(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 496: Thay đổi cổ trùng
Ngày hôm sau, Phương Chính vẫn chưa lên đường, chỉ ở lại bên hồ Nguyệt Nha, tập trung luyện cổ.
Chiếc Bút Lông Cổ bị thương hôm qua vẫn chưa thể tiếp tục luyện, Phương Chính bèn mang Giấy Cổ, Mực Cổ, Nghiên Cổ lần lượt nâng cấp lên tứ chuyển.
Tuy nhiên, vận khí không tốt, cả ba con cổ đều lần lượt thất bại. Nhưng cũng may mắn trong cái rủi có cái may, chúng chỉ bị thương chứ không chết.
Phương Chính cũng không nản chí. Trong lúc chờ đợi chúng dưỡng thương, hắn chuyển ánh mắt tới Bảo Nguyệt Quang Vương Cổ và Thiên Nguyên Bảo Vương Liên.
Thế nhưng, sau cùng hắn không chạm tới hai con cổ này mà chuyển mục tiêu sang Đao Quang Cổ.
Con cổ này Phương Chính đã có từ rất lâu, từ khi mới lên tam chuyển, rút thưởng được cùng lúc với Kiếm Ảnh Cổ. Tuy nhiên, số phận nó khá long đong, thường xuyên bị Phương Chính bỏ xó trong túi đồ, thỉnh thoảng mới được lôi ra dùng vài lần.
Hiện tại, người bạn Kiếm Ảnh Cổ của nó đã đạt tới ngũ chuyển, mà nó thì vẫn dậm chân ở tam chuyển.
Phương Chính lúc này lấy Đao Quang Cổ ra, chính là muốn nâng cấp nó lên ngũ chuyển. Phương án thăng cấp này là Phương Chính đặc biệt dành riêng cho nó.
Đầu tiên là hợp luyện Đao Quang Cổ, Huỳnh Quang Cổ, Đao Khí Cổ thành tứ chuyển Huỳnh Quang Đao. Sau đó dùng Huỳnh Quang Đao hợp luyện cùng tứ chuyển Kim Ngân Nguyệt Cổ, luyện thành ngũ chuyển Nguyệt Quang Đao.
Nguyệt Quang Đao, thuộc về đao đạo và quang đạo. Đây là một loại công phạt cổ trùng, lại còn có công kích Nguyệt Nhận kế thừa từ gia phả Nguyệt Quang Cổ, nên có thể tấn công từ xa lẫn cận chiến.
Phương Chính bỏ ra năm ngày, đã thành công luyện Đao Quang Cổ lên ngũ chuyển, lại còn rất thuận lợi.
Buổi tối ngày thứ sáu, chờ sau khi Phương Niệm Dung đã ngủ, Phương Chính lại lần nữa trở lại rừng đá, thông qua thủ đoạn của Đạo Thiên Ma Tôn, đi vào phúc địa Lang Gia.
Bên ngoài trôi qua sáu ngày, trong phúc địa đã hơn bảy tháng, như vậy cũng không tính là vừa mới quay lại.
Địa Linh Lang Gia nhìn thấy Phương Chính, cũng có chút kính ngạc lẫn mừng rỡ.
– Tiểu bạn hữu, ngươi lại đến đổi cổ phương sao?
– Đúng vậy. Lần này ta mang đến vài cổ phương, Địa Linh đại nhân xem qua một chút. Ta muốn dựa vào chúng để đổi lấy vài con cổ từ chỗ ngài đây.
Địa Linh nghe vậy, vui vẻ đưa giấy bút tới trước mặt Phương Chính.
Phương Chính không nói nhiều, viết cổ phương của tam chuyển Mực Cổ ra, chỉ mới viết được một nửa, Địa Linh đã nói:
– Con cổ này, cùng Giấy Cổ trước đó có vẻ cùng một lưu phái!
Địa Linh vừa nhìn vừa vuốt râu.
– Ừm, hẳn là còn một con Nghiên Cổ, một con Bút Lông Cổ. Hợp lại chính là đủ bộ Văn Phòng Tứ Bảo.
Phương Chính gật đầu, vuốt mông ngựa nói:
– Địa Linh đại nhân quả nhiên lợi hại, chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay. Không giấu gì ngài, đây đúng là bộ bốn con cổ trùng, hơn nữa chúng cũng không phải do ta tự tạo ra, mà là ta kế thừa từ Nguyên Liên Tiên Tôn.
– Ồ!
Địa Linh lập tức hứng thú.
– Bốn con cổ này, chính là trung tâm của Họa Đạo.
Phương Chính lại hợp thời nói.
Địa Linh Lang Gia hai mắt sáng lên.
Họa Đạo, quả thật đã khơi gợi hứng thú của Địa Linh. Đây là một lưu phái vừa cũ lại vừa mới, những cổ trùng tưởng chừng đã có nhưng lại không có, hoàn toàn bị che giấu.
Hiện tại lại có người mang nó đến trước mặt lão, nói không hứng thú là nói dối. Mà Địa Linh trời sinh không biết nói dối.
– Tiểu bạn hữu, tuy nói đây là Họa Đạo cổ trùng, nhưng chỉ có tam chuyển thì cũng chỉ đổi được cổ trùng tam chuyển thôi!
Địa Linh lúc này lại nói.
Mặc dù Địa Linh ngây thơ, nhưng cũng không ngốc. Nhất là những thứ có liên quan đến lợi ích của bản thân và phúc địa, chúng lại càng không ngốc.
Phương Chính cũng hiểu rõ việc này, nhưng làm vẻ mặt tiếc nuối, thở dài nói:
– Đành vậy. Vậy ta đổi một con Điện Quang Cổ đi!
– Tốt!
Địa Linh đáp ứng, rất nhanh, Phương Chính đổi cổ phương Mực Cổ lấy một con tam chuyển Điện Quang Cổ.
Sau đó hắn lại dùng cổ phương Cung Tên Cổ, đổi lấy Linh Cơ Cổ.
Dùng cổ phương Cốt Diện Cổ, đổi lấy Điện Tốc Cổ.
Trước sau ba cổ phương, một cái từ Nguyên Liên Tiên Tôn, một cái phát triển từ cổ trùng nhị chuyển, và một cái tự sáng tạo.
Mặc dù chỉ có tam chuyển, nhưng đều làm Địa Linh cảm thấy vui vẻ.
Nhất là những cổ trùng Phương Chính đổi, lại là loại thường không đáng để ý. Điều này làm Địa Linh cảm thấy mình vừa mới chiếm được món hời.
Mà tiếp theo, Phương Chính lại lấy ra một tờ giấy khác, chuẩn bị viết, trong lòng Địa Linh cũng có chút cảm thấy nhàm chán.
Cổ phương tuy mới, nhưng cấp bậc chỉ có tam chuyển, trong mắt lão cũng chỉ là loại dễ dàng luyện chế, lấy nhiều cũng không còn gì thú vị.
Nhưng nhìn thấy Phương Chính viết xuống ba dòng đầu, hai mắt lão hơi sáng, chăm chú theo dõi.
Qua thêm vài câu, hai mắt ngày càng sáng, mơ hồ có chút kinh ngạc lẫn mừng rỡ.
Phương Chính lần này viết, chính là cổ phương của Súng Cổ.
Súng Cổ, tuy chỉ là cổ trùng phụ trợ, nhưng nó đạt tới ngũ chuyển, so với con cổ mà nó phụ trợ là Băng Đạn Cổ còn cao hơn.
Ngoại hình Súng Cổ là dạng súng lục, nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Bởi nếu chỉ như vậy, Phương Chính đã gọi nó là Súng Lục Cổ chứ không phải Súng Cổ.
Nguyên nhân hắn gọi như vậy, bởi vì thứ này có thể thay đổi hình dạng, chuyển từ súng ngắn sang súng trường đều được, thậm chí nếu ngươi nguyện ý tiêu hao lượng lớn chân nguyên, cho nó chuyển thành gatling gun cũng không phải vấn đề.
Luyện chế Con Mắt Do Thám Cổ, Phương Chính tiêu hao một nửa tài nguyên trong túi đồ. Luyện chế Dung Họa Cổ, mức tiêu hao gấp đôi Con Mắt Do Thám Cổ. Mà Súng Cổ, nhiều gấp đôi Dung Họa Cổ.
Có thể nói, để luyện con cổ này, Phương Chính tốn rất nhiều tài nguyên, đủ để luyện ra bốn, năm con ngũ chuyển thông thường khác. Nếu là loại ít tốn tài nguyên như Bút Lông Cổ, dựa vào mức độ tiêu hao đó, thừa sức luyện ra mười con ngũ chuyển Bút Lông Cổ.
Mà tỉ lệ thành công của con cổ này, thật sự khó mà nói được. Xác suất chưa tới ba thành. Đã gần bằng với việc luyện chế một con Tiên Cổ.
– Chỉ bằng vào nó, còn không thể mang đến cho ngươi thách thức sao?
Phương Chính một bên viết, một bên trong lòng cười lạnh.
Hắn biết rất rõ, Địa Linh này đối với cổ phương là khao khát, nhưng cũng khao khát thách thức. Dù sao lão luyện Tiên Cổ không ít, vài ba con Phàm Cổ thì tính là gì?
– Tiểu bạn hữu, cái cổ phương này của ngươi thật thú vị. Là ngươi tự mình sáng tạo ra sao?
Địa Linh một bên xem Phương Chính viết, một bên hỏi.
– Đúng vậy! Đây là ta tự mình thôi diễn ra.
Phương Chính vẻ mặt dương dương đắc ý, nói.
Địa Linh hai mắt chợt lóe.
Có thể tự mình thôi diễn ra cổ phương này, trình độ Trí Đạo tuyệt nhiên không hề thấp. Lão bắt đầu cảm thấy, kết giao với Phương Chính là không sai lầm.
Mà Phương Chính viết một nửa cổ phương xong, cười tủm tỉm nhìn lại Địa Linh.
– Địa Linh đại nhân, ta muốn đổi một con Dung Họa Cổ!
Địa Linh nhất thời sững sờ, sau đó cười gượng gạo nói:
– Tiểu bạn hữu, hay là ngươi đổi một con khác đi thôi. Ngươi nhìn xem, ở đây có nhiều cổ trùng như vậy, ngươi chọn lựa một chút xem!
Phương Chính nhìn ph���n ứng của Địa Linh, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Hắn lúc trước cố ý đưa ra cổ phương Dung Họa Cổ, bởi vì con cổ này luyện chế quá phiền toái, lại còn hao tài nguyên, tuy tiêu hao tài nguyên không bằng Súng Cổ, nhưng về độ phiền toái thì không kém bao nhiêu.
Mà theo tính cách của Địa Linh, vừa có cổ phương, lão nhất định sẽ luyện ra nó. Không chỉ một mà còn luyện ra cả hai con. Một dùng cho Họa Bì Cổ, một còn lại để cất giữ.
Cho nên, Phương Chính mới cố ý kéo dài mấy ngày ở thế giới bên ngoài, chính là muốn chờ lúc này, đổi cổ phương Súng Cổ lấy Dung Họa Cổ.
Phải biết, Súng Cổ tuy cao, tuy đặc biệt, nhưng không có Băng Đạn Cổ, nó chỉ là phế phẩm, nhiều nhất chỉ đủ đáp ứng yêu cầu cất giữ của Địa Linh mà thôi.
Mà Dung Họa Cổ, đối với Phương Chính lại có trọng dụng. Nếu không thể mời Địa Linh ra tay vì hắn luyện cổ, vậy chỉ có thể dùng cách đổi cổ này để lấy được nó về tay mà thôi.
Nhưng bởi vì Dung Họa Cổ luyện rất phiền, Địa Linh cũng phí không ít công phu mới luyện ra được, còn chưa kịp cầm nóng tay, Phương Chính lại muốn lấy đi, lão có chút không đành lòng.
Mà Phương Chính lúc này lại lắc đầu, nói:
– Vậy thì hết cách. Chúng ta kết thúc đợt giao dịch này ở đây đi!
Nói xong, liền thu lại tờ giấy mới viết một nửa.
Địa Linh lúng túng, nói:
– Ngươi nghĩ lại một chút đi! Nơi này có nhiều cổ như vậy, còn có thể thương lượng mà!
Thế nhưng Phương Chính quả quyết, không phải Dung Họa Cổ thì sẽ không đổi.
Địa Linh hết cách, cuối cùng chỉ có thể cắn răng, đồng ý dùng Dung Họa Cổ đổi lấy cổ phương Súng Cổ.
Nhưng đợi đến lúc xem xong cổ phương hoàn chỉnh, lão mới phát hiện, con cổ này còn cần một con khác đi kèm.
Đây quả thực là một cái bẫy.
Mà Phương Chính lại vội vàng rời đi, chỉ hẹn lần giao dịch tới sẽ đổi cổ phương của con cổ đi kèm. Điều này khiến Địa Linh chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Tuy nhiên, đối với trình độ Trí Đạo của Phương Chính, lão lại càng tỏ ra vô cùng hài lòng.
Phương Chính rời khỏi phúc địa Lang Gia xong, vui mừng khôn xiết trở về hang động tạm thời.
– Có Điện Quang Cổ, Điện Tốc Cổ, còn thêm Thiểm Điện Cổ lấy từ lần trước, ta có thể lại lần nữa luyện ra Điện Quang Thiểm Thước Cổ. Quan trọng nhất là, Dung Họa Cổ đã nằm trong tay!
Dung Họa Cổ mới chính là con cổ trùng có giá trị nhất trong lần trao đổi này. Mà thứ có giá trị thứ hai, chính là ước hẹn lần giao dịch thứ ba với Địa Linh.
Tuy nhiên, lần thứ ba này khi nào tiến hành thì còn lâu mới đến.
Ba ngày trước, Phương Chính từ Phương Niệm Dung mà nghe ngóng được Cát Gia dựa vào Lang Vương Thường Sơn Âm, trong một đêm đánh tan ba gia tộc, mở rộng thế lực.
Dựa theo trí nhớ trong nguyên tác, tám ngày sau ngày đó, Phương Nguyên lần nữa đi vào phúc địa Lang Gia, sẽ phát hiện nơi đó vừa mới bị người tấn công qua.
Mặc dù phúc địa Lang Gia thắng thế, đã giết hoặc bắt tù binh những cổ tiên xâm phạm, nhưng cũng chịu chút tổn thất.
Mà theo tính toán dựa vào tốc độ trôi chảy của thời gian, hẳn là lại qua thêm bốn ngày nữa, cuộc tiến công này sẽ diễn ra.
Phương Chính cũng đã có trong tay những cổ trùng mình muốn, trước mắt cũng không cần thêm, cho nên cũng chẳng muốn chen vào vũng nước đục này làm gì.
Hắn dự định lại ở thêm khoảng mười ngày, chờ mình luyện thành Điện Quang Thiểm Thước Cổ, liền sẽ lên đường, chính thức gia nhập vào Vương Đình Chi Tranh.
Còn về vị Lang Vương Thường Sơn Âm kia, Phương Chính thừa biết, đó chính là Phương Nguyên giả mạo thành.
Mà hiện tại mà nói, Phương Chính mặc dù muốn dựng lại Xuân Thu Thiền, nhưng cũng chưa tính đến việc hiện tại sẽ xây dựng quan hệ gì với Phương Nguyên.
Để có thể tiện bề mưu đồ, vẫn là để người khác làm cầu nối làm quen, mà người được Phương Chính lựa chọn làm cầu nối này, chính là một vị Bạo Quân nổi danh, Hắc Lâu Lan.
Tác phẩm này được biên tập và thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.