Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 494: Đổi cổ

Tầm nhìn xoay chuyển, Phương Chính định thần nhìn lại, nhận ra mình đang ở trong một căn phòng.

Trong phòng, đan lô tỏa hương trầm. Trụ rồng vàng rực, đèn hạc soi sáng cửa sổ son.

Một vị lão giả tiên phong đạo cốt, lúc này đang nhắm mắt, tĩnh tọa trên chiếc giường mây.

Lão có thân hình gầy gò. Tóc trắng như tuyết, râu dài đến ngực. Làn da hồng hào như da trẻ thơ. Thân mặc một bộ y bào, tay áo rộng phất phơ theo gió.

– Truyền nhân Ma Tôn Bạch Nhất Hàn bái kiến Địa Linh đại nhân.

Phương Chính lúc này chắp tay, lễ phép chào hỏi.

– Ngươi gọi Bạch Nhất Hàn? Thôi, ngươi vẫn đến chậm một bước rồi!

Lão giả nói, chậm rãi mở mắt nhìn Phương Chính.

Ngay sau đó, ánh mắt lão chợt lóe lên, đánh giá Phương Chính từ trên xuống dưới.

– Ừm, cái thân xác này của ngươi thật thú vị đấy. Có chút tương đồng với Nhân Bì Cổ kia, nhưng cũng không hoàn toàn giống.

Lão giả Địa Linh vuốt vuốt râu, vẻ mặt trầm tư, sau đó nói.

– Người trẻ tuổi, cái cổ phương này của ngươi có đổi được không? Ngươi có thể dùng nó để đổi Cổ Trùng ngang hàng, hoặc Cổ Phương cùng đẳng cấp.

Giọng lão bình thản, ra vẻ bề trên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phương Chính.

Phương Chính mỉm cười, nói.

– Đổi thì được, tuy nhiên chưa vội. Trước tiên, chúng ta hãy nói về truyền thừa của Ma Tôn đã.

Địa Linh nghe xong, ánh mắt lóe lên nét vui vẻ, rồi lại khẽ thở dài nói.

– Người trẻ tuổi, ngươi đến chậm rồi. Trước đó đã có người khác vào đây rồi. Cơ hội này đã bị người kia đoạt mất, không đến lượt ngươi đâu.

– Là như vậy sao?

Phương Chính làm vẻ tiếc nuối, lắc đầu nói thêm.

– Cũng đúng, truyền thừa của Ma Tôn vốn là một đôi. Có người đến trước cũng không có gì lạ cả. Chỉ có thể trách ta vận khí kém cỏi.

Sau đó, giọng lại hơi chuyển, hỏi Địa Linh.

– Vậy Địa Linh đại nhân, với cổ phương Ngũ Chuyển này, ngài có thể dùng gì để đổi với ta đây?

Lão giả nghe hỏi, lập tức trừng mắt, giận dữ nói.

– Ngươi cho rằng nơi này là đâu? Bản tôn xưa kia từng là Luyện Đạo đệ nhất nhân, trong phúc địa này ẩn chứa vô số Cổ Trùng và Cổ Phương, lẽ nào không thể đổi được một cổ phương của ngươi sao!

– Vãn bối thất lễ, thật thất lễ!

Phương Chính vội vàng chắp tay.

Trong lịch sử cổ giới, có ba vị được xưng tụng là Luyện Đạo đệ nhất nhân, lần lượt là Không Tuyệt Lão Tiên, Thiên Nan Lão Quái, Trường Mao Lão Tổ.

Trong ba vị này, mỗi người am hiểu một phương diện, trong đó Trường Mao Lão Tổ am hiểu nhất chính là luyện cổ.

Trường Mao Lão Tổ tuổi thọ rất dài, sống qua hai đời Tôn Giả là Đ��o Thiên Ma Tôn và Cự Dương Tiên Tôn. Lúc hắn còn sống, cả hai vị Tôn Giả này đều từng đến tìm, mời hắn ra tay luyện cổ.

Mà lão giả Địa Linh trước mặt Phương Chính lúc này, chính là chấp niệm của Trường Mao Lão Tổ sau khi chết đi hình thành. Kế thừa toàn bộ y bát khi còn sống của Trường Mao Lão Tổ, trong phúc địa cũng cất giấu vô số Cổ Phương, Cổ Trùng, Tiên Cổ Phương, Tiên Cổ. Có thể nói không nơi nào sở hữu nhiều Cổ Trùng hơn nơi đây.

– Hừ!

Địa Linh lúc này thấy Phương Chính xin lỗi, cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục truy cứu.

Phương Chính lại làm bộ ngượng ngùng gãi đầu, hỏi tiếp.

– Nếu như vậy, liệu ta có thể dùng cổ phương này để đổi lấy một con Cổ Trùng, hoặc một bản Cổ Phương mà ngài đang có, đúng không? Liệu có thể dùng nó để đổi lại việc ngài ra tay luyện chế một con Ngũ Chuyển Cổ không?

Địa Linh liếc xéo Phương Chính một cái, hừ lạnh khinh thường nói.

– Đổi vật có sẵn thì được, còn đổi lại việc ta ra tay luyện chế, ngươi chưa đủ tư cách!

Phương Chính nghe vậy, chỉ cười trừ, không bày tỏ ý kiến, mà lại nói.

– Vậy ngài cho ta xin giấy bút, ta đem cổ phương viết ra!

Địa Linh nghe vậy, hai mắt lại hơi sáng lên, thoáng chốc đã đưa giấy bút đến trước mặt Phương Chính.

Phương Chính liền đem cổ phương của Họa Bì Cổ viết ra, nhưng khi viết đến đoạn dùng lửa đốt hoa, hắn lại dừng bút, không viết tiếp.

– Tiểu tử, nhanh, viết nhanh lên!

Địa Linh nhìn thấy, vội vàng giục.

Mặc dù lão là Luyện Đạo đệ nhất nhân, có nhiều Cổ Trùng vào tay, liền liếc mắt một cái là có thể suy diễn ra cổ phương. Nhưng Nhân Bì Cổ lúc trước Phương Nguyên dùng, lão cũng không biết được cổ phương chính xác, bởi đó là Cổ Trùng của tương lai.

Hiện tại, Họa Bì Cổ lại do Phương Chính tự mình dựa vào quá trình luyện Nhân Bì Cổ trong nguyên tác, suy diễn ra một cổ phương Nhân Bì Cổ mới, rồi từ đó lại suy diễn sang cổ phương Họa Bì Cổ. Một công phu như vậy khiến Địa Linh Lang Gia cũng chỉ có thể đoán được đại khái đoạn đầu, phần sau thì không biết.

Phương Chính bây giờ viết, lại cố ý không viết đoạn sau. Đối với người say mê luyện cổ như Địa Linh Lang Gia mà nói, đây chính là cực hình.

– Tiểu tử, ngươi nhanh chút. Sao lại không viết tiếp?

Địa Linh lại thúc giục, Phương Chính liền làm bộ khó xử, nói.

– Ta vừa mới nghĩ tới, không biết con Cổ ta muốn đổi có ở nơi này không. Vạn nhất không có, cái này viết ra liền thiệt thòi lớn rồi.

Địa Linh nghe vậy, lập tức tỏa ra uy áp.

– Tiểu tử, ngươi không viết tiếp, ta liền bắt ngươi lại, tự mình nghiên cứu cũng được.

Theo lời của lão, Phương Chính lập tức cảm nhận được, xương cốt của mình đang kêu ken két, giống như sắp vỡ vụn.

Nhưng Phương Chính lại không sợ, mỉm cười nói.

– Đúng là như vậy. Tuy nhiên, ta là truyền nhân của Đạo Thiên Ma Tôn, cho dù đến muộn một bước, ngài cũng không thể động thủ với ta được!

Địa Linh nhìn lại Phương Chính, đột nhiên cảm thấy tiểu tử này quả thật đáng ghét không kém gì người trước đó. Nhưng Phương Chính nói cũng không tính sai, vì vậy lão đem uy áp thu lại, khó chịu hỏi.

– Nói đi, ngươi là muốn con Cổ nào?

Phương Chính cười khẽ, đáp.

– Tinh Môn Cổ!

Địa Linh nghe xong, hơi giật mình nhìn lại Phương Chính.

– Ngươi vậy mà biết con Cổ này. Ta mới có cổ phương này không lâu, vừa luyện thành một con để cất giữ đây.

Phương Chính nhún vai một cái, nói.

– Ta đương nhiên biết con Cổ này rồi, nó do ca ca ta tạo ra mà. Tuy nhiên, theo lời ngài nói, ta cũng an tâm viết tiếp thôi.

– Ai nói ta sẽ đổi con Cổ này cho ngươi? Ta mất nhiều công sức mới luyện thành nó đó.

Địa Linh lúc này lại nói.

Nhưng Phương Chính lại mỉm cười, hỏi lại.

– Vậy là ngài không muốn cổ phương này nữa sao?

– Muốn! Nhưng ngươi đổi cái khác đi!

Địa Linh gật đầu, xong lại đổi giọng.

Nhưng Phương Chính lại lắc đầu.

– Ta chỉ muốn con Tinh Môn Cổ này thôi. Ngài không đồng ý, vậy xem như giao dịch dừng lại ở đây. Nhưng ngài ngẫm lại xem, Tinh Môn Cổ ngài cũng luyện ra rồi, có thể luyện lại mà, còn đây là cổ phương mới, một cái cổ phương hoàn toàn mới, có thể luyện ra một con Cổ mà ngài chưa từng sở hữu qua. Ngài nghĩ thử xem, đổi đi, sẽ có lợi hơn đó.

Địa Linh trầm mặt một lát.

Nhìn bản cổ phương viết dở, lại nhìn Phương Chính, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Phương Chính lúc này mới vui vẻ đem cổ phương viết ra hoàn tất. Địa Linh không nói dối, một khi đã đồng ý cũng sẽ không nuốt lời, cái này Phương Chính có chỗ an tâm.

Rất nhanh, Phương Chính đem bản cổ phương giao cho Địa Linh, mà Địa Linh lại đem hai viên đá giao qua cho Phương Chính.

Tinh Môn Cổ là một đôi, hình dạng như hòn đá, nhưng bề mặt lại giống như có dải ngân hà, rất đẹp mắt.

Công dụng của con Cổ này, tương tự Động Địa Cổ, Thông Thiên Cổ, có thể cách không di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Khác biệt ở chỗ, Động Địa Cổ, Thông Thiên Cổ một khi đã liên kết là không thể thay đổi, cũng không thể di chuyển.

Còn Tinh Môn Cổ, chỉ cần mượn ánh sao trên bầu trời, thông qua hai viên đá là có thể mở ra cánh cửa để xuyên qua. Nó giống với sát chiêu Bước Nhảy Alpha của Phương Chính ở chỗ có thể di chuyển tức thời, chỉ cần hai đầu có hai khối đá tương ứng với nhau.

Chỉ là, Tinh Môn Cổ cần có ánh sao mới dùng được, nói cách khác là không có ánh sao, nó liền vô dụng.

Tuy nhiên điều này không đáng lo, Phương Chính đã có sự sắp xếp từ trước. Hiện tại e rằng Quân Đoàn Thiên Không bên kia đã chuẩn bị xong những gì hắn sắp đặt.

– Có con Cổ này, xem như đã đảm bảo một đường lui cho mình.

Phương Chính vuốt ve Tinh Môn Cổ, trong lòng vô cùng vui mừng.

Mà Địa Linh bên kia, sau khi xem xong cổ phương, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

– Người trẻ tuổi, cái cổ phương này của ngươi sao lại khó hiểu như vậy. Bút Chì Cổ, Màu Sắc Cổ, Mực Ấn Cổ, Giấy Cổ, Dung Họa Cổ, năm con Cổ này rốt cuộc là gì?

Phương Chính nghe hỏi, cười cười, đáp.

– Thì chính là Cổ Trùng thôi!

Sau đó nhìn sắc mặt tối sầm của Địa Linh, hắn liền nói thêm.

– Địa Linh đại nhân à, ta chỉ hứa đổi cổ phương Họa Bì Cổ với ngài. Bản cổ phương này cũng là thật, không có nửa điểm giả dối. Nhưng năm con Cổ Trùng kia, ngoài Giấy Cổ ra, đều là Cổ Trùng độc môn do ta sáng tạo ra. Ta đâu có hứa giao ra cổ phương của chúng đâu, ngài muốn có, vậy hãy lấy vật tương xứng ra đổi đi!

Địa Linh sắc mặt khó coi, nhìn chằm chằm Phương Chính với ánh mắt không mấy thân thiện.

Phương Chính lại lắc đầu, thở dài nói.

– Ta cũng chỉ là phàm nhân, tài năng Luyện Đạo không xứng xách giày cho ngài, làm sao l���i dám lừa gạt ngài đâu? Nhưng những gì ta nói là thật đó, ngài ngẫm lại xem, ta có chỗ nào không nói thật chứ?

Địa Linh nheo mắt suy tư, quả thật là nhìn không ra trong lời nói của Phương Chính có chỗ nào không thích hợp. Nhưng nhìn lại bản cổ phương, trong lòng lại cảm thấy chính mình giống như bị lừa.

Hiện tại không có cổ phương của năm con họa đạo Cổ Trùng, Họa Bì Cổ khó mà luyện ra. Mà muốn chỉ dựa vào tên gọi mà suy diễn ra cổ phương, vậy căn bản là không thể nào. Ít nhất cũng phải nhìn thấy Cổ Trùng, lão mới có thể tính toán cổ phương.

Cho nên, muốn luyện Họa Bì Cổ, còn cần cổ phương của năm con Cổ họa đạo. Mà muốn có cổ phương, vậy chỉ có thể đổi từ Phương Chính. Nói cách khác là phải ra thêm đồ!

– Cũng không giấu giếm Địa Linh đại nhân, Dung Họa Cổ là Ngũ Chuyển Cổ Trùng, bốn con còn lại là Tam Chuyển Cổ Trùng. Trong đó Giấy Cổ và Bút Chì Cổ là luyện từ Nhất Chuyển thăng lên Tam Chuyển, Mực Ấn Cổ cùng Máu Sắc Cổ là luyện từ Nhị Chuyển lên Tam Chuyển. Mà Dung Họa Cổ là trực tiếp luyện ra Ngũ Chuyển. Nếu ngài đổi, ta cũng có thể tốt bụng, đem cả dãy cổ phương đổi một lần, sẽ không chia ra từng chuyển số.

– Tuy nhiên, ta lại không biết nên đổi cái gì. Nếu ngài có thể cho ta một danh sách để tham khảo, vậy thì thật tốt biết bao. Mà nếu ngài đồng ý ra tay giúp ta luyện một con Ngũ Chuyển Cổ Trùng, ta nhất định sẽ đem cổ phương của chúng, hai tay dâng lên.

Địa Linh nghe Phương Chính nói, hừ lạnh một tiếng, hơi vung tay lên, thoáng chốc đã đưa tới trước mặt Phương Chính hai con Đông Song Cổ, đồng thời nói.

– Một con ghi lại Cổ Trùng, một con là cổ phương. Ngươi xem rồi chọn đi. Nhớ, Tam Chuyển đổi Tam Chuyển, Ngũ Chuyển đổi Ngũ Chuyển, không có ngoại lệ.

Phương Chính chỉ cười, không nói gì, đem hai con Đông Song Cổ lấy tới tay, lần lượt truyền vào đó một tia tinh thần.

Hắn không xem cổ phương, bởi vì cổ phương chỉ có giới thiệu, có xem cũng vô dụng, mà Phương Chính cũng không muốn luyện thêm cổ, cho nên cũng lười lấy thêm.

Hắn lần này chỉ tập trung xem Cổ Trùng, dù sao đổi ra dùng ngay sẽ tiện hơn nhiều.

Tinh thần Phương Chính vừa đi vào, nhất thời cảm thấy đầu óc choáng váng, nhịn không được mắng thầm một câu.

– Con mẹ nó, đúng là phong phú thật!

Truyện này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free