(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 63: Nhặt được
Nắng chiều tắt dần qua từng kẽ lá, khiến rừng cây trở nên u tối, dày đặc hơn trước mắt.
Phương Chính đứng lặng, ngắm nhìn thi thể bị chia làm đôi của Vương Đại. Qua vết cắt, hắn có thể thấy rõ nội tạng bên trong gã.
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí. Dưới những tia nắng cuối ngày, màu đỏ của máu trở nên thật chói mắt.
Hai cổ sư nhị chuyển vừa giao chiến với Vương Đại vẫn đứng lặng ở một bên, kinh ngạc trước những gì vừa diễn ra.
Cả hai không ngờ Phương Chính lại có thể chém chết một cổ sư nhị chuyển một cách dứt khoát đến vậy, thời điểm ra tay cũng vô cùng chuẩn xác. Đối với họ, một cổ sư nhất chuyển, lại còn là một học viên như hắn, căn bản không thể làm được việc này.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt khiến cả hai không tài nào chối cãi.
- Ây da...
Phương Chính kêu khẽ một tiếng, khiến hai cổ sư giật mình nhìn hắn. Hắn ngước nhìn trời, vỗ vỗ cái ót ra vẻ rất hối hận.
- Sao ta lại dây dưa ở đây thế này, làm gì còn thời gian săn thêm lợn chứ?
Phương Chính vừa nói, vừa vội vã nhặt cái túi vải bị hắn ném gần đó lên. Trước khi rời đi, hắn còn không quên hướng hai vị cổ sư nhị chuyển thi lễ một cái.
- Đa tạ hai vị đã tương cứu, việc thu dọn hiện trường làm phiền hai vị rồi, ta đi trước.
Hắn nói xong, liền dứt khoát quay đầu rời đi. Hai cổ sư kia nhìn theo, đến lúc này mới thu hồi chân nguyên, ngưng thúc giục cổ trùng.
Hai người nhìn Phương Chính, rồi lại nhìn thi thể của Vương Đại, sau đó liếc mắt nhìn nhau trao đổi.
- Á!
Đúng lúc này, phía trong lùm cây chỗ Phương Chính vừa đi vào vang lên tiếng hét khẽ. Cả hai lập tức giật mình, vội vã đuổi tới.
- Có việc gì?
- Ngươi... thế nào rồi?!
Vừa qua khỏi lùm cây, hai người lập tức dừng lại, tròn mắt nhìn Phương Chính.
- Thật ngại quá, ta bị vấp.
Phương Chính ngồi trên mặt đất, một tay xoa xoa trán, một tay chỉ vào cái túi vải bố to trên đất, nói với cả hai.
- Cũng không biết ai lại thất đức như vậy, ném một cái túi ở giữa đường, khiến ta cứ tưởng lại có kẻ muốn giết mình chứ.
Hắn nói xong, đứng lên phủi phủi bụi trên người, rồi đi đến đá vào cái túi vải một cái để trút giận.
Túi vải bị đá, vang lên tiếng sột soạt, miệng túi cũng bị hắn đá cho mở ra, để lộ những chiếc nanh lợn rừng trắng bóng bên trong.
- Ồ, là nanh lợn rừng!
Phương Chính kêu lên một tiếng kinh hỉ, vội vàng nhặt cái túi lên kiểm tra.
- Thiệt nhiều nanh lợn! Ha ha, quả là đại nạn không chết ắt có hậu phúc mà. Cái túi này ch���c cũng phải có đến mấy chục chiếc nanh lợn rừng.
Hắn cười vang hai tiếng, nhìn qua hai vị cổ sư nhị chuyển vẫn đứng cạnh bên nhìn mình, gãi gãi má nói.
- Ta nhớ không có quy định cụ thể nào nói rằng nanh lợn rừng bắt buộc phải săn, không được nhặt. Cho nên ta mang theo cái túi này chắc cũng không tính là gian lận đâu nhỉ.
Hai người kia nhìn nhau, miễn cưỡng gật gật đầu.
Phương Chính nói không sai, trong quy định không hề có điều khoản cấm nhặt nanh lợn. Đương nhiên là làm gì có ai nghĩ sẽ phát sinh vấn đề này.
- Vậy ta đi trước.
Phương Chính nói, rồi mang theo cái túi vừa nhặt được rời đi.
---
Ánh hoàng hôn buông xuống, rừng cây âm u tối dần.
Lúc này, ở phía rừng cây, một thiếu niên cõng theo một cái túi lặn lội đến khu vực sườn núi có mấy vị gia lão đang trấn giữ. Trên người hắn dính đầy cỏ dại, quần áo vải thô bị gai đâm rách lỗ chỗ, đôi chân dính đầy bùn đất.
Thiếu niên nhếch nhác không tả xiết này chính là Phương Nguyên.
- Cuối cùng cũng bình yên trở về. Đến đây rồi, có gia lão tọa trấn, an toàn s�� được đảm bảo hơn nhiều, nhưng cũng không thể sơ ý.
Phương Nguyên thầm thở dài một hơi, chầm chậm đi lên sườn núi.
Trước đó, hắn nương theo bản đồ da thú lấy được từ chỗ Vương lão hán để đến khu rừng này, đi tới một nơi được đánh dấu vòng tròn màu đỏ trên bản đồ.
Ở điểm đó, hắn phát hiện một căn nhà trên cây, và từ đó, hắn tinh ý nhận ra dụng ý trả thù của Vương Đại.
Phương Nguyên sáng suốt đưa ra lựa chọn. Hắn nương theo trí nhớ sau khi học thuộc bản đồ da thú, nhắm thẳng đến vị trí được đánh dấu của một con lợn rừng vương. Hắn tuy không đối phó được lợn rừng vương, nhưng đi vòng tránh qua nó thì đơn giản. Lợn rừng vương dù sao cũng là thú, trí tuệ có hạn, nếu hắn không chủ động chọc vào thì sẽ không có nguy hiểm.
Vương Đại biết Phương Nguyên có bản đồ da thú, nhưng đánh chết hắn cũng không ngờ Phương Nguyên lại đi theo cách đó. Vì vậy, gã không tìm thấy được Phương Nguyên, còn Phương Nguyên thì bình an quay lại sườn núi này.
Trên sườn núi dựng một cái lều giản dị, hơn mười vị học viên đang tập trung xung quanh đó. Bọn thị vệ học đường thì đang kiểm kê số lượng nanh lợn rừng trong túi các học viên. Mấy vị gia lão vốn phải tọa trấn ở nơi này lại chỉ còn lại một mình gia lão học đường, những người khác thì không thấy tung tích.
- Hình như bầu không khí có vẻ không bình thường?
Phương Nguyên hơi nhíu mày, hắn nhạy bén cảm nhận được dường như có sự việc trọng đại nào đó vừa xảy ra.
Khi hắn đến gần lều thì nghe được tiếng bàn tán của các học viên xung quanh.
- Ngươi nghe gì chưa, vừa xảy ra một vụ ám sát, bỗng chốc đã chết đi vài cổ sư nhị chuyển rồi.
- Thật hay giả vậy?
- Thật đấy, ta đến sớm, tận mắt thấy Cổ Nguyệt Phương Chính đi cùng mấy vị gia lão, trông họ vô cùng vội vàng.
- Cổ Nguyệt Phương Chính cũng quá xúi quẩy, lại gặp chuyện như vậy trong khảo hạch.
- Khà khà, ngươi không hiểu rồi. Mục tiêu của đối phương chính là Cổ Nguyệt Phương Chính, hắn có tư chất loại Giáp cơ mà.
...
Bước chân Phương Nguyên cũng không chậm lại, trong lòng hắn sáng rõ như gương, lập tức suy đoán ra chân tướng đại khái của việc này.
Vương Đại ra tay với ta, muốn báo mối thù giết người thân. Thế nhưng sau khi phát hiện ra căn nhà gỗ, ta lập tức thay đổi tuyến đường, xông thẳng vào khu vực của lợn rừng vương mà đi. Vương Đại không ngờ đến điểm này, còn ta thì chạy thoát, nhưng gã lại ngoài ý muốn tìm được Phương Chính.
Tình báo của gã chỉ bắt nguồn từ vài tên thợ săn, không biết ta có một đệ đệ song sinh. Gã cho rằng Phương Chính chính là ta và muốn giết chết nó nhưng lại bị cổ sư bảo vệ xung quanh ngăn cản. Vấn đề bây giờ là, Vương Đại có chết hay không?
Phương Nguyên chau mày. Vương Đại trốn thoát, Vương Đại bị bắt làm tù binh, Vương Đại bị đánh chết – cả ba trường hợp này đều ảnh hưởng đến kế hoạch và sắp xếp tiếp theo của hắn.
Suy nghĩ một chút, Phương Nguyên vẫn quyết định cứ hành động theo kế hoạch ban đầu trước.
Sắc mặt của gia lão học đường rất khó coi. Phương Chính lại có thể bị ám sát. Dưới tình huống không có bất cứ manh mối nào, lão tuyệt đối không ngờ Phương Chính lại đang là người chịu tai họa thay Phương Nguyên, mà lão lại liên tưởng ngay đến Bạch gia trại và Hùng gia trại!
Phương Chính là thiên tài loại Giáp duy nhất trong ba năm qua của Cổ Nguyệt sơn trại, hiển nhiên Bạch gia trại và Hùng gia trại sẽ không ngồi yên nhìn hắn trưởng thành. Bọn họ sẽ phái cổ sư tiến hành ám sát, bóp chết hắn ngay khi còn trong giai đoạn manh nha, chuyện này vô cùng bình thường.
Ngay cả Cổ Nguyệt sơn trại cũng từng làm như vậy, bí mật phái cổ sư âm thầm đi giết chết học viên thiên tài của hai sơn trại khác.
- Kẻ ám sát đã bị đánh chết tại chỗ, cũng may Phương Chính bình an vô sự.
Gia lão học đường trong lòng thở dài nhẹ nhõm, đúng lúc ấy thị vệ dâng lên một tờ giấy.
Gia lão học đường nhận lấy tờ giấy này, lơ đễnh đọc lên.
- Thành tích khảo hạch giữa năm lần này như sau... Cổ Nguyệt Phương Chính bảy mươi sáu chiếc, Cổ Nguyệt Xích Thành mười sáu chiếc nanh lợn rừng, Cổ Nguyệt Mạc Bắc mười bốn chiếc nanh lợn rừng...
Lúc này, sự chú ý của các học viên xung quanh mới được kéo về đây.
- Chẳng phải nói Phương Chính bị ám sát sao? Mà sao lại nhiều đến thế?
Có học viên không hiểu, hỏi đồng bạn bên cạnh.
- Phương Chính đúng là đại nạn không chết, ắt có hậu phúc. Hắn thế mà trên đường quay lại đây, nhặt được một cái túi chứa đầy nanh lợn rừng. Học đường cũng không có quy định về việc này, cứ thế được tính luôn cho hắn.
- Sao lại may mắn như vậy?
- Tại sao người nhặt được không phải là ta?
Các học viên ganh tị không thôi. Bọn họ tuy cũng có vài thu hoạch, nhưng so ra kém rất xa.
Các học viên loại Đinh tuy rằng hợp tác cùng nhau nhưng cũng chỉ có thể thu hoạch bốn cái nanh lợn rừng. Học viên loại Bính thì phần nhiều là tám, chín cái. Vượt quá mười cái nanh lợn rừng thì đã là thành tích ưu tú.
Thành tích như vậy, vừa xem cũng hiểu ngay.
Cổ Nguyệt Xích Thành vẻ mặt rất khó coi. Hắn ban đầu còn tưởng mình gặp may, gặp phải hai con lợn rừng đấu nhau, ngư ông đắc lợi. Nhưng hắn ngàn vạn lần không ngờ tới, Phương Chính lại bất ngờ nhặt về một cái túi lớn toàn nanh lợn rừng.
Cổ Nguyệt Mạc Bắc lại càng không ph��c, hắn vậy mà để Cổ Nguyệt Xích Thành vượt hơn một chút, còn để Phương Chính bỏ lại phía sau rất xa.
Gia lão học đường tiếp tục tuyên bố.
- Dưới đây ta tuyên bố, hạng nhất lần khảo hạch này chính là...
- Chậm đã!
Ngay lúc đó, Phương Nguyên chen ra khỏi đám người.
- Phương Nguyên, ngươi đến muộn rồi. Khảo hạch đã kết thúc được một giờ, dựa theo quy định, nanh lợn rừng mà ngươi thu hoạch sẽ phải trừ đi bốn cái để trừng phạt.
Cổ Nguyệt Xích Thành lập tức nói to lên.
Phương Nguyên cũng không chú ý đến hắn, chỉ mở cái túi sau lưng, sau đó nắm đáy túi mà trút ngược ra trước mặt mọi người.
Roạt roạt.
Mấy chục chiếc nanh lợn rừng trắng bóng nhanh chóng chất thành đống bên chân hắn.
- Này!
Xích Thành bỗng chốc há to miệng.
Đám người Mạc Bắc đứng xem đều trợn tròn mắt.
- Sao lại nhiều như vậy được? Như vậy là quá nhiều!
Gia lão học đường nhìn về phía Phương Nguyên, vẻ mặt mang theo một chút nghi ngờ.
- Phương Nguyên, tất cả đều là do ngươi săn sao?
Phương Nguyên ôm quyền đáp:
- Học trò chỉ tự tay săn hơn mười cái, nhưng bất ngờ phát hiện một cái túi, có thể là do thợ săn giấu đi. Bên trong túi có rất nhiều nanh lợn rừng. Học trò đã suy nghĩ một chút, khảo hạch giữa năm là để cho học viên cố hết sức tự mình thu hoạch nanh lợn rừng trong một ngày, cũng không quy định rõ ràng là nhất định ph���i giết lợn rừng, cho nên học trò cứ mang theo đến.
Hắn vừa nói xong, tất cả mọi người lập tức xôn xao.
- Sao lại có thể như vậy?
- Huynh đệ Phương gia cũng thật là quá may mắn!
Gia lão học đường nhìn chằm chằm Phương Nguyên, nói với thị vệ bên cạnh:
- Kiểm tra đi.
- Vâng.
Thị vệ liền tiến lên, đem đống nanh lợn rừng của Phương Nguyên đếm cẩn thận từng chiếc một. Sau đó lại trừ đi bốn cái làm hình phạt, rồi mới hướng gia lão học đường báo cáo.
- Bẩm gia lão đại nhân, có tất cả năm mươi bốn chiếc. Trừ đi bốn chiếc làm hình phạt, Phương Nguyên thu được năm mươi chiếc nanh lợn rừng.
Phương Nguyên vốn săn được hai mươi ba con lợn, mỗi con có hai chiếc nanh, cùng với số nanh lợn săn được và giữ lại trong nửa tháng qua, cho nên số lượng này cũng không phải ít.
Đương nhiên, so với số lượng Phương Chính tích lũy vài năm, số lượng này của Phương Nguyên cũng thật ít ỏi.
Thế này, gia lão học đường mới tuyên bố:
- Hạng nhất khảo hạch giữa năm là Cổ Nguyệt Phương Chính, với bảy mươi sáu chiếc nanh. Tiếp theo, các ngươi có thể mang nanh đi đổi nguyên thạch.
Ánh mắt Phương Nguyên chợt lóe lên. Kỳ thực vừa rồi hắn cũng rất bất ngờ khi nghe xung quanh bàn luận về việc Phương Chính nhặt được nanh lợn rừng. Nhưng suy nghĩ kỹ lại, hắn lại thấy việc này rất đỗi bình thường.
Phương Chính có khả năng chiến đấu, có ẩn thạch cổ, lại thường xuyên đi lại trong rừng, những thứ này Phương Nguyên biết rõ. Nếu Phương Nguyên đã có thể săn lợn từ trước, thì Phương Chính tại sao lại không thể làm vậy?
Phương Nguyên có thể dễ dàng tìm ra vị trí tập trung lợn rừng nhờ bản đồ da thú cướp được, thì Phương Chính cũng có thể tìm ra dựa vào kinh nghiệm qua lại trong rừng mấy năm nay.
- Nếu như chỉ tính số lượng săn hôm nay, có lẽ số lượng của Phương Chính cũng không quá cách biệt so với ta.
Phương Nguyên trong lòng khẽ cười, đột nhiên cảm thấy Phương Chính cũng thật thú vị.
Những dòng chữ này, cùng với cốt truyện hấp dẫn, đều là tài sản trí tuệ của truyen.free.