(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 491: Đặt chân Bắc Nguyên
Được rồi, chính là chỗ này!
Phong Thiên Ngữ dạo một vòng, cuối cùng chọn một vách đá trên tòa thạch đảo lớn nhất trong phúc địa.
Địa Linh Thất Thải Linh Ngư đi bên cạnh hắn, thôi thúc Động Địa Cổ.
Động Địa Cổ nhìn như một quả óc chó, vỏ ngoài như gỗ, cứng ngắc và sần sùi, lớn bằng quả dưa hấu.
Địa Linh thôi thúc nó, ngay lập tức nó phát ra một luồng xích quang, chui thẳng vào trong vách đá.
Chỉ trong thoáng chốc, ánh sáng phóng lên tận trời, bán kính trăm dặm đều có thể nhìn thấy, mặt đất cũng bắt đầu rung chuyển.
Sau một lát, ánh sáng biến mất, trên vách đá xuất hiện một khe nứt nằm ngang, dài đến hai mươi bảy trượng. Hai bên khe nứt, đá chồng thành lớp dày, trông như đôi môi người.
Sau đó, khe nứt từ từ mở rộng sang hai bên, lộ ra những khối đá vuông vắn xếp sát nhau, tựa như hàm răng.
Khi cánh cửa hoàn toàn mở ra, một cái động tối đen như mực xuất hiện.
– Chủ nhân, ta đói…
Cái miệng khổng lồ chậm rãi khép mở, phát ra tiếng vang, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.
Phong Thiên Ngữ cũng không để ý, lấy hai mươi vạn nguyên thạch ra thả vào bên trong.
Cái miệng lúc này khép lại, bắt đầu nhai, hai mươi vạn nguyên thạch được nó nghiền nát, chốc lát đã biến thành bột mịn. Sau đó, một tiếng “rầm” vang lên, giống như đang nuốt thức ăn, mặt đất lại một lần nữa chấn động, rồi sau đó liền hoàn toàn trở lại yên tĩnh.
Đến bước này, Động Địa Cổ xem như đã an trí hoàn tất.
– Chờ Tam Trưởng Lão bên kia an trí Mẫu Cổ xong, hai bên sẽ hoàn toàn thông suốt, lúc đó có thể tự do đi lại giữa hai bên rồi.
Phong Thiên Ngữ lúc này nói.
Động Địa Cổ gồm Mẫu Cổ và Tử Cổ, là một đôi, một khi đã an trí thì không thể di chuyển, phí nuôi dưỡng mỗi năm cũng tốn hai mươi vạn nguyên thạch, nhưng lại có thể kết nối hai phúc địa với nhau. Thậm chí có thể dùng cách một đại vực.
Phúc Địa Đồ Thiên cùng Phúc Địa Hải Cát đều thuộc về Phương Chính, trở thành đại bản doanh của Thiên Không Quân Đoàn tại hai đại vực. Vì vậy cần kết nối thông suốt giữa hai nơi, để thành viên của Quân Đoàn thuận tiện qua lại làm nhiệm vụ.
Dù trước đây có thể dùng Thông Thiên Cổ, nhưng làm như vậy dễ bị chú ý quá mức, một số vật tư cũng không thể vận chuyển công khai. Chính vì vậy Quân Đoàn mới lựa chọn an trí Động Địa Cổ.
Mà sau đó không lâu, thông qua truyền tin, Phúc Địa Đồ Thiên bên kia sớm đã an trí xong Mẫu Cổ.
Cứ như vậy, hai bên đã có thể tự do qua lại.
Mà lúc này, Phương Chính ngồi trong phòng, vừa chịu đựng cảm giác ngứa ngáy như kiến cắn khi sử dụng Họa Bì Cổ, vừa lên kế hoạch cho chuyến đi sắp tới, phát triển Phúc Địa Hải Cát, lại vừa tính toán cách để Thanh Thư và Dược Hồng thoát ly khỏi Tiên Hạc Môn.
Bên trên truyền đến những đợt rung chấn, Phương Chính liền biết Phong Thiên Ngữ đã bắt đầu an trí Động Địa Cổ, nên cũng không để tâm, chỉ chuyên tâm vào kế hoạch của mình.
Ba ngày chờ đợi kết thúc, Phương Chính chuẩn bị hành trang sẵn sàng đi ra khỏi phòng.
Mở cửa ra, thì thấy một nam trung niên xa lạ đang đứng đợi.
Người này lưng hùm vai gấu, gương mặt chữ điền, mày rậm mắt ưng. Trông đầy khí phách, hiên ngang lẫm liệt.
Phương Chính đánh giá người này từ trên xuống dưới, vẻ mặt như bừng tỉnh. Mà đối phương cũng là đánh giá Phương Chính từ trên xuống dưới, nước bọt cũng suýt chảy ra ngoài.
Rất nhanh, Phương Chính mỉm cười hỏi:
– Chắc ta không thể gọi bộ dạng này của ngươi là Phương Niệm Dung nữa rồi. Nói xem, nên gọi ngươi là gì?
– Khụ khụ!
Nam trung niên ho nhẹ hai tiếng, dùng giọng nói trầm khàn oai hùng của mình đáp:
– Gọi ta Phương Yến Trung! Thế nào, ngạc nhiên chứ?
– Đúng là ngạc nhiên!
Phương Chính gật đầu, còn không quên cho Phương Niệm Dung một lời tán thưởng.
Phương Niệm Dung thích thú hếch mũi vẻ đắc ý, lại nhìn Phương Chính.
Phương Chính hiện tại một thân y phục trắng, tóc đen như thác. Hắn dáng người thon dài, mặt sáng như ngọc, ngũ quan tinh xảo. Chỉ có thể đánh giá một câu: "Thật là một tiểu mỹ thụ!"
– Mình chọn không sai chút nào!
Phương Niệm Dung trong lòng thích thú vô cùng. Có mỹ nhân ngày đêm đi cùng, ngắm thôi cũng đủ no mắt.
– Thế bây giờ ngươi gọi là gì?
Phương Niệm Dung lúc này lại hỏi.
– Bạch Nhất Hàn!
Phương Chính lãnh đạm đáp.
Phương Niệm Dung lẩm bẩm cái tên này, vừa tự nhủ không được gọi nhầm tên, liền đi theo Phương Chính ra ngoài.
Các thành viên của Quân Đoàn lúc này đang đứng xem bảng nhiệm vụ, nhìn thấy hai người, một đám đứng ngây người tại chỗ, trợn tròn hai mắt nhìn cả hai.
Chuyện quái gì thế? Trong Quân Đoàn từ bao giờ lại xuất hiện hai người này? Lại còn bước ra từ phòng của Đại Trưởng Lão nữa chứ?
Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau.
Cũng may Phong Thiên Ngữ kịp thời nhớ tới Họa Bì Cổ, tiến đến trước mặt Phương Niệm Dung, không chắc chắn hỏi:
– Đại Trưởng Lão, ngài đây là đang ngụy trang?
Phương Niệm Dung nghe hỏi, cười khẩy một tiếng, nhìn liếc qua Phương Chính lúc này còn thấp hơn mình một cái đầu. Phong Thiên Ngữ theo tầm mắt nhìn qua, vẻ mặt cực kỳ khó tả.
Có kinh ngạc, không dám tin, sợ hãi, ngờ vực, lại có cả si mê, ngưỡng mộ, đố kỵ, ghen ghét.
Phương Chính ngại ngùng gãi má, bộ dạng này của hắn khiến không ít thành viên suýt chút nữa thay đổi xu hướng tính dục.
– Khụ.
Phương Niệm Dung thấy một đám mắt sáng rực như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn Phương Chính, liền tiến lên một bước, ho khan một tiếng, liếc mắt một vòng với vẻ muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhìn thấy nàng bộ dáng bảo vệ Phương Chính, lại mang vẻ ngoài đàn ông đội trời đạp đất, rất nhiều người đột nhiên giác ngộ.
Thì ra chỉ có đàn ông mới bảo vệ được đàn ông!
Và cứ như vậy, máu hủ trong lòng họ từ không mà có, chợt trỗi dậy mãnh liệt.
Họ đã chắc chắn chèo cặp thuyền Phương Yến Trung - Bạch Nhất Hàn này rồi.
Phương Chính lúc này khẽ thở dài, đẩy Phương Niệm Dung sang một bên, sau đó đưa cho Phong Thiên Ngữ một con cổ trùng và nói:
– Bên trong ta có sắp xếp một số thứ, ngươi thay ta giao cho hai người Ôn và Hắc. Lần này đi Bắc Nguyên, có lẽ vài năm mới quay về. Quân Đoàn chỉ có thể trông cậy vào mọi người. Ta sẽ cố gắng tìm kiếm thêm nhiều tài nguyên mang về.
– Còn có, hãy chuẩn bị thật chu đáo, rất có thể sau chuyến đi này, ta sẽ tấn thăng Lục Chuyển. Khi đó sẽ bắt đầu triển khai kế hoạch thăng tiên của Quân Đoàn!
– À mà, Nhị Trưởng Lão, trong thời gian này nếu có thời gian rảnh, thay ta luyện nhiều một chút bốn con Cổ Văn Phòng Tứ Bảo, chủ yếu là Bút Lông Cổ, không cần quá cao, chỉ cần Tam Chuyển là đủ.
Phong Thiên Ngữ nghe xong, vô cùng kinh hỉ trong lòng. Kế hoạch thăng tiên của Quân Đoàn, lấy việc Phương Chính thăng lên Lục Chuyển làm tín hiệu bắt đầu. Theo kế hoạch, Phương Chính sẽ chịu trách nhiệm hộ pháp, chống đỡ thiên kiếp, giúp các thành viên trong Quân Đoàn thăng lên Lục Chuyển. Mà người đi đầu trong kế hoạch này, chính là bộ máy lãnh đạo của Quân Đoàn. Trong đó, hiển nhiên có cả Phong Thiên Ngữ hắn.
Thử nghĩ xem, tính theo thời gian bên ngoài chỉ qua vài năm, mình sẽ có thể trở thành Cổ Tiên cao cao t��i thượng, ai mà không kích động cho được.
– Đại Trưởng Lão yên tâm, có chúng tôi ở đây, nhất định sẽ khiến Quân Đoàn không ngừng phát triển. Còn có, Quân Đoàn có rất nhiều Bách Thú Vương nhiều lông, nhổ sạch lông của chúng cũng chẳng sao cả!
Phương Chính nghe vậy, khẽ gật đầu, sau đó bảo Địa Linh đưa hắn, Phương Niệm Dung và Tiểu Hổ ra ngoài.
Hai người cưỡi lên lưng Tiểu Hổ, vội vã lên đường, đi suốt ngày đêm, chỉ tạm dừng khi trời tối, sáng sớm lại tiếp tục hành trình.
Bay cắt ngang bầu trời, một đường thuận lợi, từ hướng chính tây chuyển sang hướng bắc, mất nửa tháng trời. Sau đó xuyên qua Thánh Hiền Giới Bích của Trung Châu, lại xuyên qua Cam Thảo Giới Bích của Bắc Nguyên, tốn hết ba ngày, hai người một thú thuận lợi đặt chân đến Bắc Nguyên.
Vừa đi vào Bắc Nguyên, Tiểu Hổ cả người như mất hết sức sống, rũ đầu xuống, uể oải, buồn bã không thôi. Mà Phương Chính cũng cảm thấy toàn thân nặng nề, Không Khiếu bị đè nén, sự áp chế của dị vực lại một lần nữa bao trùm lấy hắn.
Chỉ có Phương Niệm Dung, có Tiểu Túc che chở, cho nên không hề bị ảnh hưởng.
– Thời gian diễn ra Vương Đình Chi Tranh đã không còn xa nữa, ngươi hiện tại đã có tính toán gì chưa?
Phương Niệm Dung lúc này hỏi dò Phương Chính.
Ngoài mặt thì hỏi vậy, nhưng trong lòng nàng lại thầm nghĩ, Phương Chính là lần đầu tới Bắc Nguyên, làm sao có tính toán gì được, nhất định chỉ có thể hỏi nàng thôi.
Nhưng ngay sau đó, Phương Chính lại tạt cho nàng một gáo nước lạnh, thờ ơ đáp:
– Đi Nguyệt Nha Hồ!
Nói xong, vỗ nhẹ lên người Tiểu Hổ, dặn dò:
– Anh bạn, vất vả cho ngươi rồi, cố gắng lên nhé!
Tiểu Hổ kêu khẽ một tiếng, như để đáp lại rằng mình có thể làm được, lại dùng ánh mắt như hỏi đường nhìn Phương Chính.
– Ngươi chắc là biết đường đi, cho nên chỉ đường mà đi nhé!
Phương Chính lại nhìn Phương Niệm Dung nói.
Phương Niệm Dung khẽ thở dài, chỉ đường cho Tiểu Hổ bay đi tiếp, đồng thời hỏi Phương Chính:
– Ngươi làm sao mà biết Nguyệt Nha Hồ?
– Đọc sách tìm thấy. Ta là chủ nhân phúc địa, đứng ngang vai với Cổ Tiên, một chút sách địa lý về các đại vực thì đâu có khó tìm.
Phương Chính thờ ơ đáp.
– Vậy ngươi tới đó làm gì?
Phương Niệm Dung lại hỏi.
Phương Chính mỉm cười đáp:
– Nghe nói phong cảnh nơi đó rất đẹp. Bắc Nguyên lại có nhiều sao sáng vào ban đêm. Trước khi bước vào chiến tranh, ngắm một chút cảnh đẹp Bắc Nguyên không phải rất tốt sao?
Phương Niệm Dung nghe vậy, trong đầu không khỏi tưởng tượng ra cảnh mình và Phương Chính ngồi ngắm sao, trái tim đột nhiên nhảy loạn xạ không ngừng, hai má cũng ửng hồng, lí nhí đáp:
– Đúng vậy!
Nhưng ngay sau đó, Phương Chính lại tạt cho nàng một gáo nước lạnh, nói:
– Đàn ông lên đi chứ! Vẻ ngoài của ngươi như vậy, làm bộ dạng đó, trông rất chướng mắt!
Phương Niệm Dung cả người cứng đơ, sau đó dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống nhìn lại Phương Chính. Nhưng mà vừa thấy gương mặt đẹp không tì vết của hắn lúc này, lại không kìm chế được mềm nhũn xuống.
– Nghĩ tình ngươi đẹp trai, ta không chấp!
Phương Niệm Dung nhỏ giọng nói, quay mặt đi chỗ khác. Nàng sợ nhìn bộ dạng này của Phương Chính tiếp, nước dãi của mình sẽ chảy ròng ròng mất.
Phương Chính cũng không thèm để ý, bắt đầu nhắm mắt, tiếp tục ôn dưỡng Không Khiếu của chính mình.
Đã đến Bắc Nguyên, vậy thì kế hoạch cũng phải thay đổi một chút. Cụ thể mà nói, chỉ có thể thăng tiên ngay tại Bắc Nguyên thôi.
Ai bảo đợi xong ở đây, lại đến Tây Mạc thăng tiên cũng được?
Đúng vậy, điều đó đúng là có thể!
Tuy nhiên, thời gian eo hẹp, Phương Chính không chỉ có một mình hắn, còn có cả một thế lực mấy trăm người đang đợi được hắn kéo tu vi. Nếu không biết tranh thủ thời gian, chính là tự kéo chân mình, làm chậm trễ bản thân, cũng là tự tụt hậu so với thời đại.
Mưu đồ to lớn, dã tâm bừng bừng, Phương Chính làm sao cho phép chính mình tự kéo chân mình chứ?
Lại nói, thăng tiên ở Bắc Nguyên cũng chẳng sao, vẫn là thăng tiên thôi mà. Sau này đi vực khác, lợi dụng tính năng phân tách, tách khí tức địa vực ra là được.
Hoặc nếu không, Phương Chính vẫn chưa quên chính mình có một con Bát Chuyển Tiên Cổ do Tiểu Thiên cất công chạy tới Bắc Nguyên lấy về giúp hắn.
Con cổ này, chính là Thái Độ Cổ, xuất hiện trong Nhân Tổ Truyện, công dụng lớn nhất của nó, chính là ngụy trang.
Dùng nó ngụy trang khí tức, cũng có thể qua mặt người khác ít nhiều.
Đi một bước, tính trước mười bước, mới có thể nói là vạn bất nhất thất.
Phương Chính mặc dù làm như vậy, nhưng mà trong lòng hắn vẫn còn đó cái gọi là "vạn nhất".
Đành chịu, ai bảo hắn làm người bi quan quá mức cần thiết chứ.
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng.