(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 459: Hải thệ
Phương Chính đứng trong đình nhỏ ven hồ, chắp tay sau lưng, hơi thất thần ngắm nhìn phong cảnh hữu tình trước mặt.
Bên cạnh hắn, Thanh Thư và Dược Hồng cũng đang hóng gió ngắm cảnh. Còn Lạc Hành thì đang dùng trạng thái linh hồn của mình, thử khả năng xuyên vật độn thổ.
Nghiễn Thạch lão nhân ngồi bên bàn đá, nhâm nhi chén trà vừa pha, ánh mắt khép hờ, trông như một lão gia gia hiền lành đang an nhàn bên con cháu.
Rất nhanh sau đó, hai người đi tới bên đình.
Một người là lão nhân, vẻ ngoài xấu xí, hai mắt một to một nhỏ, răng vàng khuyết thiếu. Khí tức toát ra cho thấy ông ta chính là một Ngũ Chuyển Cổ Sư.
Người còn lại là một cô gái, tóc trắng mắt xanh lam, xinh đẹp lạnh lùng như băng tuyết tiên tử. Nàng cũng là một Tứ Chuyển Cổ Sư.
Hai người đi vào, người lão nhân lập tức quỳ xuống trước mặt Nghiễn Thạch lão nhân, chắp tay nói:
- Thái sư tôn, đồ tôn đã đưa người tới!
- Tốt lắm! Ngươi có thể đứng lên.
Nghiễn Thạch lão nhân hơi gật đầu, ánh mắt quét qua người cô gái.
Nàng lúc này cũng đang nhìn lão, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. Nhưng khi nhìn thấy Phương Chính đang đứng cách đó không xa, và Thanh Thư, Dược Hồng cũng ở cạnh, vẻ mặt liền không giấu nổi sự kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc.
- Yo! Tẩu tẩu!
Đúng lúc này, tiếng kêu vang lên phía sau lưng nàng, khiến nàng giật mình. Vừa quay đầu, một băng nhận đã chém thẳng qua.
- Ú à! Mém chết!
Lạc Hành kêu lên, làm vẻ mặt bị hù dọa, vuốt vuốt ngực, nói:
- Tẩu tẩu à, mới xa mặt có mấy ngày, mà ngươi đã muốn mưu sát đệ phu là ta rồi sao! Ca ca Phương Nguyên mà biết, chắc sẽ đau lòng chết mất.
Cô gái nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Nàng không phải ai khác, chính là Bạch Ngưng Băng.
Còn lão nhân đưa nàng tới, cũng không xa lạ gì, chính là Cừu Cửu.
Thanh Thư và Dược Hồng vẻ mặt cứng đờ, không nghĩ tới Lạc Hành vậy mà lại có thể đùa kiểu đó. Phương Chính lại chỉ có thể bất lực đỡ trán, hoàn toàn bó tay với Lạc Hành.
Bạch Ngưng Băng lúc này cũng đã kịp trấn tĩnh lại.
Nàng nhìn Lạc Hành, lại nhịn không được quay đầu nhìn về phía Phương Chính.
Ấy khoan... hai người này, chẳng phải đều là Phương Chính đó sao?
Bạch Ngưng Băng vẻ mặt như gặp quỷ, ánh mắt liên tục đảo qua Phương Chính và Lạc Hành.
- Khoan đã, chẳng phải Cừu Cửu nói đưa ta đến bản doanh của Ảnh Tông sao? Thế ba người này làm sao lại ở đây?
Bạch Ngưng Băng hơi giật mình, lập tức trấn tĩnh lại.
Mấy ngày nay nàng bị khắp nơi đuổi giết như chó hoang không nhà. Trong lúc trọng thương đào thoát, nàng gặp được Cừu Cửu.
Cừu Cửu trị thương cho nàng, sau đó ngỏ lời mời nàng gia nhập Ảnh Tông, cùng đối phó Phương Nguyên.
Bạch Ngưng Băng suy nghĩ một lúc, cuối cùng đồng ý. Nàng không ngờ vừa tới nơi này, đã gặp được Phương Chính, và cả một linh hồn chuyên chọc giận người khác.
- Lão tiên bối, Bạch Ngưng Băng đã tới, chúng con xin phép không làm phiền ngài bàn điều kiện.
Phương Chính lúc này lễ độ chắp tay hướng Nghiễn Thạch lão nhân, nói.
Nghiễn Thạch lão nhân mỉm cười, khoát tay.
- Các ngươi cứ tùy ý, tùy ý.
Phương Chính liền hơi thi lễ, cùng Thanh Thư, Dược Hồng xoay người đi ra khỏi đình. Trước khi đi, hắn còn thoáng nhìn về phía Lạc Hành.
Hắn hiện tại trông vẫn mơ hồ nhạt nhòa như cũ, cho người ta cảm giác yếu ớt. Chỉ là cũng không đến mức có cảm giác sắp biến mất như mấy ngày trước.
Nghĩ tới mấy ngày trước, ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng trong lòng vẫn tràn ngập sợ hãi.
Nghiễn Thạch lão nhân sưu hồn Lạc Hành không thành, liền chuyển sang dùng Thanh Thư và Dư��c Hồng uy hiếp, ép Phương Chính nói ra điều lão cần. Hai bên giằng co, Thanh Thư và Dược Hồng cũng bị tra tấn suýt chết mấy lần, Phương Chính cũng suýt chút phát điên liều mạng với lão.
Nhưng Lạc Hành lúc đó tỉnh lại, hắn chỉ nói một câu nửa đùa nửa thật:
- Ta đã điên rồi. Nếu Cổ Tiên đại nhân ngài còn ép hắn điên, vậy thì phiền toái sẽ không chỉ mỗi Thiên Đình, còn có cả Ảnh Tông. Dù sao có hệ thống bảo vệ, giá trị sinh mệnh của ta và hắn cũng sẽ không bao giờ trở về không.
Vậy mà Nghiễn Thạch lão nhân thật sự dừng lại.
Phương Chính cũng không hiểu rõ, rốt cuộc câu đó của Lạc Hành có ẩn ý gì.
Nói chung, Nghiễn Thạch lão nhân sau đó chuyển sang hòa đàm, đi tới quyết định kết minh.
Và hôm nay, chính là chờ Bạch Ngưng Băng đến, ba bên tiến hành đàm phán, định ra nội dung kết minh.
Chờ nội dung kết minh hoàn thành, bọn họ liền vận dụng một con tiên cổ, tiến hành kết minh.
Nghiễn Thạch lão nhân là đại diện Ảnh Tông đứng ra kết minh. Bạch Ngưng Băng đại diện cho bản thân nàng. Còn Lạc Hành chính là đại diện cho ba người bọn họ.
Ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng đi dạo hồi lâu, ôn lại rất nhiều kỷ niệm lúc còn ở Thanh Mao sơn. Nhất là khoảng thời gian đầu Phương Chính mới tốt nghiệp, Thanh Thư và Dược Hồng đã ân cần với hắn ra sao.
Cái này làm cho hai người cảm thấy trong lòng cũng rất ấm áp.
Người đệ đệ Phương Chính này, tuy rất trưởng thành, nhưng cũng rất đáng được bảo vệ. Còn có cả người kia, ừm, hắn cũng là một đệ đệ tốt đi!
Mà lúc này, ở đình nhỏ, một cuộc đàm phán đã đi vào hồi kết.
Ảnh Tông cần Bạch Ngưng Băng hỗ trợ lấy Định Tiên Du từ Phương Nguyên, cùng những thông tin trọng yếu và sự hỗ trợ toàn lực từ Lạc Hành. Bạch Ngưng Băng cần Ảnh Tông trợ giúp lấy Dương Cổ từ Phương Nguyên, để lấy lại nam thân. Còn Lạc Hành, cần được bảo toàn mạng sống và tự do đi lại, đồng thời nhận được sự hỗ trợ từ Ảnh Tông khi hắn ở những vực khác.
Minh ước của Bạch Ngưng Băng có thời hạn đến khi nàng lấy lại nam thân và Phương Nguyên bị Ảnh Tông bắt. Còn của Lạc Hành thì không có thời hạn.
Từ đó có thể thấy rõ ràng: Phía Lạc Hành hoàn toàn ở thế yếu, gần như bị buộc vào Ảnh Tông, hoàn toàn bị ước thúc.
Bất quá, đây đã là kết quả tốt nhất mà Lạc Hành mong muốn, bởi ngoài lựa chọn này ra, hắn chỉ có hoặc là chết, hoặc là làm nô lệ.
Về việc có hệ thống liền không chết, chẳng qua cũng chỉ do hắn đoán mò, khi dễ Nghiễn Thạch lão nhân không biết gì về hệ thống mà thôi.
Ngoài ra, còn có điều trọng yếu khác: Trong thời gian minh ước có hiệu lực, ba bên không được tổn hại lẫn nhau, bao gồm việc gây tổn hại trực tiếp hoặc gián tiếp. Thêm một điều nữa là: có quyền giữ lại thông tin, nhưng không được nói dối.
Dù gì trong bất cứ phương diện nào, tình báo cũng là trọng yếu nhất. Tình báo sai lầm sẽ dẫn đến rất nhiều tình huống bất lợi.
Nội dung định xong, Nghiễn Thạch lão nhân lấy ra một con tiên cổ tên gọi Hải Thệ.
Hải Thệ Tiên Cổ, Cổ trùng Tín Đạo, là một trong hai con cổ trùng dùng cho kết minh được cả cổ giới công nhận. Đồng danh với nó là Sơn Minh Tiên Cổ.
Một lời đã hứa, sâu như đại dương, nặng tựa thái sơn.
Sơn Minh Cổ là để lập lời thề với một ngọn núi. Núi không nát, lời thề không mất.
Hải Thệ Cổ là để lập lời thề với ao hồ biển cả. Nước không cạn, lời thề không tan.
Trong phúc địa Sinh Tử, có một cái hồ rộng lớn, chính là chuyên dùng cho Hải Thệ Cổ.
Ba người Nghiễn Thạch lão nhân, L���c Hành, Bạch Ngưng Băng đứng trong đình nhỏ, mặt hướng ra phía hồ. Thông qua Hải Thệ Cổ, ba người, đại diện cho thế lực phía sau, cho những người liên quan và cho chính bản thân mình, cùng đọc lại nội dung minh ước.
Lời thề hoàn tất, ánh sáng biến mất, không lưu lại bất cứ dấu vết nào. Cùng lắm chỉ cảm thấy trên thân giống như bị thêm một tầng trói buộc.
- Tiếp theo, ta sẽ giúp ngươi áp chế lại tai hại của Thập Tuyệt Thể.
Nghiễn Thạch lão nhân lúc này nói với Bạch Ngưng Băng. Thế nhưng Lạc Hành lại lắc đầu chen ngang:
- Không, ngài phải nhét ta vào thân thể trước mới đúng. Ta bị ngài hại thảm như vậy, còn phải về ngủ chứ.
Nghiễn Thạch lão nhân cũng không để ý Lạc Hành, vẫn là làm theo ý mình, trước giúp Bạch Ngưng Băng áp chế lại Thập Tuyệt Thể.
Lão không ra tay chữa trị cho Lạc Hành, cũng là muốn hắn ăn chút khổ. Đây cũng là để cảnh cáo hắn: Cho dù hắn có yêu nghiệt, thì Cổ Tiên cũng không phải người mà hắn muốn chọc là chọc được.
Nhất là câu nói kia, "không chỉ Thiên Đình, còn có cả Ảnh Tông".
Đây vừa là nhắc nhở lão, cả hai có chung một kẻ thù chính là Thiên Đình. Nhưng nếu ép hắn vào đường cùng, hắn không ngại đối phó thêm Ảnh Tông.
Bởi vì ở đây, còn có một thế lực lớn có thể ra tay với cả Thiên Đình và Ảnh Tông mà Lạc Hành không nhắc tới, chính là Trường Sinh Thiên. Với tình báo trong tay Lạc Hành, chưa chắc Trường Sinh Thiên sẽ không động tâm.
Mà câu phía sau đó, nói về hệ thống, cũng là muốn nói với lão: Nếu Lạc Hành thật sự muốn, hắn có thể chạy trốn bất cứ lúc nào. Sau đó đầu nhập Trường Sinh Thiên, quay đầu phá bỏ đại kế của Ảnh Tông, vậy thì phiền phức của lão sẽ không nhỏ.
Nghiễn Thạch lão nhân là người thông minh, vừa nghe liền hiểu ngay, còn suy nghĩ được càng thêm sâu xa.
Đại kế đã lâu, không thể vì xem nhẹ một Cổ Sư phàm nhân mà bị hủy. Hơn nữa, cũng phải tính tới đường lui.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Vạn nhất đại kế không thành, Ảnh Tông cũng cần phải bảo trì một phần thực lực, làm lại từ đầu. Thủ sẵn một vài quân cờ, ví như thiên ngoại chi ma, ví như người đào thoát khỏi số mệnh, đối với sau này cũng có lợi.
Bằng không, lão cũng không để mắt tới Bạch Ngưng Băng.
Chỉ vì một Phương Nguyên, cũng không cần một vị Cổ Tiên như lão phải hạ mình, đi tìm Bạch Ngưng Băng về, còn cùng nàng ký minh ước bình đẳng.
Nguyên nhân phía sau, cũng bởi vì Bạch Ngưng Băng là người đào thoát khỏi số mệnh.
Nàng vốn phải chết, chết vì tự bạo lúc ở Thanh Mao sơn. Nhưng Phương Nguyên vận dụng Âm Cổ, cứu sống nàng. Vì vậy nàng liền trở thành người đào thoát khỏi số mệnh.
Lạc Hành lúc này thấy Nghiễn Thạch lão nhân không đếm xỉa tới mình, cũng không để ý.
Hắn biết, lão là muốn chỉnh hắn. Đồng thời hắn cũng biết, lão sẽ không thể không đem hắn nhét trở lại người Phương Chính. Bởi vì làm như vậy, sẽ vi phạm minh ước.
Lạc Hành bây giờ rất yếu, quả thật cần nghỉ ngơi trong một thân thể nào đó. Nếu để hắn lượn qua lượn lại như thế, sớm muộn gì cũng chết. Đây chính là gián tiếp hại hắn.
Mà lão cũng không thể đem Lạc Hành tùy tiện nhét vào một cái cơ thể nào khác. Bởi vì tiếp theo, h���n còn phải đi Trung Châu, đi Tiên Hạc Môn.
Mà Phương Chính, căn bản không đủ đảm đương kẻ yêu nghiệt trong mắt Phương Niệm Dung, rất dễ tạo ra sơ hở. Vạn nhất có người nghi ngờ, sưu hồn bọn họ, đào ra tin tức của Ảnh Tông thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên, sớm muộn gì Nghiễn Thạch lão nhân cũng phải trả Lạc Hành về chỗ cũ. Mà với Lạc Hành, một chút giáo huấn này của lão, cũng không dạy dỗ được hắn.
Hắn chỉ có bề ngoài ngoan ngoãn dễ dạy mà thôi, chứ thực chất cũng rất ngoan cố. Nhất là trong thế giới cường giả vi tôn như thế này, chỉ cần biết được bản thân an toàn, vậy thì ai cũng khó mà cản được hắn.
Đương nhiên đây còn là xây dựng trên cơ sở biết trước đại thế, có kế hoạch ổn thỏa. Chứ nếu không biết gì, hắn sẽ cẩn thận, cẩn thận vô cùng. Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, một lần nữa khẳng định giá trị của mỗi tác phẩm được chúng tôi trau chuốt.