Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 480: Chung Lương

Trong tầng bốn Vạn Dặm lâu.

Chung Lương sau khi uống mấy ngụm rượu, cuối cùng cũng bắt đầu trấn tĩnh lại.

- Nếu hiện tại đã không còn đường lui, vậy không bằng thử ra giá trên trời xem sao.

Trong lòng hắn lúc này đang cân nhắc.

Thế nhưng hắn lại nghĩ, lỡ đâu ra giá quá cao, Phương Chính nổi giận, động thủ ngay tại chỗ thì hắn coi như xong đời.

Cổ trùng bây giờ không dùng được, có chạy đằng trời cũng không thoát. Nhưng ra giá thấp thì thật là ấm ức.

Chung Lương đời trước sống cũng hơn tám mươi năm, tuổi già nhưng sức lực không hề suy yếu, vẫn còn khỏe mạnh chán. Xui xẻo thay, ông lại gặp phải một kẻ điên trốn khỏi viện tâm thần, đang yên đang lành bị đâm mấy nhát dao, chết oan.

Ai ngờ tuổi già như vậy, lại còn gặp thần tích, trực tiếp xuyên không rồi. Ông còn tưởng đời này cứ thế an nhàn hướng tới tuổi già từ khi còn trẻ, mỗi ngày chìm đắm trong âm nhạc là đủ, ai ngờ chỉ tấu một khúc Thập Diện Mai Phục, kết quả lại vướng vào một tên điên khác.

Nhắc tới mới hay, Chung Lương đời trước là một nhạc sĩ, còn biết chế tác nhạc cụ. Chính xác hơn thì gia đình hắn có truyền thống làm nhạc khí, đến hắn cũng theo nghề tổ truyền. Thế nhưng lúc trung niên, đột nhiên có cảm hứng, từ đó ông cũng bắt đầu sáng tác nhạc.

Mấy mươi năm hoạt động trong nghề, ông sáng tác không ít ca khúc, và cũng gặt hái không ít danh tiếng trong giới. Mặc dù tuổi cao, nhưng do sức khỏe tốt, ông vẫn chưa nghỉ hưu.

Ai ngờ lúc chuẩn bị tuyên bố nghỉ hưu, lại bị đâm mấy nhát dao, chết ngay trên đỉnh cao sự nghiệp.

Cho nên đời này, hắn không muốn tranh đấu với đời, chỉ mong an phận tu hành bản thân, mỗi ngày kéo nhị hồ kiếm chút nguyên thạch. Lâu lâu lại nhận lời mời đàn cho mấy buổi tiệc, kiếm thêm chút nguyên thạch.

Sống an ổn, bình đạm, đối với tâm hồn già cỗi của hắn thế là đủ rồi.

Nhưng mà, số mệnh huyền diệu khôn lường. Tai bay vạ gió cản không kịp.

Phương Chính thấy Chung Lương than ngắn thở dài, cũng không mấy để tâm, chỉ yên lặng ngồi chờ.

Một lúc sau, Chung Lương thoát khỏi dòng cảm khái, đưa ra quyết định, rồi hỏi.

- Trước hết, ngươi cần ta làm gì?

Phương Chính bình thản đáp.

- Ta định mở nhạc kịch ở Vạn Dặm lâu, thu hút thêm khách hàng. Nhận thấy ngươi có hiểu biết về âm nhạc, nên muốn lôi kéo ngươi về phụ giúp.

Chung Lương nghe xong, cảm thấy hơi khó chịu. Cái này chẳng khác nào đại tài tiểu dụng, phí hoài tài năng của mình.

Hơn nữa, nếu đơn giản như vậy, chẳng phải chỉ cần ném nguyên thạch ra là được rồi sao? Việc gì phải bày ra trận thế lớn như vậy chứ?

Nhưng rất nhanh, Chung Lương nghĩ tới một việc, rồi vẻ mặt bừng tỉnh, nói.

- Ta có nghe qua Tửu Tiên lâu và Vạn Dặm lâu giao đấu. Vạn Dặm lâu thua đến mức không thể ngóc đầu lên nổi. Mà cái Vạn Dặm lâu này vốn là của ngươi đúng không? Cho nên ngươi đang định dùng hình thức nhạc kịch để đánh bại Tửu Tiên lâu?

Phương Chính khẽ gật đầu, cũng hơi lắc đầu.

- Đúng là định làm vậy. Nhưng Vạn Dặm lâu không phải của ta, mà là của đám thuộc hạ dưới trướng. Làm chủ thượng, ta cũng không thể bỏ mặc không quản.

Chung Lương ánh mắt hoài nghi nhìn Phương Chính, nhưng cũng không truy cứu, rồi nói.

- Nếu chỉ đơn giản như vậy, bỏ nguyên thạch ra, ta hoàn toàn có thể làm việc cho Vạn Dặm lâu ba năm, năm năm, thậm chí lâu hơn.

- Không sai, nếu chỉ đơn giản như vậy...

Phương Chính cười như không cười, gật đầu nhắc lại.

Chung Lương đột nhiên thấy sống lưng lạnh buốt, trong lòng có chút bất an.

Nhưng Phương Chính lại đổi giọng, hỏi.

- Ngươi tu hành Âm Thanh Đ��o sao?

Chung Lương do dự một chút, vẫn gật đầu.

- Vậy thì tốt.

Phương Chính hài lòng nói.

- Ta đang nghĩ có nên bồi dưỡng người để sau này đối phó Đại Thần Phượng Cửu Ca không? Nhưng lại vì không biết gì về âm luật, cho nên cũng từ bỏ ý định này. Nhưng nếu có ngươi, thử một chút cũng không tồi.

Trong lòng Chung Lương giật thót một cái, sự bất an ngày càng mãnh liệt, vội vàng lắc đầu.

- Bộ xương già của ta không chịu nổi đánh trận đâu...

- Ai cần ngươi ra tiền tuyến? Ở hậu phương, dùng vài sát chiêu Âm Thanh Đạo hỗ trợ tăng cường chiến lực cho đồng đội là đủ rồi! Chúng ta là tổ chức, là tập thể, có số lượng lớn thì tội gì không chơi hội đồng?

Phương Chính nhìn Chung Lương với vẻ mặt như nhìn một tên ngốc.

Rất im lặng.

Chung Lương cảm thấy bản thân đã xem nhẹ độ xui xẻo của chính mình.

- Nếu đã vậy, thì trực tiếp biến nguy cơ thành cơ hội đi!

Trong lòng Chung Lương tự hò hét, hùng tâm tráng chí chưa từng mai một bởi thời gian của hắn lại một lần nữa trỗi dậy.

- Tốt, ta gia nhập các ngươi, có thể ký hợp đồng không thời hạn. Nhưng, tiền lương phải tốt.

- Nói đi, ngươi muốn gì?

Phương Chính hỏi.

- Phải hỗ trợ ta tu hành thành Lục Chuyển. Hỗ trợ ta luyện thành Tiên Cổ. Đầu tư một bộ Cổ trùng Âm Thanh Đạo ưu tú. Tài nguyên tu hành không thể ít.

Chung Lương hùng hổ nói.

Phương Chính vẻ mặt ngơ ra, nhìn Chung Lương từ đầu đến chân.

Chung Lương làm bộ kiên quyết, lại hơi đổi giọng, nói.

- Đây là cái giá thấp nhất rồi. Ta dù gì cũng là nhạc sĩ có tiếng, không thể tổn hao thanh danh được. Đương nhiên ta biết tổ chức nào cũng cần điểm cống hiến. Cho nên yên tâm, ta sẽ đóng góp xứng đáng với cái giá mà các ngươi trả.

Phương Chính trầm ngâm, hồi lâu mới gật đầu, làm bộ bất đắc dĩ đáp ứng.

Sau đó, thông qua thôi bôi hoán trản, hắn lấy từ phúc địa Đồ Thiên tới một con cổ trùng.

Con cổ này tên là Hợp Đồng, là Phong Thiên Ngữ cùng ngàn vị mao dân nghiên cứu ra mà có.

Thuộc tín đạo Cổ trùng, là Cổ trùng ký kết minh ước độc quyền của Quân Đoàn Thiên Không.

Chung Lương nhìn thấy Cổ Hợp Đồng, cũng rất kinh ngạc. Hắn còn tưởng Phương Chính sẽ dùng Cổ Thề Độc, ai ngờ còn có con cổ chuyên dụng như vậy.

Cái này làm Chung Lương cảm thấy, tổ chức của Phương Chính quả thật không thể xem thường.

Sau khi xem qua phúc lợi cùng quy định của Quân Đoàn, Chung Lương cũng cảm thấy hài lòng, đồng ý ký tên, chính thức gia nhập Quân Đoàn Thiên Không.

Sau khi xong việc, Phương Chính lúc này mới nói.

- Chung Lương này, không nghĩ tới cái giá ngươi ra lại rẻ như vậy. Phàm là thành viên của tổ chức, chỉ cần cống hiến đủ, chờ ta thành Lục Chuyển xong đều có thể hộ pháp cho các ngươi đột phá Lục Chuyển. Mà hỗ trợ đưa Bản Mệnh Cổ lên cấp Tiên Cổ, là phúc lợi đi kèm. Tuy nhiên, cái số điểm cống hiến này, ngươi cần phải tự mình tích lũy.

Phương Chính nói xong, Chung Lương tức giận thở phì phì. Không nghĩ tới chính mình vậy mà lại bị lừa gạt, hơn nữa, con mẹ nó, quyền lợi này không ghi trong hợp đồng, chỉ có sau khi tham gia, thông qua bảng vật tư mới có thể thấy được.

Nhưng cái này vẫn chưa đủ đáng tức giận. Đáng giận nhất là, Quân Đoàn Thiên Không quy mô lại chỉ khoảng ba trăm người, tu vi cao nhất chính là Phương Chính, Ngũ Chuyển đỉnh phong.

Một vị Cổ Tiên còn không có, đây, con mẹ nó, thế mà còn muốn đứng vững trong đại thời đại sao?

Kẻ si nói mộng!

Mà Chung Lương hắn, cũng đã triệt để bước lên thuyền giặc, một khi đã lên rồi thì không thấy ngày xuống.

Phương Chính nhìn Chung Lương giận đến mặt đỏ tía tai, cười ha ha, vỗ vỗ vai hắn nói.

- Yên tâm đi, ta có nắm chắc mới dám thành lập thế lực. Hơn nữa, có Quân Đoàn Thiên Không chống đỡ, ngươi cũng không lo lắng về tài nguyên dùng đến Ngũ Chuyển. Về phần Lục Chuyển, ta nắm chắc không quá vài năm, ta hoàn toàn có khả năng đạt tới cảnh giới này.

Chung Lương nghe xong, hừ lạnh nói.

- Vào cũng đã vào rồi, ta còn gì để nói nữa sao?

Phương Chính cũng không để ý Chung Lương bất mãn, đem tử sách cổ, ghi chú cổ, và kim cài áo của Quân Đoàn giao cho hắn, rồi nói.

- Khi rảnh có thể nghiên cứu mấy thứ này. Hiện tại ta đưa ngươi đi gặp chủ nhân của Vạn Dặm lâu, việc nhạc kịch, ngươi cứ bàn bạc với các nàng trước đi. Ta đối với mấy việc này một chút cũng không hiểu gì.

Chung Lương thần sắc uể oải, đi theo phía sau Phương Chính.

Từ đầu tới cuối, hai người đều ở riêng trên tầng năm, xung quanh không có bất cứ ai khác. Đây là Phương Chính cố ý sắp đặt, để cả hai có thể thoải mái nói chuyện.

Mà Phương Niệm Dung, bởi vì đang ở đình viện của Lâm gia, cũng chưa biết chuyện Phương Chính gặp Chung Lương. Lại có Tiểu Thiên che đậy giúp, Phương Chính cũng an tâm hơn.

Nói tới cũng phải nói, bởi vì tránh bị giám sát, Phương Chính đã cài đặt hình thái thứ ba của Tiểu Thiên.

Hình thái thứ nhất là hình dạng cách điệu của nó, Tiểu Thiên bình thường đều mang hình dạng này, ngồi trên vai Phương Chính.

Hình thái thứ hai là một bộ quần áo toàn thân, có thể ngăn cản công kích, phòng ngừa suy tính. Phương Chính hay mặc nó mỗi khi đi gặp Hạc Phong Dương, hoặc lén lút đi làm những chuyện bí mật.

Hình thái thứ ba là một cái lồng chụp rộng, chuyên dùng để bao trùm cả căn phòng, dùng để bàn bạc những việc bí mật, ví như vừa rồi cùng Chung Lương nói chuyện.

Bằng không, Phương Chính cũng không dám thoải mái đem mấy chuyện liên quan đến Quân Đoàn mà nói ra. Dù gì ở Đế Quân thành có Cổ Tiên tọa trấn, ai biết được mấy vị này có rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm, chú ý quan sát toàn thành, nghe ngóng người khác nói chuyện phiếm hay không đâu.

Theo Phương Chính d��n đường, rất nhanh Chung Lương gặp được ba huynh muội Lâm gia.

Bề ngoài Vạn Dặm lâu là do Lâm Xung đứng tên, nhưng trên thực tế, sự vụ bên trong do Lâm An dẫn đầu làm chủ. Đương nhiên nàng cũng không độc đoán, mà là thông qua hội ý mới đi đến quyết định.

Vừa nhìn thấy Phương Chính đến tìm, ba huynh muội cũng lộ vẻ vui mừng. Sau hai ngày thử nghiệm, phản ứng của khách hàng đối với mấy loại bánh của Phương Chính là rất tích cực.

Tuy không đến mức gây sốt, nhưng đưa vào kinh doanh hiển nhiên cũng được ưa chuộng.

Phương Chính lại không mấy để tâm, hắn sớm đã nói mọi việc đều giao hết cho Lâm gia, còn mình thì chỉ đưa ra ý tưởng.

Sau đó lại đem ý tưởng về chuyển phát nhanh cùng thực phẩm đóng hộp rồi bàn giao lại, đồng thời giới thiệu Chung Lương và ý tưởng nhạc kịch.

Làm xong, Phương Chính để lại Chung Lương ở lại, còn bản thân thì rời đi.

Ý tưởng đã có, bất kể thực hành ra sao, cũng cần có khách hàng thường xuyên và chất lượng đến ủng hộ.

Cho nên, Phương Chính đem Cốt Diện Cổ lấy xuống, sau đó tùy ý đi dạo trong Đế Quân thành. Một mặt là để quan sát nơi này, mặt khác là để tìm kiếm người quen.

Ba ngày sau, Vạn Dặm lâu đã hoàn thiện toàn bộ ý tưởng. Lấy khúc Thập Diện Mai Phục Chung Lương đã tấu trên đường làm điểm nhấn để lôi kéo khách, mời Phương Chính xuất thủ, dùng họa đạo hỗ trợ cho màn diễn xuất, bởi vì người biểu diễn không kịp luyện tập.

Sau khi mọi việc ổn thỏa, Lâm gia đáp lại lời khiêu chiến từ Tửu Tiên lâu, chỉ là muốn bàn bạc lại nội dung cụ thể hơn, mời đại diện Tửu Tiên lâu tới gặp mặt.

Tửu Tiên lâu mấy ngày qua vẫn luôn chú ý động thái của Lâm gia, cũng biết đến Phương Chính. Nhưng Tửu Tiên lâu lại biết rằng Phương Chính không giỏi kinh doanh – điều mà ngay cả các gia lão cũ của Lâm gia cũng đã nghe tới.

Cho nên, chiến lực của hắn có cao đến mấy đi nữa, ở Đế Quân thành cũng không thể tùy tiện động thủ được. Mà về mặt kinh doanh, Tửu Tiên lâu lại càng thêm tự tin.

Vì vậy đáp ứng, hẹn ngày gặp mặt.

Mà trong lúc này, Phương Chính cũng đã thu hút được khách hàng tiềm năng cho Vạn Dặm lâu. Là một đám đệ tử của Tiên Hạc Môn, trong đó còn có fan của hắn, phát hiện ra Phương Chính đang đi dạo, vội vàng kéo tới nói chuyện, nên cũng được Phương Chính mời tới Vạn Dặm lâu ăn một bữa.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, mong rằng bạn sẽ có những giây phút giải trí trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free