(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 525: Trừ phi...
Trên thảo nguyên, hai đội quân đóng quân cách nhau mấy trăm dặm, không khí chiến tranh căng thẳng bao trùm. Tuy nhiên, cả hai bên đều ăn ý không giao chiến.
Quân đội hành quân chia thành ba đạo, gồm quân tiên phong, trung quân và hậu quân. Hiện tại, chỉ mới có trung quân tiến đến tiền tuyến, song phương đều đang chờ hậu quân đuổi kịp mới bắt đầu khai chiến.
Tình trạng giằng co kéo dài ba ngày, một lá chiến thư do Đông Phương Dư Lượng viết đã được gửi đến tay Hắc Lâu Lan.
Trong thư, Đông Phương Dư Lượng dùng ngữ khí hùng hồn, song vẫn không thiếu phần lịch sự và lễ độ, hẹn Hắc Lâu Lan ngày hôm sau sẽ khai chiến.
Hắc Lâu Lan đọc nội dung, không khỏi kinh ngạc mà hỏi:
- Chẳng lẽ hậu quân của Đông Phương gia đã đến nơi rồi sao?
Lập tức có một người đáp lời:
- Hậu quân của đối phương còn cách xa hàng ngàn dặm, hiện đang xây dựng phòng tuyến thứ ba.
Người này có tu vi tứ chuyển sơ giai, danh xưng Bái Quân Tử, tên là Tôn Thấp Hàn.
Hắn xảo quyệt gian trá, giỏi âm mưu quỷ kế, gặp chuyện gì cũng luôn có thể tìm được cớ hợp lý, am hiểu sâu sắc các quy tắc của chính đạo.
Đồng thời, hắn cũng rất giỏi lấy lòng người, gần đây đã lấy được lòng Hắc Lâu Lan, trở thành quân sư số một của liên quân Hắc gia, chuyên trách bày mưu tính kế cho Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan nghe lời hồi đáp, không khỏi cười lạnh:
- Quân lực của Đông Phương gia vốn dĩ đã thấp hơn chúng ta, hiện tại cư nhiên còn dám chia quân.
Tôn Thấp Hàn cũng cười nói:
- Đông Phương Dư Lượng đây là chơi với lửa. Chúng ta cứ chờ thêm chốc lát, đợi hậu quân đuổi tới, tập hợp toàn bộ quân lực, áp đảo đối phương. Đến lúc đó, chúng ta sẽ tiến lên, tiêu diệt đối phương đến mức người ngã ngựa đổ.
Hắc Lâu Lan nghe vậy, hung quang trong mắt chợt lóe. Hắn cùng Đông Phương Dư Lượng có thù riêng. Khi còn trẻ, trong lúc hành tẩu thiên hạ để tăng thêm trải nghiệm, hắn từng thèm thuồng sắc đẹp của Đông Phương Tình Vũ, nhưng lại bị Đông Phương Dư Lượng giáo huấn một phen ra trò, ăn không ít đau khổ.
Hắn tuy rất muốn báo thù rửa hận, nhưng cũng không phải là kẻ dễ dàng bị cảm xúc chi phối.
- Ý đồ của Đông Phương tiểu tử, ngay cả tên ngốc cũng nhìn ra được. Hắn muốn đánh, ta sẽ không cho hắn cơ hội. Hậu quân bên ta còn bao lâu nữa mới có thể đến nơi?
Hắc Lâu Lan lại hỏi.
- Ước chừng ba ngày.
Tộc trưởng Uông gia đáp.
- Tốt. Ta sẽ viết một phong thư, hẹn Đông Phương Dư Lượng giao chiến, đại chiến sẽ diễn ra sau bốn ngày nữa.
Hắc Lâu Lan nói là làm, lập tức tự mình viết một phong thư. Trong thư lời lẽ bừa bãi, còn tuyên bố mình lòng d��� từ bi, cho Đông Phương Dư Lượng ba ngày để đừng phụ lòng tốt của hắn, dùng ba ngày này tận hưởng những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Phương Niệm Dung ngồi bên phải Hắc Lâu Lan, liếc thấy nội dung ấy, trong lòng nàng cũng rất phản cảm.
Ngay từ đầu, nàng đã rất không thích Hắc Lâu Lan. Nàng cũng rất không thích Bắc Nguyên.
Hơn mười năm trước, lúc đó nàng mới tu hành chưa bao lâu, do nhiệm vụ của Tiểu Túc, nàng lần đầu tiên rời khỏi Trung Châu, và Bắc Nguyên là nơi đầu tiên nàng đặt chân đến.
Trong khoảng thời gian đầu, bởi vì thân là nữ nhân, nàng bị khắp nơi chèn ép, xem thường, thậm chí là khinh bỉ.
Bắc Nguyên có câu, "bạn hữu như tay chân, nữ nhân như quần áo".
Câu này cũng không phải là một ai đó tự tiện nói ra, mà người đã nói ra câu này, chính là một trong mười vị tôn giả của lịch sử, Cự Dương Tiên Tôn.
Chính vì thế, ở Bắc Nguyên mới có phong tục trọng nam khinh nữ.
Cho dù là Biên Ti Hiên nổi danh ám sát như hiện tại, hay thậm chí là trong tương lai, khi Triệu Liên Vân và những người như nàng tu hành thành Cổ Tiên, thì họ cũng chỉ là vợ của Mã Hồng Vận, phụ trợ hắn leo lên đỉnh cao mà thôi.
Cũng chính vì thế, Phương Niệm Dung mới bỏ ra nguyên điểm, mua Thái Độ Cổ và Biến Hình Cổ từ Tiểu Túc, vận dụng sát chiêu Thiên Diện Tùy Tâm, ngụy trang thành Phương Yến Trung. Sau đó, nàng mới chính thức vì nữ nhân Bắc Nguyên đòi lại công đạo.
Lúc đó tuổi trẻ khí thịnh, lại là người hiện đại, thêm tư tưởng mình là nhân vật chính, cho nên nàng mới bốc đồng hành động như thế.
Chỉ là rất nhanh sau đó, nàng phải nhận giáo huấn, bị vây đánh cho lên bờ xuống ruộng. Thậm chí đám nữ nhân mà nàng cứu đều cảm thấy nàng có bệnh, bởi bọn họ đã quen với số phận của chính mình, coi đó là lẽ đương nhiên rồi.
Phương Niệm Dung sau đó nhận ra điều đó, nhưng đã có chút muộn, nàng bị mười mấy bộ tộc nhỏ vây giết. Bản thân nàng là Nô Đạo Cổ Sư, phụ tu Phong Đạo, cận chiến bạc nhược, thân thể ốm yếu, chỉ được mỗi việc chạy thoát.
Nhưng tình thế lúc đó, bên cạnh không có đàn thú, lại bị vây kín, không thể chạy thoát. Phương Niệm Dung thậm chí còn cho là mình sẽ chết.
Thời khắc nguy cấp, nàng bỏ ra một lượng lớn nguyên điểm, mua một Kim Đạo sát chiêu cùng bộ Cổ Trùng tương ứng, dưới sự hỗ trợ của Tiểu Túc, thúc giục sát chiêu, đánh phá vòng vây, mở ra đường sống.
Mà sát chiêu này, có tên là Kim Giao Phá. Cũng vì thế mà nàng thành danh Kim Giao Vương.
Nhưng trên thực tế, nàng về Kim Đạo một chữ cũng không biết. Sau đó chạy về Trung Châu, không hề có ý định quay lại Bắc Nguyên, cho nên cũng không nghiên cứu về lưu phái này.
Sau lần đó, suốt mấy năm sau, Phương Niệm Dung vẫn không hiểu những cô gái Bắc Nguyên kia vì sao không phản kháng, cũng thầm giận các nàng đã bán đứng mình, nếu không thì mình cũng đã không bị vây công.
Mãi cho đến khi gặp được Phương Chính vài năm sau, lại cùng hắn đi mấy năm trời, nàng học được cách tự mình suy nghĩ, cách nhìn nhận thế cục. Nhìn lại chuyện năm đó, Phương Niệm Dung đã nhận ra nguyên nhân.
Kỳ thực người làm sai, không phải là các cô gái nàng cứu hay các bộ tộc kia, mà là chính bản thân nàng.
Tư tưởng nam tôn nữ ti đã có từ lâu, đây chính là phong tục của cả Bắc Nguyên, nàng chỉ là một người, lại muốn khiêu chiến với phong tục của cả một địa vực. Nàng không chết, chỉ là nhờ chạy đủ nhanh.
Chỉ là dù hiểu, dù lý giải, Phương Niệm Dung vẫn ghét Bắc Nguyên.
Mà Hắc Lâu Lan, càng bị nàng ghét hơn. Bởi vì hành vi của Hắc Lâu Lan, chẳng liên quan chút nào đến thân phận chính đạo của hắn ta. Thậm chí nói hắn là ma đầu còn đáng tin hơn.
Phương Niệm Dung không ghét Ma Đạo, bởi vì ở một phương diện nào đó, Phương Chính là Ma Đạo Cổ Sư. Phương Niệm Dung chỉ ghét ma đầu.
Những người trong Ma Đạo, chưa chắc là ma đầu, chỉ là do hoàn cảnh ép buộc, nên họ mới thuộc trận doanh này.
Mà ma đầu, chính là những kẻ chuyên làm ác, làm gì cũng tính đến việc hại người lợi mình, không từ thủ đoạn, không nhìn trận doanh. Ví như Hắc Lâu Lan là tộc trưởng Hắc gia, thuộc trận doanh chính đạo, nhưng làm việc đều ti tiện, dối trá, âm hiểm xảo trá, chỉ biết hại người lợi mình.
Mà điều Phương Niệm Dung ghét nhất ở hắn, chính là thói háo sắc.
Phương Niệm Dung gia nhập đã mấy tháng, tuy Hắc Lâu Lan vẫn lấy đại cục làm trọng, nhưng bên cạnh hắn vẫn có một đám nữ nhân xinh đẹp, chỉ là hắn không dẫn theo khi họp mà thôi.
Hơn thế nữa, Hắc Lâu Lan còn từng vài lần dẫn theo nữ nhân đến tìm Phương Niệm Dung, thậm chí còn hảo ý chia sẻ người đẹp cho nàng.
Đùa cái gì vậy? Phương Niệm Dung nàng làm sao có thể ôm mỹ nhân chứ?
À không đúng, mỹ nhân thì nàng sẽ ôm đó, nhưng chỉ ôm mỹ nam, không ôm mỹ nữ.
Nếu mà để Phương Chính chui vào lòng nàng, nàng sẽ hai tay hai chân tán thành. Nhưng để mấy nữ nhân này chui vào lòng nàng, chỉ nghĩ thôi đã khiến nàng cảm thấy da đầu tê dại, lông tơ dựng đứng.
Thời điểm đó, Phương Niệm Dung chỉ có thể khách khí nửa nhận nửa từ chối, kiểu để nữ nhân kia ngồi bên cạnh rót rượu, nhưng đụng chạm da thịt thì nàng kiên quyết tránh.
Quay lại vấn đề, nếu không phải vì nhiệm vụ bắt buộc, Phương Niệm Dung sẽ không đến Bắc Nguyên. Và nếu không phải vì Phương Chính, nàng cũng sẽ không gia nhập liên quân Hắc gia.
Kỳ thực Phương Niệm Dung càng có thiện cảm với Đông Phương Dư Lượng hơn.
Đông Phương Dư Lượng rộng lượng trong đối nhân xử thế, lễ độ nho nhã, rất có phong thái của bậc chính đạo nhân sĩ. So sánh với Hắc Lâu Lan, Đông Phương Dư Lượng càng được lòng binh sĩ hơn.
Tuy nhiên Phương Niệm Dung cũng không biết, Đông Phương Dư Lượng cũng không hẳn là người tốt. Nói đúng hơn, Đông Phương Dư Lượng là người tốt với người thân, sư trưởng, thuộc hạ thân cận. Nhưng với người ngoài, nhất là đối thủ, hắn không tốt chút nào.
Ví dụ như tộc trưởng Triệu gia đấy, một đám con trai của ông ta đều là bị Đông Phương Dư Lượng hại chết. Triệu Liên Vân ví Đông Phương Dư Lượng là sói, cũng không sai chút nào.
Sói là loài ẩn nhẫn, Đông Phương Dư Lượng cũng không thiếu sự ẩn nhẫn.
Nhưng cho dù thế nào, Đông Phương Dư Lượng vẫn làm đúng mẫu mực của chính đạo, quả thật đối lập rõ ràng với Hắc Lâu Lan, không thể chối cãi.
Thế nhưng, Phương Chính lại đầu quân Hắc Lâu Lan. Với sự cố chấp của Phương Chính mà nói, Phương Niệm Dung chỉ có thể đưa ra lựa chọn: một là cùng Phương Chính đối địch, hai là nhịn xuống sự chán ghét trong lòng, đầu quân cho Hắc Lâu Lan. Và hiển nhiên, nàng đã chọn phương án thứ hai.
Kỳ thực không phải bởi vì nàng yêu thích Phương Chính mà đưa ra lựa chọn này. Nàng l���a chọn là sau khi cân nhắc kỹ lưỡng.
Nếu cùng Phương Chính đối đầu, Phương Niệm Dung đảm bảo rằng Phương Chính sẽ dốc toàn bộ sức lực, đầu tiên sẽ giết chết nàng. Bởi vì những gì nàng biểu hiện ra ngoài đã khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp.
Nhưng trên thực tế, Phương Niệm Dung chỉ có tu vi, còn lại đều không đáng nhắc đến. Ít nhất trước mặt Phương Chính thì không đáng kể gì, thậm chí còn thua cả ba người Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong.
Một khi cùng Phương Chính giao chiến sinh tử, vậy thì Phương Niệm Dung đảm bảo, mình gánh không nổi ba chiêu của Phương Chính. Đương nhiên, ba chiêu đang nói tới ở đây là sát chiêu, chứ không phải chiêu thức bình thường.
Nói chung, Phương Niệm Dung không thể đánh lại Phương Chính, thậm chí Tiểu Túc cũng từng cảnh báo nàng, với thực lực hiện tại của nàng, nếu Phương Chính muốn giết nàng, thì nó cũng không cứu nổi Phương Niệm Dung. Cho nên không cần nghĩ, nàng sẽ không chọn đối địch với Phương Chính.
Hơn nữa, Phương Chính mạnh như vậy, nếu có hắn bảo vệ, Phương Niệm Dung cảm thấy mình cũng không cần phải mạnh lên làm gì, rất phí sức chứ.
Đối với điều này, Tiểu Túc thật muốn khóc thét, muốn kêu gào: "Ta muốn đổi túc chủ!"
Thế nhưng, nó không thể làm được, cho nên nó dùng cách khác để thúc đẩy Phương Niệm Dung cố gắng.
Không phải là ra nhiệm vụ, mà là nói.
- Ngươi quên Phương Chính chỉ thích nữ cường có ích với mình hay sao? Thực lực của hắn càng mạnh, nghĩa là kẻ thù của hắn sẽ càng mạnh. Nếu ngươi cứ như thế này, không những không giúp được hắn, mà còn kéo chân sau. Ngươi cảm thấy hắn đối với hành lý không có giá trị sẽ làm gì?
Rất hiển nhiên, vứt bỏ!
Vậy nên, Phương Niệm Dung sau đó đã phải thay đổi suy nghĩ của mình.
Hiện tại, chỉ còn bốn ngày nữa là đại chiến sẽ bắt đầu.
Phương Niệm Dung thân là ngũ chuyển đỉnh phong, có thể duy trì đến cuối trận chiến mới ra tay. Nhưng lúc đó một mảnh hỗn loạn, với thực lực của nàng, ra tay sẽ chắc chắn mất mặt.
Nhưng nàng không thể không ra tay. Vì vậy Phương Niệm Dung đang có ý định xin Phương Chính chỉ giáo.
Chỉ là nàng hiện tại đang trong thân phận nam nhân, không thể cùng Phương Chính suốt đêm ở chung một phòng, hơn nữa còn lặp lại ngày nào cũng như vậy, trừ phi...
Đôi mắt Phương Niệm Dung chợt lóe, đáy mắt hiện lên ý cười.
Lúc này, trong phòng họp đang khá náo nhiệt, ai cũng bàn luận tranh thủ vị trí để có thể thể hiện bản thân trong trận đại chiến sắp tới.
Chỉ có Thường Sơn Âm ngồi bên trái Hắc Lâu Lan thì nhắm mắt dưỡng thần, còn Phương Chính ở bên cạnh Phương Niệm Dung thì trầm mặt không nói.
Đột nhiên, Phương Chính giật thót một cái, hai mắt hơi mở to, có chút không dám tin nhìn về phía Phương Niệm Dung.
Phương Niệm Dung nhìn lại, cười tủm tỉm, một tay đặt trên đùi Phương Chính, chậm rãi vuốt ve.
Động tác đầy ý vị này của Phương Niệm Dung ban đầu không ai phát hiện. Nhưng theo tay nàng càng vuốt càng di chuyển lên cao, sắc mặt của Phương Chính càng lúc càng trở nên khó coi.
Hắn đẩy tay nàng ra, nàng lại đặt lên, hắn lại đẩy ra. Hai người giằng co, rất nhanh đã bị mọi người chú ý.
Người đầu tiên phát hiện là Hắc Lâu Lan.
Hắc Lâu Lan hơi kinh ngạc nhìn Phương Niệm Dung, sau đó lại đánh giá Phương Chính, trên mặt hiện lên vẻ nghĩ ngợi, rồi như hiểu ra vấn đề, lại nhìn về phía Phương Niệm Dung, ánh mắt như nói: "Chẳng trách khi ta đưa mỹ nữ cho ngươi, ngươi lại ghét bỏ chúng, thì ra đây mới là khẩu vị của ngươi!"
Người thứ hai là tộc trưởng Uông gia, bởi vì ông ta ngồi ngay cạnh Phương Chính. Ông ta cũng lộ vẻ đã hiểu ra, nhưng không bình tĩnh như Hắc Lâu Lan, ông ta lại nhích qua, như thể muốn tránh xa Phương Chính thêm một chút nữa, càng xa càng tốt.
Hành động của tộc trưởng Uông gia khiến mọi người để ý, phòng họp trong thoáng chốc trở nên tĩnh lặng.
Phương Nguyên trong thân phận Thường Sơn Âm khẽ mở mắt, sau đó theo ánh mắt mọi người nhìn về phía Phương Chính, rồi cũng không giấu được vẻ hơi kinh ngạc.
- Các ngươi, con mẹ nó đang bổ não cái gì vậy. Đừng có nhìn lão tử bằng ánh mắt đó!
Phương Chính lúc này trong lòng gào thét, hận không thể tại chỗ tát cho Phương Niệm Dung một cái, mắng nàng vô sỉ.
Nhưng đột nhiên hắn cảm thấy, làm vậy lại càng giống với điều đám người ở đây đang suy nghĩ, cho nên hắn đành nhịn, chỉ trừng mắt cảnh cáo nhìn Phương Niệm Dung.
Nhưng Phương Chính không nghĩ tới, một ánh mắt này của hắn, lại càng khiến đám người ở đây suy nghĩ thêm phong phú.
Xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu của truyen.free đối với bản dịch được trình bày ở đây.