(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 478: Ý tưởng
Trong lòng Phương Chính không khỏi dâng lên chút kích động.
Điều đáng nói là giá trị của ba con cổ trùng này không nằm ở bản thân chức năng của chúng, mà ở kho tri thức mà chúng nắm giữ. Hơn nữa, chúng lại đặc biệt hữu ích trong việc tùy cơ ứng biến.
Tuy nhiên, nghĩ lại, liệu những tri thức này có còn giữ được sau khi chúng bị luyện hóa hay không lại là một vấn đề khác.
Nghĩ đến đó, Phương Chính rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Hắn thở dài một hơi rồi nói: – Không phải là ta không muốn giúp, mà sự thật là ta không biết kinh doanh.
Mưu sĩ cổ trầm mặc, nhưng cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.
Mấy người Lâm gia cũng vậy, dù có chút thất vọng nhưng rồi cũng chấp nhận như một điều hiển nhiên. Dù sao, Phương Chính cũng chỉ là phàm nhân, không thể hoàn mỹ, toàn tri toàn năng. Hắn có thể biết nhiều điều, nhưng chắc chắn cũng có không ít điều hắn chưa biết.
Lâm An lúc này liền nói: – Lạc Hành ca ca, kỳ thực chúng ta cũng biết huynh không rành việc kinh doanh. Nhưng chúng ta biết, huynh nhất định sẽ có ý tưởng phá vỡ cục diện này. Bằng vào ý tưởng của huynh, cùng với khả năng của chúng ta, chưa chắc đã không có cơ hội chiến thắng.
Phương Chính nhìn Lâm An, sau đó suy tư.
Ý tưởng thì hắn quả thật có vài cái, nhưng có dùng được hay không thì không biết. Nhất là, Phương Chính không hề biết gì về tình hình ở Đế Quân thành, tùy tiện đưa ra ý tưởng sẽ không hợp với tác phong cẩn trọng, suy tính kỹ càng trước khi hành động của hắn.
– Vậy trước tiên, ta muốn dùng thử thức ăn và rượu của tửu lâu.
Trầm ngâm một lúc, Phương Chính nói.
Nếu đã kinh doanh mảng ẩm thực, vậy trước tiên vẫn nên bắt tay vào việc này. Nếu có thể thay đổi công thức nấu ăn thành công, đây sẽ là một lợi thế lớn.
Không lâu sau đó, Phương Chính được dẫn tới Vạn Dặm Lâu của Lâm gia.
Tửu lâu có bốn tầng. Tầng một dành cho phàm nhân, tầng hai dành cho nhất nhị chuyển cổ sư, tầng ba tiếp đãi tam tứ chuyển, còn tầng bốn chuyên dùng cho ngũ chuyển. Hình thức cũng tương tự Tứ Quý Lâu của Thương gia thành, tuy nhiên không có chiêu đãi miễn phí.
Trong tầng hai và tầng ba, có chia thành hai khu riêng biệt, phân cấp cho nhất chuyển và nhị chuyển, tam chuyển và tứ chuyển.
Nhất chuyển cổ sư được giảm giá mười phần trăm, nhị chuyển giảm hai mươi phần trăm, tam chuyển giảm ba mươi phần trăm, tứ chuyển giảm bốn mươi phần trăm, còn ngũ chuyển tất nhiên sẽ được giảm nửa giá.
Ở Đế Quân thành, vật giá đắt đỏ hơn một bậc so với Thương gia thành. Hơn nữa, chiến lực cổ sư ở đây cũng cao hơn. Ngũ chuyển cổ sư tuy không phải số lượng nhiều, nhưng cũng có đến năm sáu vị. Tứ chuyển cũng không phải là số ít.
Mà họ khi đi ăn, không chỉ đi một mình, nhất định sẽ dẫn theo người thân bạn bè. Cả nhóm cùng ăn, nhưng tiền tính lại chỉ theo người có tu vi cao nhất. Nếu giảm giá quá nhiều, nhất định sẽ lỗ vốn.
Nhưng cũng nhờ hình thức giảm giá như vậy, cùng với thức ăn và rượu cũng không kém phần đặc sắc, nên Vạn Dặm Lâu mới đứng vững ở Đế Quân thành cho đến nay.
Phương Chính đi vào, được dẫn lên tầng bốn.
Người ở đây cũng đã nhận được thông báo từ trước. Phương Chính vừa vào bàn ngồi, thức ăn đã được đưa lên. Theo ý Phương Chính, vì hắn chỉ là nếm thử, nên mỗi món chỉ làm một ít, vừa đủ để nếm qua là xong.
Phương Chính ăn thử thức ăn, lại uống thử rượu, có thể nói là hoàn hảo, gần như không có chỗ nào để chê, đều là mỹ vị.
Phương Chính suy tư một chút.
Tửu lâu không chỉ bán rượu, có những người vào đây chỉ để thưởng thức món ăn. Thậm chí còn có trà, vì có người không thích uống rượu, giống như Phương Chính bình thường cũng chỉ uống trà.
Mà nếu là ăn, vậy Phương Chính liền nghĩ đến vài thứ.
– Dẫn ta vào bếp!
Theo yêu cầu của Phương Chính, hắn rất nhanh được dẫn xuống bếp.
Phương Chính quan sát nguyên vật liệu nấu ăn, suy tư một chút rồi hỏi: – Bí mật bị tiết lộ mà các ngươi nói, có liên quan đến công thức nấu ăn và ủ rượu phải không?
– Đúng vậy!
Lâm An gật đầu.
Phần lớn rượu ở đây đều ủ từ trái cây, nhưng rượu của Vạn Dặm Lâu lại ủ từ cơm, khác biệt đáng kể so với rượu gạo thông thường. Giá thành rẻ, mùi vị lại ngon.
– Nếu là từ cơm, vậy thì hẳn có cơm mẻ chứ!
Phương Chính trong lòng suy tư, đi xem vò rượu ủ. Rất nhanh, hắn mừng rỡ phát hiện, quả thật là có cơm mẻ.
– Các ngươi nghĩ sao, nếu chúng ta làm ra món tráng miệng? Nếu không dùng làm món tráng miệng, cũng có thể dùng làm bánh ngọt bán kèm trà.
Lâm An lộ vẻ vui mừng trên mặt. Phương Chính hỏi như vậy, hiển nhiên là đã có ý tưởng.
Phương Chính lúc này liền xoắn tay áo, buộc gọn tóc, nói: – Ta biết làm một loại bánh, chuẩn bị bột, đường, còn có…
Phương Chính nói tới đây, chỉ vào mấy viên cơm lên men trong chum rượu ủ, nói: – Vớt chúng ra. Những thứ này có thể dùng để nấu ăn.
Người trong bếp đều là người của Lâm gia, đương nhiên biết thân phận của Phương Chính. Nghe hắn nói, liền ào ào làm theo. Rất nhanh, Phương Chính bắt tay vào làm bánh.
Đời trước, gia đình hắn không có nhiều tiền để mua quà bánh. Vì vậy, những loại bánh hắn ăn đều do trong nhà tự làm. Thậm chí mẹ hắn còn làm bánh để chị hắn bán. Lúc nhỏ, hắn cũng có theo mẹ học cách làm, công thức nấu ăn hắn vẫn còn nhớ rõ.
Nửa ngày sau, mẻ bánh đầu tiên được làm ra.
– Thử đi!
Phương Chính cắt bánh ra, nhìn nhóm người bên cạnh, nói. Bọn họ nhìn nhau, rồi vẫn ngoan ngoãn thử.
– Ngon quá! Mềm mại mà vẫn dai ngon. Vị ngọt thanh, lại phảng phất chút hậu chua. Ăn bao nhiêu cũng không thấy ngán.
Lập tức có người khen.
Lâm An hai mắt sáng lên, như nghĩ ra điều gì, nhìn lại Phương Chính.
Phương Chính mỉm cười, nói: – Ta còn vài loại bánh khác nữa. Một lúc nữa liền dạy các ngươi, còn vận dụng chúng như thế nào, vậy phải xem các ngươi nghĩ ra cách nào.
Mấy người Lâm gia mặt mày rạng rỡ, vô cùng phấn khởi, liên tục gật đầu và nôn nóng chờ đợi.
Nhưng hai ngày sau, cả nhóm kiệt sức nằm liệt trên đất, gần như không thể nhấc mình.
Bây giờ bọn họ đã cảm nhận được cái cảm giác của Lâm Xung khi Phương Chính ghé qua, trước lúc họ rời khỏi Nam Cương.
Mẹ kiếp, thật không xem con người là người.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là phàm nhân, sức chịu đựng tuyệt đối không kịp cổ sư. Liên tục hai ngày, ngoài ăn uống và bài tiết, thời gian còn lại đều dành cho việc học làm bánh.
Các loại bánh truyền thống ở miền Nam Việt Nam, chỉ cần Phương Chính biết, hắn đều dạy cho mấy người này. Không chỉ phàm nhân, ngay cả cổ sư nhất chuyển cũng phải học.
Đương nhiên, Phương Chính không chỉ dạy mấy người này làm bánh mà còn dạy làm kem. Làm kem cần đông lạnh, phàm nhân không thể tự làm, chỉ có thể nhờ vào băng đạo cổ trùng mới có thể thực hiện được, nên cũng cần cổ sư ra sức.
Lúc Phương Niệm Dung tò mò hỏi Phương Chính từ đâu biết mấy cái này, Phương Chính liền không chút do dự nào, đẩy hết chuyện xuyên việt sang cho Lưu Tử Phàm, khiến hắn phải gánh luôn phần Tần Phong.
Còn Lâm An và Lâm Anh thì bận tối mắt tối mũi, đang tính toán xem nên áp dụng mấy loại bánh Phương Chính dạy vào việc nào.
Đương nhiên, dù bận rộn, nhưng họ bận trong vui vẻ, thậm chí dù mệt mỏi thiếp đi, trên môi họ vẫn nở nụ cười.
Vì họ biết rằng, đây chính là lối thoát cho Lâm gia, cho Vạn Dặm thương đội, và cho cả Vạn Dặm Lâu.
Tuy nhiên, theo Phương Chính, chừng đó vẫn chưa đủ.
Lâm gia sau khi nghe Phương Chính nói còn chưa đủ, cũng liền bình tĩnh trở lại.
Phương Chính nói không sai, cho dù đổi mới thực đơn, nhưng cũng cần thời gian để thấy kết quả. Mà nếu chấp nhận lời khiêu chiến, họ sẽ chỉ có một tháng.
Một tháng thời gian, rõ ràng là không kịp để chiến thắng.
Tuy nhiên, việc kéo dài thời gian chấp nhận khiêu chiến cũng là điều bất khả thi. Thời gian nhiều nhất là mười ngày, mà trước sau đã qua ba ngày. Bảy ngày còn lại, hiển nhiên là không đủ để tạo dựng danh tiếng.
– Trước cứ tung ra mấy loại bánh này, xem phản ứng của thực khách. Chúng ta lại nghĩ cách tiếp.
Lâm An suy tư, rồi ra lệnh. Hiện tại đoán mò cũng vô dụng. Chỉ khi biết phản ứng và đánh giá của thực khách đối với các loại bánh mới, họ mới có thể tính toán bước tiếp theo.
Mà trong lúc chờ đợi kết quả, Phương Chính cùng Lâm Vũ, Tiểu Nhu Tử đi dạo.
Ngắm nhìn cảnh quan của Đế Quân thành cũng là cách tốt nhất để biết có thể áp dụng ý tưởng nào.
Ba người đi dạo hai ngày, ghé qua tửu lâu, trà quán, cũng có đi qua thanh lâu. Mượn hơi đám đông, hắn nghe ngóng được một số thông tin hữu ích.
Trong đầu Phương Chính đã hình thành nên hai cái ý tưởng.
Cổ sư đôi khi bế quan, không có thời gian ra ngoài ăn uống, nên họ thường phải chuẩn bị trước một ít thức ăn dự trữ. Hoặc khi ra ngoài, cổ sư cũng mang theo thức ăn bên mình. Dù sao không phải ai cũng biết nấu ăn hoặc có thể tự săn bắt, nấu nướng tại chỗ.
Cho nên, Phương Chính cảm thấy, có thể áp dụng hình thức giao hàng tận nơi trong thành. Cũng có thể làm thức ăn đóng gói mang đi.
Mà cái ý tưởng thứ hai, bắt nguồn từ thanh lâu.
Cổ sư vào thanh lâu không chỉ để phong hoa tuyết nguyệt, hưởng thụ hồng nhan. Mà còn để thưởng thức ca múa. Nữ nhân thanh lâu, ngoài bán thân, còn có bán nghệ.
Nhưng hình thức đàn ca, múa hát chỉ có thanh lâu mới có, nữ cổ sư dù yêu thích cũng không tiện vào xem. Nhưng ca hát thôi thì cũng khá đơn điệu, vì vậy còn có hình thức khác là thuyết thư. Thuyết thư chủ yếu ở trà quán, không gian yên tĩnh lại trang nhã. Có không ít người tuy thích nghe kể truyện, nhưng lại thích sự náo nhiệt, trà quán lại không phù hợp. Vì vậy, một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu Phương Chính: nhạc kịch.
Kể chuyện dưới hình thức ca múa biểu diễn sẽ dễ dàng truyền tải cảm xúc đến người xem hơn.
Tuy nhiên, ý tưởng này còn khá xa vời. Bởi vì cần có người am hiểu âm nhạc, có khả năng chuyển thể câu chuyện thành nhạc. Mà một người như vậy, bên cạnh Phương Chính, hiển nhiên là không có.
Phương Chính trầm tư, chậm rãi dạo trên đường. Đột nhiên, hắn dừng bước.
Trong tiếng người huyên náo, Phương Chính nghe thấy có tiếng nhạc du dương.
Hắn theo tiếng nhạc đi tới, phát hiện trong một góc tường, một người trung niên đang ngồi kéo nhị hồ.
Trung niên nam nhân mặc bộ y phục vải bố cũ sờn, đầu tóc có chút rối bời, trước mặt đặt một cái bát. Thoạt nhìn, ai cũng biết đây là một người kéo nhị hồ xin ăn.
Đế Quân thành tuy nguy nga lộng lẫy, nhưng bên trong cũng không phải chỉ có kẻ phú người quý. Trong thành, còn có rất nhiều người ăn mày. Mỗi ngày ngồi bên ven đường, cầu xin lòng thương hại của người qua đường.
Kéo nhị hồ kiếm sống cũng được xem là một người có ý thức tự lực cánh sinh.
Tuy nhiên, Phương Chính không phải vì vậy mà chú ý đến. Nói thật thì hắn không thích nghe nhị hồ. Chỉ là trong đầu hắn vừa nảy ra ý nghĩ về nhạc kịch, lại vừa vặn nghe được tiếng nhạc, khiến Phương Chính đột nhiên có cảm giác kỳ lạ, không tự chủ được mà bước đến gần.
Người trung niên vẫn không để ý đến Phương Chính, vẫn cúi đầu, tiếp tục kéo nhị hồ.
Phương Chính đứng trước mặt hắn, lắng nghe hết bản nhạc này đến bản nhạc khác. Nửa ngày sau, Phương Chính không kìm được lên tiếng: – Huynh đệ, ngoài nhị hồ ra, ngươi còn biết dùng loại nhạc cụ khác không? Tỉ như piano, guitar, violin chẳng hạn.
Người trung niên nghe hỏi, động tác tay hơi khựng lại, nhướng mắt nhìn Phương Chính một cái, rồi lại tiếp tục kéo nhị hồ.
Phương Chính lúc này mới giật mình, có chút không ngờ bản thân lại buột miệng hỏi như vậy. Chỉ là hắn che giấu tốt, vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.
Hắn lấy ra một túi chứa hai mươi khối nguyên thạch, đặt vào cái bát của người trung niên, rồi nói: – Thực có lỗi, xem như ta chưa nói gì.
Sau đó liền xoay người định đi.
Nhưng đột nhiên, người trung niên mở miệng nói: – Ba loại ngươi vừa nói, ta hiện tại không có. Tuy nhiên, ta có một cây thất huyền cầm, ngươi muốn nghe một khúc không?
Phương Chính giật mình, quay đầu nhìn lại. Hắn thấy người trung niên đang nhìn mình, ánh mắt sáng quắc, gương mặt kiên nghị. Phương Chính trong lòng khẽ rung động, mỉm cười nói: – Vậy thì còn gì bằng.
Người trung niên mỉm cười, lấy ra một cây đàn tranh từ cổ trùng trữ vật. Hiển nhiên, hắn là một vị cổ sư, chứ không phải phàm nhân.
Người trung niên cũng không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Lâm Vũ và Tiểu Nhu Tử, bắt đầu đàn.
Ngay từ những tiếng đầu tiên, sắc m��t Phương Chính chợt động. Người qua đường cũng bắt đầu dừng chân, tập trung nhìn về phía này. Sau đó, số người tập trung ngày càng đông, rất nhanh đã vây kín xung quanh.
Phương Chính lúc này lấy ra một quyển trục và bút nghiên từ trong cổ trùng trữ vật.
– Kéo căng ra giúp ta.
Hắn nhỏ giọng phân phó, Lâm Vũ và Tiểu Nhu Tử lập tức làm theo, kéo căng quyển trục ra.
Người trung niên liếc nhìn Phương Chính một cái, rồi vẫn bình tĩnh tiếp tục đàn. Còn Phương Chính, lúc này đã động bút, bắt đầu vẽ.
Người xung quanh nghe tiếng đàn, lại nhìn bức tranh đang được Phương Chính vẽ, đều hoàn toàn im lặng, tập trung tinh thần.
Dần dần, tiếng đàn đi đến hồi kết, Phương Chính cũng hạ xuống những nét bút cuối cùng. Khi tiếng đàn vừa dứt, Phương Chính viết lên tranh bốn chữ:
– Thập diện mai phục.
Có người lẩm bẩm đọc theo.
– Hay! Thật hay.
Người vây xem lúc này mới hoàn hồn, ào ào vỗ tay tán thưởng. Thậm chí có người còn móc nguyên thạch ra, tuần tự đặt bên cạnh cái bát của người trung niên.
Phương Chính tỏa ra khí tức ngũ chuyển, họ một chút cũng không dám thất lễ, đều cung kính vòng qua hắn, đặt nguyên thạch vào bát của người ngồi đàn.
Nhưng người trung niên lúc này lại không nhìn núi nguyên thạch nhỏ trước mặt, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn Phương Chính.
Phương Chính lúc này thu bút, mỉm cười đưa tay ra phía hắn, nói: – Ta có thể mời huynh đệ đến chỗ ta làm việc sao?
Người trung niên trầm ngâm một lát, đứng lên, nắm lấy tay Phương Chính, đáp: – Rất vinh hạnh!
Từng dòng chữ trên trang giấy này là thành quả của truyen.free.