(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 463: Mệnh
Bốn người Phương Chính, Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Dược Hồng nghỉ ngơi chỉnh đốn bên cạnh giới bích. Đến sáng hôm sau, họ mới lên đường trở về Tiên Hạc môn.
Nghỉ ngơi nửa ngày một đêm, Tiểu Hổ cơ bản đã khỏe lại, có thể đi đường xa. Nhưng bạch hạc đã già yếu, chỉ miễn cưỡng mang theo Phương Niệm Dung bay được một đoạn liền phải dừng lại nghỉ ngơi.
Họ cứ thế đi rồi dừng, dừng rồi lại đi.
Buổi chiều ngày hôm sau, trong một sơn cốc nhỏ hoang vắng, bạch hạc đã trút hơi thở cuối cùng.
Bạch hạc dựa vào Tiểu Hổ, chiếc cổ thon dài yếu ớt ngẩng lên, khẽ mổ vào má Tiểu Hổ.
Nếu là bình thường, Tiểu Hổ sẽ dùng chân đạp đầu nó, sau đó cả hai sẽ bay lên không trung, đánh nhau một trận kịch liệt.
Ít nhất, đó là những gì diễn ra giữa chúng suốt mấy năm ở cạnh nhau khi còn ở Nam Cương.
Hiện tại, Tiểu Hổ cũng đưa một chân trước lên, nhưng không đạp đầu bạch hạc, mà nhẹ nhàng chạm vào cổ bạch hạc, như thể đang an ủi người bạn đang đau ốm.
Bạch hạc hé miệng, khẽ kêu một tiếng yếu ớt, như lời vĩnh biệt. Sau đó nó gục đầu xuống, đôi mắt ảm đạm dần rồi vụt tắt.
Nó đã chết!
Grào!
Tiểu Hổ ngửa đầu gào to một tiếng, tiếng gào toát ra sự bi thương.
Sau đó, nó cúi đầu, dụi đầu vào cái đầu đã gục trên đất của bạch hạc, im lặng nằm đó, ánh mắt lấp lánh như đang hồi tưởng quá khứ.
Lần đầu gặp nhau, là lúc bạch hạc cùng đàn hạc vây công nó trên Bạch Hổ sơn.
Sau lần đó, nó rất ghét con cầm này. Bạch hạc cũng tương tự ghét con thú như nó.
Nhưng chủ nhân của cả hai cùng đồng hành, cho nên chúng giờ khắc nào cũng nhìn thấy nhau, lại không thể tấn công nhau. Trong lòng cả hai, có thể nói là ấm ức không chịu nổi.
Sau đó, khi đến Thương gia thành, Phương Chính và Phương Niệm Dung để chúng tự do hoạt động. Chúng liền bay đi tới một chỗ mà chủ nhân không thể lập tức ngăn cản, đánh nhau một trận, đến mức suýt chút nữa thì bỏ mạng.
Trong lúc cả hai bị thương nặng, vô tình đụng phải một đàn ưng do một vạn thú vương dẫn đầu. Thấy hai con vạn thú vương này thoi thóp, đàn ưng định giở trò ngư ông đắc lợi.
Bất đắc dĩ, cả hai hợp tác, phá vòng vây chạy thoát.
Cũng từ đó, cả hai trở thành bạn bè, nhưng cũng là địch thủ. Mỗi ngày chúng đều đánh nhau, cùng nhau đi săn, cùng nhau du ngoạn, cùng nhau lười biếng tắm nắng, bảo vệ nhau, và cũng chọc phá nhau.
Suốt mấy năm dài, cầm và thú luôn có nhau.
Sau đó bạch hạc rời đi, Tiểu Hổ cũng mong ngóng ngày gặp lại. Cho nên lúc bị Ph��ơng Chính gọi đến Trung Châu, nó tuy hơi luyến tiếc Nam Cương, nhưng vẫn vội vã lên đường.
Một phần là vì ảnh hưởng của Ngự Hổ Cổ, nhưng phần nhiều là vì nó muốn gặp lại người bạn hữu khác loài này.
Không ngờ, gặp lại chưa bao lâu, bạch hạc lại chết. Tựa vào người nó mà chết!
Ánh tà dương như máu, chiếu rọi lớp lông mao vàng óng của Tiểu Hổ, và cả lớp lông vũ trắng muốt của bạch hạc, càng tô đậm thêm sự bi thương cho cuộc tiễn biệt người bạn về cõi hư vô vĩnh hằng.
Thanh Thư và Phương Chính nhìn cảnh này, trầm mặc không nói.
Dược Hồng sụt sịt, khóe mắt đỏ hoe.
Còn Phương Niệm Dung, đã bi thương rơi lệ, trong lòng tràn ngập tự trách.
Tiểu Hổ túc trực bên bạch hạc một ngày một đêm, đến chiều hôm sau, nó mới đồng ý để Phương Niệm Dung thu thập thi thể bạch hạc.
Phương Niệm Dung thu lấy toàn bộ lông của bạch hạc, nàng muốn làm thành áo choàng, giữ làm kỷ niệm. Còn thi thể, Phương Niệm Dung dùng sát chiêu Phong Điệp của mình để hủy thi. Nàng không muốn để bạch hạc chết rồi còn biến thành thức ăn cho sinh vật khác.
Tối hôm đó, trăng sáng sao thưa.
Phương Niệm Dung ngồi bên đống lửa, ánh mắt mông lung nhìn ngọn lửa đang cháy.
Phương Chính đem một tấm da lộc phủ lên vai nàng, sau đó ngồi xuống đối diện, từ tốn thêm củi vào đống lửa.
- Ta trước đây là trẻ mồ côi, cũng không biết phụ mẫu là ai. Lúc năm tuổi, ta nhặt được một chú chim con đang bị thương. Ta chăm sóc nó, rất nhanh ta và nó trở thành bạn.
- Sau đó, ta vô tình khai khiếu khi tám tuổi. Lại vô tình nhận được một truyền thừa của cổ tiên, trở thành chủ nhân của một phúc địa. Một vị cổ tiên sau đó không lâu nhận ta làm nghĩa nữ, đưa vào Tiên Hạc môn tu hành. Mà con chim non kia, cũng luôn bầu bạn cùng ta.
- Ta tu hành đạt tới ngũ chuyển, con chim non cũng một đường cố gắng, trở thành vạn thú vương, vẫn luôn bên cạnh ta. Nhưng ta, vì bản thân mình, ta ép nó chết. Mà ta, lại trơ mắt nhìn nó chết đi, không thể làm gì.
Phương Niệm Dung nói tới đây, hai mắt lại ướt nhẹp.
Nàng đi tới thế giới này, không có cha mẹ, ăn xin mà sống. Năm nàng năm tuổi, Tiểu Túc kích hoạt, bạch hạc là đối tượng đầu tiên mà nàng công lược.
Hơn hai mươi năm, nó vẫn luôn bầu bạn với nàng. Cuối cùng lại bị nàng ép chết, còn là nàng tự tay hủy thi.
Trong lòng nàng, vô cùng đau đớn.
Phương Chính hơi nhìn nàng, trong lòng cũng có chút thương cảm.
Thiên ngoại chi ma, rất cô độc trong thế giới này. Không thể cùng ai giãi bày tâm sự, cho nên họ tìm kiếm những người bạn. Họ muốn xây dựng mối quan hệ mới để xóa nhòa quá khứ cũ.
Nhưng không phải ai cũng tìm bạn là con người, ví như Lưu Tử Phàm kết bạn với chó, cho nên từ rất sớm đã theo Nô Đạo. Lại ví như Phương Niệm Dung, nàng chọn bạch hạc làm người bạn đầu tiên.
Kẻ từng bị người khác tổn thương trong quá khứ, sẽ luôn tìm đến động vật làm bạn. Bởi vì chúng sẽ không phản bội, không tổn thương ta, và cũng không bao giờ đem tâm sự của ta nói ra với ai cả.
Trên một phương diện nào đó, Phương Niệm Dung và Lưu Tử Phàm, còn có cả Lạc Hành, đều từng bị người khác làm tổn thương. Hai người trước chọn Nô Đạo làm chủ tu, bởi họ chọn động vật làm bạn. Mà Lạc H��nh, hắn trực tiếp xem những thứ mình tạo ra là bạn, cho nên hắn tương đối khác với người khác.
Lách tách!
Một đoạn gỗ bị lửa đốt cháy vang tiếng nứt vỡ, phá vỡ nỗi lòng bất định trong lòng Phương Chính.
Hắn nhặt một cây củi lên, thả vào đống lửa. Nhìn ánh lửa bập bùng, Phương Chính nhỏ giọng hỏi.
- Vì sao không cứu nó?
Phương Niệm Dung hơi giật mình, nàng không nghĩ Phương Chính sẽ hỏi mình như vậy.
Trong trí nhớ của nàng, Phương Chính chỉ quan sát chứ không nói gì. Hắn không giống người khác đi hỏi những câu quan tâm, làm những hành động chăm sóc. Hắn chỉ lặng im nhìn, như thể người và hắn không hề quen biết.
Nhưng bất cứ điều gì nàng cần, hắn đều có thể hiểu được, biết được, và sẽ lặng lẽ đưa tới cho nàng.
Đó mới là Phương Chính mà Phương Niệm Dung biết!
Bất quá, Phương Niệm Dung cũng trả lời.
- Ta không thể. Ta không làm được.
Phương Chính hơi nheo mắt, dùng một nhánh cây dài đảo than trong đống lửa, lại nói.
- Nghĩa phụ của nàng đâu? Nếu người đó thật sự quan tâm nàng, thì trên người nàng hẳn có thủ đoạn liên lạc. Nếu Cổ Tiên ra tay, nó sẽ được cứu.
Nhưng Phương Niệm Dung lại lắc đầu, buồn bã nói.
- Vô ích thôi. Bởi vì, đó là số mệnh của bạch hạc!
Rắc!
Phương Niệm Dung vừa nói xong, đã nghe thấy tiếng nhánh cây gãy.
Nàng vốn không định nhìn, nhưng trực giác của nữ nhân lại thôi thúc nàng.
Phương Niệm Dung ngẩng đầu lên, xuyên qua ánh lửa, nàng nhìn thấy Phương Chính đang lạnh lẽo nhìn mình, nhánh cây trong tay hắn đã bị bóp nát một đoạn.
Phương Niệm Dung sửng sốt, nỗi bi thương trong lòng cũng bị ánh nhìn lạnh băng của Phương Chính đóng băng.
- Ngươi vừa nói là, bạch hạc chết, là do số mệnh của nó?
Phương Chính lãnh đạm hỏi.
Phương Niệm Dung hơi do dự, nhưng vẫn gật đầu.
Phương Chính hơi nhíu mày, hỏi.
- Ngươi tin mệnh sao?
Phương Niệm Dung gật đầu, đáp.
- Ta tin! Ta tin vạn vật trên đời đều có số mệnh. Ta tin, vận mệnh của từng người đều sớm đã được trời đất an bài. Ta tin những gì mình trải qua, những gì ta gặp phải, những gì đang chờ ta phía trước, đều là số mệnh của mình. Quan trọng nhất, là vì Tiểu Túc!
Phương Niệm Dung trịnh trọng nói, bất quá câu cuối là tự nói trong lòng mình.
- Con người sinh ra, trưởng thành, chết đi, đều tuân theo số mệnh của bản thân. Trong trời đất này, trong thế giới này, vạn vật đều có số mệnh.
Phương Niệm Dung nói bằng giọng chắc nịch, trong lòng cũng nói thêm.
- Không riêng gì thế giới này, mà bất cứ thế giới nào cũng là như vậy.
Phương Chính trầm mặc, qua một lúc, mới nói.
- Tu hành là việc nghịch thiên, ngươi lại cho rằng đó là số mệnh sao?
Phương Niệm Dung liền phản bác.
- Không, tu hành vốn không phải việc nghịch thiên, mà là tuân theo định luật thế giới. Nếu đó là việc nghịch thiên, vậy ngay từ thời sơ khai, con người đã không thể tu hành.
- Con người tu hành được do đâu? Do mượn nhờ vào những gì tồn tại trong thiên địa. Từ cổ trùng, đến nguyên thạch, còn có cả tài nguyên, đều là do thiên địa sản sinh, lấy thiên địa làm gốc. Là thiên địa tạo điều kiện, chúng ta mới có thể tu hành. Vì vậy, chúng ta không nghịch thiên, mà là thuận theo thiên ý. Trở thành Cổ Sư, chính là số mệnh của chúng ta.
Phương Chính hơi nhướng mày, nhìn Phương Niệm Dung thật sâu, chỉ là ánh mắt của hắn càng trở nên lạnh hơn mấy phần.
- Nói rất hay. Chỉ là, ta hỏi ngươi, ngươi nói số mệnh của bạch hạc là chết đi, vì kiệt sức mà chết, cho nên ngươi mới không cứu nó. Vậy thì, vì sao nó bị như vậy? Là vì số mệnh khiến nó mệt mỏi, hay là vì lý do khác?
- Ta lại hỏi ngươi, nếu ngươi nói bản thân mình hiện tại là tuân theo số mệnh. Vậy ngươi là đang muốn nói, ngươi có được tu vi ngũ chuyển, thậm chí có thể cao hơn, là do số mệnh an bài mà được? Nếu thật là như vậy, mấy năm vất vả tu hành của ngươi lại là cái gì? Nếu số mệnh đã an bài, ngươi ngồi không không làm gì cũng có thể đạt được ngũ chuyển?
- Ta tiếp tục hỏi ngươi. Nếu vạn vật trên đời sống chết là dựa theo số mệnh, vậy số mệnh an bài ngươi đi chết, ngươi liền cam tâm tình nguyện buông xuôi chịu chết?
- Phương Niệm Dung, ngươi nói những gì mình gặp phải là do số mệnh. Vậy ngươi gặp ta là do số mệnh an bài? Ngươi có tình cảm với ta là do số mệnh khiến ngươi phải làm vậy? Nếu là vậy, ngươi đối với ta rốt cuộc là gì? Là thật sự yêu? Hay chỉ đơn thuần là nghĩa vụ phải tuân theo thiên ý, tuân theo số mệnh?
Phương Chính nói đến đây, lại không nhịn được hơi hít sâu một hơi, mới nói tiếp.
- Ngươi đã tin số mệnh, lại tuân theo số mệnh. Vậy n���u một ngày, số mệnh muốn ngươi giết chết ta. Ngươi liền ngay lập tức đi giết chết ta sao? Phương Niệm Dung, trong mắt ngươi, ta cùng bạch hạc rốt cuộc có khác nhau không?
Phương Niệm Dung cứng đờ, nàng hơi hé miệng định phản bác, nhưng ánh mắt của Phương Chính lúc này lại khiến nàng không nói nên lời.
Sâu thẳm, tối đen, lạnh lẽo, song cũng thật bi thương.
Phương Chính nhìn thẳng vào mắt Phương Niệm Dung, nhưng sau đó, hắn hơi hạ mi mắt, trong lòng lúc này vô cùng phức tạp.
Bản hồn biết thân phận của mình là gì, chính là người đào thoát khỏi số mệnh, tương lai sẽ bị truy sát.
Cho nên hắn đối với thập cổ phái của Trung Châu rất đề phòng, thậm chí khi phát hiện bản thân đã bắt đầu động tâm với Phương Niệm Dung, bản hồn đã chủ động trốn tránh, chủ động muốn quên đi.
Nhưng lúc ở Thương gia thành, lúc chơi trò hỏi đáp, Phương Niệm Dung nói yêu thích hắn, làm hắn đã không nhịn được, muốn tin tưởng nàng.
Chỉ là không nghĩ tới, bản hồn trăm phương ngàn kế đề phòng số mệnh, Phương Niệm Dung vậy mà lại nói với hắn, nàng tin số mệnh, thậm chí còn tuân theo số mệnh.
Điều này, làm bản hồn có cảm giác, bản thân đúng là một tên ngốc, bị lừa gạt, bị phản bội, bị ruồng bỏ.
Hắn trong lòng lúc này tràn ngập bị thương cùng chua xót.
Người bên cạnh hắn, cho dù là Thanh Thư, là Dược Hồng, là Tần Phong, Lưu Tử Phàm hay Phong Thiên Ngữ, đều chỉ nhận một người duy nhất, đó chính là Lạc Hành.
Mà hắn? Không ai thừa nhận hắn, không ai công nhận sự tồn tại của hắn, ngay cả tên của mình, hắn cũng phải để cho người khác dùng.
Hắn tồn tại, nhưng lại bị lãng quên. Hắn sống, nhưng chẳng khác gì cái bóng.
Hắn ôm hy vọng Phương Niệm Dung khác biệt, cuối cùng hôm nay hắn chợt nhận ra, là hắn đã ảo tưởng rồi.
Hắn hiện tại, không còn gì cả. Bên cạnh, đã không còn gì cả!
Nếu số mệnh an bài hắn phải trở nên như vậy, vậy hắn phải chấp nhận sao?
Không!
Hắn không muốn!
Hắn muốn đạp nát cái số mệnh chó má này!
Phương Chính đứng lên, xoay người đi về phía Tiểu Hổ, chỉ để lại cho Phương Niệm Dung một câu.
- Ta không tin mệnh!
Bản dịch chất lượng này do truyen.free thực hiện, mong độc giả đón đọc tại trang chính thức.