(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 488: Di dời hải đảo
Thủy cung, phúc địa Hải Cát.
Phương Niệm Dung hai mắt trợn tròn, nhìn một đám cổ sư có nam có nữ đang ngó nghiêng khắp thủy cung.
Rõ ràng trước đó trong phúc địa chỉ có hai người là nàng và Phương Chính, thoáng cái, đã thấy xuất hiện một đám bảy mươi người, thật khó mà không giật mình.
– Ngươi tìm ở đâu ra đám người này vậy?
Phương Niệm Dung nhìn một chút, không nhịn được kéo góc áo của Phương Chính, nhỏ giọng hỏi.
– Lấy ra từ trong bảo hoàng thiên.
Phương Chính không để ý, đáp.
Phương Niệm Dung nghe xong, hơi sững lại một chút, sau đó nhớ đến bảo hoàng thiên là gì, mặt liền lộ vẻ hiểu ra.
Nàng chợt nhớ ra Phương Chính từng mua nô lệ, Lâm gia cũng nhờ thế mà về tay hắn. Hiện tại hắn tọa trấn phúc địa, hướng cổ tiên mua nô lệ cũng không có gì lạ.
– Đại trưởng lão, kế hoạch là thế nào?
Đúng lúc này, Phong Thiên Ngữ đi tới bên cạnh hỏi Phương Chính.
Phương Chính liền không còn để ý tới Phương Niệm Dung nữa, bắt đầu cùng đám người bàn giao công việc.
– Đầu tiên, chúng ta sẽ dựng bảng cống hiến, bảng vật tư và bảng nhiệm vụ trong thủy cung. Ta đã chuẩn bị xong cổ trùng, ngươi cứ xem xét rồi chọn người.
Phương Chính nói, đem cổ trùng giao cho Phong Thiên Ngữ.
Phong Thiên Ngữ xem xét, rồi nói với những người khác.
– Có sẵn cổ trùng, công việc cũng không phức tạp, chỉ cần một vị là đủ.
Sau đó liền chọn ra người xung phong nhanh nhất, trao cổ trùng. Người này liền được địa linh đưa đến vị trí đã định để dựng bảng.
Mà Phương Chính lúc này lại lấy chiếu ảnh cổ, chiếu hình ảnh lên cho những người còn lại xem, đồng thời giải thích.
– Đây là bản đồ phân bố hải đảo hiện tại trong phúc địa. Ngoài hòn đảo này không thể di chuyển và hòn đảo khác cần quét dọn tuyết quái nên tạm gác lại, những nơi còn lại cần mọi người đến xử lý.
Vừa nói, vừa đánh dấu hai trong số ba hòn đảo lớn. Sau đó lại tiếp tục đánh dấu hòn đảo lớn hình thành từ xác thạch sơn quy, nói.
– Đầu tiên là cần di chuyển hòn đảo này đến đây, sau đó sẽ dùng cổ trùng cố định nó lại. Nếu để nó trôi nổi tự do, sẽ ảnh hưởng đến tài nguyên dưới đáy biển.
Đồng thời, hắn đánh dấu tuyến đường trên bản đồ.
Lại tiếp tục đánh dấu những đảo nhỏ, tuyến đường di chuyển, dùng các màu sắc khác nhau để phân nhóm, còn đồng thời giải thích.
– Đảo nhỏ nhiều, nhưng diện tích lại nhỏ, chúng ta sẽ gộp chúng lại thành các hòn đảo lớn hoặc quần đảo, như vậy sẽ tiện lợi hơn cho việc nuôi trồng tài nguyên. Ta đã dựa vào khoảng cách để phân chia tuyến đường di chuyển. Còn đây là tình hình cụ thể của từng đảo.
Phương Chính nói, ra dấu cho địa linh, nó liền đồng bộ tầm nhìn với mọi người, để họ xem xét tình hình cụ thể của từng đảo.
Sau đó, Phương Chính lại tiếp tục nói.
– Mọi người chia thành bốn nhóm, ba nhóm phụ trách di dời đảo, một nhóm sẽ đảm nhiệm hậu cần, tiếp viện cho ba nhóm khác. Mọi người tự bàn bạc số lượng người trong mỗi nhóm và tự chia khu vực làm việc với nhau. Trong nhóm cũng có thể tự bầu chọn ra nhóm trưởng, nhóm phó. Ta sẽ không chỉ định việc này, chỉ có tự mình bầu ra mới có thể khiến mọi người phục tùng, dễ dàng hợp tác.
Đám người nghe xong, liền nhanh chóng phân chia. Rất nhanh cũng đã chia xong, nhóm trưởng nhóm phó cũng được bầu chọn hoàn tất.
Phương Chính đứng một bên nhìn, hài lòng gật đầu.
Thành viên Quân Đoàn Thiên Không không nhiều, nhất là những người gia nhập vào ngày thành lập, bọn họ đã cùng nhau trải qua quá trình xây dựng Quân Đoàn, hiểu rất rõ năng lực của nhau. Hiện tại hợp tác, vô cùng đâu ra đấy, có trật tự, phân công rõ ràng.
Thậm chí trong mỗi nhóm còn phân công cụ thể công việc của từng người, bàn xong kế hoạch tiến hành. Phải nói là hiệu suất cực kì cao.
Hơn nữa, sau khi bàn bạc, còn góp ý cho Phương Chính, tiến hành chỉnh sửa lại bản đồ một lần, thu gọn số lượng đảo.
– Đại trưởng lão, theo tôi thấy, chúng ta có thể mượn nhờ cổ trận, liên kết các hòn đảo này lại với nhau, như vậy sẽ giảm bớt cổ trùng cần dùng để cố định đảo. Đặc biệt là hòn đảo lớn không thể di chuyển kia, có thể mượn nó làm cột mốc để cố định những hòn đảo khác.
Một trong ba nhóm trưởng phụ trách việc di dời nêu ý kiến.
Người này gọi Mạt Tôn, tứ chuyển trung giai cổ sư, chuyên tu thổ đạo.
Mạt Tôn vừa nói, hai vị nhóm trưởng còn lại khẽ gật đầu, một vị gọi là La Thông nói.
– Mặc dù sẽ rất phí sức cho việc di dời, nhưng lại có lợi cho việc phát triển sau này. Hơn nữa chúng ta có thể mời Kiều Yên Hồng giúp một chút, nàng ta hiện tại cũng am hiểu không ít về trận đạo.
Mà vị nhóm trưởng còn lại, Trương Nguyên Hóa lại bổ sung.
– Biển cả mênh mông, việc định vị hướng đi cũng sẽ rất tốn sức, địa linh tuy có thể quan sát toàn cục, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào nó. Theo tôi nghĩ, chúng ta nên gọi thêm Vương Khang tới, nhờ đàn ưng của hắn dò đường, chắc chắn sẽ hữu ích hơn.
– Nếu như vậy, thà rằng gọi Khương Thành. Trong tay hắn có một đám phi hổ, phi hổ không chỉ có thể bay, còn có thể góp chút sức vào việc kéo đảo.
Lại có người khác nêu ý kiến.
Ba nhóm trưởng trầm ngâm, vẻ mặt có chút khó xử.
Quả thật đàn bưu có thể kéo, nhưng số lượng không nhiều, hơi không đủ dùng. Ngược lại đàn ưng lại có mấy vạn con, sử dụng sẽ càng phù hợp hơn.
– Vậy thì gọi Vương Khang tới, mượn thêm đàn bưu của Khương Thành. Trong tay đại trưởng lão có một con bưu Vạn Thú Vương, có thể dùng nó trấn áp đàn bưu này.
Phong Thiên Ngữ liền nêu ý kiến, những người khác lập tức gật đầu, nhưng ánh mắt lại đổ dồn vào Phương Chính.
Mọi quyết định đều phụ thuộc vào Phương Chính.
Phương Chính suy tư một chút, liền đồng ý. Hắn không phải người độc đoán, tiếp thu ý kiến của người khác cũng là việc tốt, hơn nữa như những người này nói, tuy hơi tốn sức một chút, nhưng lại có thể phát triển lâu dài.
Nếu sau này cần dùng đảo để bố trí cổ trận, vậy chỉ cần cắt bỏ liên kết hôm nay, tách các đảo nhỏ ra là được.
– Vậy cứ quyết định như vậy.
Phương Chính nói, tiến hành chỉnh sửa và phân chia lại bản đồ hải đảo. Một số đảo quá xa đảo làm cột mốc, chỉ có thể như trước, gộp mấy đảo xung quanh lại một chỗ, tạo thành đảo lớn.
Làm xong bản đồ, Phương Chính liền lưu lại bản đồ mới, sau đó chia ra thêm ba bản mới, đưa cho ba vị nhóm trưởng, để họ tiện cho việc xem xét bất cứ lúc nào.
Sau đó bọn họ tự họp bàn, lựa chọn phương pháp tối ưu và nhanh nhất. Phương Chính cũng không can thiệp, chỉ đứng một bên quan sát, lại viết thư để Kiều Yên Hồng và Vương Khang tới đây một chuyến.
Đồng thời, dặn dò hai địa linh, tìm mua một số nô lệ giao nhân.
Giao nhân là một trong các loại dị nhân, có đuôi cá, trong phúc địa Hải Cát với địa hình nhiều sông nước như thế này, giao nhân là phù hợp nhất. Để bọn họ trông coi tài nguyên dưới đáy biển là tốt nhất.
Rất nhanh sau đó, Kiều Yên Hồng và Vương Khang đi tới phúc địa Hải Cát, còn mang theo một đàn chim ưng mười vạn con, cùng hơn một trăm con bưu.
Họ đến, công cuộc di dời đảo bắt đầu.
Địa linh lại dựa vào Di Sơn Tiên Cổ do Phương Chính đưa tới, trước tiên tạo ra lực đẩy, đẩy hải đảo đi. Mà các cổ sư nhờ vào lực đẩy này, bắt đầu thông qua các loại thủ đoạn, dùng thuyền gỗ, kéo hòn đảo di chuyển đến vị trí đã định.
Chờ đến lúc kéo không nổi, thì lại dùng tiên cổ đẩy một cái, sau đó lại kéo.
Mà Kiều Yên Hồng lúc này thì cùng với Phương Chính, tốn ba ngày ba đêm để suy tính ra cổ trận dùng để nối đảo. Sau đó dựng trước cổ trận sơ khai, chờ các hòn đảo vào đúng vị trí rồi cố định chúng lại.
Mười ngày sau khi bắt đầu dời đảo, Tiểu Đồ Thiên bên kia bán đi một tiên cổ phương tàn khuyết, mua được một nhóm hai nghìn giao nhân, chuyển dời đến phúc địa Hải Cát.
Những giao nhân này, đều là nam, không có nữ. Đây là điều hiển nhiên trong việc mua bán nô lệ.
Để đề phòng người khác cũng bồi dưỡng nô lệ, cạnh tranh với chính mình, các cổ tiên trước nay chỉ bán nô lệ nam, không có nô lệ nữ. Ngăn chặn việc sinh ra đời sau, cũng là để ngăn chặn người khác bồi dưỡng nô lệ giống mình.
Phương Chính cũng không để ý, ngược lại, trong tình hình dời đảo lúc này, nô lệ nam càng hữu dụng hơn.
Có đám nô lệ này giúp sức, việc dời đảo càng thêm thuận lợi. Bọn họ trời sinh đã có thể thở dưới nước, có thể bổ sung vào những vị trí dưới chân đảo, đẩy từ dưới nước tới.
Sau ba tháng di dời đảo, hòn đảo cuối cùng cũng đã vào đúng vị trí cần đến.
Trong sự hân hoan của mọi người, Phương Chính tuyên bố công cuộc dời đảo thành công. Chuyển sang giai đoạn nuôi trồng tài nguyên.
Sau khi hoàn thành quần đảo Hải Cát, Phương Chính gọi các cổ sư vào, nói.
– Ta có việc này muốn hỏi mọi người. Trải qua thời gian dài như vậy, mọi người đối với dị nhân có cái nhìn như thế nào?
Đám cổ sư hơi trầm tư, Phương Chính lúc này lại nói tiếp.
– Thời viễn cổ, dị nhân vi tôn, nhân tộc vi nô. Nhân tộc lúc đó sinh tồn khó khăn, chỉ có thể là nô lệ, mặc cho dị nhân chà đạp, chém giết. Cho đến khi trong nhân tộc xuất hiện Tôn giả đầu tiên, Nguyên Thủy Tiên Tôn. Dưới sự dẫn dắt của Người, nhân tộc bắt đầu quật khởi, chống lại dị nhân.
– Nhưng chiến sự không phải là ngày một ngày hai mà kết thúc, Nguyên Thủy Tiên Tôn qua đời, Tinh Túc Tiên Tôn tiếp nối sự nghiệp, tiếp tục cuộc chiến với dị nhân. Kéo dài qua thời Vô Cực Ma Tôn, Cuồng Mang Ma Tôn, địa vị của nhân tộc mới thật sự vững chắc cho đến ngày hôm nay.
– Thú nhân đã bị tuyệt diệt, những dị nhân khác chỉ có thể rụt rè co cụm trong các phúc địa động thiên, gian nan sinh tồn. Nếu không may bị phát hiện, họ sẽ phải làm nô lệ đời đời kiếp kiếp, mất đi tự do, mất hết tôn nghiêm. Thử ngẫm mà xem, tình cảnh của họ hiện tại có khác gì nhân tộc thời viễn cổ không?
– Dị nhân cũng là con người, cũng có linh tính, cũng có thể tu hành. Thiên địa cũng không cấm cản họ, nghĩa là, dị nhân cũng có khả năng xuất hiện Tôn giả. Không biết các ngươi có nghĩ đến, vạn nhất trong số họ xuất hiện một vị Tôn giả, vị đó liệu có trở thành Nguyên Thủy Tiên Tôn thứ hai, dẫn dắt dị nhân phản công nhân tộc, giống như nhân tộc đã từng làm?
Các cổ sư nghe xong, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc.
Bọn họ hiểu rõ, việc này là không thể nào xảy ra. Nhưng họ cũng hiểu tính cách của Phương Chính, luôn tính toán đến trường hợp xấu nhất.
Mà tình huống này, tuy xác suất rất thấp, nhưng không phải không có.
Bất kể xác suất thế nào, chỉ cần họ hiểu ý Phương Chính là đủ.
Thật lòng mà nói, ban đầu trong mắt bọn họ, dị nhân chỉ là nô lệ, bần tiện, thấp hèn và ngu dốt. Nhưng trải qua mấy năm, sống chung với mao dân, đản nhân, ý nghĩ này đã dần phai nhạt.
Dị nhân cũng là con người, cũng có linh tính.
Bọn họ biết vui, biết buồn, biết yêu thương, chán ghét, sợ hãi và thù hận. Bọn họ chỉ ngây thơ hơn nhân tộc, ngoại hình có điểm khác biệt so với nhân tộc. Còn lại, họ lại vô cùng giống nhân tộc.
Giống nhau ở chữ "nhân" cũng giống nhau ở chỗ "người".
Người khác có thể còn ngăn cách, nhưng Phong Thiên Ngữ sớm tối ở cùng mao dân thì khác.
Ban đầu hắn chỉ là muốn dùng đám mao dân như công cụ phụ trợ luyện cổ. Nhưng dần dần, hắn học cách luyện cổ của mao dân, cũng dạy mao dân luyện cổ. Hắn học lối sống của mao dân, cũng dạy mao dân lối sống.
Hiện tại trong mắt Phong Thiên Ngữ, mao dân chính là bạn hữu của hắn.
Mà những người khác, tuy không đến mức thân thiết như Phong Thiên Ngữ, nhưng ít nhiều cũng đã xem dị nhân như "con người" chứ không còn là nô lệ.
Cho nên trong quá trình dời đảo, cổ sư mệt mỏi thì được nghỉ, mà giao nhân mệt mỏi, cũng được cho phép nghỉ ngơi, được ăn uống vui chơi không khác gì bọn họ.
Nếu là trước đây, bọn họ thấy như vậy nhất định sẽ phản cảm, cho là Phương Chính thật không bình thường. Nhưng hiện tại, họ lại thấy việc này cũng thật bình thường.
Trong bất tri bất giác, quan niệm của họ đã thay đổi, nhưng nếu không phải Phương Chính lúc này nói ra, họ còn không ý thức được việc này.
Mà Phương Chính cũng vì nhìn ra điều này, mới có cuộc nói chuyện hôm nay.
Lúc này thấy bọn họ trầm ngâm, nhưng biểu cảm trên gương mặt lại cho thấy suy nghĩ trong lòng họ, Phương Chính lúc này lại nói.
– Trong mắt ta, dị nhân và nhân tộc không khác nhau, không cần phải phân chia. Bình đẳng giới tính, bình đẳng chủng tộc là phương châm của ta. Chúng ta khác nhau ở giá trị của chính mình, mà không phải ngoại hình hay tư chất. Cho nên, ta muốn để những dị nhân này, trở thành một thành viên của Quân Đoàn, vì Quân Đoàn mà cống hiến hết sức, và đổi lại tài nguyên xứng đáng với công sức bỏ ra. Mà không phải là một nô lệ chỉ có thể bị bóc lột đến chết.
– Nhưng là, đào tạo nô lệ thì khó, chuyển từ nô lệ thành tự do cũng không phải dễ. Nhị trưởng lão đã thay ta dẫn dắt các mao dân, để họ hòa nhập lại với cuộc sống. Hắc Dạ giúp ta thống nhất và dẫn dắt đản nhân, cũng là vì việc này. Hiện tại những giao nhân này, cũng cần có người dẫn dắt. Trong số mọi người, ai tự tin làm được việc này?
Phương Chính hỏi, đám cổ sư hai mắt hiện lên ánh nhìn phức tạp, lại không ai dám đứng ra.
Phương Chính cũng không để ý, nói.
– Mọi người cứ suy nghĩ, đây là việc lâu dài, cũng không cần phải ép buộc bản thân. Nếu ai đã sẵn sàng, thì cứ đến gặp ta. Nếu ta không còn ở đây, vậy cứ gửi thư báo là được. Nếu không còn gì nữa thì mọi người cứ giải tán. Ngày mai chúng ta còn phải trồng tài nguyên.
Nói xong khoát tay.
Đám cổ sư nhìn nhau, sau đó thi lễ rời đi.
Chỉ có Phương Niệm Dung ở lại, trìu mến nhìn Phương Chính.
– Quả nhiên, nhìn thì độc ác, nhưng trong lòng lại mang cả thiên hạ!
Mà không riêng gì Phương Niệm Dung, vừa rồi ai cũng nghĩ như vậy.
Chỉ là bọn họ đã bỏ qua một vấn đề, đó chính là "giá trị". Điều Phương Chính nhìn nhận, chưa bao giờ là con người hay sự vật, mà chỉ là giá trị.
Nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.