(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 56: Lần thứ hai chọn cổ
Bốn ngày sau khi lối vào truyền thừa tại vách đá được phá vỡ.
Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi Thanh Mao sơn.
Trong học đường, gia lão đang giảng giải cặn kẽ những nội dung quan trọng.
– Ngày mai chúng ta sẽ lựa chọn cổ trùng thứ hai để luyện hóa. Tất cả mọi người đều đã có kinh nghiệm luyện hóa thành công cổ trùng, lần này sẽ là cơ hội để củng cố kinh nghiệm. Về việc chọn cổ trùng thứ hai, tất cả các ngươi phải suy nghĩ cẩn thận, cân nhắc một cách có hệ thống dựa trên tâm đắc tu hành và sự lý giải của bản thân. Thường thì, lựa chọn tốt nhất là cổ trùng có thể kết hợp hiệu quả với bản mệnh cổ.
Cổ trùng thứ nhất của cổ sư được gọi là bản mệnh cổ, một khi đã chọn thì coi như đã xác định nền tảng phát triển. Cổ trùng thứ hai, thứ ba và những con sau đó sẽ xác định phương hướng tu hành cụ thể của cổ sư dựa trên nền tảng này.
Nghe gia lão học đường nói xong, các thiếu niên không khỏi rơi vào trầm ngâm.
– Ta nên chọn cổ trùng gì đây?
Sau khi các học viên suy xét, rất nhiều người không kìm được mà nhìn về phía Phương Nguyên và Phương Chính.
– Nói mới nhớ, Phương Chính và Phương Nguyên đều đã sớm có cổ trùng thứ hai rồi.
– Đúng đó, lại còn là Ngọc Bì cổ và Tửu Trùng nữa chứ. Không ngờ hai người họ có thể giải thạch được chúng, thật sự quá may mắn!
– Nếu ta cũng có Tửu Trùng thì ta cũng sớm đã là Trung Giai rồi.
Ý nghĩ trong lòng các học viên nối tiếp nhau không ngừng, người thì ước ao, kẻ thì đố kỵ. So với Ngọc Bì cổ với khả năng phòng ngự tốt của Phương Chính, các học viên phần nhiều ao ước Tửu Trùng có khả năng tinh luyện chân nguyên của Phương Nguyên hơn.
Kể từ ngày đó, sau khi vượt qua buổi thẩm vấn, Tửu Trùng của Phương Nguyên cũng đã thuận lợi lộ ra ngoài ánh sáng, lai lịch của nó không khiến người ta nghi ngờ. Các tộc nhân thỏa mãn, đồng thời cũng rất cảm khái trước vận may của Phương Nguyên.
– Tại sao ta lại không may mắn như vậy chứ!
Cổ Nguyệt Xích Thành, người cũng sở hữu tư chất loại Bính, thầm thở dài trong lòng.
Trước đó từ rất sớm, ông nội hắn đã nhờ người tìm khắp nơi để mua Tửu Trùng cho hắn. Thật không ngờ, hắn thân là người thừa kế của một phân mạch cũng không có được, trong khi Cổ Nguyệt Phương Nguyên lại có trước.
– Nếu nói về cổ trùng, thì giờ trong tay Phương Nguyên có bốn con cổ trùng rồi.
Phương Chính ngoài mặt bận tâm suy tư, trong lòng lại cười nhạt.
Hiện tại Phương Nguyên có bao nhiêu cổ trùng? Đó là những loại gì? Ngoài bản th��n Phương Nguyên ra, Phương Chính là người biết rất rõ.
Hai ngày nay Phương Nguyên không đến hang động, chỉ tập trung tu hành ở túc xá, Phương Chính nhìn là hiểu ngay rằng Phương Nguyên đã có được Bạch Thỉ cổ. Nhưng hắn không đi hỏi, chỉ im lặng như thể chẳng hề bận tâm.
Phương Nguyên cũng không có ý định nói với hắn, trừ phi hắn chủ động dò hỏi, nếu không Phương Nguyên cũng không muốn để lộ ra.
Tuy Phương Chính không tranh giành cổ trùng với hắn, nhưng ai dám đảm bảo Phương Chính sẽ không mượn dùng? Bạch Thỉ cổ có thể tăng vĩnh viễn một Trư Lực cho cổ sư, mặc dù mỗi cổ sư chỉ có thể dùng được một lần, nhưng cổ sư khác cũng có thể sử dụng.
Nói cách khác, Phương Nguyên dùng Bạch Thỉ cổ tăng một Trư Lực xong, có thể đưa Bạch Thỉ cổ cho Phương Chính dùng. Phương Chính dùng xong, cũng sẽ tăng một Trư Lực.
– Có Bạch Thỉ cổ, nếu có thêm một Ngọc Bì cổ, tương lai hợp luyện thành Nhị Chuyển Bạch Ngọc cổ thì thật sự rất tốt.
Trong lòng Phương Nguyên suy nghĩ, có chút ao ước Ngọc Bì cổ trong tay Phương Chính. Nhưng hắn rất nhanh lại lắc đầu bác bỏ ý nghĩ đó.
Trước hết không nói đến việc Ngọc Bì cổ khó tìm, trong số các cổ trùng phòng ngự Nhất Chuyển cũng thuộc hàng nhất nhì, Phương Nguyên không cách nào có được. Nhưng chỉ riêng việc nuôi dưỡng đã là một vấn đề lớn rồi.
Trong tay Phương Nguyên bây giờ có bốn cổ trùng, cần hắn nuôi ba con trong số đó. Hiện tại Nguyệt Quang cổ và Tửu Trùng đều được công khai nuôi dưỡng, Phương Nguyên không ngại. Nhưng Bạch Thỉ cổ ăn thịt lợn rừng, hắn còn đang chuẩn bị đi săn lợn rừng để nuôi nó. Nếu thêm một Ngọc Bì cổ, Phương Nguyên biết lấy ngọc thạch ở đâu ra để nuôi nó đây?
Cho nên Phương Nguyên chỉ là nghĩ thoáng qua, ngược lại cũng không quá hi vọng có được nó.
– Đợi ngày mai lựa chọn cổ trùng xong, học đường sẽ cho nghỉ vài ngày, đến lúc đó ta sẽ đi săn lợn rừng lấy thịt.
Phương Nguyên trong lòng cân nhắc, hai ngày nay hắn lấy được Bạch Thỉ cổ, luyện hóa xong nhưng vẫn chưa sử dụng. Bởi vì Bạch Thỉ cổ chỉ vừa thoát khỏi tình trạng phong ấn nên đang rất đói. Phương Nguyên không dám tùy tiện sử dụng nó, lỡ nó chết thì chẳng phải hắn lỗ to sao? Không chỉ mất Bạch Thỉ cổ, ngay cả chìa khóa để đi tiếp truyền thừa cũng biến mất theo. Như vậy, cả truyền thừa cũng xem như mất trắng.
Mặt trời nghiêng về tây, một ngày nữa sắp đi qua. Các học viên ra về trong suy tư về việc nên chọn cổ trùng nào.
Mặt trời dần dần lên cao, một ngày mới đã đến.
Các học viên xếp thành hàng, ai nấy đều lộ vẻ hưng phấn đứng trước cổ thất học đường.
Hôm nay chính là ngày được chọn cổ trùng thứ hai!
Phương Chính là người đầu tiên đạt đến Trung Giai, có được quyền ưu tiên chọn trước, vì vậy hắn đứng ở đầu hàng.
Sau hắn lần lượt là Cổ Nguyệt Phương Nguyên, Cổ Nguyệt Mạc Trần và Cổ Nguyệt Xích Thành.
Cạch.
Cửa cổ thất được thị vệ mở ra, Phương Chính là người đầu tiên đi vào trong.
Cổ thất tuy không lớn nhưng lại không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Bốn bức tường đều có các lỗ hình vuông, lớn nhỏ khác nhau, bên trong đặt đủ loại dụng cụ như: chậu đá, đĩa ngọc, ấm gốm.
Đủ loại cổ trùng được đặt trong các loại dụng cụ này, tất cả đều là Nhất Chuyển. Mỗi ngày học đường phải tiêu tốn hơn ngàn khối nguyên thạch để nuôi chúng.
Phương Chính nhìn lướt qua, phát hiện ra rất nhiều dụng cụ đã không còn cổ trùng.
Các cổ trùng ở đây chỉ được bổ sung mỗi năm một lần. Lúc trước khi chọn bản mệnh cổ của mình, phần lớn các thiếu niên đều chọn Nguyệt Quang cổ nên hiện tại đã không còn con nào nữa.
Bốn bức tường cổ thất không có cửa sổ, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ trên mái. Ánh mặt trời chiếu xuống đất thông qua ô cửa nhỏ, tạo thành một vệt sáng màu vàng rực hình chữ nhật.
Phương Chính lần này cũng đã có lựa chọn, hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng đi đến góc tường phía bên phải.
Trong góc này, bày năm con Tiểu Quang cổ. Phương Chính tùy tiện lấy một con rồi đi ra khỏi cổ thất.
Phương Chính vừa bước ra, Phương Nguyên lập tức bước vào thay thế.
Lần trước vào, hắn đã có sẵn một mục tiêu trong lòng. Lần này lại có vài mục tiêu, cho nên hắn cần xem bên trong có loại cổ trùng hắn mong muốn hay không.
Phương Nguyên đi một vòng quanh cổ thất từ phía tường trái, xem xét hết một lượt, cuối cùng ở góc bên phải lấy đi một con Tiểu Quang cổ.
Mặc dù Tiểu Quang cổ không phải lựa chọn tốt nhất, nhưng ít ra nó phù hợp với phương hướng phát triển trong lòng hắn.
– Phương Nguyên đi ra rồi.
– Hơn nửa ngày trời, cuối cùng cũng đi ra.
– Không biết hắn chọn con cổ nào?
– Hắn đã có Tửu Trùng rồi, đây là cổ trùng thứ ba của hắn, e rằng hắn không nuôi nổi đâu, khặc khặc.
Phương Nguyên thong thả đi ra khỏi cổ thất, so với Phương Chính vừa vào đã ra thì Phương Nguyên thật sự quá chậm. Các học viên đứng ở ngoài cửa hơn nửa ngày đã hơi nóng nảy và sốt ruột không yên.
– Đến lượt ta! Không biết Phương Chính, Phương Nguyên có chọn cổ trùng đó hay không?
Cổ Nguyệt Mạc Trần thấy Phương Nguyên xuất hiện liền nhanh chóng bước ra, đi vào trong cổ thất.
Hắn xem xét một hồi, phát hiện ra con Hoàng Lạc Thiên Ngưu cổ duy nhất trong cổ thất, không nén nổi vui sướng, liền lập tức lấy đi.
Hoàng Lạc Thiên Ngưu cổ có hình bầu dục, lưng hơi dẹp, toàn thân màu vàng tối. Hai chiếc râu dài không có đốt, phần gốc màu vàng, đến ngọn thì chuyển dần thành màu đen.
Hoàng Lạc Thiên Ngưu cổ có thể ban cho cổ sư khả năng chịu đựng, làm cho tốc độ tiêu hao thể lực của cổ sư chậm đi rất nhiều, có thể duy trì một khắc đồng hồ, hơn nữa còn không có di chứng.
Trong số các Nhất Chuyển cổ trùng, giá cả của Hoàng Lạc Thiên Ngưu cổ cũng rất cao, tương đương với Nguyệt Quang cổ, tầm Ngọc Bì cổ, nhưng xếp sau Tửu Trùng.
Cổ Nguyệt Xích Thành là người thứ tư đi vào cổ thất.
– Ta cần khả năng tránh né. Nếu chiến đấu về sau, ta có thể đánh người khác mà người khác không đánh được ta. Cứ như vậy thì ta đã đứng ở thế bất bại rồi.
Hắn cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng lựa chọn một con Long Hoàn Khúc Khúc cổ.
Mặt trời lặn, trăng lên, màn đêm lại lần nữa buông xuống.
Phương Chính ngồi trên giường, nhắm mắt tu hành.
Tiểu Quang cổ hắn đã sớm luyện hóa xong, đương nhiên lại lợi dụng hơi thở của Thất Chuyển Xuân Thu Thiền. Trong kế hoạch tiếp theo của hắn, chính là đột phá từ Trung Giai lên Cao Giai.
Nguyên hải sóng biển dập dờn, lúc lên cao lúc hạ xuống, khiến khiếu vách được không ngừng cọ rửa. Màu sắc của mặc biển chân nguyên cũng không phải xanh biếc, mà là xanh đậm. Đây chính là chân nguyên Cao Giai do Tửu Trùng tinh luyện ra.
Vách khiếu xung quanh càng lúc càng tr�� nên dày đặc, dòng nước càng đong đầy lại, cảm giác sần sùi trên bề mặt khiếu vách ngày càng tăng.
Phương Chính tu hành không ngơi nghỉ, chỉ cần nguyên hải vừa hạ xuống còn một thành, hắn liền một bên dùng nguyên thạch để khôi phục, một bên lại dùng Tửu Trùng tinh luyện.
Tửu Trùng bị hắn tận dụng đến gần như không có thời gian nghỉ ngơi, thân thể trắng tròn mập mạp của nó cũng lộ rõ vẻ suy yếu, mệt mỏi vô cùng.
Không còn cách nào khác, Phương Chính đành đem con Tửu Trùng trong túi trữ vật ra thay thế.
Lại nói, trong tay Phương Chính có đến hai con Tửu Trùng: một con là do hắn mua từ cửa hàng, con còn lại là nhận được từ quay thưởng. Từ trước đến nay, Phương Chính đều dùng con Tửu Trùng mua từ cửa hàng, nhưng lần này do dùng quá độ, cho nên hắn đem con còn lại ra sử dụng thay thế.
Cổ trùng có thể phân thành hai loại lớn: cổ trùng tiêu hao và cổ trùng dùng lặp lại. Cổ trùng tiêu hao dùng một lần liền mất đi, không thể dùng lại được nữa, giống như Lưu Ảnh Tồn Thanh cổ, Địa Tàng Hoa cổ. Cổ trùng dùng lặp lại có thể d��ng nhiều lần, chỉ cần không dùng quá mức, ví dụ như Nguyệt Quang cổ, Tửu Trùng, Ngọc Bì cổ, v.v.
Nhưng loại cổ trùng dùng lặp lại, nếu dùng quá mức có thể khiến cổ trùng không chịu nổi mà mệt chết. Phương Chính đương nhiên không có ý định ép Tửu Trùng đến mệt chết.
Phương Chính cứ như vậy đóng cửa tu hành suốt hai ngày ba đêm, mỗi lần chỉ dành nửa canh giờ để ăn uống, vệ sinh, mỗi đêm cũng chỉ ngủ khoảng hơn một canh giờ. Cường độ tu hành này của hắn không khỏi khiến thị vệ cảm thán không ngớt.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.