(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 537: Mục đích tới
Tây Mạc.
Bầu trời trong xanh cao vời vợi, ánh nắng chói chang nóng rực chiếu rọi.
Mặt đất cát vàng trải rộng, trong tầm mắt từng cồn cát liên miên kéo dài bất tận.
Tây Mạc thời tiết khô nóng, bốn bề cát vàng, nên nhìn đâu đâu cũng là cát là một điều hết sức bình thường.
Tuy nhiên, nơi này không phải không có sự sống.
Trên các cồn cát, cũng mọc không ít cây cối.
Có Tiên Nhân Chỉ Lộ, có Toa Tiễn Quán Mộc, có Bạch Nha Hoa... những loài cây này đã làm cho sa mạc cát vàng tràn ngập sức sống.
Trên không trung cách mặt đất chừng mười trượng, một con chim ưng to lớn sải cánh bay, trên lưng nó ngồi hai người.
Một trung niên, một thanh niên.
Người trung niên gương mặt bình thường, nhưng có một đôi mắt ưng sáng quắc, tựa như chim ưng sắc bén, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng vồ mồi. Thanh niên vẻ ngoài tuấn tú, mái tóc vàng rực rỡ, tựa như tỏa ánh nắng.
Chỉ là giờ khắc này, cả hai vẻ mặt tái nhợt, thần thái mệt mỏi vô cùng, trông như thể sắp bị nắng hun thành thịt khô.
– Dương trưởng lão, rốt cuộc chúng ta đang đi đâu?
Người trung niên lấy tay quạt quạt mặt, có chút chờ mong nhìn thanh niên bên cạnh.
Trời quả thật quá nóng, hắn lại không phải là người sinh ra ở Tây Mạc, căn bản là chịu không nổi thời tiết này. Nếu không phải là Cổ Sư, e rằng hắn đã sớm biến thành thịt khô.
– Ta không biết!
Thanh niên bất lực đáp.
Người trung niên nghe xong, mắt trợn tròn, không dám tin nhìn thanh niên bên cạnh.
– Ngài đây là đang đùa ta, đúng không?
Hắn hỏi.
Thanh niên cười khổ lắc đầu.
Người trung niên hoàn toàn ngớ người.
– Ngài đang nói với ta, chúng ta chạy từ Nam Cương tới Tây Mạc, đi ròng rã cả tháng trời, kết quả ngài không biết đích đến nằm ở đâu?
Hắn hỏi lại. Thanh niên cười khổ lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
– Đính chính một chút, ta không phải không biết đích đến nằm ở đâu, mà là không biết đích đến là gì!
Một khoảng im lặng bao trùm.
Người trung niên hoàn toàn á khẩu. Qua một lúc, hắn nhỏ giọng hỏi.
– Ta bây giờ hối hận còn kịp không?
Thanh niên ánh mắt đầy ý vị nhìn hắn, hỏi lại.
– Ngươi cảm thấy sao?
Hai người này chính là thành viên của Quân Đoàn Thiên Không, hơn nữa địa vị cũng không thấp.
Người trung niên là Vương Khang, một trong năm thú vương của Quân Đoàn Thiên Không, Ưng Vương.
Địa vị thanh niên càng lớn hơn, đó là Dương Quang, phân thân của Đại Trưởng Lão, là người đại diện đồng thời cũng chính là Đại Trưởng Lão.
Rất lâu trước đây, Lạc Hành mưu đồ thống nhất Tây M���c, đem Tây Mạc biến thành đại bản doanh của Quân Đoàn Thiên Không. Nhưng vì bận nhiều việc, Lạc Hành không thể tự mình đi.
Sau nhiều lần trăn trở, Lạc Hành có được ba phân thân, Ôn Thế Xuân, Hắc Dạ và Dương Quang.
Ôn Thế Xuân hiện tại là Ôn gia tộc trưởng, Ôn gia đã là một đại gia tộc. Ôn Thế Xuân đang chịu trách nhiệm thâm nhập chính đạo Nam Cương.
Hắc Dạ hiện chịu trách nhiệm quản lý hai phúc địa, cùng với thống nhất Đản Nhân.
Duy chỉ có Dương Quang là rảnh rỗi nhất, cho nên nhiệm vụ thống nhất Tây Mạc giao lại cho hắn.
Dương Quang ban đầu tự tin vô cùng, dẫn theo Vương Khang đi tới Tây Mạc. Nhưng đến nơi rồi, hắn chợt nhận ra một điều, hắn không biết mình phải làm gì cả.
Ngũ Vực rộng lớn vô cùng, mỗi một vực có diện tích tương đương năm lần Trái Đất, Tây Mạc đương nhiên cũng như vậy. Cho dù là Cổ Tiên, cũng chưa chắc đi hết nổi Tây Mạc chứ đừng nói tới thống nhất. Mà Dương Quang bây giờ chỉ là một Tứ Chuyển Cổ Sư.
Hơn nữa, thế lực Tây Mạc phân tán khắp nơi, lấy hình thức ốc đảo sinh tồn, Dương Quang căn bản không biết nên ra tay ở chỗ nào.
Lại nói, trong nguyên tác, Tây Mạc xuất hiện cũng không nhiều, lại chỉ xoay quanh giới Cổ Tiên, giới phàm nhân chỉ nhắc đến hai nơi. Một là Hàn gia thôn, một là cái thôn không tên nào đó.
Cái trước là do Phương Nguyên tìm người nên được nhắc tới. Cái sau là do Phương Nguyên tới giết người nuôi cổ nên xuất hiện.
Thông tin về nơi này thì lại mơ hồ đến lạ, một chút đầu mối cũng không có. Nếu có, chính là về một ít mục đích của siêu cấp thế lực.
Nhưng Dương Quang quá yếu, vô cùng yếu trong mắt Cổ Tiên. Nếu hắn mà đem bí mật có được đi tìm mấy siêu cấp thế lực kia, chờ đón hắn là bị giết, bị sưu hồn chứ không phải để uy hiếp đối phương mà lấy lợi ích.
Tóm lại, Dương Quang bây giờ giống như một con ruồi không đầu, mờ mịt cùng Vương Khang cưỡi ưng bay rồi lại bay, đi rồi lại đi.
– Hắc Dạ cứ luôn than thở dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng là cấp bậc địa ngục, vậy tình cảnh của ta bây giờ là cấp bậc gì đây? Siêu thoát vũ trụ độ khó?
Dương Quang trong lòng khổ không nói nổi.
Bản thể của hắn quả đúng là tham vọng điên rồ. Mưu đồ lớn vô cùng, mà thực lực thì phát triển thần tốc cũng khó lòng theo kịp mưu đồ.
– Cái kia, Dương trưởng lão...
Vương Khang lúc này do dự lên tiếng. Dương Quang thu hồi suy nghĩ, nghiêng đầu nhìn lại Vương Khang bằng ánh mắt dò hỏi.
– Ta có một đề nghị. Nếu không thì chúng ta trước tìm một cái ốc đảo nghỉ ngơi trước đi. Lương thực của chúng ta sắp cạn kiệt rồi. Thiết Ưng Vương cũng sắp không chịu nổi nữa.
– Ý kiến không tồi!
Dương Quang mỉm cười gật đầu.
– Nhưng ngươi biết ốc đảo gần nhất ở hướng nào sao?
Vương Khang nghe hỏi, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ.
– Ngài không biết sao?
Hắn hỏi.
– Ngươi không biết sao?
Dương Quang hỏi lại.
Hai người nhìn nhau, im lặng.
Thiết Ưng Vương dưới thân hai người kêu lên một tiếng thê lương tuyệt vọng.
Nam Cương.
Trong một rừng hoang vô danh. Một nam trung niên vừa đi vừa tìm kiếm.
Nam trung niên dung mạo xuất chúng, mái tóc xanh xõa dài. Hắn không phải người xa lạ, chính là Cổ Nguy���t Thanh Thư.
Từ sau khi bị Phương Chính "giết chết", Thanh Thư thoát khỏi trói buộc của Tiên Hạc Môn. Khoảng thời gian qua hắn vẫn luôn ở trong phúc địa Đồ Thiên tu hành.
Có thời gian dài ở phúc địa, có tài nguyên chống đỡ, Thanh Thư hiện tại đã là Ngũ Chuyển Đỉnh Phong, chiến lực cũng tăng vọt không ít. Đáng buồn là, bản mệnh cổ của Thanh Thư vẫn còn là Tứ Chuyển.
Đối với điều này, Thanh Thư cũng bất đắc dĩ. Bản mệnh cổ của hắn là Bách Niên Mộc Mị, muốn thăng lên Ngũ Chuyển, cần có Thiên Niên Thọ Cổ.
Thiên Niên Thọ Cổ quá quý, quý hiếm đến mức khó tìm. Ngay cả phúc địa Tam Vương trước đây, nhiều nhất cũng chỉ có một con Ngũ Bách Niên Thọ Cổ, mà đó đã là thọ cổ cao nhất ở đó.
Hiếm có như vậy đã đành, đằng này Mộc Mị Cổ dù có thăng lên Ngũ Chuyển Thiên Niên Mộc Mị cũng vẫn cứ vô dụng. Tuy có thể giúp Cổ Sư hấp thu nguyên khí thiên địa, tăng cường cho Mộc Đạo Cổ Trùng, nhưng tác dụng phụ lại lớn hơn lợi ích rất nhiều.
Thanh Thư đã không ít lần muốn bỏ nó, nhưng Phương Chính vẫn luôn khuyên hắn giữ l��i. Nguyên nhân trong đó, cũng là lý do Thanh Thư một lần nữa đi tới Nam Cương, xuất hiện trong khu rừng vô danh này.
– Nguyên Liên Tiên Tôn truyền thừa.
Thanh Thư trong lòng không ngừng nghĩ tới điều này.
Cổ phương để thăng cấp Mộc Mị Cổ lưu truyền rộng rãi đã lâu, nhưng ít ai nhắc tới, nó kì thực bắt nguồn từ Nguyên Liên Tiên Tôn. Tuy nhiên, con cổ này chỉ là sản phẩm lỗi bị bỏ quên mà thôi.
Sau khi thành Tôn, Nguyên Liên Tiên Tôn du lịch khắp cổ giới, đi tới Nam Cương, ngài đã để lại một truyền thừa. Nội dung cụ thể thế nào không rõ, nhưng trong đó có một phương pháp luyện chế tiên cổ. Phương pháp này là để Cổ Sư hóa thân thành đại thụ, cắm rễ vào đất, hấp thu tinh hoa thiên địa, luyện chế tiên cổ.
Trong nguyên tác, có một vị Cổ Tiên đã dựa vào phương pháp này luyện tiên cổ, chỉ là người này là nhân vật phụ, xuất hiện thoáng qua rồi biến mất.
Phương Chính trước đây không chú ý, gần nhất mới nhớ tới, điều này mới làm hắn liên tưởng đến Mộc Mị Cổ.
Giả sử Mộc Mị thăng lên Lục Chuyển, vậy tác dụng của nó s��� như thế nào?
Phương Chính đã nghĩ đến câu hỏi này. Mà một khi đã tò mò, Phương Chính liền muốn giải đáp nó.
Sau khi có hệ thống phụ trợ, Ôn Thế Xuân liền bắt tay vào tìm kiếm vị Cổ Tiên có được truyền thừa của Nguyên Liên Tiên Tôn kia. Người này bây giờ đang là một đại thụ, đang trong quá trình luyện tiên cổ.
Trải qua mấy tháng, lại có hệ thống hỗ trợ, Ôn Thế Xuân cuối cùng tìm được. Sau đó hắn đem tin tức này đưa cho Thanh Thư. Thanh Thư lúc này mới đi tới nơi này, tìm kiếm "cây đại thụ" kia.
Hiện tại cướp đoạt thì không thể, nhưng nếu dựa vào đối phương, Thanh Thư có thể sẽ học được điều gì đó. Điều quan trọng nhất là, để Thanh Thư quan sát đối phương, chờ sau này Phương Chính đủ thực lực rồi, liền đem truyền thừa chiếm đoạt lại.
– Là ở nơi này!
Thanh Thư đi một hồi lâu, cuối cùng dừng lại trước một gốc cây cổ thụ lớn.
Đây là một cây tùng to lớn, tán lá xanh tốt trải rộng. Nhìn qua thân cây liền biết nó đã ở đây mấy trăm năm. Nhưng trên thực tế, cái cây này chỉ mới mọc lên được mấy ng��y.
Cái cây này là do một vị Cổ Tiên biến hóa thành, nếu không phải do hệ thống đồng bộ với thiên địa, lại thêm Ôn Thế Xuân chủ động tìm kiếm, căn bản cũng không ai ngờ tới việc này.
– Tạm ở lại chỗ này đi!
Thanh Thư giả vờ hài lòng, tự lẩm bẩm nói. Sau đó ở dưới "gốc đại thụ" xây một căn nh�� nhỏ. Trông hắn như một vị tán tu muốn tìm chỗ ở tạm thời, sau bao trăn trở mới tìm được nơi này.
Trong lúc Thanh Thư dựng nhà, một đôi mắt thâm sâu đang lặng lẽ nhìn về phía hắn. Thanh Thư chẳng hề hay biết, vẫn miệt mài làm việc của mình. Mà đôi mắt này, là đến từ cây tùng to lớn kia.
Nó chính là một vị Mộc Đạo Cổ Tiên biến hóa thành, chính là vị có được truyền thừa của Nguyên Liên Tiên Tôn được nói tới. Hắn tên là Trịnh Thanh, xuất thân là một vị phàm nhân.
Mấy trăm năm trước, Trịnh Thanh lên núi đốn củi, vô tình đạt được truyền thừa của Nguyên Liên Tiên Tôn, từ đó trở thành Cổ Sư.
Hắn không thích tranh đấu, một mình khắc khổ tu hành, sau mấy trăm năm, hắn đạt thành Cổ Tiên. Hiện tại, Trịnh Thanh bắt đầu luyện chế cho mình một con tiên cổ.
Tiên cổ này tên là Tùng Châm, Trịnh Thanh đã chọn phương pháp Mộc Luyện, cũng chính là hóa thân thành cây tùng để luyện cổ. Phương pháp này tuy tốn rất nhiều thời gian, nhưng lại ổn định, đảm bảo sẽ luyện thành cổ.
Chỉ là Trịnh Thanh không nghĩ tới, chính mình vừa mới "trồng" xuống đất mấy ngày, thế mà lại có một tên Cổ Sư phàm nhân đến dưới chân mình dựng nhà để sinh sống.
Tuy nhiên, hắn cũng không khó chịu, ngược lại cảm thấy cũng không tệ lắm. Dù gì chính mình cũng phải ở đây mấy năm, chẳng thể nói chuyện cũng chẳng thể cử động, có một người ở đây, xem như thời gian tới cũng không còn cô tịch.
Không ai ngờ rằng, một mối quan hệ lâu dài về sau lại cứ thế âm thầm nảy nở.
Truyện này được chỉnh sửa bởi đội ngũ truyen.free, giữ nguyên chất lượng cao cho độc giả.