Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 412: Thất bại

Trong đại điện, Phương Nguyên ngồi nhìn một đoàn quang ảnh, khẽ nhíu mày.

Trong quang ảnh, Phương Chính và Ma Vô Thiên đang kịch chiến.

Xung quanh hai người, đất đá đổ nát, mặt đất tan hoang đến mức khiến ngay cả Phương Nguyên cũng phải kinh ngạc.

Trước đó, Phương Nguyên đã đánh giá rất cao chiến lực của Phương Chính, nhưng xem ra hiện tại, hắn vẫn có chút đánh giá thấp người đệ đệ này của mình.

Còn về Ma Vô Thiên, Phương Nguyên cảm thấy mình càng lại xem thường y.

Xét về tu vi, Ma Vô Thiên chỉ mới Ngũ Chuyển Sơ Giai, nhưng đánh lâu như vậy, Phương Chính vẫn chưa thể làm gì được y.

Bởi vì người này am hiểu tấn công linh hồn. Càng tiếp cận, y càng dễ tấn công, nhất là nếu cùng y chạm mắt, Phương Chính sẽ lập tức bị kéo vào cuộc đấu hồn phách.

Chỉ cần Ma Vô Thiên có cơ hội ra tay, Phương Chính căn bản không thể tiếp cận y, gần nhất cũng phải duy trì khoảng cách mười bước. Lại càng không thể chạm mắt với y, quả thật là có chút bó buộc tay chân.

Dù thế cục cho thấy Phương Chính vẫn chiếm thượng phong, và nếu kéo dài, kết quả cuối cùng vẫn sẽ là Phương Chính thắng. Nhưng có thể rõ ràng một điều, đây sẽ là một trận tiêu hao chiến.

Nếu là lúc khác, Phương Nguyên có thể từ từ chờ đợi kết quả, nhưng lúc này thời gian gấp gáp, không thể chậm trễ.

Tiếp theo, Phương Nguyên còn cần dùng thêm một con Thọ Cổ. Theo tình thế trước đó, một khi Ngũ Bách Niên Thọ Cổ tham gia luyện chế, tình trạng sương khói thoát khỏi khống chế sẽ lại tái diễn. Hơn nữa, Phương Nguyên có thể phán đoán rằng lần này sẽ còn mãnh liệt hơn lần trước.

Một mình Phương Nguyên có thể làm được, nhưng sẽ hao phí rất nhiều thời gian.

Cứ cho là sự hao phí này không đáng kể đi chăng nữa, vậy còn về sau thì sao?

Sau đó, chính là dùng Tiên Cổ luyện Tiên Cổ. Phải dùng tới Thần Du Cổ và hai con Tam Canh Cổ. Phương Nguyên khi đó cần có Phương Chính hỗ trợ. Nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, nếu chờ Phương Chính giết được Ma Vô Thiên rồi quay lại, mọi việc đã quá muộn.

Thậm chí khi đó đại điện đã bị bao vây, Phương Chính ngay cả quay về cũng không thể chứ đừng nói đến trợ giúp.

- Địa Linh, truyền âm cho Lạc Hành, bảo hắn nhanh chóng kết thúc!

Phương Nguyên lạnh nhạt nói.

Rất nhanh, Phương Chính nhận được thông báo, không nhịn được khẽ nhíu mày.

Nhưng đã là mệnh lệnh, Phương Chính cũng sẽ không kháng cự.

Lúc này, Phương Chính đột nhiên lùi lại mấy bước, khiến Ma Vô Thiên trong lòng hơi giật mình.

Y đang âm thầm vận một chiêu sát thủ, định ra tay thì Phương Chính đột nhiên lui lại, khiến y không khỏi nghĩ rằng mình chưa kịp ra tay đã bị phát hiện.

Nhưng chớp mắt, Ma Vô Thiên cũng ý thức được, mình chưa bị phát hiện đang ấp ủ sát chiêu, mà là Phương Chính đang chuẩn bị thi triển một sát chiêu khác.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi Phương Chính lui lại, ánh mắt Ma Vô Thiên vẫn nhìn chằm chằm y, Mục Kích Thuật vẫn luôn được duy trì.

Mục Kích Thuật là công kích bằng ánh mắt, chỉ cần mắt chạm mắt, công kích sẽ lập tức được phát động.

Ma Vô Thiên là Hồn Đạo Cổ Sư, chuyên về tu hành hồn phách, Mục Kích Thuật của y cũng trực tiếp tấn công vào linh hồn.

Một khi Phương Chính cùng Ma Vô Thiên chạm mắt, Phương Chính chắc chắn sẽ bị kéo vào cuộc đấu hồn. Mà Ma Vô Thiên tự tin nhất, cũng chính là cuộc đấu hồn này.

Ánh mắt Phương Chính khẽ nheo lại, cũng nhận ra ý đồ của Ma Vô Thiên.

Trận chiến kéo dài là vì Phương Chính luôn né tránh Mục Kích Thuật của Ma Vô Thiên. Nhưng Phương Nguyên đã hạ lệnh, muốn Phương Chính nhanh chóng kết thúc, nên Phương Chính không còn lựa chọn nào khác.

Muốn nhanh chóng kết thúc, chỉ có thể từ bỏ phòng ngự, trực tiếp đối kháng, dùng công kích mạnh nhất mà mình có.

Phương Chính lúc này đưa tay trái lên cao, trong tay nắm lấy một quả lôi cầu.

Phương Nguyên quan sát qua quang ảnh, trong lòng hiểu rõ động tác này của Phương Chính đại biểu cho điều gì.

Sát chiêu Lôi Minh!

Nhưng Phương Nguyên lại không khỏi nhíu mày.

Lôi Minh cần một lượng lôi điện rất lớn làm động lực. Trong tình trạng trước mắt, sát chiêu này không thể thôi phát. Cho dù có phát ra được, cũng sẽ mất rất nhiều thời gian. Điều này hoàn toàn đi ngược lại mệnh lệnh kết thúc nhanh chóng của Phương Nguyên.

Tuy nhiên, Phương Nguyên không nói gì, mà tiếp tục quan sát. Hắn cũng muốn xem Phương Chính sẽ phát ra Lôi Minh bằng cách nào.

- Lôi Minh sao?

Ma Vô Thiên lúc này cũng nhận ra động tác của Phương Chính.

Phương Chính có danh xưng Lôi Minh Kiếm Ma, danh xưng này bắt nguồn từ sát chiêu Lôi Minh. Mặc dù là Phương Ch��nh lấy tên này đặt tên cho sát chiêu, nhưng không thể chối cãi đây là sát chiêu thành danh của hắn.

Cho dù Phương Chính không dùng tới nó khi đến Tam Xoa Sơn, nhưng Cổ Sư cũng có thói quen truy tìm căn nguyên của mọi việc.

Việc của Phương Chính ở Thương Gia Thành, sớm đã bị thế nhân đào bới ra tám chín phần mười.

Ma Vô Thiên có mưu đồ Tam Vương Truyền Thừa, đương nhiên đối với thế cục nơi này rất chú ý, đặc biệt là với một Cổ Sư Ngũ Chuyển như Phương Chính, y càng không thể không chú ý.

- Nghe đồn sát chiêu này rất mạnh, khi còn Tam Chuyển đã có thể chiến Tứ Chuyển. Hiện tại, lấy Ngũ Chuyển thúc giục, sức sát thương tuyệt đối không thể xem thường. Tuy nhiên, khuyết điểm cũng rất rõ ràng.

Ma Vô Thiên trong lòng không khỏi cười lạnh, không chút do dự nhìn thẳng vào mắt Phương Chính.

Lôi Minh ngoài việc tích lực lâu, còn có một khuyết điểm là Cổ Sư khi vận dụng thì không thể di chuyển. Đây chính là thời cơ để Ma Vô Thiên dùng Mục Kích Thuật đánh vào linh hồn của Phương Chính.

Cuộc đấu hồn sẽ phân thắng bại chỉ trong m��t chớp mắt. Mà trong một chớp mắt đó, không đủ để Phương Chính phát ra sát chiêu.

Ngay sau đó, thân thể Phương Chính khẽ run lên, linh hồn lập tức bị chấn động.

Mục Kích Thuật có tốc độ cực kỳ nhanh, căn bản không thể ngăn cản. Phương Chính chỉ cần ngừng di chuyển, sẽ lập tức trúng chiêu.

Nhưng trong sát na, bên tai hắn vang lên một tiếng nổ khẽ.

Chấn động trong linh hồn chớp mắt giảm đi hai phần ba.

- Lạc Hành, lần này là ngươi nợ ta!

Bản Hồn trong không gian linh mệnh cười khổ.

Trong thời khắc mấu chốt, để tránh linh hồn của Lạc Hành bị tổn hại nặng, Bản Hồn chủ động xuất hiện, gánh vác hai phần ba áp lực.

Nhưng vì sao Bản Hồn lại có thể xuất hiện? Rõ ràng trước khi bị nô dịch, Phương Chính đã yêu cầu Tiểu Thiên giam giữ mình, khóa chặt không gian linh mệnh?

Điều này phải quay lại trước đó. Trong lúc Lạc Hành đang chống cự ý chí của Phương Nguyên, sắp xếp mọi việc, Bản Hồn đã chủ động nói chuyện với Tiểu Thiên.

- Tiểu Thiên, giao chìa khóa không gian linh mệnh cho ta!

Bản Hồn lúc đó yêu cầu.

- Vì sao?

Tiểu Thiên hỏi lại.

- Ta nhớ sau này sẽ xuất hiện Ma Vô Thiên, y là Hồn Đạo Cổ Sư. Trong trường hợp xấu nhất, nếu Phương Nguyên yêu cầu Lạc Hành đi giết người này, với tình trạng của hắn, linh hồn căn bản không tránh khỏi bị tổn hại nặng. Ít nhất lúc đó ta có thể chia sẻ một phần với hắn.

Bản Hồn đại khái nói.

Tiểu Thiên liền đồng ý. Dù đã khóa cửa không gian linh mệnh, nhưng vẫn giao đặc quyền mở cửa vào tay Bản Hồn.

Cứ như vậy, hiện tại Bản Hồn mới có thể kịp thời xuất hiện, chia sẻ áp lực cùng Lạc Hành.

- Lạc Hành, dù ngươi có chu toàn đến đâu, chung quy ngươi cũng là con người, sẽ có nhiều việc một mình ngươi không thể làm xuể. Đừng cái gì cũng ôm khư khư một mình. Hãy tin tưởng người khác một chút, một chút thôi cũng không xấu.

Bản Hồn lúc này chân thành nói. Nhưng không có đáp lại.

- Là ai?

Phương Chính lúc này trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Hắn biết Lạc Hành là chính mình, biết người vừa nói trong đầu hắn cũng là một phần của bản thân. Nhưng hắn lại không nhớ người đó là ai.

Ký ức của h��n mất đi quá nhiều, gần như trở thành một trang giấy trắng. Có vô số thứ hắn biết, nhưng lại không nhớ mình biết những điều đó bằng cách nào. Chỉ là thế cục quá hỗn loạn, Phương Nguyên gặp rất nhiều nguy hiểm, là một nô lệ, hắn chỉ có thể gạt bỏ suy nghĩ của bản thân, ưu tiên chủ nhân.

Ngay lúc này cũng vậy. Phương Chính trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi giọng nói kia, nhưng hắn đều đè nén chúng xuống.

Phương Chính đưa tay, từ trong túi da đeo ở thắt lưng, rút ra một tấm thẻ giấy.

Mặc dù nói thì có vẻ dài dòng, nhưng trên thực tế, nửa giây trước, Ma Vô Thiên cảm nhận được linh hồn mình va chạm với linh hồn Phương Chính, chuẩn bị phân định thắng bại. Nửa giây sau liền cảm nhận được lực cản, rồi linh hồn mình bị phản công đè ép ngược lại. Đến nửa giây tiếp theo, đã thấy Phương Chính rút ra một tấm thẻ giấy, giơ lên trước mặt y.

Ầm!

Một vệt màu xanh lá cây từ trong thẻ giấy bay ra, một cái cây cao gấp ba lần người thường rơi xuống khoảng trống giữa hai người.

Cái cây này hình thù rất đáng yêu, thân tr��n trụ, có năm nhánh: ba nhánh ở trên và hai nhánh ở hai bên. Nó có tổng cộng ba tán lá, một lớn hai nhỏ, tán lớn bao lấy ba nhánh bên trên, còn hai tán nhỏ thì phân biệt ở hai bên trái phải.

Tán cây cũng không có lá, mà là ba khối tròn trịa cong cong. Hình dạng không khác gì cái cây mà trẻ con lớp Một vẽ. Nhất là gương mặt hướng về phía Ma Vô Thiên còn có hai con mắt tròn và một nụ cười cong cong.

Ma Vô Thiên:... Phương Nguyên:... Phách Quy:...

- Chủ nhân, ta sẽ cho ngài thấy, Họa Đạo tăng phúc cho các lưu phái khác như thế nào.

Phương Chính nhỏ giọng lẩm bẩm, ý niệm trong đầu khẽ động.

Cái cây vô cùng đáng yêu ngộ nghĩnh của hắn đột nhiên động. Đôi mắt hạt tiêu của nó nhìn về phía Ma Vô Thiên, miệng cười đột nhiên biến thành nụ cười nhe răng, còn lộ ra bốn cái răng nanh.

Hai nhánh cây hai bên của nó vươn ra, nhanh như cắt đã bao lấy hai bên trái phải của Ma Vô Thiên.

- Cái...

Ma Vô Thiên kinh hãi, vạn lần không ngờ rằng mình lại bị nhánh cây bao vây nhanh đến thế.

Bép!

Trong sát na, hai nhánh cây khép lại, đập Ma Vô Thiên giống như đập một con muỗi.

Trong lúc này, Phương Chính rút ra một tấm thẻ khác. Từ bên trong, một tia sét hình vẽ bay ra, sau đó biến lớn dần, biến lớn dần, cuối cùng khi lớn bằng một người trưởng thành, nó liền nhảy bổ vào trong quả lôi cầu trên tay trái của Phương Chính.

Quả lôi cầu nuốt chửng tia sét, rất nhanh biến lớn, chỉ là màu sắc chuyển từ màu lam vốn có sang màu u lam.

Trong lúc tia sét bị lôi cầu nuốt chửng, cái cây lại t�� từ biến mất, cuối cùng để lại Ma Vô Thiên đang lảo đảo mấy bước.

Ma Vô Thiên lúc này thở hồng hộc, thất khiếu chảy máu, ánh mắt tràn ngập vẻ không dám tin nhìn Phương Chính.

Người bên ngoài có thể nhìn không ra, nhưng Ma Vô Thiên là người trong cuộc lại nhìn ra tất cả không sót chút nào.

Công kích vừa rồi, nhìn như một trò đùa, nhưng lại không phải trò đùa. Bởi nó không chỉ đánh lên thân thể, mà còn trực tiếp tác động lên linh hồn của Ma Vô Thiên.

- Ngươi cư nhiên...

Ma Vô Thiên hét khẽ. Nhưng lời còn chưa dứt, đồng tử của y co rút lại, nhìn quả lôi cầu màu u lam to như bánh xe bò trong tay Phương Chính.

- Làm sao có thể nhanh đến thế...

Ma Vô Thiên lắp bắp.

Roẹt! Ầm, ầm, ầm!

Tiếng lôi đình nổ vang, vô số tia điện màu u lam phát tán ra, chớp mắt đã bao trùm không gian bán kính ba trăm mét xung quanh Phương Chính.

Ánh sáng u ám tỏa ra xung quanh, thông qua quang ảnh hắt lên gương mặt bất ngờ của Phương Nguyên.

- Sức phá hoại này...

Địa Linh cứng đờ, ngay sau đó kinh hãi hét lên.

- Nhanh dừng tay! Phúc Địa hiện tại không thể gánh nổi sức phá hoại này, nếu tiếp tục sẽ bị đánh thủng!

Phương Chính bên kia bị Địa Linh truyền âm như vậy, vội vàng cưỡng chế ngắt ngang sát chiêu.

Sát chiêu bị đột ngột ngắt ngang, sinh ra phản phệ, khiến một loạt Cổ Trùng của Phương Chính bị thương, đặc biệt là con Điện Tích Cổ đảm nhiệm vai trò trung tâm càng thêm thoi thóp.

Phương Chính cũng vì vậy mà gặp trọng thương. Hắn lảo đảo vài bước, miễn cưỡng đứng vững.

Mà đáng tiếc nhất là, Ma Vô Thiên chưa chết, chỉ trọng thương. Y nhân lúc Phương Chính bị phản phệ, ôm vết thương chạy trốn.

Địa Linh mặc dù biết y chạy đi đâu, nhưng Tiên Nguyên không còn bao nhiêu, căn bản không thể lấy Tiên Nguyên ra để đối phó Ma Vô Thiên.

Phương Chính phun ra một chút máu đọng trong miệng, bất chấp thương thế muốn đuổi theo.

Oanh!

Nhưng ngay sau đó, toàn bộ Phúc Địa chấn động kịch liệt.

Chỗ bị Long Thanh Thiên gây nhiễm độc đã triệt để hình thành lỗ hổng, thông với ngoại giới.

Phương Nguyên thấy vậy, chỉ có thể thở dài, truyền lệnh gọi Phương Chính quay về.

Cứ như vậy, việc giết chết Ma Vô Thiên đã kết thúc trong thất bại. Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free