Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 533: Trúng kế

Chết không ít người rồi!

Phương Niệm Dung đứng trên đầu kim long, một mặt né tránh tinh niệm, một mặt từ trên cao quan sát chiến trường.

Không lâu trước đó, nàng và vị cổ sư ngũ chuyển Kim Quảng đang giao chiến thì ám tuyền bỗng nhiên bộc phát. Cả hai sợ bị liên lụy nên vội vàng kéo giãn khoảng cách. Chưa kịp ổn định lại, Đông Phương Dư Lượng đã phóng ra vô số tinh niệm, kết thành tinh vân.

Dù nàng và Kim Quảng đều là ngũ chuyển, nhưng cũng không dám đối đầu trực diện trước sát chiêu của một cổ sư ngũ chuyển khác. Nhất là, đây lại là sát chiêu trí đạo ngũ chuyển.

Vì vậy, hai người chỉ đành mắt lớn trừng mắt bé, tản ra hai phía tránh né.

Khi lui lại, Phương Niệm Dung cũng gọi kim long cổ về. Nhưng nàng không thu nó vào không khiếu mà trực tiếp dùng làm thú cưỡi để rút lui. Cưỡi rồng chạy trốn, dù là đang bỏ chạy, trông vẫn thực sự rất ngầu.

Vừa lui không lâu, Phương Niệm Dung rất nhanh phát hiện Phương Chính cùng Lang Vương Thường Sơn Âm. Nàng không chút do dự, vòng qua tinh vân đuổi tới bên cạnh.

– Bạch Nhất Hàn!

Phương Niệm Dung còn chưa tới gần đã cất tiếng gọi trước. Nàng muốn Phương Chính nhìn thấy phong thái oai hùng của mình khi cưỡi rồng, nên mới gọi một tiếng như vậy.

Phương Chính lúc này cũng nhìn lại, vừa thấy Phương Niệm Dung và con kim long to lớn kia, hai mắt hắn khẽ sáng lên. Hắn không chút do dự, kéo theo Phương Nguyên đuổi tới.

– Phương Yến Trung, Lang Vương giao lại cho ngươi!

Vừa tiếp cận, Phương Chính liền mở miệng nói trước, ngay sau đó ném Phương Nguyên lên lưng rồng, còn mình thì lập tức quay người bỏ đi.

Phương Niệm Dung nhìn theo, mặt mày ngơ ngẩn.

Nàng không hiểu, Phương Chính làm như vậy là có ý gì.

Mà nàng đương nhiên vĩnh viễn cũng không thể ngờ rằng, Phương Chính đây là đang "cày nhiệm vụ".

Phương Chính hiện tại có hai nhiệm vụ: một là cứu người, hai là giết người. Cứu người, hiển nhiên là cứu quân ta. Còn giết người, ngoài quân địch ra thì còn ai được nữa?

Hiện tại Đông Phương Dư Lượng đang tàn sát quân ta, đây chẳng phải là một cơ hội tốt sao?

Nếu không phải bị Phương Nguyên vướng tay, Phương Chính đã sớm động thủ rồi, cần gì phải chờ đến bây giờ.

Hành động của Phương Chính lúc này đã thu hút sự chú ý của cả Đông Phương Dư Lượng lẫn Hắc Lâu Lan.

– Chẳng lẽ Bạch Nhất Hàn định ra tay?

Hắc Lâu Lan và Đông Phương Dư Lượng trong lòng đều không khỏi nghĩ.

Mày của Đông Phương Dư Lượng lúc này cũng cau chặt thêm một chút.

Ban đầu hắn định dụ Hắc Lâu Lan và Thường Sơn Âm ra tay, chủ động đối phó mình. Nhưng không ngờ người bị dụ ra lại là Bạch Nhất Hàn.

Nhưng nhìn lại, điều này cũng không tệ. Ít nhất nếu giết được kẻ này, liên quân Hắc gia cũng coi như tổn thất không nhỏ.

– Chỉ là, Bạch Nhất Hàn này đang tiến về đâu?

Đông Phương Dư Lượng hơi nghi hoặc, nhìn Phương Chính đang phóng thẳng về phía đại quân đang tán loạn.

Phải nói, muốn cứu người trong hoàn cảnh thế này, phương án tối ưu nhất chính là tấn công Đông Phương Dư Lượng. Chỉ cần ép Đông Phương Dư Lượng vào thế chiến đấu, hắn sẽ không có thời gian điều khiển tinh vân đồ sát cổ sư, các cổ sư khác cũng liền có thể thở dốc, đồng thời phá hủy hết tinh niệm.

Mà phương pháp ngu ngốc nhất, chính là đánh nát tinh niệm để cứu người.

Thế nhưng Phương Chính lúc này không những không nhắm vào Đông Phương Dư Lượng, mà còn cố ý tránh xa tinh vân, chạy về phía đại quân.

– Không ổn!

Đông Phương Dư Lượng suy nghĩ xoay chuyển, sắc mặt trở nên khó coi trông thấy. Bởi hắn dường như đã hiểu ý đồ của Phương Chính.

Vây Ngụy cứu Triệu.

Nếu Đông Phương Dư Lượng có thể giết tinh binh của liên quân Hắc gia để ép Hắc Lâu Lan và Thường Sơn Âm ra tay. Vậy tại sao Phương Chính không thể đi giết tinh binh của liên quân Đông Phương, ép Đông Phương Dư Lượng phải quay về phòng ngự?

Tốc độ của Phương Chính rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến gần một đội tinh binh. Ngay sau đó, hắn lấy ra một chiếc cung tên, là cung tên cổ tam chuyển. Đồng thời, trong lòng cũng bắt đầu ấp ủ sát chiêu.

Chỉ thấy Phương Chính toàn thân lập lòe ánh điện, vô số tia điện ngưng tụ quanh thân hắn. Đồng thời một tia điện cũng từ đầu ngón tay hắn truyền vào mũi tên.

Mắt thấy Phương Chính giương cung, nhắm về phía đội tinh binh gần nhất, Đông Phương Dư Lượng liền hơi cắn răng, tách một phần tinh niệm, chuyển hướng tấn công Phương Chính.

– Chậm!

Khóe môi Phương Chính khẽ nhếch, thả tên, sau đó nhanh chóng đổi hướng né tránh.

Sưu!

Mũi tên rời cung, xé gió bay vút, cấp tốc lao về phía đội tinh binh. Đồng thời, nó từ một tách thành trăm, đồng loạt nhắm vào mấy trăm tinh binh.

Những tinh binh này mặt mày ngưng trọng, có tổ chức né tránh những mũi tên đang rơi xuống. Những mũi tên này tuy nhanh, nhưng cũng không phải là không thể né kịp, hơn nữa tuy có mang theo tia điện trên thân, nhưng công kích cũng không mạnh.

Có thể nói, một tên qua đi, hữu kinh vô hiểm. Thậm chí còn có chút sấm to mưa nhỏ.

Một màn như vậy, làm cho đội tinh binh vừa rồi ngỡ ngàng. Đông Phương Dư Lượng nhất thời cũng có chút bất ngờ. Ngay cả Hắc Lâu Lan đang ở phía xa cũng không biết phải nói gì.

Chỉ có Phương Niệm Dung và Phương Nguyên, lúc này dường như đã hiểu ra điều gì đó. Người trước hai mắt lấp lánh ánh sáng, người sau trong mắt lóe lên một chút kinh ngạc.

Hai người này như thể có hẹn mà cùng nhớ tới một thứ, sát chiêu thành danh của Phương Chính khi còn ở Nam Cương, Lôi Minh.

Trong lúc mọi người còn ngạc nhiên trước thế công không gây sát thương vừa rồi của Phương Chính, thì Phương Chính đã đuổi tới bên cạnh một đội tinh binh khác, lại phóng ra một mũi tên.

Giống như vừa rồi, mũi tên từ một tách thành trăm, nhưng khi rơi xuống lại không hề có tác dụng.

Một việc làm tới hai lần, Đông Phương Dư Lượng tuy còn chưa nhìn ra ý đồ của Phương Chính, nhưng cũng đã ý thức được nếu để Phương Chính tiếp tục, chắc chắn sẽ có rắc rối lớn. Cho nên, ngay khi Phương Chính vừa chuyển hướng, Đông Phương Dư Lượng đã điều khiển không ít tinh niệm bao vây hắn.

Nhìn tinh niệm xung quanh, Phương Chính cười nhạt, đồng thời thúc giục Điện Quang Thi��m Thước Cổ cùng Phi Lôi Phiêu Miễu Cổ, tránh thoát vòng vây.

Nhưng tinh niệm lại lập tức truy đuổi không tha, ngăn chặn hành động của hắn.

Phương Chính nhìn thoáng qua Đông Phương Dư Lượng ở phía xa, cười lạnh, nói.

– Ta nói rồi, chậm!

Nói xong, Phương Chính vung tay lên, sát chiêu đã ấp ủ từ lâu được phát động. Chỉ thấy lôi điện toàn thân hắn hội tụ lại lòng bàn tay phải. Phương Chính tay phải đưa lên cao, nâng quả lôi cầu như nâng một trái bóng, sau đó ném lên trời.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn vang lên, lôi điện tán ra.

Gần như đồng thời, tia điện trên mấy mũi tên Phương Chính phóng ra trước đó lấp lóe, giống như phát ra tín hiệu.

Xoẹt!

Vô số tia điện đang tán ra, trong nháy mắt chia làm hai hướng, xé gió lao thẳng về phía hai đội tinh binh bị Phương Chính tấn công trước đó.

Ầm, ầm!

Hai tiếng nổ đồng thời vang lên, đất đá văng tung tóe, hơn một nửa số người trong hai đội tinh binh bị đánh trúng trực tiếp, phần còn lại cũng bị những tia điện tán loạn đánh trúng. Trong lúc nhất thời, tử thương thảm trọng.

Trong khoảnh khắc, toàn trường có chút an tĩnh.

Ngũ chuyển cổ sư, một khi chân chính ra tay, luôn khiến người ta kinh hãi.

Trước có ám tuyền của Hắc Lâu Lan, sau có tinh niệm của Đông Phương Dư Lượng, giờ lại có Lôi Minh của Phương Chính. Dù là chiêu nào, đều làm cho những cổ sư khác không kịp phòng bị, cũng chẳng kịp tránh né.

Nhưng nếu so sánh, thì rõ ràng một chiêu vừa rồi của Phương Chính, kém hơn ám tuyền của Hắc Lâu Lan và tinh niệm của Đông Phương Dư Lượng rất nhiều.

Công phá không bằng ám tuyền, sức bền không bằng tinh niệm, phạm vi bao phủ so với cả hai đều kém hơn hẳn.

Nhưng dù là vậy, cũng khiến không ít người phải trố mắt. Ánh mắt Hắc Lâu Lan lấp lóe, mà Đông Phương Dư Lượng thì sắc mặt cũng hơi trầm xuống.

Chiêu này của Phương Chính, chưa đến mức kinh thế hãi tục, nhưng cũng không phải tầm thường. Nếu không phải Đông Phương Dư Lượng truy đuổi gắt gao, ngăn cản Phương Chính tiếp tục phóng tên, một chiêu vừa rồi chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc phá tan hai đội tinh binh.

Nhưng vào khoảnh khắc này, Đông Phương Dư Lượng lại đột nhiên khẽ cười, nói.

– Mạng của Lang Vương, Đông Phương Dư Lượng ta xin nhận lấy!

Lời hắn còn chưa dứt, Phương Nguyên ở phía xa đã vang lên tiếng kêu thảm thiết, ôm lấy đầu mình.

Phương Niệm Dung ở bên cạnh sắc mặt cũng tái mét, một bên không ngừng phòng ngự, một bên cố gắng đánh tan tinh niệm. Nhưng rất nhanh, nàng bị tinh niệm bao vây kín, kim long cũng chốc lát thu nhỏ, trở lại không khiếu của nàng.

Ngay sau đó, Phương Niệm Dung và Phương Nguyên rơi xuống đất. Phương Niệm Dung miễn cưỡng giữ được mạng mình, nhưng Phương Nguyên đã nằm trên mặt đất, vẻ mặt ngây dại, dáng vẻ si ngốc.

Mới vừa rồi, nhân lúc mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Phương Chính, Đông Phương Dư Lượng lại tập trung chú ý vào Phương Nguyên. Cuối cùng nhân cơ hội Phương Niệm Dung thất thần chậm chạp, lập tức để tinh niệm lao lên, nhất kích tất sát, biến Lang Vương thành kẻ ngốc.

Chỉ cần Lang Vương không còn nữa, đàn sói liền mất ki��m soát, trở nên cuồng loạn, liên quân Hắc gia cũng sẽ bị đả kích nghiêm trọng về mặt sĩ khí. Vậy thì phía Đông Phương Dư Lượng sẽ giành được ưu thế.

Nhìn thấy Phương Nguyên nằm trên mặt đất, sắc mặt Phương Chính không khỏi sa sầm lại. Người trong tay mình lâu như vậy vẫn bình an vô sự, vừa rời tay chưa đầy năm phút đã thành kẻ ngốc. Điều này không khỏi khiến Phương Chính hoài nghi năng lực của Phương Niệm Dung.

– Bất quá còn may, đây không phải là chủ nhân!

Phương Chính ngoài mặt rất khó coi, nhưng trong lòng thì lại rất bình thản. Hắn biết rất rõ, người hắn vẫn luôn bảo vệ thực chất không phải Phương Nguyên, chỉ là hắn vẫn luôn giả vờ không biết để diễn kịch cho người ngoài xem mà thôi.

Dù gì việc Lang Vương trong vương trướng là giả mạo, chỉ có ba người biết. Ba người này chính là Hắc Lâu Lan, Phương Nguyên, cùng với Thủy Ma Hạo Kích Lưu.

– Đông Phương Dư Lượng!

Trong lúc Phương Chính đang nghĩ, Hắc Lâu Lan đã lao về phía Đông Phương Dư Lượng, như một kẻ điên liều mạng.

Đông Phương Dư Lượng cười lạnh, thu hồi tinh niệm, chuẩn bị nghênh đón chiến đấu với Hắc Lâu Lan.

Nhưng ngay sau đó, Hắc Lâu Lan cười phá lên ha hả, chuyển hướng tấn công vào một đội tinh binh khác của liên quân Đông Phương.

– Ha ha, Đông Phương Dư Lượng, ngươi bị lừa! Mở mắt chó ngươi lên nhìn cho kỹ đi!

Đông Phương Dư Lượng nghe xong, hơi giật mình và ngạc nhiên, không khỏi nhìn lại Phương Nguyên bên kia.

Chỉ thấy vị Lang Vương đang ngồi si ngốc trên đất đột nhiên phụt một tiếng, hóa thành nước, bắn tung tóe.

– Thủy Tượng Cổ!

Đông Phương Dư Lượng lập tức nhận ra, sắc mặt cũng liền trở nên khó coi. Giờ hắn mới biết, chính mình bị tính kế.

Hóa ra, vì lý do an toàn, Phương Nguyên đã tìm đến Hắc Lâu Lan, yêu cầu lấy Thủy Tượng Cổ từ chỗ Hạo Kích Lưu. Hạo Kích Lưu cũng không thể từ chối, liền giao con cổ này ra.

Thủy Tượng Cổ có thể tạo ra phân thân giống hệt người thật bằng nước. Chỉ là phân thân này ngoài việc có bộ dạng giống cổ sư, còn lại đều phế vật. Nhưng như vậy cũng coi như đủ.

Phương Nguyên dùng nó làm thế thân, đặt trong vương trướng để đánh lạc hướng sự chú ý của người ngoài, bản thân thì trốn ở một góc, lén lút theo quân.

Cho nên từ lúc bắt đầu, người gặp phải ám sát từ Đông Phá Không và Biên Ti Hiên chỉ là thủy tượng cổ. Vì vậy dù không có Phương Chính, Phương Nguyên cơ bản cũng không gặp nguy hiểm, cùng lắm thì sớm bị lộ việc mình ẩn mình ở một góc nào đó mà thôi.

Phương Chính cảm thấy bị bó tay bó chân, còn là do tự hắn chuốc lấy, Phương Nguyên thậm chí còn có chút bất ngờ. Bởi Phương Nguyên còn cho là, Phương Chính đã biết việc này.

Mà Phương Nguyên là nghĩ không sai, Phương Chính biết, biết rất rõ. Nhưng bởi vì đó là bí mật chỉ có ba người trong cuộc biết, Phương Chính thân là người ngoài cuộc, nếu hắn cũng hay biết, vậy Hắc Lâu Lan chắc chắn sẽ nảy sinh nghi ngờ.

Hắc Lâu Lan không phải hạng tầm thường, cho nên Phương Chính mới cố gắng diễn một màn liều mạng bảo vệ Phương Nguyên như trước đó. Thứ nhất là để Hắc Lâu Lan không nghi ngờ mình, thứ hai là kiếm chút công huân.

Phương Chính không hề quên, bộ bốn con cổ Văn Phòng Tứ Bảo của mình còn đang chờ thăng lên ngũ chuyển, cho nên hắn cần không ít tài liệu luyện chế. Mà công huân, chính là thứ dùng để đổi tài liệu.

Cơ hội kiếm công huân ở ngay trước mặt, ngu sao mà bỏ qua?

Về sau, Phương Chính ném thủy tượng cổ lại cho Phương Niệm Dung, một phần là để rảnh tay, nhưng phần nhiều là vì hắn biết, nếu còn kéo nó chạy vòng vòng, thủy tượng cổ sẽ bị hắn làm vỡ. Đến lúc đó công huân không kiếm được thì thôi, chỉ sợ sẽ bị trừ điểm.

Sớm ném nó đi, nếu xảy ra chuyện liền không liên quan gì đến mình.

Thấy đủ liền thu tay, đây là cách tốt nhất để tối ưu hóa lợi ích của bản thân.

Toàn bộ bản chuyển ngữ bạn vừa đọc là thành quả lao động của truyen.free, và thuộc quyền sở hữu của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free