(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 436: Dựng cổ trận
Ngày thứ ba theo thời gian phúc địa.
Phương Chính buổi sáng cùng Lưu Tử Phàm rèn luyện việc điều khiển đàn chó.
Hôm nay, Phương Chính không chia đàn chó cho Lưu Tử Phàm nữa mà để Lưu Tử Phàm điều khiển mười vạn con chó vây công chính mình.
Phương Chính muốn rèn luyện thực lực chiến đấu của chính mình. Khi bản thân mạnh mẽ hơn, ít nhất hắn cũng có thể cầm cự để chạy thoát thân.
Sau đó, Phương Chính lại đi tìm Phong Thiên Ngữ, tiện thể giúp Phong Thiên Ngữ luyện cổ. Một số cổ trùng ngũ chuyển yêu cầu kỹ thuật cao, Phong Thiên Ngữ không đủ tự tin để một mình chủ trì toàn bộ quá trình luyện chế, vì vậy Phương Chính sẽ ra tay trợ giúp hắn.
Đến buổi chiều, địa linh sẽ thống kê số cổ trùng được luyện ra trong ngày và báo cáo lại với Phương Chính. Trong lúc đó, Phương Chính tranh thủ thời gian nghiên cứu cổ trận mà hắn định sử dụng.
Cổ trận này là do địa linh dựa trên các yêu cầu chức năng của Phương Chính, đồng thời căn cứ vào tình hình cổ trùng có thể chuẩn bị, cuối cùng đã tìm được hai cái có thể sử dụng từ trong kho của Đồ Tư Diệp.
Một cái chuyên tấn công, một cái chuyên giam cầm. Còn về phòng ngự, có thể miễn cưỡng dựa vào Đồ Thiên cung.
Hiện tại, ngàn vị mao dân cùng Phong Thiên Ngữ đang luyện chế cổ trùng cho cổ trận tấn công. Tốc độ khá khả quan, nếu không có gì ngoài ý muốn, hai ngày nữa là có thể bố trận.
Vì vậy Phương Chính đang phải tranh thủ tìm hiểu kỹ lưỡng về quá trình bố trận. Mặc dù trọng tâm của việc bố trận là địa linh chứ không phải Phương Chính, nhưng hắn cũng là trợ thủ chính của nó, nên không thể không học hỏi điều này.
Một ngày bận rộn của bọn họ cứ vậy trôi qua.
Hai ngày kế tiếp, lịch trình cũng không có gì thay đổi. Đến cuối ngày thứ hai, số cổ trùng dùng cho cổ trận tấn công đã có đủ.
Phương Chính chọn một nơi đất trống trong phúc địa, nơi này chỉ toàn cỏ dại mọc hoang. Sau khi quan sát địa hình phúc địa, hắn đã chọn nơi này làm vị trí đón tai kiếp.
Tai kiếp của phúc địa, khi giáng xuống không phải là tùy tiện ở bất cứ đâu, mà chính xác hơn, tai kiếp có mục tiêu rõ ràng.
Thời điểm tai kiếp giáng xuống, trời đất cảm ứng được, sẽ căn cứ theo độ hưng thịnh của phúc địa mà có cường độ mạnh yếu tương ứng, đồng thời cũng sẽ nhắm vào nơi hiểm yếu của phúc địa để giáng xuống.
Cụ thể hơn, nếu cổ tiên còn sống, khi tai kiếp giáng xuống, sẽ dồn toàn bộ uy lực vào cổ tiên. Còn sau khi cổ tiên chết đi, tai kiếp sẽ chủ yếu nhắm vào địa linh, thậm chí nhắm vào chính chủ nhân của phúc địa.
Nói cách khác, lần tai kiếp này, địa linh và Ph��ơng Chính chính là hai đối tượng trọng tâm bị nhắm đến.
Vì vậy, cổ tiên hay địa linh khi độ kiếp đều cố ý chọn nơi cằn cỗi nhất trong phúc địa để làm nơi độ kiếp, tránh tai kiếp làm ảnh hưởng tới các điểm tài nguyên trọng yếu.
Phương Chính cũng vậy, chọn lấy một chỗ cằn cỗi làm nơi độ kiếp, đồng thời chuẩn bị bố trí cổ trận tại nơi này, để có thể vận dụng bất cứ lúc nào.
Lúc này, Phương Chính đi cùng Lưu Tử Phàm, Phong Thiên Ngữ, được địa linh truyền tống đến địa điểm này.
Phong Thiên Ngữ tới đây lúc này cũng chỉ là vì tò mò. Còn Lưu Tử Phàm, mục đích chính là để biết vị trí của cổ trận, để sau này có thể tùy thời hỗ trợ.
- Bắt đầu thôi!
Phương Chính hít sâu một hơi, kích hoạt chế độ tập trung làm việc của mình, rồi nói với địa linh.
- Vâng.
Địa linh đáp lời, bắt đầu chỉ huy bố trận.
Để tiết kiệm tiên nguyên, Phương Chính đề nghị trong quá trình bố trận, phàm cổ cứ để hắn thúc giục, còn khi nào đến lượt tiên cổ tham gia, lúc đó mới dùng tiên nguyên.
Mặc dù tiên nguyên dự trữ của phúc địa là cực kỳ nhiều, nhưng Phương Chính biết rõ, nó không phải là vô hạn. Bởi vì sau khi cổ tiên chết đi, phúc địa cũng mất đi khả năng tự sản sinh tiên nguyên. Muốn tăng thêm tiên nguyên, chỉ có thể dùng tiên nguyên thạch để bổ sung.
Cho nên nếu có thể tiết kiệm, Phương Chính sẽ tiết kiệm ngay.
Mà lúc này, dưới sự chỉ dẫn của địa linh, Phương Chính thúc giục từng con cổ trùng, kết hợp chúng lại với nhau.
Từng chút, từng chút một.
Chỉ mới bắt đầu một lát, cả người Phương Chính đã ướt đẫm mồ hôi. Tinh thần căng cứng như dây đàn.
Cổ sư sử dụng sát chiêu, một lần dùng bốn, năm con cổ trùng đã là tài giỏi. Xây dựng cổ trận, một lần dùng ít nhất cũng trên mười con cổ trùng.
Mà đó chỉ mới là phàm cấp, tiên cấp lại càng khủng bố.
Cổ tiên một lần dùng sát chiêu, cổ trùng thúc giục ít nhất cũng mấy trăm con, thậm chí mấy ngàn cũng không phải không có. Còn dựng tiên cổ trận, cổ trùng cần dùng ít nhất cũng ngàn con trở lên. Đối với đại trận, số lượng cổ trùng có thể lên đến mấy vạn cũng là chuyện rất bình thường.
Phương Chính lúc này dựng cổ trận cấp bậc lục chuyển, trung tâm chỉ có một con lục chuyển tiên cổ, cổ trùng cần dùng chỉ khoảng hơn ba ngàn sáu trăm con. Nhưng với một phàm nhân mà nói, thúc giục nhiều cổ trùng như vậy cũng là một sự khảo nghiệm tinh thần rất lớn.
Nếu không phải Phương Chính có hai linh hồn, mỗi linh hồn đều có tinh thần lớn mạnh, hơn hẳn cổ sư ngũ chuyển khác, lúc này lại đồng tâm hiệp lực, nếu không e rằng hắn cũng đành bất lực.
Lưu Tử Phàm cùng Phong Thiên Ngữ đứng ở một bên, nhìn thấy một đám cổ trùng từng con được bày ra, gia nhập vào cổ trận, trong lòng không khỏi chấn động.
Rất nhiều cổ trùng, từ nhất chuyển đến ngũ chuyển, trong đó có rất nhiều tinh phẩm quý hiếm, nếu đem đi bán đấu giá, chắc chắn sẽ gây ra không ít sự tranh đoạt.
Khi nhìn thấy cảnh tượng đó, hai người cũng cảm thấy vô cùng mở mang tầm mắt.
Mấy chục năm cuộc đời, hai người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều cổ trùng đến thế. Nếu muốn luyện chế số cổ trùng này, không biết đã tiêu hao bao nhiêu tài nguyên nữa.
Dù sao thì Phong Thiên Ngữ chỉ luyện được một phần rất nhỏ trong số đó, một phần ba là do mao dân luyện, còn lại hai phần ba là tích lũy của phúc địa trong suốt thời gian dài đằng đẵng.
Chứ nếu để Phong Thiên Ngữ cùng một ngàn vị mao dân luyện hết số này, thì không biết đến bao giờ mới xong.
Thời gian trôi qua, Phương Chính dựng cổ trận suốt một đêm, đến buổi trưa ngày hôm sau, cổ trận cơ bản đã thành hình.
- Địa linh!
Phương Chính khẽ gọi, địa linh lập tức ra tay, một con tiên cổ chớp mắt được đưa tới, nhanh chóng gia nhập vào cổ trận. Với tốc độ quá nhanh, Lưu Tử Phàm cùng Phong Thiên Ngữ đang đứng xem căn bản còn không kịp nhìn rõ.
Ngay sau đó, địa linh lại ra tay, mười con cổ trùng ngũ chuyển, năm mươi con tứ chuyển tham gia vào, cùng hơn trăm con cổ trùng tam chuyển đồng loạt bay lên, trở thành những mốc nối, kết nối tiên cổ với cổ trận sơ hình mà Phương Chính đã dựng.
Oanh!
Một tiếng nổ khẽ vang lên bên tai, toàn bộ cổ trận tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, sau đó ánh sáng tắt dần, cổ trận cũng mờ nhạt dần, cuối cùng biến mất.
Cổ trận sau khi dựng thành, không phải lúc nào cũng hiển lộ hình dạng ra bên ngoài. Gần như toàn bộ đều ẩn hình, chỉ khi nào cổ sư thúc giục nó, hoặc là bị công kích mạnh mẽ, cổ trận mới hiện ra trước mắt người khác.
- Thành công!
Địa linh xuất hiện bên cạnh Phương Chính, vui mừng nói.
Nó là chấp niệm của Đồ Tư Diệp, kế thừa cảnh giới và lưu phái của Đồ Tư Diệp khi còn sống. Chỉ có điều, địa linh không linh hoạt bằng cổ tiên, cảnh giới cũng không tăng thêm được nữa mà thôi.
Nhưng dù vậy, nó vẫn có thể làm được những gì cổ tiên khi còn sống có thể làm. Địa linh Tiểu Đồ Thiên cũng biết cách dựng cổ trận. Những cổ trận bao quanh các điểm tài nguyên, mỗi lần bị hư hại đều là do nó tự mình sửa chữa.
Nhưng đã rất lâu, chính xác là từ khi nó hình thành đến nay, đây là lần đầu tiên nó dựng một cổ trận mới. Hơn thế nữa, nó cũng không nghĩ tới, thế mà lại thành công mỹ mãn đến vậy.
- Ừm.
Phương Chính khẽ gật đầu, dù ngoài mặt có vẻ đạm mạc khi nhìn mảnh đất trống trước mắt, nhưng trong lòng cũng rất vui mừng.
Lần đầu tham gia dựng cổ trận lại thành công, đối với hắn, đây chính là một thành tựu lớn.
Nhưng rất nhanh, hắn thu hồi tâm tình lại.
Hôm nay đã là ngày thứ sáu từ khi hắn trở về phúc địa, tức là chỉ còn chín ngày nữa là đến lúc đối diện tai kiếp.
Thời gian không chờ người, chỉ có người mới chờ thời gian.
- Phong Thiên Ngữ, hãy quay lại tiếp tục luyện cổ. Lưu Tử Phàm, ngươi cũng trở về luyện tập đi.
Phương Chính lúc này nói, rồi bảo địa linh truyền tống hai người họ đi. Còn hắn thì cùng địa linh ở lại, kiểm tra lại cổ trận. Hắn cũng không muốn đến lúc vận dụng lại vì sai sót mà dẫn tới cổ trận sụp đổ.
Phương Chính cùng địa linh kiểm tra năm lượt, phát hiện không có bất kỳ sai sót nào, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi an tâm.
Mấy ngày tiếp theo, Phương Chính vừa rèn luyện cùng Lưu Tử Phàm, lại vừa trợ giúp Phong Thiên Ngữ luyện cổ, sau đó lại nghiên cứu cổ trận còn lại, học cách thúc giục Đồ Thiên cung, cuối cùng là ôn dưỡng không khiếu thứ hai.
Phương Chính không quên rằng, không khiếu thứ hai của mình mới chỉ là ngũ chuyển cao giai. Tu vi ngũ chuyển đỉnh phong lại thuộc về không khiếu thứ nhất.
Cho nên mấy ngày này, hắn phải tranh thủ, sớm ngày đột phá. Đây là vừa để tăng thêm một chút cảm giác an toàn trước tai kiếp, vừa để làm bước đệm, tập trung chuẩn bị cho việc thăng lên lục chuyển.
Ở thế giới này, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, chỉ có tu hành của bản thân mới là căn bản. Cho nên dù Phương Chính có bận rộn chuẩn bị cho địa tai sắp tới, hắn vẫn không bao giờ quên việc tu hành của chính mình.
Thậm chí, Phương Chính còn xem lần địa tai sắp tới này như một dạng tu hành, dù sao sau khi lên lục chuyển, hắn sẽ gặp tai kiếp của chính mình. Đến lúc đó chỉ có thể dựa vào tự thân, hơn nữa cũng không thể chạy trốn được.
Nếu bây giờ không tranh thủ lúc còn có thể học hỏi chút kinh nghiệm, thì sau này chỉ có thể tự mình xoay sở.
Cũng may, đời là bể khổ, cho nên chúng sinh đều biết bơi. Nếu không như vậy, chúng sinh sớm đã chết hết rồi, căn bản không sống được.
Dù sao trong cái bể khổ đó, nếu ngươi không tự bơi, cũng sẽ chẳng có ai rảnh rỗi mà cứu vớt ngươi cả. Vì vậy, phải tranh thủ ngay lúc còn có cha mẹ, thầy cô, bạn bè hướng dẫn mình bơi, học được cách tự mình bơi lội, để khi không còn ai, ta mới có thể tiếp tục vẫy vùng trong cái bể khổ ấy.
Đó là bài học mà Lạc Hành đã rút ra ở đời trước. Chính vì như vậy, hắn mới là người theo chủ nghĩa vô thần, không có tín ngưỡng. Chỉ có hiện thực mới là thứ nên tin, còn những thần phật, chúa thánh không ai nhìn thấy kia, hắn một chút cũng không tin tưởng.
Lạc Hành là như vậy, chỉ tin vào thứ tận mắt nhìn thấy, không tin vào thứ người ta kể cho mình.
Mọi quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.