Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 441: Ta rốt cuộc đã làm gì?

Phương Chính nằm trên giường, mơ màng tỉnh lại.

Hắn mở mắt nhìn trần nhà, sau đó lười nhác xoay người, dụi đầu vào lớp chăn mềm mại, chẳng hề có ý định ngồi dậy.

Gần đây hắn thật sự mệt mỏi.

Từ lần Phương Nguyên luyện Tiên Cổ trước đó, tinh thần Phương Chính cũng đã tiêu hao quá nhiều.

Ban đầu là lo lắng căng thẳng vì Phương Nguyên giết người đoạt khiếu, sau ��ó lại bị Phương Nguyên nô dịch, tinh thần nhiều lần suy kiệt.

Sau đó, khi Phương Nguyên bắt tay vào những việc mới, Phương Chính cũng không ngừng nghỉ.

Trong khi Phương Nguyên tính toán với quần hùng, Phương Chính cũng phải tính toán với bản hồn, tính toán với Phách Quy, còn phải trấn áp bản hồn.

Rời khỏi Tam Xoa sơn, trở lại phúc địa Đồ Thiên, Phương Chính còn phải vừa lo lắng vừa chuẩn bị độ kiếp.

Suốt một thời gian dài, hắn chưa có một giấc ngủ tử tế nào.

Độ xong tai kiếp, Phương Chính sắp xếp một số việc quét dọn chiến trường cho địa linh, rồi lúc này mới chịu đi ngủ.

Một giấc ngủ, hắn ngủ suốt ba ngày ba đêm, trong suốt thời gian đó cũng không hề tỉnh dậy.

Lúc này thức dậy, mặc dù tinh thần đã sảng khoái rất nhiều, nhưng Phương Chính vẫn cứ lười nhác, chẳng muốn động đậy chút nào.

- Túc chủ, ngài vất vả rồi!

Đúng lúc này, giọng nói máy móc quen thuộc vang lên bên tai. Phương Chính lập tức nhảy dựng, bật người ngồi dậy, bao nhiêu cổ trùng phòng ngự trên người theo bản năng đều được hắn kích hoạt.

Rất im lặng.

Một giây, hai giây, ba giây.

Sau ba giây, Phương Chính mới kịp định thần lại, từng chút một triệt tiêu phòng ngự.

Hắn mới nhớ ra, trước khi ngủ, hình như hắn đã nhận được thông báo từ hệ thống, nhưng lúc đó quá mệt, hắn cũng chẳng thèm xem, cho nên ngủ dậy thì liền quên mất việc này.

- Tiểu Thiên, ngươi hoạt động lại khi nào?

Phương Chính nhu nhu huyệt thái dương, hỏi.

- Lúc ngài sắp xếp cho địa linh quét dọn chiến trường!

Tiểu Thiên đáp, sau đó lại nói:

- Túc chủ, hiện tại ngài có muốn kiểm tra phần thưởng không?

Phương Chính hơi ngẩn người ra, nhưng chớp mắt đã nhận ra ngay.

Hệ thống hoạt động trở lại, đồng nghĩa với việc hắn đã hoàn thành điều kiện mở khóa, tức là hoàn thành nhiệm vụ ẩn và thành tựu ẩn. Cho nên hiện tại hiển nhiên cũng đã đến lúc nhận thưởng rồi.

- Lần lượt từng cái một!

Phương Chính nói.

Tiểu Thiên lập tức hiển thị từng phần thưởng một trên bảng thông báo.

[Hoàn thành nhiệm vụ ẩn]

[Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành: Chủ thượng hợp cách.]

Mô tả nhiệm vụ: Là một chủ thượng hợp cách, ngài không thể chỉ dựa vào việc ép buộc thuộc hạ làm việc cho mình, mà phải dùng nhân cách của bản thân, để thuộc hạ cam tâm tình nguyện đi theo, vì ngài mà cống hiến.

Yêu cầu: Một trăm phần trăm thuộc hạ dưới trướng cam tâm tình nguyện trung thành.

Số lượng thuộc hạ hợp cách: 2/2 (số lượng hiển thị tùy theo số thuộc hạ hiện có của ngài)

Phần thưởng: 100.000 điểm Thiên Đạo, 50.000 điểm Ma Đạo, 10.000 điểm Thiên Ngoại Chi Ma, 10 khối Tiên Nguyên thạch, 10 sợi Nhân Đạo đạo ngân, 1 quyển sách kỹ năng "Cách để trở thành Chủ thượng hợp cách".

- Hả?!

Phương Chính hơi giật mình.

Thuộc hạ của hắn mà lại chỉ có hai người?

Phương Chính ngẫm nghĩ một hồi, đếm sơ qua, thuộc hạ của mình rõ ràng cũng không ít.

Nô lệ có Thanh Thư, Dược Hồng, gần đây mới có thêm Cừu Cửu.

Thuộc hạ có cả Lâm gia, thêm hai người Lưu Tử Phàm, Phong Thiên Ngữ mới thu nhận.

Phân thân dự bị, nếu không tính Lưu Tử Phàm thì cũng có ba người là Tần Phong, Bách Sinh và Bách Hoa.

Nhưng vì sao lại chỉ được tính là hai người?

Phương Chính suy tư một lúc lâu, mới chợt nhận ra một điều.

Những người khác đều gọi Phương Chính là chủ nhân, hoặc xưng huynh gọi đệ, hoặc xưng sư phụ nhận đệ tử. Duy chỉ có hai người Lưu Tử Phàm và Phong Thiên Ngữ gọi Phương Chính là chủ thượng.

- Đại khái là vậy!

Phương Chính tự nói. Nhưng nếu đúng là vì vậy mà coi Lưu Tử Phàm và Phong Thiên Ngữ là nhân viên, vậy thì lại có một vấn đề.

Hai tên này là do Phương Chính ép buộc cơ mà, sao tự nhiên ngủ một giấc dậy liền trung thành rồi? À không, vừa mới độ Địa tai xong thì liền trung thành mới đúng.

- Thôi, tạm gác nó sang một bên đi!

Phương Chính nghĩ mãi cũng không ra, chỉ có thể ném vấn đề này ra sau đầu, tiếp tục xem thông báo.

[Hoàn thành thành tựu ẩn]

[Thành tựu ẩn đã hoàn thành: Kẻ nghịch thiên]

Mô tả: Thiên địa vô tình, lại rất công bằng. Phúc ân luôn đi cùng tai họa. Con người cả đời sao tránh khỏi tai họa? Đừng trốn tránh, hãy cứ nghịch thiên mà tiến!

Yêu cầu: Lấy thân thể phàm nhân, độ tai kiếp của Cổ Tiên.

Phần thưởng: 1.000.000 điểm Thiên Đạo, 500.000 điểm Ma Đạo, 100.000 điểm Thiên Ngoại Chi Ma, 100 khối Tiên Nguyên thạch, 10 sợi Thiên Đạo đạo ngân, 5 sợi Nhân Đạo đạo ngân, cộng thêm một phần mười Nhân khí, một lần kiểm tra tai kiếp của bản thân.

- Ồ!

Phương Chính xem xong phần thưởng, kinh ngạc mừng rỡ kêu lên một tiếng.

Tạm bỏ qua mấy phần thưởng phía trên, điều Phương Chính chú ý nhất chính là hai phần thưởng cuối cùng.

Cộng một phần mười Nhân khí.

Nhân khí là gì? Chính là tích lũy một đời của một người, bao gồm những ký ức nhân sinh đã trải qua, những bài học kinh nghiệm, tu vi của bản thân, lý giải về thế giới, cảnh giới lưu phái tu hành...

Công dụng của Nhân khí, rõ ràng nhất là khi Cổ Sư từ Ngũ Chuyển thăng lên Lục Chuyển. Nhân khí cao thấp quyết định thành tựu khi thành Lục Chuyển của một người là cao hay thấp.

Cho nên khi Cổ Sư thăng Tiên, ai cũng muốn Nhân khí của mình càng nhiều càng tốt. Như vậy thành tựu sau đó nhất định sẽ càng cao.

Phần thưởng này, đơn giản có thể hiểu là, lúc Phương Chính thăng Tiên, hệ thống sẽ căn cứ theo Nhân khí mà hắn tích lũy được, cộng thêm cho hắn một phần mười Nhân khí bằng với tổng số Nhân khí mà hắn có.

Cái này đồng nghĩa với việc tăng thêm cho hắn một phần thành tựu.

Mà cái còn lại, một lần kiểm tra tai kiếp lại càng có giá trị.

Cổ Tiên trước nay lo sợ tai kiếp, không chỉ bởi tai kiếp khủng bố, mà còn bởi tai kiếp muôn hình vạn trạng, khó lòng chuẩn bị để đối phó.

Phương Chính lần này độ Địa tai, đều là nhờ vận may hiếm có mà gặp được hoang thú hóa tai kiếp. Chứ nếu gặp tai kiếp khác, chắc hẳn hắn đã sớm chạy mất tăm rồi.

Mà một lần kiểm tra tai kiếp, có thể kiểm tra ra trước thời hạn tai kiếp của Cổ Tiên sắp phải đối mặt là gì. Khi biết được cụ thể mình sẽ gặp tai kiếp nào, Cổ Tiên có thể chuẩn bị trước thủ đoạn để đối phó, việc độ kiếp sẽ càng có chắc chắn hơn.

Mặc dù hiện tại Phương Chính chưa dùng đến phần thưởng này, nhưng không nghi ngờ gì nữa, sự trợ giúp về sau này thật sự rất lớn.

Nhưng việc nhận thưởng vẫn chưa kết thúc.

[Hoàn thành thành tựu: Lần đầu độ kiếp]

[Hoàn thành thành tựu: Bắt sống hoang thú]

Phương Chính liếc nhìn qua hai cái thành tựu này, cũng lười xem xét phần thưởng đó.

Hắn lười nhác chọn nhận thưởng xong xuôi, cũng không tiếp tục để ý tới Tiểu Thiên, mà vươn vai đứng dậy.

Vốn còn đang định nằm nướng thêm một chút, nhưng lại bị Tiểu Thiên làm cho mất hết hứng thú rồi.

- Địa linh ở đâu?

Phương Chính thay bộ đồ mới xong, liền gọi một tiếng.

- Chủ nhân, ta ở đây!

Địa linh Tiểu Đồ Thiên lập tức xuất hiện bên cạnh Phương Chính, ánh mắt to tròn nhìn hắn.

Phương Chính đưa tay xoa xoa đầu của nó, đồng thời hỏi:

- Trong mấy ngày này, phúc địa có phát sinh chuyện gì không?

Địa linh nghe hỏi vậy, liền bắt đầu đáp lời:

- Thưa chủ nhân, cũng không có đại sự gì, nhưng việc nhiều đến mệt chết ta đó. Ngũ Hành Thiên Hồ kia ta đã chữa trị tốt, hiện tại đang ngủ rất ngon. Con Tiên Cổ trên người nó cũng đã được ta lấy đi, chủ nhân, ngài xem.

Nó vừa nói vừa đưa tới trước mặt Phương Chính một con cổ trùng, con cổ này nhìn qua giống như một khối ngọc thô, chỉ lớn cỡ quả trứng gà, trên bề mặt có hoa văn nhàn nhạt, nhìn hơi giống đám mây.

Nhìn qua cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt. Nhưng khí tức nó tỏa ra, lại là Lục Chuyển, hàng thật giá thật.

Phương Chính đưa tay cầm lấy nó, quan sát một lúc, rồi hỏi địa linh:

- Địa linh, ngươi có biết con Tiên Cổ này tên là gì không?

Địa linh liền đáp:

- Theo như ta biết, đây là Đằng Vân Cổ, Vân Đạo cổ trùng. Sau khi thúc đẩy có thể đạp mây mà đi. Nhưng tốc độ cũng không nhanh, độ linh hoạt không đủ. Tốt nhất là nên dùng ở những nơi có nhiều mây, nếu dùng ở chỗ không có mây, vậy thì tốc độ của nó chỉ có thể xếp vào hàng thấp nhất trong số các cổ trùng di động.

Phương Chính nghe xong, lập tức mất hết hứng thú.

Hắn đối với Vân Đạo chẳng có chút hứng thú nào, mà đối với công dụng của con Tiên Cổ này lại càng chẳng để vào mắt.

Nhưng dù gì cũng là Tiên Cổ, Phương Chính cũng không vứt bỏ.

- Giữ lại, sau này có cơ hội, đem nó đi đổi lấy con Tiên Cổ khác phù hợp cũng không phải là không được!

Phương Chính nghĩ thầm như vậy, liền giao cho địa linh đem nó cất đi.

- Nhưng, chủ nhân, con Tiên Cổ này ăn Vân Nê, phúc địa của chúng ta không có loại đất này.

Địa linh tiếp nhận Đằng Vân Cổ, sau đó vẻ mặt có chút ủ rũ nói:

- Không có, vậy chúng ta có thể đi mua!

Phương Chính mỉm cười, xoa nhẹ đầu của nó.

- Nhưng chúng ta phải mua ở đâu?

Tiểu Đồ Thiên hai mắt long lanh nhìn Phương Chính.

Phương Chính mỉm cười, đi ra sảnh lớn của tầng năm.

- Việc đó ta sẽ tự sắp xếp. Trước cứ tiếp tục báo cáo tình hình cho ta đi.

Địa linh nghe vậy, chỉ có thể tiếp tục nói:

- Đàn chó tổn thất rất nhiều, hiện tại chỉ còn lại chưa đầy ba vạn con. Ta hiện tại để chúng ở gần chỗ độ kiếp, vẫn chưa biết nên giải quyết thế nào. Hồ ly thì lại rất nhiều, bắt sống được hơn năm mươi vạn con. Trong đó có một nửa là hồ ly cái, có thể nuôi dưỡng. Ta đem chúng toàn bộ sắp xếp ở gần hồ nước phía nam, môi trường ở đó rất phù hợp để chúng sinh sống.

- Phía Đản Nhân bởi vì đánh nhau với hồ ly, cũng tổn thất một ngàn hai trăm Đản Nhân, chia đều cho các bộ tộc. Nhưng những con hồ ly đã chết đó, ta nghe theo sắp xếp của chủ nhân, không lấy đi cổ trùng trên người chúng. Hiện tại toàn bộ đều thành chiến lợi phẩm cho Đản Nhân.

- Các điểm tài nguyên khác, bởi vì cách xa chỗ độ kiếp, nên không bị ảnh hưởng gì cả. Còn về mấy Cổ Sư tù binh, hiện tại đã bị bắt lại, giam trong tầng bốn.

Phương Chính nghe xong, gật đầu nói:

- Làm tốt lắm, có ngươi làm việc, ta cũng an tâm.

Vừa nói, vừa vuốt ve Địa linh khích lệ nó.

Địa linh tràn ngập vui vẻ, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy, vô cùng thích thú.

- Lưu Tử Phàm và Phong Thiên Ngữ thế nào rồi?

Phương Chính lúc này mới hỏi. Hắn vẫn còn có chút tò mò, hai người này làm sao lại đột nhiên cam tâm tình nguyện trung thành.

- Lưu Tử Phàm hiện tại vẫn còn đang ngủ. Còn Phong Thiên Ngữ thì hắn đã tỉnh dậy, hiện tại đang ở trong phòng luyện Cổ.

Phương Chính gật đầu.

Một trận chiến vừa rồi, Lưu Tử Phàm thật sự rất vất vả. Điều khiển nhiều chó đến vậy, tình hình lại vô cùng căng thẳng, tinh thần của hắn căng như dây đàn, tiêu hao cực kỳ lớn. Cho nên Địa tai vừa qua, người đầu tiên không chịu nổi cũng không phải là Phương Chính, mà là Lưu Tử Phàm.

Còn Phong Thiên Ngữ, mặc dù cũng căng thẳng đến cực điểm, nhưng trọng trách kỳ thực không quá cao, chỉ có trách nhiệm bảo vệ bên cạnh Lưu Tử Phàm, đề phòng nguy cơ bị trảm thủ. Cho nên ngủ một ngày liền đã tỉnh táo lại.

Chỉ là Phương Chính hơi ngoài ý muốn, Phong Thiên Ngữ tỉnh lại xong xuôi, mà lại chủ động chạy vào phòng luyện Cổ rồi. Thật sự là rất nhiệt tình!

Cho nên điều này không khỏi khiến Phương Chính tự hỏi.

Ta rốt cuộc đã làm gì vậy nhỉ?

Truyen.free hân hạnh giới thiệu bản dịch chất lượng này đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free