(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 528: Xuất chiến
Trong vương trướng, Hắc Lâu Lan nhìn xuống chiến trường, không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Đối với tình thế giằng co trước mắt, một bạo quân như Hắc Lâu Lan trong lòng cảm thấy phần nào không thoải mái.
Lúc này, ánh mắt hắn chợt lóe, đảo qua một vòng vương trướng.
Giờ khắc này, trong vương trướng chỉ còn lại năm người: hai vị ngũ chuyển, ba vị tứ chuyển.
Ngũ chuyển gồm Hắc Lâu Lan hắn cùng với Phương Yến Trung. Tứ chuyển có Bạch Nhất Hàn, Hắc Tú Y và Thường Sơn Âm.
Đương nhiên đây chỉ là biểu hiện bên ngoài, ít nhất Hắc Lâu Lan biết Bạch Nhất Hàn chính là một vị cổ sư ngũ chuyển đỉnh phong.
Ánh mắt Hắc Lâu Lan lúc này rơi trên người Phương Chính, mà Phương Chính cũng có cảm giác quay đầu nhìn lại.
Hai người mắt chạm mắt, Phương Chính hiểu ý của Hắc Lâu Lan là muốn hắn ra ngoài, dùng sức của mình giúp liên quân Hắc gia giành chút ưu thế. Dù sao bây giờ trong vương trướng, ngoài Phương Chính ra, quả thật không có ai phù hợp hơn.
Dù là Hắc Lâu Lan hay Phương Niệm Dung đều là ngũ chuyển đỉnh phong, thuộc về đỉnh cao phàm tục, không tiện tùy tiện ra tay. Còn Phương Nguyên tuy chỉ có tứ chuyển, nhưng thân phận của hắn bây giờ lại là nô đạo cổ sư. Lưu phái này giỏi quần công, lấy thế ép người, nhưng bản thân cổ sư lại rất yếu ớt, dễ dàng bị chém chết nếu cận thân. Về phần Hắc Tú Y, người này là một cổ sư chuyên phòng ngự, ở lại là để bảo vệ Phương Nguyên.
Duy chỉ có Phương Chính, bề ngoài vẫn chỉ là tứ chuyển đỉnh phong, tu vi này giúp hắn có thể chen chân vào chiến trường lúc này mà không quá lộ liễu. Nhưng thực chất, hắn lại là một ngũ chuyển đỉnh phong, trong tay nắm giữ cổ trùng ngũ chuyển, hoàn toàn có khả năng xoay chuyển cục diện.
Phương Chính cũng không có cự tuyệt, khẽ gật đầu với Hắc Lâu Lan, liền phóng thẳng ra ngoài, xuyên qua chiến trường, hướng về phía các đội tinh binh đang hỗn chiến lao tới.
– Nguyệt Quang Đao Khách Bạch Nhất Hàn!
Trong vương trướng đối diện, Đông Phương Dư Lượng khẽ nhíu mày.
Hắn am hiểu bày mưu tính kế, có thể sắp đặt rất nhiều bố cục nhắm vào liên quân Hắc gia, ngay cả Hắc Lâu Lan cũng không ngoại lệ. Nhưng với người được gọi là Bạch Nhất Hàn này thì lại là một ngoại lệ.
Phương Chính xuất hiện trong tầm mắt người Bắc Nguyên chưa lâu, bởi lẽ hắn đến Bắc Nguyên cũng chưa được bao lâu, cho nên tin tức về hắn rất ít, ít ỏi đáng thương.
Đông Phương Dư Lượng chỉ biết Phương Chính là người từ Trung Châu tới, trong tay có hai con cổ trùng ngũ chuyển, một là Nguyệt Quang Đao, hai là Tạc Lôi Cổ. Tạc Lôi Cổ là do lần trước Biên Ti Hiên đi ám sát Phương Nguyên, lúc chạy trốn đã bị Phương Chính tiện tay cản trở, từ đó mới bại lộ.
Nếu chỉ có một con cổ trùng ngũ chuyển, còn có thể nói là do vận khí, nhưng Phương Chính có đến hai con, vậy chỉ có thể nói đây là bởi vì hắn là ngũ chuyển cổ sư.
Nhưng vấn đề là, hắn cụ thể đang ở cảnh giới nào?
Tu vi cổ sư càng lên cao, sức chiến đấu càng có sự chênh lệch. Sơ giai, trung giai, cao giai, đỉnh phong, mỗi một giai đoạn khác nhau, cách biệt cũng rất xa vời.
Đông Phương Dư Lượng là tộc trưởng hoàng kim gia tộc, sau lưng còn có Cổ Tiên, hắn đương nhiên biết đến thường thức là cổ sư đi tới vực khác tu vi sẽ bị tạm thời áp chế. Hắn cũng biết Phương Chính vẫn đang bị áp chế.
Nhưng cái khó chính là, Đông Phương Dư Lượng không biết Phương Chính rốt cuộc tới Bắc Nguyên được bao lâu, không thể tính ra tu vi của hắn đang ở giai đoạn nào của ngũ chuyển.
Hơn nữa, Phương Chính ra tay không nhiều, Đông Phương Dư Lượng nhiều nhất cũng chỉ có thể miễn cưỡng đoán ra hắn là lôi đạo cổ sư, còn lại mọi thứ đều mơ hồ.
Có thể nói, Phương Chính là biến số lớn nhất trong kế hoạch lần này của Đông Phương Dư Lượng. Đương nhiên đó là khi chưa thấy cảnh Phương Nguyên không nói lý lẽ, vừa lên đã cho khai chiến.
Bất quá, cũng không phải là không có đề phòng. Là một trí đạo cổ sư, Đông Phương Dư Lượng tuyệt nhiên sẽ chuẩn bị rất nhiều thứ, nhắm vào toàn bộ liên quân Hắc gia chứ không chỉ riêng lẻ một vài người.
Ngay lúc Phương Chính vừa ra khỏi vương trướng, bên phía liên quân Đông Phương cũng lập tức có ba vị cổ sư tứ chuyển lao ra, đón đầu Phương Chính đánh tới.
Phương Chính nhìn thấy, vẻ mặt như cũ bình thản, lấy ra Nguyệt Quang Đao, cùng ba người này giao chiến.
Bốn người vừa xuất thủ, những cổ sư gần đó liền vội vàng tránh ra, thậm chí còn bỏ lại đối thủ của mình, mắt đối mắt với đối phương rồi bỏ chạy. Những người chạy không kịp, thậm chí còn bị dư ba làm trọng thương, có người chết ngay tại chỗ.
Ba vị cổ sư của Đông Phương gia đều là tứ chuyển đỉnh phong, chiến lực cao thâm. Lại biết Phương Chính hư hư thực thực là ngũ chuyển cổ sư, có khả năng thấp nhất là trung giai. Cho nên vừa ra trận, cả ba đã dốc toàn lực ra tay, vì vậy mà không tránh khỏi vạ lây tới xung quanh.
Phương Chính bị vây giữa ba người, sắc mặt vẫn như cũ bình thản, nhưng trong lòng đã sớm nghiêm túc vô cùng. Mặc dù hắn mạnh hơn ba người này, nhưng không có nghĩa là ba người này không có khả năng giết được hắn.
Thiên hạ anh hùng hào kiệt vô số. Không một cổ sư nào là phế vật; họ không giỏi mặt này, ắt sẽ giỏi mặt khác.
Dưới trướng Phương Chính hiện tại có hơn ba trăm cổ sư, có người cũ cũng có người mới gia nhập không lâu, thậm chí số lượng còn đang tăng lên. Từ những người này, Phương Chính hoàn toàn thấy rõ người là một sinh vật phi thường, tuyệt đối không được xem thường bất kỳ ai.
Huống chi ba vị cổ sư trước mặt này, chiến lực cũng thâm bất khả trắc, là Đông Phương Dư Lượng cố ý tuyển chọn, chuyên môn nhắm vào Phương Chính. Một chút sơ suất cũng dễ dàng khiến hắn gặp phải nguy hiểm chết người.
– Ba đánh một, cũng thật vô sỉ!
Phương Niệm Dung trong vương trướng nhìn thấy, khẽ nghiến răng, vẻ mặt có chút giận dữ, ngứa ngáy muốn động thủ.
Nàng biết Phương Chính sẽ không dễ bị đánh bại, cũng không lo lắng an nguy của hắn. Nàng làm ra bộ dạng đó, chủ yếu là muốn ra ngoài giao chiến.
Trong vương trướng chỉ còn lại bốn người, Hắc Lâu Lan sớm muộn cũng sẽ xuất thủ. Nếu Phương Niệm Dung còn ở lại, chẳng phải nàng sẽ phải đảm nhiệm việc bảo vệ Lang Vương Thường Sơn Âm sao?
Cái này không được! Nàng lại đang muốn giết người này, làm sao có thể bảo vệ hắn chứ.
Nhưng bộ dạng đứng ngồi không yên của Phương Niệm Dung, rơi vào mắt Hắc Lâu Lan lại mang một ý vị khác.
Hắc Lâu Lan nhìn nàng, rồi lại nhìn Phương Chính đang giao chiến, ánh mắt chợt lóe lên như nhìn thấy một chân trời mới.
– Thì ra không phải là ham muốn nhất thời!
Trong lòng Hắc Lâu Lan như thể đã hiểu ra điều gì đó. Song, hắn cũng không cho rằng đây là chân ái, bởi lẽ hắn không tin trên đời này có thứ gọi là chân ái.
– Minh ch��, ta có thể xuất chiến sao?
Sau một lát, Phương Niệm Dung quay lại chắp tay với Hắc Lâu Lan, hỏi.
Hắc Lâu Lan cười ha hả, chấp thuận.
Phương Niệm Dung làm vẻ vui mừng, liền đứng dậy từ chỗ ngồi, xông ra ngoài.
Mà phía liên quân Đông Phương cũng lập tức có một người đi ra nghênh chiến.
– Ha ha ha, Phương Yến Trung, ta chờ ngày này đã lâu. Chết đi cho ta!
Người này vừa ra, đã lập tức cười lớn hét, khí tức ngũ chuyển đỉnh phong không che giấu bại lộ ra ngoài. Những cổ sư xung quanh lập tức biến sắc, bất kể là nhất, nhị chuyển hay tam, tứ chuyển đều lập tức lui lại.
Phương Niệm Dung ánh mắt chợt lóe, mang theo nghi hoặc nhìn người tới. Qua cách nói chuyện của đối phương, Phương Niệm Dung nhận ra người này biết thân phận hiện tại của nàng. Nhưng nàng lại không biết đối phương là ai.
Bất quá, nàng không biết cũng là lẽ đương nhiên. Bởi vì hai người chưa chân chính gặp nhau bao giờ.
Người này gọi Kim Quảng, là kim đạo cổ sư, trong tay cũng có một con Kim Long Cổ.
Hắn trước đây là ma đạo cổ sư, độc lai độc vãng, lấy Kim Long Cổ thành danh. Những tưởng sẽ nổi danh Bắc Nguyên, nhưng ai ngờ lại xuất hiện một Phương Yến Trung, chỉ bằng một chiêu đã xuyên phá vòng vây của nhiều gia tộc, ngang nhiên rời đi.
Bởi vì như vậy, Bắc Nguyên chỉ biết tới Kim Giao Vương Phương Yến Trung, mà không ai nhắc tới Kim Quảng hắn. Hắn không phục, muốn đi tìm Phương Yến Trung đánh một trận, ai ngờ người này như bốc hơi, từ đó biệt vô âm tín.
Sau hơn mười năm, Kim Quảng dựa vào cơ duyên, tu hành đến ngũ chuyển, nhưng vẫn không có trận đánh vang dội nào, như cũ bị Phương Yến Trung đè một đầu. Đến khi nghe tin người này xuất hiện, gia nhập liên quân Hắc gia, Kim Quảng liền đi tìm Đông Phương Dư Lượng, gia nhập Đông Phương gia. Một mặt là muốn nương tựa chính đạo, tìm nơi an ổn, mặt khác cũng là muốn đánh bại Phương Yến Trung.
Hiện tại, nhìn thấy đối thủ mà bản thân ngày nhớ đêm mong, Kim Quảng hiển nhiên không hề chần chừ, vừa ra trận đã lập tức động thủ.
Rống!
Một tiếng rít gào vang lên, một con kim long từ không khiếu của Kim Quảng bay ra, lao về phía Phương Niệm Dung. Nó há to miệng, như muốn nuốt trọn đầu nàng.
Phương Niệm Dung hừ lạnh, cũng thúc giục cổ trùng, một con kim long cũng từ không khiếu của nàng bay ra, nghênh đón kim long của Kim Quảng. Trong nhất thời, trên chiến trường xuất hiện hai con rồng màu vàng kim lấp lánh quấn lấy nhau, cắn xé dữ dội.
Phương Chính, cách đó không xa, khẽ liếc mắt qua, một tia lo lắng mơ hồ thoáng hiện rồi biến mất trong ánh mắt hắn. Đồng thời, hắn cùng ba vị cổ sư kia liếc mắt nhìn nhau, trong sự cảnh giác lại mang theo ngầm hiểu, ăn ý giãn xa khoảng cách với chiến trường kề bên.
Dù sao bốn người cũng không ai muốn mình đang giao chiến, bỗng dưng lại trúng phải chiêu sát thủ bay lạc.
Các đội tinh binh ở gần đó lúc này cũng có tổ chức, cấp tốc chạy xa. Trong lòng bọn họ đều là một mảnh bất đắc dĩ.
Mới ban nãy họ còn là nhân vật chính, là nhân tố quyết định ưu thế cho trận chiến. Vậy mà chỉ thoáng chốc, bốn vị cổ sư tứ chuyển đã quấn lấy nhau ngay cạnh, khiến họ không thể không tránh xa.
Nhưng chưa dừng lại ở đó. Chẳng bao lâu sau, mảnh chiến trường mà họ vừa chiếm giữ lại bị hai vị ngũ chuyển chiếm lấy. Hơn nữa, cả hai vừa ra trận đã dốc toàn lực, khiến họ chỉ còn nước chạy dài.
Chạy mãi một lúc, quay đầu nhìn lại, đối thủ cũng đã tản ra rất xa. Ở giữa họ giờ đây là bãi chiến trường của hai vị ngũ chuyển. Thế này thì còn đánh đấm gì nữa!
Mười một đội tinh binh cứ thế đứng hai bên vòng chiến, xuyên qua chiến trường, mắt đối mắt nhìn nhau, nghiến răng nghiến lợi, nhưng tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Mặc dù có thể vòng qua vòng chiến trước mắt, rồi tiếp tục giao chiến cũng không phải là không được. Nhưng vấn đề là, một đội tinh binh số lượng ba đến năm trăm người, tổng số mỗi bên có cũng xấp xỉ ba ngàn người.
Số lượng này không tính nhỏ, lại hỗn tạp năm sáu đội khác nhau, nếu đồng thời di chuyển sẽ gặp khó khăn. Còn nếu lần lượt thì lại vướng phải vấn đề sắp xếp thứ tự.
Trên chiến trường, nếu không có chiến thuật thỏa đáng mà tự ý hành quân, nhất định sẽ nhanh chóng đi đến diệt vong. Cho nên, nếu chưa có chỉ lệnh từ minh chủ, hai bên tinh binh sẽ không tự ý hành động.
Mà giờ khắc này, ánh mắt của Hắc Lâu Lan và Đông Phương Dư Lượng đều đồng loạt dán chặt vào trận chiến của hai vị ngũ chuyển. Có thể nói, Vương Đình chi tranh vừa mới đi được một phần ba chặng đường, không ai ngờ rằng đã sớm có ngũ chuyển đỉnh phong đứng ra quyết đấu như vậy. Nếu có, cũng thường chỉ là minh chủ liên quân ra tay, tung đòn quyết định để kết thúc cuộc chiến mà thôi.
Nhưng hiện tại, hai vị ngũ chuyển này lại chỉ đóng vai trò tướng sĩ, đẩy cuộc chiến lên một hồi cao trào mới.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được tái hiện một cách sống động.