Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 510: Thật hợp!

Phương Chính đặt bút lên bàn, nhìn bức họa vừa vẽ xong, không khỏi bật cười khổ.

– Không ngờ, ta lại bị hắn ảnh hưởng nặng đến vậy.

Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, ngả người ra sau ghế.

Từ nhỏ, bản hồn đã ở cùng Lạc Hành, trong suốt quá trình trưởng thành đều lấy Lạc Hành làm hình mẫu. Chính vì vậy, hắn không thể tránh khỏi việc trở nên giống Lạc Hành, ít nhất là về cử chỉ và thói quen.

Chẳng hạn, Lạc Hành thường có thói quen ghi lại kế hoạch lên giấy, nhưng không phải bằng chữ viết, mà bằng tranh vẽ. Bởi vì làm như vậy, ngoài bản thân hắn ra, sẽ không ai có thể nhìn ra kế hoạch của hắn.

Ngay cả bản hồn, cũng chỉ hiểu được tối đa tám phần, trong đó năm phần là hiểu rõ, ba phần còn lại là đoán.

Bản hồn từng cảm thấy Lạc Hành quá mức cẩn trọng, đến mức đa nghi thái quá. Nhưng hắn không ngờ, chính mình cũng y hệt. Bởi vì bức họa vừa được vẽ xong trước mặt hắn, lại chính là toàn bộ kế hoạch của hắn.

– Nhìn chung, kế hoạch này không quá khác biệt so với trước đây, nhất là ở khâu đường lui. Tuy nhiên, ta nhất định sẽ tìm cách tiếp cận hai người kia.

Phương Chính nghĩ thầm, ánh mắt sáng quắc nhìn lên nóc doanh trướng.

Nhưng rất nhanh, hắn thu hồi ánh mắt, trong lòng thầm gọi.

– Tiểu Thiên, nói chuyện với ta một chút đi!

– Ngươi cần gì?

Tiểu Thiên lập tức xuất hiện. Giờ đây, nó không còn là màn hình tinh thể lỏng như trước mà đã có hình dáng con người, trông hệt Phương Chính lúc nhỏ, chỉ có điều kích thước nhỏ hơn rất nhiều, chỉ bằng ngón tay cái.

– Chức năng Lạc Hành nói đến trước đó là gì?

Phương Chính không vòng vo, hỏi thẳng.

– Phân ly! Chức năng này cho phép ta phân tách ấn ký liên kết giữa ta và túc chủ thành các ấn ký con, rồi bám vào những linh hồn khác. Thông qua ấn ký con, ta có thể kích hoạt hệ thống phụ trên linh hồn mang nó.

– Hệ thống phụ không có tình cảm hay khả năng tự chủ như ta, chỉ có thể vận dụng các chức năng cơ bản gồm nhiệm vụ, túi đồ, cửa hàng và quay thưởng. Những chức năng này đều liên hệ trực tiếp với ta và hoàn toàn dùng chung, ngoại trừ nhiệm vụ. Cụ thể hơn, những người sở hữu hệ thống con có thể xem nhiệm vụ của người khác nhưng không thể trực tiếp thực hiện. Tối đa, họ chỉ có thể hỗ trợ những người khác hoàn thành.

Tiểu Thiên đáp.

Nó không có ý định che giấu, bởi Lạc Hành đã dặn nó phải nói cho bản hồn biết khi được hỏi.

– Thảo nào Lạc Hành lại dùng hết toàn bộ nguyên điểm đang có để kích hoạt chức năng này. Hắn muốn để phân thân tiếp tục giúp mình cày nguyên điểm.

Phương Chính hơi mỉm cười, đã hiểu được dụng ý trong đó.

Chức năng nhiệm vụ liên thông, nên các nhiệm vụ chủ tuyến và nhiệm vụ ngày là giống nhau. Khác biệt duy nhất nằm ở nhiệm vụ phát sinh.

Từ trước đến nay, mỗi lần chỉ nhận được tối đa hai nhiệm vụ phát sinh.

Với mức độ cần nguyên điểm của Lạc Hành, hai nhiệm vụ phát sinh một lần là hoàn toàn không đủ. Hơn nữa, nhiệm vụ phát sinh do hắn yêu cầu, nên hắn hoàn toàn có thể chọn loại có thể hoàn thành đồng thời.

Ví dụ như hiện tại, hai nhiệm vụ là giết người và thu thập chiến công. Nhìn có vẻ khác nhau, nhưng trên thực tế có thể gộp hai thành một. Bởi vì hiện tại đang là Vương Đình chi tranh, một cuộc chiến tranh. Trong chiến tranh, giết chết địch nhân sẽ nhận được điểm chiến công. Đây đúng là một công đôi việc, hệ thống cũng không thể bắt bẻ điều gì.

Nhưng chính vì thế, hai nhiệm vụ một lần đối với Lạc Hành là hoàn toàn không đủ "nhét kẽ răng". Hắn cần nhiều hơn, càng nhiều càng tốt.

Lạc Hành rất ít khi dùng nguyên điểm. Nếu bất chợt cần con cổ trùng nào, hắn sẽ mua về dùng xong rồi bán lại khi công việc hoàn thành. Nhưng cổ phương hắn cần lại quá đắt, vô cùng đắt. Tích lũy mấy tháng, thậm chí lâu hơn, cũng chỉ mua được một phần trăm của cổ phương đó.

Tính đến nay, Lạc Hành cũng chỉ mới mua được năm phần trăm, trong khi đã mấy năm trôi qua. Cứ đà này, không biết đến bao giờ mới mua xong.

Giờ đây, sau khi kích hoạt hệ thống phụ, mỗi hệ thống phụ có thể nhận hai nhiệm vụ phát sinh. Lạc Hành lại có hai phân thân, vậy là cùng lúc có thể nhận sáu nhiệm vụ phát sinh, giúp tích lũy nguyên điểm nhanh gấp ba lần.

Điều này hoàn toàn xứng đáng để đầu tư lượng lớn nguyên điểm nhằm mở khóa chức năng.

– Hai phân thân, ba mảnh linh hồn... Ừm, xem ra là chuẩn bị cho phân thân thứ ba. Tuy nhiên, bắt Dương Quang cũng không phải là việc đơn giản. Mà mảnh linh hồn, nếu ta đoán không sai, dù có mang ấn ký con thì về cơ bản cũng không thể giữ bên ngoài quá lâu được. Vì vậy, nó sẽ được giấu trong túi đồ, nhằm bảo quản lâu dài, chờ đến khi có được phân thân thứ ba mới đem ra dùng.

Phương Chính nghĩ thầm, không khỏi mỉm cười.

Bản hồn hiểu rõ con người Lạc Hành. Tuy đôi khi hắn thật sự khó đoán, nhưng phần lớn bản hồn đều có thể đoán ra kế hoạch của hắn ta. Lần này đại khái cũng không ngoại lệ.

– Tuy nhiên, không ngờ Tiểu Thiên ngươi còn có thể thu nguyên điểm để mở khóa chức năng!

Tiểu Thiên nghe vậy, khẽ nhún vai.

– Ta chưa từng nói là mình không thể mà. Nhưng ngay từ đầu, túc chủ của ta đã yêu cầu rằng nếu hắn không hỏi thì ta không cần lải nhải, vì như vậy rất phiền. Dù sao thì những chức năng này, chỉ cần đáp ứng đủ điều kiện là có thể tự giải khóa. Túc chủ của ta không vội, ta cũng đâu cần phải vội làm gì.

– Thảo nào ngươi lại nói với hắn rằng hệ thống là vì túc chủ mà thiết lập tính năng. Ngươi và hắn, quả là hợp đôi!

Phương Chính cười nói, sau đó dọn dẹp đồ đạc trên bàn, không tiếp tục nói chuyện này với Tiểu Thiên nữa.

Đồng thời, tại Nam Cương, Phúc Địa Đồ Thiên.

Hắc Dạ ngồi trên vương tọa trong Hắc Đản Thành, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Trong tầm mắt của hắn, một màn hình tinh thể lỏng đang lặng lẽ đứng yên tại chỗ.

– Hệ thống phụ sao? Xem ra sắp tới phải đẩy nhanh tốc độ chiến tranh rồi.

Hắc Dạ lẩm bẩm, trên gương mặt lạnh lùng hiện lên một nụ cười đáng sợ.

Hắc Đản Hoàng Hậu đứng hầu bên cạnh, nhìn thấy Hắc Dạ bỗng dưng bật cười, trong lòng không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi.

Ở bên Hắc Dạ một thời gian, nàng hiểu rõ một điều: mỗi khi hắn ta cười như vậy, nghĩa là sắp tới sẽ có một cuộc đại chiến, và vô số đản nhân sẽ phải bỏ mạng.

Đản nhân là dị nhân, tuy có thể khai khiếu như nhân tộc, nhưng số người khai khiếu lại không nhiều, tỷ lệ thấp hơn nhân tộc rất nhiều lần.

Trong tám tộc đản nhân, người có tư chất tu hành rất ít ỏi. Mỗi tộc mấy vạn người lại chỉ có mấy mươi người là cổ sư, mà tư chất cũng không hề cao.

Vì vậy, khi chiến tranh xảy ra, về cơ bản đó là chiến tranh binh khí, dùng mạng người để chiến đấu. Dù sao, cổ sư rất ít, lại đều là cao tầng trong tộc, nên sẽ không dễ dàng lên chiến trường.

Mà chiến tranh bằng binh khí lạnh, thì chiến trường chỉ có thể là một cái cối xay thịt. Dù cho hắc đản nhân có tính tình hung bạo đến mấy, đứng trước chiến trường cũng không thể không sợ hãi.

Và khởi nguồn của những điều này, lại chính là một tiểu đản nhân chỉ mới mười tuổi, người đang ngồi trên vương tọa ngay bên cạnh nàng.

Lúc này, Hắc Dạ lại không để ý đến nàng, mà nhìn chăm chú vào một mảnh linh hồn.

Hắn nhận được ba mảnh linh hồn từ Lạc Hành: một mảnh cho chính mình, một mảnh cho Ôn Thế Xuân, vậy là vẫn còn dư một mảnh.

Mảnh linh hồn có ấn ký con có thể tồn tại lâu hơn những mảnh bình thường khác, nhưng tối đa cũng chỉ duy trì được một tháng. Mà trong vòng một tháng tìm ra phân thân mới thì không hề đơn giản.

– Tuy nhiên, cũng không phải là không thể.

Hắc Dạ nghĩ thầm, trong lòng đã ấp ủ một kế hoạch.

Hắn nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế, bắt đầu sắp xếp tỉ mỉ kế hoạch trong đầu. Một lúc lâu sau, hắn mở mắt, ghi toàn bộ an bài vào một con đông song cổ.

– Chuẩn bị thức ăn, ta muốn dùng bữa!

Làm xong, hắn cất đông song cổ vào không khiếu, rồi lạnh lùng ra lệnh.

– Vâng!

Hắc Đản Hoàng Hậu thi lễ, vội vàng lui xuống chuẩn bị thức ăn.

Chờ nàng ta đi khỏi, Hắc Dạ liền liên lạc với địa linh Tiểu Đồ Thiên, để nó ban bố một nhiệm vụ, kèm theo con đông song cổ vừa rồi, nhằm để các thành viên khác căn cứ theo kế hoạch bên trong mà bắt Dương Quang về.

Chỉ cần bắt được Dương Quang, việc tiếp theo sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Mặc kệ là Kí Hồn Tảo có chứa linh hồn của Thiên Hạc Thượng Nhân, hay là Hạc Phong Dương, Tiên Hạc Môn cũng không đáng để lo lắng.

Cứ chơi lại trò ve sầu thoát xác là được.

Còn về bản mệnh cổ của Dương Quang, cứ để nó chết đi, dù sao cũng phải để Dương Quang chuyển tu lưu phái khác, nên bản mệnh cổ chết cũng chẳng còn quan trọng.

Chỉ là, kế hoạch này cũng có điểm khó khăn, đó là phải tìm cách dụ Dương Quang ra khỏi Tiên Hạc Môn. Nếu hắn ta không ra ngoài, Quân Đoàn Thiên Không cũng không có cách nào xông vào Tiên Hạc Môn bắt người. Một khi làm như vậy, chẳng khác nào là tự dâng đầu mình đến Tiên Hạc Môn.

Tuy nhiên, Hắc Dạ là phân thân của Lạc Hành, nên tính toán hiển nhiên cũng rất chu toàn.

Trong đông song cổ Hắc Dạ đưa kèm nhiệm vụ, có năm phương án để dụ Dương Quang ra ngoài. Những phương án này còn được sắp xếp theo mức độ khả thi.

Chỉ là, Hắc Dạ cũng không phải thần thánh, không thể biết mọi chuyện. Ví dụ như hắn không biết, Dương Quang hiện tại đã rời khỏi Tiên Hạc Môn để làm nhiệm vụ. Mà nhiệm vụ này lại chính là bắt được thành viên của Quân Đoàn Thiên Không.

Đương nhiên, không ai ngoài kia biết họ là người của Quân Đoàn Thiên Không. Chính đạo Trung Châu gọi họ là Vô Ảnh Thú. Tức là một đám dã thú chuyên càn quét các điểm tài nguyên, đến vô ảnh, đi vô tung. Thoắt ẩn thoắt hiện, lại bám dai như đỉa, bắt không được, tránh không xong, truy bất lực. Giống như cái gai trong mắt, cái gai trong xương, cực kỳ khó chịu và đáng ghét.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng không ngừng nghỉ cho những câu chuyện kỳ ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free