Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 504: Cấp bậc tinh huy

Phúc địa Đồ Thiên

Hắc Dạ trông như một đứa trẻ sơ sinh, làn da trắng nõn hồng hào, gương mặt tròn trịa cùng đôi má phúng phính, trông vô cùng đáng yêu.

Hắn có đôi con ngươi to tròn đen láy, mái tóc đen dài đến thắt lưng, thân mặc một bộ áo bào đen tuyền, để lộ phần ngực. Trên ngực hắn, một quả trứng màu đen khảm sâu một nửa vào da thịt.

Quả trứng này bên ngoài có một lớp vảy mỏng, đen tuyền, bóng loáng. Đây chính là tinh hoa sinh mệnh, cũng là trái tim của hắn, đồng thời là điểm đặc trưng của đản nhân.

Hắc Dạ lúc này đang ngồi trên lưng địa linh Tiểu Đồ Thiên. Màu trắng tinh khôi như thủy tinh của địa linh càng tôn lên sự tồn tại của hắn.

Mà cả Hắc Dạ và Tiểu Đồ Thiên lúc này đều đang nhìn về một phía.

Đó là một bãi đất trống, nơi một nhóm mấy mươi vị cổ sư đang bận rộn nhổ cỏ.

Nói là nhổ cỏ, kỳ thực là thu hoạch sạch sẽ các tài nguyên mọc hoang dại, dọn ra một mảnh đất trống.

Công việc này tuy rất nhẹ nhàng, điểm cống hiến không cao, gần như không đáng kể, thế nhưng các thành viên Quân Đoàn đều rất hăng hái làm việc, bởi lợi ích thu được là vô cùng lớn.

Nhiệm vụ ban ra là để họ khai hoang khu vực này, tài nguyên thu được chỉ bắt buộc nộp lên một phần ba, còn lại đều thuộc về họ mà không cần phải bỏ điểm ra đổi. Điều này kích thích sự nhiệt tình của bọn họ vô cùng lớn.

Cổ tài mọc hoang trong phúc địa được quy về tài nguyên vô chủ, ai lấy được thì thuộc về người đó. Nhưng mà trước nay các thành viên cũng không được tùy ý khai thác, bởi cần phải giữ lại căn cơ cho phúc địa.

Chính vì như vậy, họ chỉ có thể nhìn hoặc chỉ lấy một ít đủ dùng.

Nhưng nay, có nhiệm vụ khai hoang, chỉ cần trong khu vực cần khai hoang, bọn họ có thể tùy ý khai thác mà không cần cố kỵ bất cứ điều gì.

Đương nhiên, trước khi cho phép khai thác, Hắc Dạ và địa linh cũng đã khảo sát địa hình, chọn lựa giữ lại một số tài nguyên phù hợp làm nền tảng phát triển.

Lúc này đây cả hai có mặt, cũng chính là để giám sát những người này ngay tại hiện trường. Tránh việc họ quá tham lam mà phá hỏng bố cục có lợi của nơi này.

Sau một canh giờ, mảnh đất hoang này đã được đông đảo cổ sư dọn dẹp sạch sẽ, để lộ ra mặt đất ẩn ẩn có màu da cam đặc hữu của phúc địa Đồ Thiên.

Đám cổ sư lúc này cũng dừng tay, ai nấy mặt mày hớn hở, tay xách nách mang tập hợp lại chỗ của Hắc Dạ, vừa đi vừa nói chuyện, hỏi han nhau xem đã thu được gì.

Bọn họ tu hành bất đồng lưu phái, tài nguyên lấy được lại hỗn tạp nhiều loại. Bọn họ nộp lên một phần, số còn lại nhiều khi là những thứ họ không dùng đến. Chính vì như vậy, bọn họ cũng cần tiến hành trao đổi, đem cái không cần đổi thành cái mình cần. Cho nên, cũng không ai có ý định che giấu những gì mình thu được.

Đương nhiên chủ yếu là vì không ai bắt được cổ trùng hoang dại, bởi địa linh đã sớm di dời cổ trùng nơi đây sang nơi khác, để dành cho sau này cần dùng đến.

– Hắc đại trưởng lão, chúng ta đã làm xong rồi.

Đám cổ sư đi tới, xếp thành hàng ngay ngắn bên cạnh Hắc Dạ và địa linh.

Hắc Dạ khẽ gật đầu, nói.

– Các người nghỉ ngơi một chút đi!

Sau đó lại hỏi địa linh.

– Đội thứ hai chuẩn bị xong chưa?

– Nhị chủ nhân, đã xong!

Địa linh đáp.

– Đưa họ đến đây!

Hắc Dạ ra lệnh. Chớp mắt, một nhóm mười lăm vị cổ sư đã xuất hiện bên cạnh hắn, dẫn đầu là một cô gái.

Người này dung mạo ưu tú, mặc một thân quần áo màu trạm lam, trên ngực đeo một cái huy hiệu ngôi sao bạc có đôi cánh. Đôi cánh này được làm tượng trưng bằng ba vòng cung xếp tầng.

Đây chính là huy hiệu của Quân Đoàn Thiên Không, tùy theo cấp bậc mà màu sắc ngôi sao và số vòng cung tạo thành cánh sẽ khác nhau.

Quân Đoàn Thiên Không chia làm bảy cấp bậc lớn.

Cao nhất là màu pha lê, gọi là thiên tinh. Sau đó lần lượt là kim tinh, ngân tinh, đồng tinh, thiết tinh, mộc tinh và tiểu tinh.

Mỗi một cấp bậc tinh huy lại chia làm sáu tầng, tương ứng từ không đến năm vòng cung.

Hiện tại trong Quân Đoàn, cấp bậc cao nhất là Phương Chính và hai phân thân của hắn, thiên tinh tầng một.

Bởi theo quy định cấp bậc, muốn đạt tinh huy, cần có ba điều kiện.

Thứ nhất, điểm cống hiến phải đủ.

Theo quy định của Quân Đoàn, người mới gia nhập là tiểu tinh không tầng. Muốn lên tầng một cần đạt một trăm điểm, lên tầng hai cần ba trăm điểm, tầng ba cần sáu trăm điểm, tầng bốn cần một ngàn điểm, tầng năm cần một ngàn năm trăm điểm.

Muốn từ tiểu tinh lên mộc tinh, cần đạt ba ngàn điểm.

Trong mộc tinh, muốn tăng từ không tầng lên tầng một cần thêm một ngàn điểm, từ một lên hai cần thêm hai ngàn, lên tầng ba cần thêm ba ngàn, lên tầng bốn cần thêm bốn ngàn, lên tầng năm cần thêm năm ngàn.

Mà muốn từ mộc tinh lên thiết tinh, vậy thì đem tổng số điểm nhân bốn. Đạt đến con số đó mới có thể thăng lên thiết tinh tầng không.

Trong cấp bậc thiết tinh, mỗi tăng một tầng cần cộng thêm như mộc tinh, nhưng muốn lên đồng tinh, cần đem tổng số điểm nhân tám mới tính ra điểm chuẩn của ngân tinh.

Trong ngân tinh và kim tinh, mỗi tăng một tầng cần cộng theo cơ số vạn, lần lượt là một vạn tăng dần đến năm vạn.

Mà từ ngân tinh tầng năm lên kim tinh không tầng, cần đem tổng số nhân thêm mười sáu. Muốn từ kim tinh lên thiên tinh, cần nhân ba mươi hai.

Trong thiên tinh, muốn tăng lên tầng một cần mười vạn điểm.

Có thể nói, tích lũy ức vạn điểm mới có thể đạt đến mức này.

Nhưng đây chỉ mới là một tiêu chí.

Điều kiện thứ hai, chính là tu vi.

Cấp tiểu tinh tầng năm yêu cầu tu vi thấp nhất là nhất chuyển đỉnh phong. Thiết tinh tầng năm thấp nhất phải nhị chuyển đỉnh phong. Đồng tinh tầng năm thấp nhất là tam chuyển đỉnh phong.

Đến ngân tinh, yêu cầu sẽ khắc khe hơn. Cứ hai tầng tương ứng với một tiểu cảnh giới, vì vậy đến ngân tinh tầng năm ít nhất phải đạt tứ chuyển cao giai. Kim tinh tầng năm yêu cầu tối thiểu ngũ chuyển trung giai.

Thiên tinh không tầng là ngũ chuyển cao giai, tầng một là ngũ chuyển đỉnh phong. Đến tầng hai cần phải là lục chuyển, tầng ba thất chuyển, tầng bốn bát chuyển.

Cứ như vậy tính, vậy chỉ có cửu chuyển tôn giả mới có thể đạt đến thiên tinh tầng năm.

Mà điều kiện thứ ba, chính là cảnh giới lưu phái.

Từ tiểu tinh đến kim tinh thì không yêu cầu cái này, nhưng đến thiên tinh thì khác. Thiên tinh tầng một cần thấp nhất là chuẩn đại sư lưu phái chủ tu, tầng hai thấp nhất phải là đại sư, tầng ba thấp nhất là chuẩn tông sư, tầng bốn thấp nhất là chuẩn đại tông sư. Mà tầng năm cần đạt vô thượng đại tông sư lưu phái chủ tu.

Bản thân Phương Chính lúc này, nguyên điểm dư sức đạt đến cấp bậc cao nhất. Cảnh giới họa đạo đã đạt chuẩn tông sư, có thể đạt đến thiên tinh tầng ba. Nhưng tu vi chỉ mới ngũ chuyển đỉnh phong, nên chỉ có thể dừng lại ở thiên tinh tầng một.

Mà hai phân thân của hắn, tuy tu vi của Hắc Dạ chỉ là tam chuyển sơ giai, của Ôn Thế Xuân là tứ chuyển trung giai. Nhưng bởi vì đây là phân thân, nên tính chung là một mình Phương Chính.

Bởi vì cống hiến của cả hai đều cộng dồn vào của một mình Phương Chính.

Đương nhiên đây giống như gian lận, nhưng Phương Chính cũng không cấm thành viên khác tạo ra phân thân. Nếu ngươi có thể tạo ra phân thân, vậy ngươi cũng có thể giống như hắn mà phân thân ra để cày điểm.

Đương nhiên, đã có cấp bậc phân chia, vậy phải có lợi ích tương ứng.

Tùy theo cấp bậc tinh huy, mà thành viên sẽ nhận được những ưu đãi khác nhau. Có điểm cống hiến thưởng cho mỗi tháng, có thể tiếp xúc với tài nguyên cấp bậc cao, được ưu tiên trong những lần chọn lựa chỗ tốt của Quân Đoàn, ví như ưu tiên trong việc hỗ trợ thăng tiên.

Ngoài đó ra, đạt đến kim tinh tầng ba sẽ trở thành trưởng lão của Quân Đoàn. Mà kim tinh tầng không sẽ trở thành lãnh đạo các phân bộ, tương tự như đại đoàn trưởng trong quân đội.

Ngân tinh tầng ba có thể trở thành tiểu đoàn trưởng, dẫn dắt một tiểu đoàn. Ngân tinh tầng không chính là đại đội trưởng. Đồng tinh tầng ba sẽ trở thành đội trưởng, tầng không liền là đội phó.

Trở lại việc ban đầu nói, cô gái đi đầu mang trên ngực huy hiệu ngôi sao màu bạc ba vòng cung, tức là ngân tinh tầng ba, đại biểu cho việc nàng là đại đoàn trưởng của Quân Đoàn, với tu vi tứ chuyển trung giai.

Gần đây Thanh Thư và Dược Hồng đã thúc đẩy tu vi, cho nên trong khoảng thời gian này, trong Quân Đoàn xuất hiện không ít cổ sư tứ chuyển. Cô gái này là tứ chuyển trung giai, cũng không có gì lạ.

– Hắc đại trưởng lão, cổ trùng đã chuẩn bị xong, có thể bắt đầu dựng cổ trận.

Cô gái đi đến bên cạnh Hắc Dạ, hơi thi lễ nói.

Nàng không phải ai khác, chính là Kiều Yên Hồng, cổ sư chủ tu trận đạo duy nhất hiện tại trong Quân Đoàn Thiên Không.

– Vậy việc này giao lại cho ngươi!

Hắc Dạ khẽ gật đầu.

Kiều Yên Hồng liền hơi thi lễ, sau đó chỉ huy nhóm cổ sư đi cùng, bắt đầu bố trí cổ trận xung quanh mảnh đất trống vừa được khai hoang xong.

Nửa ngày sau, cổ trận được dựng thành.

Đây chỉ là một cái cổ trận cấp bậc tam chuyển, công dụng chỉ là hấp thu ánh sáng xung quanh, tập trung vào bên trong.

Sau khi thử khởi động vài lần, phát hiện không có gì sai sót, Kiều Yên Hồng liền cùng đám cổ sư đi tới phục mệnh.

Ngay lúc này, một ti��ng ưng kêu vang vọng trên bầu trời, theo sau là rất nhiều tiếng ưng gọi bầy.

Nhìn lại, một đàn chim ưng đang hướng nơi này bay tới.

Dẫn đầu là một con thiết ưng, thân hình lớn như một chiếc máy bay chở người, bộ lông màu thiết sáng bóng, vừa nhìn liền cho người ta cảm giác sắt bén vô cùng.

Mà trên lưng nó đang ngồi một nam nhân.

Người này thân hình cao ráo, làm cho người ta thấy có chút gầy. Gương mặt hơi dài, mũi ưng, miệng quai sách.

Đàn ưng vừa đến nơi, hắn liền vội từ trên lưng thiết ưng nhảy xuống, hướng Hắc Dạ chắp tay.

– Hắc đại trưởng lão, ta không đến muộn chứ?

Người này gọi Vương Khang, một trong năm nô đạo cổ sư của Quân Đoàn, chuyên điều khiển đàn ưng.

Năm vị nô đạo cổ sư của Quân Đoàn gồm bốn nam một nữ. Phân biệt gọi Khuyển Vương Lưu Tử Phàm, Hổ Vương Khương Thành, Ưng Vương Vương Khang, Lang Vương Du Quân, Hồ Hậu Lộ Hàn Sương.

Hiện nay Lưu Tử Phàm, Lộ Hàn Sương đã đi Vu Sơn trợ giúp Trần Thanh. Vương Khang đi Quý Mai Sơn cùng Ôn Thế Xuân. Du Quân đem theo lang hoàng, một mình thâm nhập Trung Châu, đem bức họa của sát chiêu bước nhảy Alpha giấu ở khắp nơi.

Chỉ còn lại Vương Khang là ở trong phúc địa, chịu trách nhiệm vận chuyển vật tư bằng đường hàng không.

Dù sao người đông việc nhiều, cũng không thể lúc nào cũng dựa vào địa linh truyền tống.

Mà dựng truyền tống trận lại phiền toái, Kiều Yên Hồng còn chưa đủ năng lực đó, tài nguyên cũng không đủ cung cấp.

Cho nên, thành viên Quân Đoàn chủ yếu là dựa vào đàn ưng của Vương Khang, di chuyển bằng đường hàng không. Dù gì bay cắt ngang bầu trời vẫn nhanh hơn chạy bộ trên đất.

– Vừa đúng lúc!

Hắc Dạ lúc này đáp, nhìn lên đàn ưng đang bay ở trên không.

Đàn ưng lúc này không có đáp xuống, bởi vì dưới chân bọn chúng đang gấp lấy từng cái gói to. Những cái gói này đều là bao bố, toàn bộ đều là tấm thảm, bị chim ưng túm ở bốn đầu, tạo thành những bọc lớn.

Bên trong những cái bọc này đều là đất bùn.

Số đất bùn này không phải là đất thường, mà là một loại tài nguyên, gọi hủ nê. Cấp bậc cũng không phải là thấp, đều là tài nguyên ngũ chuyển.

Mà bọn chúng cũng không phải do địa linh mua được trong Bảo Hoàng Thiên, chúng là do lấy từ phúc địa Hải Cát.

Phúc địa Hải Cát có không ít hải đảo được tạo thành từ hủ nê, hoàn toàn dư sức cung cấp cho phúc địa Đồ Thiên.

– Bắt đầu đi!

Hắc Dạ thu hồi tầm mắt rồi nói.

Vương Khang gật đầu, liền cho đàn ưng bay xuống thấp, đem hủ nê thả xuống mảnh đất trống.

Sau đó, nhóm cổ sư khai hoang ban đầu liền xắn tay áo, bắt đầu lội xuống để trải đều hủ nê ra. Việc này tốn mất hai ngày mới có thể hoàn thành.

Sau khi họ làm xong, liền có một nhóm cổ sư khác, đem theo một đám tài nguyên đến đây gieo trồng.

Những tài nguyên này, đều là lấy từ Trung Châu mà có.

Không sai, nhóm mà đạo cổ sư bị Thập Cổ Phái truy bắt kia, chính là người của Quân Đoàn Thiên Không.

Nội dung này được truyen.free biên soạn và giữ bản quyền, mong bạn đọc thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free