương nhiên, chuyện này còn chưa tính là gì. Việc Bích lão thu Triệu Kỳ Binh làm đồ đệ, lại như tiếng sấm vang bên tai những người khác, thế mới làm cho Vũ Tiểu Cân có cảm giác nguy cơ! Triệu Kỳ Binh trở về Triệu gia, nói trắng ra cũng không phải chuyện gì lớn, Vũ Tiểu Cân nhiều nhất sẽ không thoải mái, nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng gì.
Nhưng Bích lão thu Triệu Kỳ Binh làm đồ đệ, tin tức này lộ ra ý vị sâu xa. Chẳng lẽ Triệu lão gia tử tính đem Triệu Kỳ Binh trở thành người thừa kế Triệu gia?
Vũ Tiểu Cân ở Triệu Quang Ấn trở về phòng đêm đó, liền bùng nổ! Nàng phải hỏi cho ra lẽ mới được, cái tên Triệu Kỳ Binh này, rốt cuộc là đến làm gì!
"Triệu Quang Ấn! Ngươi nói rõ ràng cho ta, cho cái nghiệt chủng kia trở về, rốt cuộc muốn làm gì?" Vũ Tiểu Cân cũng có chỗ dựa, cho nên ở Triệu gia cũng không cần khiêm tốn: "Còn cho Bích lão thu làm đồ đệ, có phải muốn cho hắn làm gia chủ đời tiếp theo không? Ta nói cho ngươi, không có khả năng, gia chủ phải là con của ta và ngươi!"
Vũ Tiểu Cân trước kia cũng không phải người đanh đá, nhưng lần này sự tình vượt quá dự đoán của nàng, nàng phải làm cho ra nhẽ mới được.
"Tiểu Cân, tìm Tiểu Binh trở về là phụ thân, còn việc thu đồ đệ, là do Bích lão tự đề xuất!" Triệu Quang Ấn nói: "Nàng đừng có lớn tiếng với ta, ngay cả ta cũng không biết tin tức. Đây cũng không phải bí mật gì, nếu nàng không tin có thể trực tiếp hỏi Bích lão! Được rồi, ta mệt mỏi, ta muốn nghỉ ngơi!"
Triệu Quang Ấn lần đầu tiên đối với Vũ Tiểu Cân lãnh đạm như thế. Hắn và Vũ Tiểu Cân, chưa nói tới có bao nhiêu tình cảm. Triệu Quang Ấn cả đời chơi đùa vô số nữ nhân, mà cùng Vũ Tiểu Cân bất quá là kết hợp lợi ích. Trước kia nhường nhịn nàng, là vì Triệu gia muốn mượn thế lực Vũ gia, nhưng lần này phụ thân muốn thành cao thủ Thiên giai, vậy cùng Vũ gia chính là cùng thuyền, không cần phải cố kỵ cảm xúc của Vũ Tiểu Cân nữa.
Hơn nữa, đối với chuyện Triệu Kỳ Binh, Triệu Quang Ấn cũng thực không có cách nào cùng Vũ Tiểu Cân giải thích gì. Đan dược vốn chính là cướp được từ người Vũ gia, nói nhiều khẳng định sẽ sai, cho nên Triệu Quang Ấn lựa chọn giữ im lặng!
Đối với thái độ của Triệu Quang Ấn, Vũ Tiểu Cân rõ ràng sửng sốt. Bất quá nàng cũng là người đại gia tộc đi ra, bỗng nhiên cảm thấy sự việc này thật kỳ quái, khiến người ta cảm thấy không hợp lẽ thường! Mà Triệu Quang Ấn không để ý tới mình, vậy Vũ Tiểu Cân cũng sẽ không tiếp tục làm ầm ĩ, như vậy sẽ chỉ làm quan hệ hai người càng thêm xấu hổ!
Vũ Tiểu Cân quyết định vẫn là gọi điện thoại cho đại ca của mình! Phụ thân quanh năm bế quan, trở thành thần hộ mệnh của Vũ gia, dễ dàng sẽ không xuất quan. Trước mắt việc Vũ gia, đều do đại ca Vũ Tiểu Trầm của Vũ Tiểu Cân làm chủ.
"Alo, xin chào?" Đầu dây bên kia được nhấc máy, nhưng là giọng một cô gái.
"Là Tiểu Ngưng sao? Ta là tiểu cô của con!" Vũ Tiểu Cân nghe ra đối phương là giọng Vũ Ngưng, vì thế cười nói: "Ba con có đó không? Ta tìm hắn có chút việc?"
"Ti��u cô, cô chờ một chút, ba đang triệu kiến thủ hạ bàn chuyện, chờ ba trở về, con bảo ba gọi lại cho cô được không?" Vũ Ngưng hỏi.
"Vậy cũng được, vậy chờ hắn trở về, bảo hắn gọi cho ta nhé, nhất định phải gọi di động, ngàn vạn lần đừng gọi điện thoại nhà!" Vũ Tiểu Cân nói.
"Vâng ạ." Vũ Ngưng tuy có chút nghi hoặc, tiểu cô có phải ở Triệu gia xảy ra chuyện gì không? Bất quá Vũ Ngưng cũng không hỏi nhiều, chuyện giữa các gia tộc, nàng thật sự không muốn tham dự, cũng không muốn gánh vác sứ mệnh gì của Vũ gia, chỉ muốn làm một cô gái bình thường...
"Tiểu Ngưng, ai gọi điện thoại tới vậy?" Một nam hài tử trạc tuổi Vũ Ngưng đi tới.
"Anh, là tiểu cô gọi tới, có chuyện tìm ba..." Vũ Ngưng nói: "Vừa lúc anh đến rồi, em về phòng đây, lát nữa anh nói với ba nhé."
"Được." Anh trai Vũ Ngưng cười khổ một chút: "Lại phải về vẽ vời à?"
"Không vẽ." Vũ Ngưng lắc đầu: "Vẫn không có tin tức của anh ấy sao?"
"Có... Nhưng có một số việc, cũng không hẳn là..." Tuy rằng Vũ Ngưng không nói người kia là ai, nhưng anh trai Vũ Ngưng cũng hiểu được, người này chính là Lâm Dật. Trước kia, một chút tin tức về Lâm Dật cũng không có, nhưng hiện tại thì có, hơn nữa rất nhiều, nhưng hắn không biết phải nói với Vũ Ngưng như thế nào.
Lâm Dật cư nhiên cùng Vũ gia thế tục giới là kẻ thù sinh tử, lập trường của Vũ gia, tự nhiên sẽ đứng sau lưng Vũ gia thế tục. Vũ Ngưng căn bản không thể thay đổi gì, mà như vậy, hắn sợ muội muội sẽ làm ra chuyện gì không lý trí, cho nên hắn vẫn chưa nghĩ kỹ có nên nói thật với muội muội hay không.
Là người thừa kế trọng điểm bồi dưỡng của Vũ gia đời tiếp theo, Vũ Băng tự nhiên cũng tiếp xúc được với con đường tin tức của Vũ gia. Gần đây tin tức về Lâm Dật càng ngày càng nhiều, khiến Vũ Băng kinh hỉ đồng thời, cũng lâm vào một loại hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan!
Hắn không muốn Vũ gia và Lâm Dật có xung đột, vô luận là từ góc độ của mình hay của em gái, cũng không muốn Vũ gia trở thành địch nhân của Lâm Dật. Nhưng Vũ gia không phải do hắn quyết định, gia chủ Vũ gia hiện tại là phụ thân bọn họ Vũ Tiểu Trầm, mà Vũ gia thế tục nh���ng năm gần đây lại kiếm cho Vũ gia không ít tiền. Tuy rằng Vũ gia che giấu vẫn không coi Vũ gia thế tục ra gì, nhưng Vũ gia thế tục gặp chuyện không may, Vũ gia che giấu chung quy không thể ngồi yên không lý đến, bằng không về sau ai còn giúp Vũ gia kiếm tiền?
Cho nên, Vũ Băng vẫn luôn cố gắng làm nhạt tin tức phản đối Lâm Dật, khiến phụ thân dồn trọng điểm chú ý vào tin tức về Tụ Khí Đan. Phụ thân nay đã là cao thủ Địa giai hậu kỳ đỉnh phong, chỉ kém một bước là bước vào Thiên giai, nếu có Tụ Khí Đan, vậy tiến vào Thiên giai sẽ không còn là mộng.
"Anh, thật sự có tin tức của anh ấy? Vậy sao anh không nói cho em biết?" Vũ Ngưng có chút kinh hỉ giữ chặt cánh tay đại ca, lay động: "Mau kể cho em nghe đi!"
"Hắn... Trước mắt, cùng Vũ gia thế tục, kết đại thù..." Vũ Băng trầm ngâm một chút, quyết định vẫn là nói thật, nếu không, muội muội càng thêm lo lắng.
Bản dịch này được phát hành độc quyền tại truyen.free.