Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 452: Phân thân

Tiểu Thiên nhìn Phương Chính nằm nhắm mắt trên giường, cũng không nói gì, chỉ chậm rãi mờ dần rồi biến mất.

Phương Chính cũng không để ý, cứ thế đi ngủ luôn.

Hắn nghỉ ngơi nửa ngày, lại một lần nữa bắt tay vào công việc bận rộn.

Thật sự là, người chức vị càng cao, lại càng đau đầu.

Trong đầu hắn có rất nhiều việc cần phải suy xét và xử lý, chỉ riêng việc phân thứ tự trước sau cũng đủ khiến hắn đau đầu vô cùng.

Suy nghĩ một lát, Phương Chính quyết định tạo ra thêm vài bộ não cho mình trước rồi tính sau.

– Vừa hay trong mấy phần thưởng thành tựu nhận được gần đây, có một cái rất thú vị.

Phương Chính tự nhủ, lấy ra một con Đông Song Cổ.

Đông Song Cổ là Cổ trùng tín đạo, chuyên môn lưu trữ tin tức, tương tự như Thư Trùng.

Tuy nhiên, Thư Trùng muốn lưu giữ tin tức, cần đem tin tức ghi vào giấy, sau đó đút cho nó ăn. Mà Đông Song Cổ muốn lưu trữ tin tức, thì phải dùng ý chí của mình đưa vào.

Nhưng, nội dung Thư Trùng lưu trữ thì lại rất khó xóa bỏ. Còn tin tức trong Đông Song Cổ, có thể dễ dàng xóa đi viết lại.

Nhưng cũng vì như vậy, nên lần này Phương Chính mới dùng Đông Song Cổ thay vì Thư Trùng.

Đầu tiên, Phương Chính ghi lại toàn bộ ký ức của mình vào Đông Song Cổ, đồng thời đánh dấu và phân loại chúng. Sau đó kiểm tra lại nhiều lần, chờ đến khi không còn sai sót nào, hắn mới chuyển sang bước thứ hai.

Phương Chính lấy ra Cắt Hồn Cổ, bắt đầu cắt xuống một mảnh linh hồn của mình. Hắn đặt mảnh linh hồn đó vào một cái mâm bạc. Nhờ tác dụng còn sót lại của Cắt Hồn Cổ, mảnh linh hồn này có thể tồn tại bảy ngày nếu để bên ngoài cơ thể.

Tiếp theo, Phương Chính lại lấy ra con Đông Song Cổ thứ hai.

Phương Chính ghi lại toàn bộ ký ức của mình lần thứ hai vào lúc này. Sau khi kiểm tra mấy lần, không phát hiện sai sót nào, hắn liền chuyển sang bước thứ tư.

– Tiểu Thiên!

Phương Chính gọi, Tiểu Thiên xuất hiện trước mặt hắn.

Phương Chính liền lập tức chọn ra chức năng mới vừa được bổ sung sau khi hắn nhận được vài phần thưởng thành tựu.

Chức năng này gọi là so sánh.

Thông qua chức năng, Phương Chính có thể so sánh và đánh giá hai hay nhiều sự vật khác nhau. Mục đích của chức năng này là để Phương Chính so sánh bản thân với người khác trên nhiều phương diện như tu vi, chiến lực, cảnh giới, lưu phái, Cổ trùng, thậm chí là linh hồn. Từ đó, hắn có thể biết để tránh giao chiến với những người có thể giết mình, đồng thời tự lượng sức khi tính kế người khác.

Tuy nhiên, mục đích ban đầu là một chuyện, còn việc sử dụng thế nào lại tùy thuộc vào người dùng.

Lần đầu tiên Phương Chính dùng chức năng này, lại là để so sánh tin tức được lưu trữ trong hai con Đông Song Cổ.

Phương Chính cũng không cần Tiểu Thiên chỉ ra chính xác những điểm khác biệt, hắn chỉ cần Tiểu Thiên cho hắn biết những điểm khác biệt đó thuộc về loại nào trong các mục đã phân loại.

Toàn bộ tin tức trong con Đông Song Cổ thứ nhất được Phương Chính chia thành năm loại.

Thứ nhất là tin tức về nguyên tác. Thứ hai là tin tức về hệ thống. Thứ ba là tin tức về tu hành. Thứ tư là ký ức thường ngày của đời này. Và thứ năm chính là toàn bộ ký ức một đời trước.

Đồng thời, Phương Chính chuẩn bị năm cái mâm bạc, tương ứng với năm loại tin tức này. Ngoài ra còn có năm con Hạc Giấy Cổ tương ứng.

Tiểu Thiên sau khi so sánh xong, sẽ viết những điểm khác biệt cụ thể lên Hạc Giấy Cổ, Phương Chính cũng sẽ đặt mảnh linh hồn đã cắt ra vào cái mâm tương ứng.

Làm xong một mảnh linh hồn, Phương Chính lại dùng Cắt Hồn Cổ cắt xuống mảnh thứ hai. Sau đó lấy ra con Đông Song Cổ thứ ba, ghi lại ký ức vào đó, rồi so sánh với con Đông Song Cổ thứ hai để tìm ra điểm khác biệt. Rồi căn cứ vào con Đông Song Cổ thứ nhất, phân loại mảnh linh hồn đó.

Phân loại xong, Phương Chính lại tiếp tục cắt mảnh thứ ba. Lần này, hắn xóa nội dung trong Đông Song Cổ thứ hai, rồi ghi lại ký ức hiện tại vào đó. Sau đó so sánh với con Đông Song Cổ thứ ba, rồi dựa vào con Đông Song Cổ thứ nhất để phân loại.

Đến mảnh thứ tư, thì hắn thay đổi nội dung trong con Đông Song Cổ thứ ba, sau đó lại lặp lại các bước tương tự vòng thứ hai.

Phương Chính cứ thế, cắt, lưu, so sánh; so sánh xong lại cắt, lưu, so sánh.

Hắn làm hết vòng này đến vòng khác, ký ức của hắn cũng theo từng vòng dần dần mất đi từng chút một. Mà linh hồn của hắn cũng dần dần mất đi từng mảnh một.

Cho đến khi Phương Chính chỉ còn lại một số ký ức vụn vặt, chẳng hạn như mình là ai, đang làm gì, vì lý do gì phải làm vậy, hắn mới dừng lại.

Phương Chính lúc này nhìn lại năm cái mâm bạc đã đầy ắp những mảnh linh h��n của mình, mỉm cười hài lòng.

Đây là cách Phương Chính nghĩ ra đặc biệt để ứng phó khi bị Ảnh Tông bắt.

Phương Chính gọi đây là bại lộ và che giấu.

Ảnh Tông giỏi nhất về hồn đạo, khả năng Phương Chính bị sưu hồn là cực kỳ cao. Một khi bị sưu hồn, cho dù Phương Chính có cố ý khóa ký ức cũng chưa chắc đã che giấu được.

Mà cho dù có che giấu được đi chăng nữa. Thì một kẻ với ký ức trống rỗng, không có chút giá trị nào, chỉ có thể đón nhận kết cục bị giết.

Mà việc khóa ký ức, chỉ có thể khóa toàn bộ, không thể khóa một cách có chọn lọc.

Nhưng để đảm bảo vừa có giá trị, vừa không bại lộ quá nhiều, Phương Chính cần khóa một phần, chừa lại một phần. Cho nên, việc khóa ký ức là không thể sử dụng.

Vì vậy, Phương Chính nghĩ tới Cắt Hồn Cổ.

Điểm bất lợi của Cổ trùng này chính là khi cắt xuống một mảnh linh hồn, cổ sư sẽ mất đi một phần ký ức có trong mảnh linh hồn đó. Sự mất mát này là việc ký ức hoàn toàn biến mất khỏi chủ hồn, chứ không phải tạm thời quên đi.

Nếu ký ức đó hoàn to��n biến mất, thì dù có bị sưu hồn, cũng không thể nào đọc được phần đã mất đó.

Vì vậy, chỉ cần những ký ức quan trọng không còn, thì Phương Chính không lo lắng nội dung nguyên tác bị bại lộ. Đồng thời, Phương Chính cũng có thể lựa chọn giữ lại những ký ức vụn vặt, những từ khóa mấu chốt để khơi gợi sự hứng thú của Ảnh Tông, dùng chúng làm lợi thế đàm phán để giữ mạng.

Mà những mảnh linh hồn bị cắt ra này, còn có thể hợp lại thành những linh hồn khác, và có thể dùng để đoạt xá.

Phương Chính lúc này căn cứ theo phân loại, bắt đầu để Tiểu Thiên so sánh thời gian cắt ra của từng mảnh linh hồn trong mỗi loại, và sắp xếp chúng theo thứ tự thời gian cắt ra.

Tiếp theo, Phương Chính căn cứ vào thời gian cắt ra, đối chiếu với thứ tự nội dung ghi trên Hạc Giấy Cổ tương ứng, từ đó chọn ra những mảnh linh hồn chứa ký ức cần giữ lại, rồi dán ngược chúng trở lại vào linh hồn của mình.

Cắt Hồn Cổ không chỉ có thể cắt linh hồn cổ sư ra, mà còn đi kèm công dụng dán những mảnh linh hồn đã bị nó cắt lại với nhau.

Phương Chính dựa vào công dụng này, thu về một phần ký ức cần giữ lại.

Mà phần lớn những mảnh linh hồn còn lại, Phương Chính liền chia đều thành hai, dán ghép lại thành hai linh hồn khác nhau.

Hai linh hồn này, mặc dù khác biệt, nhưng đều là bản thể của Phương Chính. Ký ức được chia ba, nhưng tư duy, tính cách, cùng cảnh giới và lưu phái thì vẫn tương đồng.

Phương Chính lúc này lại giao con Đông Song Cổ thứ nhất cho hai linh hồn mới vừa được tạo ra này.

Cả hai lần lượt xem qua, ghi nhớ toàn bộ ký ức nguyên vẹn ban đầu, liền giao Đông Song Cổ lại cho Phương Chính.

Phương Chính đem nó thu lại, nhưng không xem.

Hắn cần phải duy trì trạng thái không biết gì như hiện tại, nên tạm thời không thể xem nội dung bên trong.

– Chúng ta hiện tại chỉ còn hai ngày, cần phải vào thân thể càng sớm càng tốt.

Một linh hồn lúc này lên tiếng.

Mặc dù linh hồn không thể phát ra âm thanh, nhưng thông qua Tiểu Thiên, Phương Chính cùng hai linh hồn này hoàn toàn có thể giao tiếp.

Lại nói, mảnh linh hồn cắt ra có thể phát triển khi ở trong thân thể, nhưng bên ngoài chỉ có thể tồn tại bảy ngày bảy đêm.

Mà để có thể đi tới hiện tại, Phương Chính đã bỏ ra suốt năm ngày năm đêm. Cho nên thời gian còn lại chỉ có hai ngày.

– Địa linh ở đâu?

Phương Chính lúc này gọi.

– Chủ nhân, người tìm ta?

Địa linh Tiểu Đồ Thiên lập tức xuất hiện bên cạnh Phương Chính, ánh mắt quét qua hai linh hồn đang đứng, cuối cùng nhìn về phía Phương Chính.

Mấy ngày nay, nó luôn quan sát hành động của Phương Chính, và luôn báo cáo tình trạng thử nghiệm của Họa Bì Cổ cho Phương Chính, cũng không ít lần nhận được phân phó từ Phương Chính, nên đối với hai linh hồn được cắt dán thành này, nó cũng không bất ngờ.

– Đưa chúng ta đi xem đản nhân!

Phương Chính nói.

Địa linh liền dẫn hắn cùng hai linh hồn đến bầu trời nơi đản nhân sinh sống.

Từ vị trí hiện tại, Phương Chính có thể thấy được tám tòa thành của tám tộc đản nhân, phân bố ở tám hướng khác nhau.

– Tiểu Thiên, tiến hành so sánh tư chất!

Phương Chính lại phân phó.

Tiểu Thiên liền bắt đầu quét toàn bộ dân số đản nhân, để so sánh tư chất.

Đản nhân là dị nhân, và dị nhân cũng là người. Bọn họ cũng có tư chất tu hành, chỉ là so với nhân tộc, tỷ lệ dị nhân có tư chất tu hành thấp hơn.

Trong số đám đản nhân này, cũng có một phần tư tổng dân số sở hữu tư chất cổ sư, những người có tư chất cao thường có địa vị cao trong xã h��i đản nhân ở đây. Ngay cả Đản nhân Hoàng hậu, tư chất của bà ta cũng là cao nhất.

– Túc chủ, đản nhân đã khai khiếu có tư chất cao nhất chỉ là loại Ất bảy thành, đó là vị Tử Đản Hoàng hậu. Còn đản nhân chưa khai khiếu, theo đánh giá có một người sở hữu tư chất loại Giáp, rất cao, đạt chín thành năm.

Tiểu Thiên nói, mở hình ảnh ra cho Phương Chính xem.

Hiện ra là một tiểu đản nhân, nếu so sánh, chắc chỉ bằng một cậu bé sáu, bảy tuổi của nhân tộc. Cậu bé này thuộc tộc Hắc đản nhân.

Trong số các tộc đản nhân, Hắc đản nhân là bộ tộc hiếu chiến nhất, cũng phân biệt cấp bậc nghiệt ngã nhất. Thế nhưng cậu bé đản nhân này lại thuộc về tầng lớp thấp nhất trong tộc, là một nô lệ.

Tuổi còn rất nhỏ, đã bị bắt lao động khổ sai, bị đánh đập, mắng mỏ, cuộc sống vô cùng thê thảm.

Cho nên, dù tư chất được đánh giá rất cao, nhưng trên thực tế, cậu bé này căn bản không có cơ hội khai khiếu.

Phương Chính suy tư một lát, nhìn sang hai linh hồn kia của mình.

Một trong hai linh hồn gật đầu, nói:

– Vậy thì chọn cậu bé này. Xuất thân như thế, vừa hay có thể làm một ma đầu, đối với việc hợp nhất tám chủng tộc càng có lợi hơn.

Phương Chính gật đầu.

Địa linh liền lợi dụng lúc cậu bé đản nhân này đang chui vào một góc vắng người ngủ, đưa Phương Chính cùng hai linh hồn xuất hiện bên cạnh cậu bé.

Cậu bé bởi vì quá mệt mỏi, ngủ rất say, nên không hề phát hiện có người bên cạnh.

Phương Chính lúc này ra tay, trước tiên sưu hồn, sau đó giao tin tức lấy được cho một linh hồn.

Tiếp theo, hắn vận dụng một con Cổ trùng hồn đạo, giết chết linh hồn vốn có của cậu bé, chỉ để lại thân thể nguyên vẹn, không chút hao tổn.

Ngay sau đó, linh hồn vừa nhận tin tức sau khi sưu hồn lập tức chui vào trong thân thể của cậu bé đản nhân.

Nhưng mà, thân thể cậu bé vẫn nằm im.

Phương Chính cũng không nóng vội, hắn kiên nhẫn chờ.

Một lát sau, thân thể bắt đầu hơi co giật. Nửa giờ sau, cậu bé đản nhân mở mắt, bò dậy khỏi mặt đất.

Cậu đưa hai tay vuốt mặt mình, kiểm tra thân thể. Sau đó ngẩng đầu lên nhìn Phương Chính, mỉm cười n��i:

– Từ hôm nay, ta là Hắc Dạ!

Phương Chính mỉm cười, nói:

– Sau này phúc địa này sẽ do ngươi trông coi! Kế hoạch thì ngươi cứ tự sắp xếp.

Hắc Dạ gật đầu, đáp:

– Được, cứ giao cho ta.

– Địa linh, chúng ta trước trở về.

Phương Chính cũng không nói nhiều, cứ thế cùng linh hồn còn lại trở về Đồ Thiên Cung.

Ở Đồ Thiên Cung, hắn chọn một thanh niên cổ sư.

Người này chính là người có địa vị cao nhất trong số toàn bộ tù binh mà Phương Chính đã bắt được lúc ban đầu.

Người này họ Ôn, tên Thế Xuân. Con trai thứ của Ôn gia tộc trưởng.

Ôn gia ở Nam Cương chỉ là một gia tộc nhỏ không đáng chú ý, sinh sống tại Quý Mai sơn.

Quý Mai sơn cũng không phải danh sơn, chỉ được tính là một ngọn núi tầm trung. Trên núi có ba gia trại gồm Ôn gia, Phùng gia và Đặng gia.

Mà Phùng, Đặng hai nhà đều là gia tộc cỡ trung, trong khi Ôn gia chỉ là gia tộc cỡ nhỏ.

Trước đây, Ôn gia cũng là gia tộc cỡ trung, nhưng lại bị hai nhà Phùng, Đặng liên thủ đối phó, rơi xuống thành gia tộc cỡ nhỏ.

Cũng may hai nhà Phùng, Đặng đều muốn chiếm lấy Ôn gia, cuối cùng tự kìm hãm lẫn nhau, khiến Ôn gia có khe hở để bảo tồn cho đến nay.

Trong gia tộc, Ôn Thế Xuân cũng không có địa vị cao. Bởi phía trên hắn có một người ca ca với chiến lực hơn người. Phía dưới hắn lại có một đệ đệ thông minh, giỏi mưu kế. Còn hắn thì thường thường chẳng có gì nổi bật, cho nên trong gia tộc cũng bị lạnh nhạt.

Vì vậy hắn mới chạy tới Tam Xoa sơn, mơ ước có được truyền thừa, nhất phi trùng thiên, mong cứu vớt gia tộc.

Không nghĩ tới, cuối cùng rơi vào tay Phương Chính.

Phương Chính chọn người này, đầu tiên cũng là sưu hồn.

Đương nhiên trong quá trình sưu hồn, Phương Chính không tự mình chịu tổn thương, mà để toàn bộ tổn thương do Ôn Thế Xuân gánh vác.

Dù sao sau đó cũng sẽ hủy diệt linh hồn của hắn ta, cho nên cũng không cần phải nhẹ nhàng với hắn ta.

Sau khi lấy được toàn bộ ký ức của Ôn Thế Xuân, Phương Chính lại giao tin tức cho linh hồn kia của mình.

Tiếp theo là hủy diệt linh hồn vốn có của Ôn Thế Xuân. Mà cuối cùng, chính là đoạt xá.

Cứ như vậy, Phương Chính liền có được hai phân thân.

Một là phân thân đản nhân, tên Hắc Dạ, được tạo ra chủ yếu để trấn giữ phúc địa Đồ Thiên, an bài mọi việc của Quân Đoàn Thiên Không trong thời gian Phương Chính vắng mặt. Thứ yếu là để thống nhất đản nhân.

Cái thứ hai là nhân tộc phân thân, tên Ôn Thế Xuân. Chủ yếu là để mở rộng thành viên của Quân Đoàn ra ngoài Nam Cương, thâm nhập vào giới chính đạo. Thứ yếu là để thâu tóm Quý Mai sơn cùng một số ngọn núi khác.

***

Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free