(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 41: Đáng tiếc sao?
Mưa ào ào rơi xuống.
Mây đen giăng kín bầu trời, những dãy núi phương xa trùng trùng điệp điệp như hòa vào nhau, tựa những vệt mực đen loang lổ. Màn mưa như tấm vải dệt trời đất làm một.
Rắc rắc!
Bầu trời bỗng lóe sáng, một tia sét tựa con rắn bạc xé toang không trung rồi đột ngột biến mất. Mùa hè sắp đến, cơn mưa lớn cuối xuân này dường như cũng mang theo chút nôn nao của ngày hè.
Trên Thanh Mao sơn, cả một vùng trúc mâu xanh biếc ngẩng cao đầu đứng vững trong gió mưa. Thân trúc vẫn thẳng tắp như ngọn thương, mũi nhọn vươn lên trời.
Trong Cổ Nguyệt sơn trại, vô số căn lầu trúc san sát nhau chìm trong màn mưa, gánh chịu dòng nước gột rửa. Ngoài sơn trại, thương đội đã lại lên đường.
– Mưa lớn, chú ý mặt đường.
– Đừng để bị tụt lại phía sau. Các Cổ sư dẫn Cổ trùng cẩn thận, nhất là mấy con sâu mập, đừng để chúng mắc kẹt trên đường núi nữa!
– Các võ giả phàm nhân các ngươi phải dốc hết sức mình, trông chừng hàng hóa cho tốt. Mất món nào, ta sẽ tìm các ngươi tính sổ!
Trong thương đội, tiếng la hét liên tục vang lên.
Sau ba ngày dừng chân tại Cổ Nguyệt sơn trại, thương đội lại tiếp tục lên đường. Họ theo lối mòn trên núi để tới điểm dừng chân kế tiếp.
Cơn mưa lớn gột rửa trời đất. Những con đường lát đá cuội quanh sơn trại thì vẫn ổn, nhưng chỉ cần ra khỏi năm trăm mét đã là những lối đi chật hẹp, lầy lội.
Lúc này, những con đà kê kiêu ngạo đang rũ đầu xuống. Lông vũ xinh đẹp của chúng bị nước mưa làm ướt, bết lại thành từng mảng, trông hệt như gà nhúng nước.
Những con sâu vỏ cứng mập mạp giãy giụa thân hình béo ú, bước đi vô cùng chậm chạp. Nước mưa đập vào lớp vỏ đen trên người chúng, tạo thành từng dòng chảy xuống đất từ hai bên.
Nhện núi khổng lồ với bộ lông xù cũng bị ướt sũng, những sợi lông đen xanh dính bết vào nhau.
Ngược lại, những con cóc lại vui sướng kêu vang, cõng hàng hóa và Cổ sư nhảy nhót về phía trước. Những con dực xà thì đã khép cánh lại, thân rắn chúng sung sướng lướt đi như con thoi trong bùn đất.
Lúc này, để bảo vệ hàng hóa khỏi bị ướt mưa, mỗi Cổ sư đều thi triển thần thông của mình.
Trên lưng mấy con sâu mập khổng lồ đều có Cổ sư đang đứng. Họ giơ cao hai tay, cách lòng bàn tay chừng một tấc là một con Nhất Khí Kim Quang Trùng lơ lửng. Thanh Đồng Chân Nguyên bay lên như hơi nước, rót vào cơ thể Nhất Khí Kim Quang Trùng. Thân thể Cổ trùng này lóe lên ánh sáng tựa hạt đậu vàng, lấy hạt đậu làm tâm điểm, một cái lồng khí khổng lồ màu vàng nhạt cũng căng rộng.
Phạm vi bao phủ của lồng khí hình bán cầu này khá lớn, có thể che ph��� hoàn toàn một con sâu vỏ cứng mà vẫn còn thừa không gian. Khi mưa rơi xuống lồng khí liền bị bật ra, tựa như rơi trên một chiếc dù.
Thế nhưng, Cổ sư Nhất chuyển không thể chịu nổi sự tiêu hao chân nguyên để duy trì Nhất Khí Kim Quang Trùng trong thời gian dài.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, một vị Cổ sư hô lớn.
– Không được rồi, chân nguyên của ta đã sắp hết. Ai đến thay thế ta?
– Ta đến!
Gần như ngay lập tức, một Cổ sư khác liền chạy tới, thế chỗ cho người vừa rồi.
Một số Cổ sư kéo xe đẩy hoặc điều khiển nhện núi khổng lồ thì thúc giục Thanh Ti Cổ trong cơ thể. Dưới sức mạnh của Thanh Ti Cổ, tóc của các Cổ sư bắt đầu mọc dài ra.
Tóc của một người bình thường ít nhất có cả trăm ngàn sợi. Cả trăm ngàn sợi tóc ấy, mỗi sợi đều dài tới năm sáu thước. Chúng đan vào nhau, bao phủ cơ thể Cổ sư và vật cưỡi bên dưới, tạo thành một bộ áo tơi tạm thời bằng tóc đen không thấm nước.
Thanh Ti Cổ là một Cổ trùng Nhất chuyển, thường được Cổ sư dùng để phòng ngự. Khi sử dụng, nó chỉ cần tiêu hao ba thành Thanh Đồng Chân Nguyên, không cần duy trì chân nguyên liên tục như Nhất Khí Kim Quang Trùng.
Nếu Thanh Ti Cổ được tinh luyện cùng Hắc Thỉ Cổ Nhất chuyển thì sẽ thăng cấp thành Hắc Tông Cổ Nhị chuyển. Khi thúc giục Hắc Tông Cổ, không chỉ tóc mà cả lông tơ toàn thân cũng sẽ trở nên vừa đen vừa thô. Chỉ trong vài hơi thở, chúng sẽ mọc ra trên người Cổ sư thành một bộ giáp đen. Nếu Hắc Tông Cổ tiếp tục thăng cấp thì có thể trở thành Cương Tông Cổ lừng lẫy trong số các Cổ trùng Tam chuyển.
Ngoài Nhất Khí Kim Quang Trùng và Thanh Ti Cổ ra, rất nhiều Cổ sư trong thương đội còn lựa chọn Thủy Chu Cổ. Có thể thấy trên người họ được bao phủ bởi một lớp màng nước mỏng màu xanh nhạt. Dòng nước không ngừng chuyển động bên ngoài lớp màng. Mưa rơi xuống sẽ lập tức hòa vào làm một với nó.
Cổ sư liên tục dầm mưa, lớp màng nước này sẽ càng lúc càng dày. Cách một khoảng thời gian, Cổ sư phải thúc giục Thủy Chu Cổ để loại bỏ lượng nước dư thừa. Khi đó, màng nước sẽ lại mỏng như ban đầu.
Còn những võ giả phàm nhân, họ vẫn bôn ba trên con đường bùn lầy để coi sóc hàng hóa. Phần lớn bọn họ đều mặc áo tơi, nhưng hiệu quả chống nước của chúng rất có hạn. Cả bọn đều bị ướt sũng.
– Thời tiết quỷ quái gì thế này!
Các võ giả ra sức mắng chửi trong lòng. Trời mưa, đường núi càng khó đi.
Trong thời tiết như vậy, dù võ giả có cường tráng đến đâu thì rốt cuộc vẫn chỉ là phàm nhân. Bị ướt sũng cả người rồi lại mệt nhọc quá độ, họ rất dễ bị cảm lạnh. Bệnh một trận thì còn nhẹ, nhưng không chừng sẽ để lại di chứng, thậm chí nếu bệnh quá nặng thì có thể bị Cổ sư vứt bỏ dọc đường.
Nếu gặp phải lở núi trên đường, hoặc bị dã thú, Cổ trùng tập kích, họ càng có thể bỏ mạng ngay lập tức.
Mặc dù thương đội có quy mô khổng lồ với rất nhiều Cổ sư, nhưng mỗi chuyến thương hành số lượng người giảm đi rất nhiều. Võ giả phàm nhân chết nhiều nhất, ngay cả Cổ sư cũng sẽ có thương vong. Nếu không may thương đội gặp phải một bầy thú lớn, tất cả đều có thể chết sạch.
Trên thực tế, ngoài những thiên tai này ra thì còn có nhân họa.
Những sơn trại dọc đường chưa chắc đã hoan nghênh thương đội. Một số nơi thậm chí còn thích cướp bóc người ngoại lai.
– Đi thôi, năm sau gặp lại!
Một vài Cổ sư đang ngồi trên Cổ trùng nghiêng người về phía Cổ Nguyệt sơn trại, vẫy tay chào tạm biệt. Ngoài cổng sơn trại, không ít người đang tụ tập lại để nhìn thương đội rời đi.
– Sang năm nhất định phải đến nữa nhé!
Lũ trẻ con vẫn không ngừng hô vang. Những người lớn thì có ánh mắt phức tạp hơn nhiều.
– Tương lai khó đoán, thế đạo gian nan. Không biết sang năm còn bao nhiêu gương mặt quen thuộc có thể trở lại sơn trại đây?
– Dù là đi thương hành hay sống trong trại thì cũng chẳng dễ dàng gì.
Thương đội càng lúc càng đi xa, mọi người cũng dần tản đi. Không khí chợ phiên vui vẻ náo nhiệt cũng theo đó mà tan biến không còn dấu vết. Nơi những gánh hàng rong và lều bạt từng được dựng lên giờ chỉ còn lại một khu vực bừa bộn.
Lớp cỏ bị dòng người nườm nượp giẫm đạp đến trơ gốc rễ. Nước mưa rơi xuống đó, lập tức tạo thành bùn lầy, còn loang lổ vô số vũng nước đục ngầu. Ngoài ra, rác thải cũng còn vương vãi khắp nơi.
Phương Nguyên và Phương Chính sóng vai đứng trên sườn núi vắng lặng, nhìn về phía thương đội đang ở xa dần. Thương đội giống như một con rắn to béo đầy màu sắc đang chầm chậm bò theo con đường núi chật hẹp, rồi chui hút vào trong núi rừng rậm rạp dưới cơn mưa xám ngắt.
– Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy.
Phương Chính khẽ cười, hắn và Phương Nguyên đứng cách nhau một đoạn, cả hai đều che dù bôi mỡ bò.
Phương Nguyên không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn theo thương đội. Hắn mặc bộ quần áo vải bố bình thường, thân thể gầy gò, làn da trắng bệch đặc trưng của tuổi thiếu niên. Mái tóc đen gọn gàng dưới tán dù khẽ đung đưa theo cơn gió nhẹ.
Thời tiết này, người khác thì nguyền rủa, nhưng không chỉ Phương Chính mà ngay cả Phương Nguyên cũng thầm biết ơn nó.
Đêm trước, hắn đã giết chết Cổ Kim Sinh, và hiện trường lại bị Phương Chính gây ra cảnh máu me be bét. Mặc dù Phương Chính đã thực sự hủy thi diệt tích, nhưng so với việc Phương Nguyên tự mình làm thì đúng là không đáng an tâm bằng.
Cho dù Phương Chính dọn dẹp rất sạch sẽ, mùi máu tanh vẫn sẽ rất khó xóa bỏ. Trong khe đá lại khó thông gió, rất dễ để lại dấu vết.
Trận mưa này đổ xuống rất đúng lúc, gột rửa trời đất, tẩy sạch không khí, làm yếu đi đáng kể các thủ đoạn điều tra bằng mùi. Khe đá bên kia lại có thác nước nhỏ chảy xuống, hơi nước tươi mới làm loãng đi mọi thứ, nên chuyện này gần như không thể bại lộ trong thời gian ngắn.
Đương nhiên, khả năng bại lộ sẽ càng lúc càng lớn theo thời gian.
Trên thế giới này tồn tại đủ loại Cổ trùng kỳ diệu, với các thủ đoạn điều tra phong phú đa dạng. Cho dù Phương Nguyên có năm trăm năm kinh nghiệm thì cũng chỉ biết một bộ phận trong số đó.
Nước mưa đánh vào dù, sau đó từng dòng chảy xuống vách đá, bắn lên thành từng bọt nước li ti.
Nhìn thương đội rẽ vào khúc quanh, hoàn toàn khuất hẳn vào núi rừng rậm rạp, Phương Nguyên lại không hề vui mừng, ngược lại ánh mắt hắn thoáng nặng nề.
– Mặc dù tu vi của Cổ Kim Sinh yếu kém nhưng hắn lại có địa vị đặc thù. Mỗi người trong thương đội đều bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, vì vậy không ai nhận ra hắn mất tích trong thời gian ngắn. Thế nhưng không bao lâu nữa sẽ có người phát hiện ra. Đến lúc đó, Cổ Phú chắc chắn sẽ trở lại điều tra, khi ấy thử thách thật sự mới đến.
– Gia chủ Cổ gia cố sức sắp đặt Cổ Kim Sinh và Cổ Phú cùng dẫn đội, hành động này có thâm ý sâu sắc. Về tu vi, Cổ Kim Sinh cách biệt một trời một vực với Cổ Phú. Về tâm trí, hắn lại càng bị bỏ xa vạn dặm. Gia chủ Cổ gia sắp xếp như vậy là muốn Cổ Kim Sinh chịu đả kích, để hắn nhìn rõ thực tế mà an phận sống. Đồng thời, đó cũng là khảo nghiệm tâm tính của Cổ Phú. Nếu làm quá mức, ngay cả huynh đệ của mình cũng không dung thứ, thì làm sao có thể giao vị trí tộc trưởng Cổ gia cho ông ta được?
– Cổ Kim Sinh chưa bao giờ thực sự hiểu được dụng tâm lương khổ của cha. Mặc dù hắn có chút tài trí, nhưng đáng tiếc chỉ là vẻ ngoài, thật đáng tiếc. Đáng tiếc cho một quân cờ tốt như vậy.
Phương Nguyên thầm cảm thán trong lòng. Dựa vào năm trăm năm từng trải, hắn đã sớm nhìn thấu vẻ bề ngoài, nhận ra bản chất bên trong chuyện này.
– Đáng tiếc lắm sao?
Phương Chính, một bên quan sát hắn, lúc này mỉm cười nói.
– Đánh mất một quân cờ tốt như Cổ Kim Sinh, đúng là có chút đáng tiếc. Nhưng với vai trò là một con cờ, hắn cũng đã làm rất tốt.
– Hắn là con cờ ta dùng để hợp tác với ngươi đấy. Ngươi nên vui lên, đổi một con cờ có giá trị lấy một minh hữu đáng giá như ta, về sau sẽ lợi hơn nhiều.
– Ta tình nguyện bỏ qua loại minh hữu này.
Phương Nguyên nhún vai, có ý đẩy tay Phương Chính ra.
– Đúng là đáng tiếc thật, nhưng nếu không có ngươi, ta vẫn sẽ giết Cổ Kim Sinh thôi. So với một con cờ như hắn, truyền thừa của Hoa Tửu Hành Giả đáng giá hơn nhiều.
Phương Nguyên nói rồi xoay người đi, trên môi hiện lên nụ cười nhạt.
– Việc đời khó đoán, nhưng như vậy mới thú vị chứ.
– So với việc đời, ngươi càng thú vị hơn.
Phương Chính không đi theo, chỉ đứng yên trên vách đá nhìn thân ảnh Phương Nguyên đang dần khuất sau màn mưa.
– Hai ngày nay ta cười nhiều thật đấy, cảm giác môi đau rát cả rồi.
– Túc chủ, sau này làm ơn đừng đem mấy thứ buồn nôn đó ném vào túi đồ nữa. Ngươi có biết từ đêm qua đến giờ ta không dám đến gần dữ liệu của túi đồ không hả? Nhanh chóng mang nó đi vứt đi.
Thật sự thì trước đó Phương Chính đã làm quá tay, khó lòng mà thu dọn sạch sẽ hiện trường trong phút chốc. Vì vậy, khi Phương Nguyên vừa rời đi, hắn liền đem toàn bộ mảnh vụn của thi thể ném hết vào túi đồ, còn ép hệ thống phải hút sạch máu trên đá.
Nghĩ lại thì đúng là cũng có chút buồn nôn, đương nhiên đây không phải nói Phương Chính hắn.
– Khi khác đi. Ta bây giờ không muốn khỏa thân chạy nhông nhông trong rừng thêm một lần nào nữa đâu.
– Túc chủ, sau này ngươi tiết chế lại một chút cho ta!
Phương Chính cười vang, che dù đi về sơn trại.
Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.