Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 419: Trốn thoát!

Lạnh quá. Thật sự rất lạnh.

Phương Chính mơ hồ nghĩ thầm.

Hắn hai mắt mông lung, chỉ loáng thoáng nhìn thấy một đôi chân. Đôi chân này lại không toàn vẹn, chính xác mà nói, nó chỉ còn lại từ ngang nửa đùi, phần dưới đã hoàn toàn biến mất.

Trong cơn mơ hồ, Phương Chính cảm thấy đôi chân tàn tật này thật quen thuộc, nhưng nhất thời không sao nhớ nổi mình đã thấy nó khi nào, ở đâu.

– Chắc là đã gặp khi nó vẫn còn nguyên vẹn!

Hắn tự nhủ, trong lòng lại dấy lên nghi hoặc.

Tại sao lúc này trong tầm mắt hắn lại là đôi chân này? Rõ ràng hắn đang cúi đầu, chắc chắn chỉ nên thấy chân của mình mới phải.

– A!

Đột nhiên, hắn kêu khẽ trong lòng.

– Quên mất, đây chẳng phải là chân của ta sao?

Phương Chính chợt nhớ ra, không lâu trước đó, khi Bạch Ngưng Băng giả vờ tự bạo.

Phương Chính vì cảm thấy không ổn nên đã hứng trọn một kích của Thiết gia tứ lão, mượn lực xông vào bên trong.

Nhưng băng kết quá nhanh, Phương Chính chỉ vừa lách qua được một phần thân thể thì hai chân đã hoàn toàn bị băng đóng chặt, không thể rút ra.

Mắt thấy Phương Nguyên sắp bị Bạch Ngưng Băng ám hại, Phương Chính hoàn toàn không kịp phá băng. Thế là hắn không chút do dự, chặt đứt hai chân để thoát thân, rồi lao tới, dùng thân mình đỡ một đao của Bạch Ngưng Băng.

Nhưng Phương Chính không còn hai chân, không thể đứng vững. Bạch Ngưng Băng lại mạnh tay đẩy hắn, khiến Phương Chính bị đẩy ngã, lưng tựa lưng với Phư��ng Nguyên.

Thanh băng nhận trong tay Bạch Ngưng Băng cũng thuận thế xuyên qua người Phương Nguyên, như thể xâu trái tim của cả Phương Chính lẫn Phương Nguyên lại với nhau.

– Thật lạnh. Cũng thật mệt. Chủ nhân, ta có thể ngủ sao?

Phương Chính muốn hỏi, nhưng câu hỏi chỉ có thể vang lên trong đầu hắn, hoàn toàn không thể thốt ra thành lời.

Giờ phút này, hắn chỉ muốn buông xuôi, nhắm mắt lại ngủ một giấc thật sâu, không muốn lo nghĩ bất cứ điều gì nữa.

Mặc cho Bạch Ngưng Băng và Thiết Nhược Nam đang ở ngay bên cạnh, còn trò chuyện cùng Phương Nguyên một lúc lâu, nhưng đối với Phương Chính, xung quanh lại vô cùng tĩnh mịch, không hề có bất cứ âm thanh nào, ngoại trừ tiếng thở dốc ngày một nhỏ dần của chính hắn.

– Ta sắp không chịu nổi rồi. Chủ nhân, ta có thể ngủ sao?

Phương Chính trong đầu lại hỏi.

Tầm mắt của hắn ngày càng mơ hồ, ngày càng tối, đã gần như chẳng còn nhìn thấy gì.

Bỗng ngay lúc này, trong mắt Phương Chính xuất hiện một tia sáng màu lam. Ngay sau đó, một màn hình tinh thể lỏng hình chữ nhật nằm ngang hiện ra.

Trên màn ảnh, từng dòng chữ xuất hiện.

[Phát hiện hoàn cảnh phù hợp điều kiện, hệ thống khởi động lại] [Khởi động chức năng ưu tiên] [Đã phát hiện điều kiện kích hoạt Xuân Thu: Tiếp xúc Phương Nguyên trong mười giây] [Kiểm tra điều kiện thiết lập] [Kiểm tra được không khiếu thứ hai Cổ đã luyện thành, kích hoạt điều kiện thứ hai: Luyện thành không khiếu thứ hai Cổ] [Hoàn tất kiểm tra từ khóa để phát động sát chiêu] [Cố ý, giả ý, họa ý, ác ý đã chuẩn bị hoàn tất] [Hoàn tất dẫn truyền cố ý, giả ý, họa ý, ác ý vào trong đầu túc chủ]

– Gì vậy?

Phương Chính trong lòng nghi hoặc.

Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng những dòng chữ này, nhưng lại không có cách nào lí giải được ý nghĩa của chúng.

Nhưng không đợi Phương Chính kịp nhận ra điều gì, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện hai từ.

Trốn thoát!

Hai từ này không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu hắn, tựa như lời khuyên nhẹ nhàng, tựa như lời cổ vũ hò hét, lại tựa như tiếng rống giận rít gào.

– Trốn thoát... sao?

Đầu óc Phương Chính vẫn còn mông lung, cũng bắt đầu tự lặp lại hai từ này. Hơn nữa, hai từ này càng lúc càng trở nên rõ ràng, càng khắc sâu vào tâm trí hắn.

[Hoàn tất các điều kiện thiết lập] [Khởi động sát chiêu Thất Chuyển, Xuân Thu]

Trong khoảnh khắc, Xuân Thu Thiền Cổ trong không khiếu của Phương Nguyên và Phương Chính chợt rung lên, ngay sau đó, cả hai đều đứng yên bất động.

Khí tức Tiên Cổ của cả hai bắt đầu chia sẻ cho nhau.

Phương Nguyên hơi giật mình, Phương Chính cũng hơi giật mình.

Đây là lần thứ hai, Xuân Thu Thiền Cổ của Phương Nguyên gặp phải tình trạng như vậy.

Mà Phương Chính thì lại có chút luống cuống, không biết vì sao trong không khiếu của mình đột nhiên xuất hiện thêm một con Tiên Cổ.

Cũng may Phương Chính bây giờ không thể cử động nổi, nếu không thật sự đã gây sự chú ý cho ba người Phương Nguyên, Bạch Ngưng Băng cùng Thiết Nhược Nam.

Rất nhanh, thời gian mười giây kết thúc.

[Xuân Thu phát động thành công] [Tiếp tục khởi động hệ thống]

– Rốt cuộc là chuyện gì đang diễn ra vậy?

Phương Chính trong lòng tràn ngập nghi hoặc, ngơ ngác nhìn màn hình tinh thể lỏng trong tầm mắt mình.

– Không, bây giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này. Trốn thoát, phải trốn thoát! Ta phải đưa chủ nhân thoát khỏi nơi này!

Phương Chính hò hét trong lòng, ý chí lại lần nữa trỗi dậy.

Giờ đây hắn có động lực, có mục tiêu để kiên trì, không ngừng cố gắng.

Phương Chính bắt đầu thúc giục Nhục Bạch Cốt Cổ cùng Điện Liệu Cổ, bắt đầu trị thương.

Hắn không chữa trị hai chân của mình, mà là chữa vết thương ở lưng.

Trước đó Phương Chính hứng trọn công kích của Thiết gia tứ lão, phần lưng bị đánh cho máu thịt be bét, thậm chí còn lộ ra một chút xương sống.

Cũng may da thịt chỉ nát chứ chưa mất hẳn, bằng không Phương Chính sớm đã chết vì rơi mất nội tạng rồi.

Phương Chính đột nhiên đẩy nhanh quá trình trị liệu, Bạch Ngưng Băng và Thiết Nhược Nam vẫn chưa phát hiện. Lúc này cả hai vẫn đang hồi tưởng lại đầu đuôi cạm bẫy mà mình đã giăng ra.

Nhưng Phương Nguyên, vốn đang lưng tựa lưng với Phương Chính, lại bắt đầu phát hiện dị trạng.

Mà trong lúc này, Thiết Nhược Nam lại đúng lúc lấy đi không khiếu thứ hai Cổ, rồi hướng Phương Nguyên nói.

– Chỉ có đầu hàng, mới là đường ra duy nhất của ngươi.

Phương Nguyên trầm mặc.

– Thiên hạ anh kiệt vô số...

Một lúc sau, Phương Nguyên thở dài cảm khái.

– Bạch Ngưng Băng! Hay cho ngươi, Bạch Ngưng Băng... Ha ha, là ta xem thường ngươi, thua trong tay ngươi. Ngươi thắng thật đẹp, tính kế cũng thật tinh xảo. Là ta đại ý, chỉ vì muốn đoạt Tiên Cổ, để ngươi thực hiện được kế hoạch này, là sai lầm của ta.

Bạch Ngưng Băng hồi đáp.

– Ha ha...

Phương Nguyên cười lạnh.

– Các ngươi không giết ta, chẳng qua chỉ muốn lấy được Tiên Cổ, từ ta mà biết được công dụng của nó, cũng như những cổ phương trong đầu ta.

Cổ trùng sau khi bị cổ sư luyện hóa, chỉ cần một ý niệm của cổ sư thôi, chúng sẽ lập tức tự bạo ngay. Chỉ có cấp bậc Cổ Tiên mới có khả năng ngăn chặn cổ sư tự bạo Phàm Cổ.

Mà nơi này không có Cổ Tiên, ngay cả Địa Linh có thể làm việc đó cũng đã chết.

Cho nên, Phương Nguyên mà muốn tự bạo không khiếu thứ hai Cổ, là việc cực kì đơn giản, chẳng ai có thể ngăn cản hắn ngoài chính bản thân hắn.

– Thiết Nhược Nam, đám người Thiết Mộ Bạch chết trong tay ta. Ngươi chỉ có thể lấy được Tiên Cổ trở về, lấy công chuộc tội, nếu không sẽ bị tước bỏ vị trí Thiếu chủ.

Phương Nguyên cười âm hiểm.

Thiết Nhược Nam bình thản gật đầu, mặt không thay đổi đáp.

– Không sai. Tiên Cổ duy nhất này vô cùng trọng yếu. Ta lấy đi sẽ là công lao kinh thế, thậm chí có thể được Cổ Tiên trong tộc tài bồi và ban thưởng. Mà cổ phương luyện Cổ, hiện tại cũng chỉ có một mình ngươi biết. Nếu ta lấy được, có thể lập tức trở thành Thiếu tộc trưởng.

– Sau này khi ta trở thành Tộc trưởng, nhất định sẽ noi theo Thiết Mộ Bạch đại nhân, phát huy chính nghĩa. Trải qua lần này, ta đã hoàn toàn thông suốt. Muốn nêu cao chính nghĩa, không có thực lực cá nhân cường đại cùng thế lực thì không được! Chỉ có như thế, ta mới có thể đền đáp ân của Thiết Mộ Bạch đại nhân, để nơi suối vàng ngài ấy cũng có thể mỉm cười nhắm mắt.

Thiết Nhược Nam nói đến đây, không khỏi nhớ đến những người Thiết gia đã chết trong tay Phương Nguyên, ánh mắt cũng lập tức đỏ ngầu. Nàng dùng ánh mắt thù hận nhìn Phương Nguyên.

– Khụ.

Đúng lúc này, Phương Chính phun ra một ngụm máu lớn đang nghẹn ở cổ họng. Ngụm máu được phun ra ngoài, hô hấp của Phương Chính cũng trở nên thông thoáng hơn nhiều.

Hắn há miệng thở dốc mấy hơi, trong ánh mắt cũng có lại một tia tỉnh táo.

Động tĩnh của Phương Chính khiến Thiết Nhược Nam đang định nói thêm cũng không tự chủ mà ngậm miệng lại. Mà Bạch Ngưng Băng cũng vô thức hơi nắm chặt băng nhận.

– Thiết Nhược Nam... Chính nghĩa của ngươi, chắc hẳn là bao gồm chữ tín chứ?

Phương Chính ổn định hơi thở, miễn cưỡng mở miệng nói chuyện.

– Thiết Nhược Nam, ngươi nợ ta một ân tình. Thiết Đao Khổ nợ ta một ân tình. Thiết Mộ Bạch tiền bối cũng như vậy. Nhưng nay, hai người kia đã chết, chỉ còn có ngươi. Ngươi định làm sao để trả ta đây?

Thiết Nhược Nam hơi trầm mặc.

Thiết Đao Khổ nợ Phương Chính không phải là ân tình, mà là một mạng. Lúc ở Thương gia thành, nếu không có Phương Chính giúp, Thiết Đao Khổ đã chết từ lâu.

Thiết Nhược Nam cũng nợ ân tình của Phương Chính bởi vì Phương Chính đã cho nàng biết về cái chết của cha nàng.

Mà Thiết Mộ Bạch, là nợ Phương Chính vào nửa năm trước. Lần đầu tiên lão cùng Phương Chính truyền tin cho nhau, từ chỗ Phương Chính, lão đã lấy được tình báo cụ thể về Thiên Hạc Thượng Nhân và Tam Vương truyền thừa, và đã hứa hẹn với hắn về điều này.

Mà hai điều này, Thiết Nhược Nam cũng biết rất rõ, vì vậy nàng nhanh chóng đáp lời.

– Ta sẽ thay hai người họ trả ngươi. Tuy nhiên, nếu ngươi muốn dựa vào đó để ta thả Phương Nguyên đi, và không truy bắt hắn thì tuyệt đối không thể nào!

Phương Chính nghe vậy, khẽ mỉm cười.

Hắn đưa tay lên, trước tiên bẻ gãy băng nhận, sau đó cố sức ngả người về phía trước, rút băng nhận ra khỏi người.

– Khụ khụ.

Phương Chính lại nôn ra một ngụm máu, khó nhọc thở vài hơi, mới nói.

– Ta sẽ không làm vậy. Ngươi chỉ cần cho ta thời gian khoảng chín nhịp thở. Trong thời gian này, bất kể ta làm gì, ngươi đều không được phép can thiệp. Đồng thời, còn phải ngăn cản bất cứ ai khác can thiệp vào, bất kể người đó là ai, tuyệt đối không cho phép. Thiết Nhược Nam, ngươi làm được không?

Thiết Nhược Nam hơi liếc nhìn Bạch Ngưng Băng. Nàng hiểu lời này của Phương Chính, là đang gián tiếp yêu cầu nàng ngăn c��n Bạch Ngưng Băng.

Tuy nhiên, Bạch Ngưng Băng cũng không có ý định nhúng tay.

Điều kiện hợp tác của Bạch Ngưng Băng và Thiết gia rất đơn giản. Thiết gia phải hỗ trợ Bạch Ngưng Băng lấy được Dương Cổ, đồng thời sau khi bắt được Phương Nguyên, phải để nàng rời đi.

Bạch Ngưng Băng sẽ hỗ trợ Thiết gia bắt giữ Phương Nguyên. Chỉ cần có thể đưa Phương Nguyên vào bẫy, vậy thì Bạch Ngưng Băng cũng xem như đã hoàn thành nghĩa vụ của mình.

Phía sau, mặc kệ giữa Thiết gia và Phương Nguyên phát sinh chuyện gì, thì với Bạch Ngưng Băng, điều đó không có bất cứ quan hệ nào.

Còn nếu Thiết gia muốn bắt Bạch Ngưng Băng, vậy phải đợi sau khi nàng rời khỏi, muốn truy đuổi thế nào là quyền của họ.

Nếu xét theo phương diện hợp tác mà nói, lúc này đây, chuyện của Phương Nguyên đã không còn can hệ gì đến Bạch Ngưng Băng nữa. Hơn nữa, Bạch Ngưng Băng cũng không lo lắng Phương Nguyên chạy mất.

Sự an tâm này, cũng không phải là nghĩ rằng Phương Nguyên hết đường chạy, mà là dựa vào những thủ đoạn ở phía sau.

Cho nên, Thiết Nhược Nam đồng ý với Phương Chính.

Thiết Nhược Nam không tin, Phương Nguyên có thể chạy thoát khỏi tay nàng.

Phương Chính hơi mỉm cười, nói.

– Đếm đi!

Vừa nói, Phương Chính vừa lấy ra một quyển trục và bút lông Cổ. Ngay lập tức, hắn đặt bút, vẽ lên quyển trục một nét, chân nguyên cũng đồng thời quán trú vào đó.

Quyển trục lập tức tỏa ra ánh sáng nhạt, ngay sau đó, phát ra một tiếng bốp, đột nhiên phát nổ, rồi bắt đầu hóa thành tro bụi.

Phốc!

Phương Chính phun máu, trước mắt tối đen, cơ hồ muốn ngã xuống tại chỗ.

Nhưng trước khi ngã xuống, Phương Chính đấm một quyền xuống đất, cố chống đỡ cơ thể ngồi vững.

Phúc địa trên bờ vực hủy diệt, xuất hiện vô số lỗ hổng. Những lỗ hổng này ảnh hưởng đến xung quanh, cộng thêm việc các cổ sư trước đó ở khắp nơi tranh giành chiến đấu, khiến quyển trục dịch chuyển mà Địa Linh đã đưa trước đó bị ảnh hưởng.

Phương Chính vừa rồi thúc giục sát chiêu, không may quyển trục tương ứng đã bị hủy hoại từ trước, dẫn tới sát chiêu không thể hình thành, phản phệ lại chính hắn.

– Kiên trì!

Phương Chính hò hét trong lòng.

Thời gian của hắn không còn nhiều, không thể lãng phí.

Phương Chính cắn nát môi mình, cố gắng ép ra chút khí lực còn sót lại.

Hắn đồng thời tung ra ba quyển trục, tay phải cầm bút chớp mắt đã vẽ lướt qua cả ba quyển trục, tay trái lại nhanh chóng vòng ra phía sau, ôm lấy Phương Nguyên.

Phương Chính không có thời gian thử từng quyển trục một, chỉ có thể thúc giục cùng lúc.

Dù sao cũng chỉ có thể dùng một lần, chỉ cần có thể khởi động được, sau khi dịch chuyển qua, Phương Chính hủy bỏ sát chiêu liền có thể cắt đứt truy tung.

Bốp, bốp!

Nhưng ngay sau đó, trong ánh sáng nhạt, hai tiếng nổ trước sau vang lên, chỉ có duy nhất một quyển trục là tự động kéo căng ra, trên bề mặt xuất hiện một lỗ đen.

Ầm!

Cùng lúc, một tiếng nổ từ bên ngoài đại điện truyền vào. Một luồng sáng trắng mênh mông cuồn cuộn đánh nát đỉnh đại điện, chiếu rọi vào vị trí của bốn người bên trong.

Thiết Nhược Nam cùng Bạch Ngưng Băng giật mình, vội vàng lùi sang một bên để tránh thoát.

Phương Nguyên hơi ngẩng đầu nhìn lướt qua, ngay sau đó đã bị Phương Chính ôm chặt, cùng chui qua lỗ đen trên quyển trục.

Diện tích của lỗ đen trên quyển trục vốn chỉ hơi rộng hơn một người một chút, hai người trưởng thành chỉ có thể sát vào nhau mới có thể miễn cưỡng lọt qua.

Mà để có thể kịp thời trốn thoát và hủy bỏ sát chiêu, chỉ có thể cả hai cùng đi, chứ không thể lần lượt trước sau.

Hai người vừa biến mất, luồng sáng cũng lập tức oanh tạc vào vị trí vừa rồi của cả hai, tạc ra một hố sâu.

Mà huynh đệ Phương gia, chắc hẳn đã trốn xa khỏi đại điện.

Truyen.free giữ gìn từng con chữ trong bản dịch này như một bảo vật riêng của mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free