Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 514: Đánh không lại

Bắc Nguyên.

Ánh trăng bàng bạc phủ xuống mặt đất, sao trời lấp lánh ánh sáng nhạt.

Trên đồng cỏ mênh mông, một đội quân đang đóng quân.

Cờ xí tung bay trong gió đêm. Giữa doanh địa, một lá cờ lớn thêu chữ "hắc" nổi bật như hạc giữa bầy gà, bay phấp phới.

Đây là doanh địa của liên quân Hắc gia.

Tại một góc doanh địa, một con thằn lằn thân hình khổng lồ như chiếc xe buýt, màu xanh lục, đang nằm im trên nền cỏ. Hai bên sườn nó có những ô vuông xếp đều tăm tắp.

Đây là một loại Cổ trùng đặc biệt, tên là Ốc Tích Cổ. Về bản chất, nó là một dạng cổ ốc, thân mình nó đã chính là một căn phòng.

Hai mắt của nó là hai cửa sổ, các ô vuông bên thân cũng là cửa sổ, miệng của nó là cửa chính.

Từ cửa chính đi vào là một hành lang, hai bên bố trí hai dãy phòng. Phần đuôi của nó là nhà vệ sinh, dùng để chứa phân tạm thời.

Mỗi khi di chuyển, Ốc Tích Cổ sẽ đứng dậy, dùng bốn chân bước đi.

Khi nhà vệ sinh đầy, Ốc Tích Cổ sẽ nâng đuôi lên, thải phân ra ngoài.

Ốc Tích Cổ là dạng nhà ở đặc trưng của Bắc Nguyên.

Bắc Nguyên là vùng đồng cỏ rộng lớn, các gia tộc thường xuyên di chuyển. Do đó, các Cổ Sư không ở lều trại bình thường mà đều sinh sống trong các cổ ốc, trong đó Ốc Tích Cổ là loại phổ biến nhất.

Lúc này, trong mật thất của Ốc Tích Cổ, Phương Nguyên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Ánh mắt thâm thúy của hắn dõi theo người đang quỳ trước mặt mình.

- Thật không ngờ, ta lại gặp ngươi ở đây.

Một lúc sau, Phương Nguyên không khỏi buột miệng cảm khái.

Phương Chính quỳ trên mặt đất, cúi đầu không đáp.

Tính từ khi Phương Nguyên tham gia liên quân Hắc gia, đến nay đã hơn hai mươi ngày trôi qua.

Tám ngày trước, liên quân Hắc gia chính thức ký kết minh ước, dùng Thời Độc Cổ tiến hành kết minh. Khi đó, Phương Nguyên đã nắm rõ thân phận ngụy trang của Phương Chính và Phương Niệm Dung.

Trong tám ngày qua, liên quân Hắc gia, để gia tăng phần thắng, đã quyết định giúp Phương Nguyên bắt thêm sói. Phương Chính vài lần ra tay, khiến Phương Nguyên càng thêm khẳng định Bạch Nhất Hàn đúng là Phương Chính. Chính vì thế mới có cuộc gặp riêng này.

Phương Chính hiện tại, linh hồn đã bị Nô Lệ Cổ khắc sâu dấu ấn. Trước mặt người khác thì không sao, nhưng khi chỉ có hai người, hắn liền không kìm được mà hành đại lễ với Phương Nguyên.

- Hắn đâu rồi? Ta không nghĩ hắn lại để ngươi ra mặt gặp ta thế này!

Phương Nguyên cũng không xoắn xuýt chuyện gặp Phương Chính, mà lập tức hỏi.

- Lạc Hành đã hôn mê, không biết khi nào mới tỉnh lại. Vì vậy, thân thể này chỉ còn mình thuộc hạ làm chủ.

Phương Ch��nh lúc này đáp.

Phương Nguyên có chút ngoài ý muốn.

Phương Nguyên biết Lạc Hành là túc chủ của hệ thống. Thường thì những người như vậy đi đâu cũng có hào quang hệ thống bảo hộ, không làm cũng có thể hưởng, ngồi không cũng có thể mạnh. Nh��ng Phương Nguyên không ngờ, Lạc Hành lại thường xuyên bị thương, nửa tháng không gặp liền trực tiếp hôn mê. Túc chủ này, dường như có vẻ hơi lạ thường.

Nhưng lạ hay không, Phương Nguyên cũng không mấy để ý. Hắn lại quan tâm đến việc Phương Chính lần này chạy tới Bắc Nguyên, rốt cuộc nhằm mục đích gì?

Phương Nguyên cảm thấy, Phương Chính mặc dù không đi cùng hắn, nhưng Phương Nguyên đi đâu, y như rằng Phương Chính sẽ chạy tới đó.

Từ lúc rời khỏi Thanh Mao Sơn cho đến nay, đầu tiên là Bạch Cốt Sơn với Bạch Cốt truyền thừa, Thương Lượng Sơn với Thương gia thành, Tam Xoa Sơn với Tam Vương truyền thừa, Trung Châu Thiên Thê Sơn, và hiện tại là Vương Đình Chi Tranh ở Bắc Nguyên.

Vòng đi vòng lại, thiên hạ rộng lớn là thế, nhưng lần nào hai người cũng gặp mặt nhau. Nhất là Phương Chính luôn là người tới trước, cứ như thể đang đón đầu Phương Nguyên vậy.

Phương Nguyên trước nay không nói, không có nghĩa là hắn không nhận ra vấn đề, mà căn bản là hắn không có thời gian để bận tâm.

Từ lần đầu trùng sinh trở về Thanh Mao Sơn cho đến nay, Phương Nguyên vẫn luôn bị vô số gánh nặng đè nén: nào là tài nguyên tu hành, nào là thời gian eo hẹp, rồi bị đuổi giết, bị vây công, còn có Xuân Thu Thiền uy hiếp từng giờ từng khắc. Ngay cả hiện tại, Phương Nguyên cũng là đang gánh vác trọng trách cứu vớt Đãng Hồn Sơn đang bị Hóa Hi Nê Tiên Cổ ăn mòn mà mới tới Bắc Nguyên.

Hắn quá bận rộn, bận rộn đến mức rất nhiều lần phải lựa chọn bỏ qua cho Phương Chính.

Mà éo le nhất chính là, Phương Nguyên càng bỏ qua, lại bất ngờ phát hiện Phương Chính tiến xa ngày càng nhanh. Hiện tại nhìn lại, Phương Chính đã là ngũ chuyển đỉnh phong, mà cả hai không khiếu đều đạt ngũ chuyển đỉnh phong.

Chưa hết đâu, vừa rồi Phương Nguyên thử hỏi thăm, Phương Chính lại đã là Họa Đạo chuẩn tông sư, Lôi Đạo đại sư, còn khốn kiếp thay, kiêm tu thêm mười tám cái lưu phái khác!

Điều kinh khủng nhất chính là, trong tổng số hai mươi lưu phái đó, thấp nhất là Hư Đạo cấp phổ thông, Vận Đạo cấp chuẩn đại sư; trừ Họa Đạo ra, mười bảy lưu phái còn lại đều là đại sư.

Hơn nữa, những lưu phái này chủ yếu là loại phổ biến, có đông đảo người tu hành. Với trình độ đại sư so với trình độ phổ thông của các Cổ Sư khác mà nói, đại sư chỉ cần nhìn qua liền có thể phát hiện điểm yếu trong Cổ trùng, cũng như trong cách ra chiêu của Cổ Sư phổ thông.

Chí mạng nhất chính là, đối với người khác, cho dù có biết cũng tuyệt đối không thể có được Cổ trùng khắc chế. Nhưng Phương Chính thì khác, hắn có hệ thống, muốn Cổ nào liền có Cổ đó, căn bản không phải lo không có thủ đoạn ứng phó.

Nếu đấu với hắn thế này, thì ai đánh cho nổi?

Phương Nguyên không thể không thừa nhận, chính mình đúng là đánh không lại Phương Chính.

Hắn có năm trăm năm kinh nghiệm, hiểu biết sâu rộng. Nhưng nhìn lại hiện tại, Phương Nguyên chỉ có Huyết Đạo tông sư, Nô Đạo đại sư, Luyện Đạo đại sư; còn Lực Đạo mới nghiên cứu vài năm nay, hiện tại cũng chỉ vừa tiếp cận chuẩn đại sư.

Mà nhìn lại xem, Phương Chính hiện tại ngoài Huyết Đạo thua Phương Nguyên ra, Nô Đạo, Luyện Đạo, Lực Đạo đều bằng hoặc hơn Phương Nguyên. Phương Nguyên muốn áp chế Phương Chính, chỉ có thể ra tay từ Huyết Đạo.

Nhưng là, Phương Chính tuy Huyết Đạo chỉ là đại sư, không bằng Phương Nguyên Huyết Đạo tông sư, nhưng hắn lại có Họa Đạo chuẩn tông sư, hơn nữa còn cách tông sư chỉ một bước chân.

Với đặc tính của Họa Đạo, phụ trợ Huyết Đạo, Phương Chính hoàn toàn có thể đánh ngang tay với Phương Nguyên Huyết Đạo tông sư.

Không, Phương Nguyên cảm thấy nói đánh ngang tay là đang tự đề cao chính mình. Bởi vì có ai quy định chỉ được dùng bấy nhiêu lưu phái đâu. Gom hết các lưu phái lại một chỗ, vậy không cần đánh, bởi Phương Nguyên sẽ không ngốc đến mức biết chắc sẽ chết còn cố liều mạng.

Đương nhiên cũng không thể nói vậy, bởi vì lưu phái khác nhau sẽ bài xích nhau, cản trở nhau. Cho nên Phương Chính cũng không thể cùng lúc dùng hai mươi cái lưu phái.

Nhưng mà, Phương Chính có hai không khiếu, thêm đặc tính cân bằng của Họa Đạo, Phương Chính có thể cùng lúc sử dụng ít nhất bốn lưu phái.

Còn Phương Nguyên đâu? Nhiều nhất hai cái. À không, ba cái.

Bởi vì Phương Nguyên hiện tại có không khiếu thứ hai. Còn làm sao hắn có nó thì nói sau, hiện tại tạm không nói tới.

Nếu Phương Nguyên ra tay, vậy chỉ có thể dùng Huyết Đạo, Lực Đạo, Nô Đạo để đánh. Mà Phương Chính lại sẽ dùng Họa Đạo, Lôi Đạo, Viêm Đạo, thêm Nô Đạo nữa: lấy đàn thú cản đàn thú, dùng Họa Đạo cân bằng, sau đó dùng Viêm Lôi không ngừng oanh tạc. Vậy kết quả chắc chắn chính là Phương Nguyên sẽ bị oanh tạc đến không thể ngẩng đầu lên được.

Dù gì trong giới Cổ Sư, Lôi Đạo, Viêm Đạo được công nhận là hai lưu phái có sức oanh tạc cao nhất. Đương nhiên đây là nói riêng về sức oanh tạc, chứ không phải nói nó mạnh nhất.

Có câu nói, không có Cổ trùng mạnh nhất, chỉ có Cổ Sư mạnh nhất. Thì đồng dạng, không có lưu phái mạnh nhất, chỉ có Cổ Sư mạnh nhất.

Bất kể lưu phái nào cũng đều có ưu khuyết điểm, không cái nào hơn được cái nào cả, chỉ xem ở bản thân Cổ Sư mà thôi.

Mà so về bản thân, vậy thôi bỏ qua, Phương Nguyên không muốn tốn thời gian đối đầu với Phương Chính. Thay vì tốn thời gian tiếp tục so sánh hơn thua, Phương Nguyên càng muốn dùng thời gian này để hỏi dò Phương Chính vài điều.

Nhất là hiện tại, khi không có Lạc Hành, thông qua Nô Lệ Cổ, Phương Nguyên càng dễ moi được thông tin hơn.

Phương Nguyên lúc này liền lãnh đạm ra lệnh.

- Nói cho ta mục đích ngươi tới Bắc Nguyên. Nói rõ toàn bộ mục đích!

Phương Chính nghe vậy, liền khẽ gật đầu, nói.

- Bẩm chủ nhân, thuộc hạ lần này tới Bắc Nguyên vì hai mục đích: một chính, một phụ. Mục đích phụ là bởi vì Vương Đình Chi Tranh, muốn đạt được lợi ích từ đây để chuẩn bị thăng lên Lục Chuyển. Mục đích chính là muốn tìm ngài, thiết lập lại sát chiêu Xuân Xuân Thu Thu. Hơn nữa, bởi vì mục đích chính, cho nên mới có mục đích phụ. Có thể nói mục đích phụ được điều chỉnh cho phù hợp với mục đích chính.

Phương Nguyên nghe xong, kinh hãi.

Lượng thông tin lần này Phương Nguyên nhận được thật sự rất lớn.

Phương Nguyên biết Phương Chính có thể biết rất nhiều việc, nhưng hắn chưa từng nghĩ, Phương Chính biết nhiều đến như vậy.

Từ trong lời Phương Chính nói, Phương Nguyên nghe ra, Phương Chính không chỉ biết Phương Nguyên sẽ đi Bắc Nguyên, còn biết Phương Nguyên sẽ tham gia Vương Đình Chi Tranh. Hơn thế, Phương Chính còn biết phúc địa Vương Đình, biết người sẽ thắng trong trận chiến này, nên mới gia nhập liên quân Hắc gia.

Tại sao Phương Nguyên lại cho là như vậy?

Bởi vì Phương Chính nói muốn kiếm được lợi ích để thăng tiên.

Vương Đình Chi Tranh có thể kiếm được không ít lợi ích, nhưng muốn để Cổ Sư đạp đất thăng tiên, vậy chỉ có tiến vào phúc địa Vương Đình, đoạt được lợi ích từ đó.

Mà muốn vào phúc địa Vương Đình, vậy chỉ có thể là người thắng trong Vương Đình Chi Tranh. Phương Chính mưu đồ lớn như vậy, hắn làm sao có thể chọn bừa một người để đi theo? Phương Chính lựa chọn đi theo Hắc Lâu Lan, điều này chứng minh Phương Chính đã biết kết quả trận chiến này.

Nhưng điều này vẫn chưa đủ khiến Phương Nguyên kinh hãi. Điều khiến hắn kinh hãi là vì Phương Chính nói "thiết lập lại sát chiêu Xuân Xuân Thu Thu".

Xuân Xuân Thu Thu, chỉ cần nghe tên là Phương Nguyên đã liên tưởng đến Xuân Thu Thiền. Mà "thiết lập lại", tức là đã thiết lập thành công ít nhất một lần rồi, nên mới nói "lại".

Điều này thật sự khiến Phương Nguyên không khỏi tự hỏi, rốt cuộc Phương Chính đã thiết lập sát chiêu từ lúc nào? Tại sao hắn không sớm phát hiện? Rồi tại sao phải thiết lập lại? Hơn nữa, sát chiêu này có công dụng là gì?

Phương Nguyên đặt ra những câu hỏi này, nhưng cũng không vắt óc cố gắng trả lời. Bởi vì hắn biết, sẽ có người đưa cho hắn câu trả lời, chính là Phương Chính.

Phương Nguyên ánh mắt không rời khỏi Phương Chính, lạnh nhạt nói.

- Nói cho ta toàn bộ về sát chiêu Xuân Xuân Thu Thu, bao gồm công dụng, nội dung sát chiêu, ngươi thành công thiết lập được khi nào, và làm sao để thiết lập lại?

Nghe những lời này, trong khoảnh khắc, sắc mặt Phương Chính trầm xuống.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free