(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 384: Dịch Hỏa thỉnh giáo
Phương Chính ngồi trên giường, nghe Thanh Thư kể về tình hình trên Tam Xoa sơn trong khoảng thời gian chàng còn ở trong truyền thừa. Dược Hồng và Tần Phong cũng ngồi nghe cùng, thỉnh thoảng bổ sung những chi tiết Thanh Thư không nắm rõ nhưng họ lại biết.
Phương Chính nghe xong, chỉ trầm ngâm không nói lời nào.
Bạch Ngưng Băng trong truyền thừa đã giết chết một vị cổ sư Thiết gia. Ngư��i của Thiết gia trên mình có một loại cổ trùng đặc biệt, nên bất cứ ai giết cổ sư Thiết gia, trên người kẻ đó sẽ lưu lại dấu ấn. Bởi vậy, ngay khi Bạch Ngưng Băng vừa ra khỏi truyền thừa liền bị phát hiện, tứ lão của Thiết gia đã ra tay vây khốn nàng. Đó cũng chính là cảnh tượng Phương Chính thấy khi trở về chỗ ở của mình.
Việc này Phương Chính cũng không có bao nhiêu bất ngờ, bởi trong nguyên tác cũng xảy ra chuyện tương tự. Hơn nữa, Phương Chính cũng đã nhận được tình báo về việc này.
Phương Chính trầm tư, trong tay âm thầm vuốt ve một con cổ trùng hình hạc giấy. Con cổ trùng này không phải của chàng; Phương Chính phát hiện ra nó trên giường ngay khi vừa trở về.
– Lạc Hành, chúng ta có cần cứu Bạch Ngưng Băng không?
Thanh Thư lúc này hỏi, từ giọng nói toát ra vẻ không muốn nhìn thấy đồng hương gặp nạn.
– Không cần. Tiểu Thú Vương sẽ tự lo liệu việc này.
Phương Chính lắc đầu, bắt đầu lôi ra những thứ mình thu hoạch được lần này.
– Cầm lấy, mỗi người một con.
Phương Chính ném ba con Hoàng Kim Xá Lợi Cổ cho ba người.
Ba người nhận lấy, vẻ mặt rất bình thản.
Nói thật thì ba người đã thấy quen lắm rồi. Mỗi lần Phương Chính cho họ thứ gì, bộ dạng đều giống như đang vứt bỏ rác rưởi cho họ. Mà hầu như lần nào cũng là cổ trùng quý hiếm, toàn hàng tinh phẩm hoặc cổ trùng độc quyền luyện chế.
– Đại ca, một lát nữa để ta kéo tu vi cho huynh, huynh bây giờ cách trung giai cũng không còn xa. Kết hợp thêm con Hoàng Kim Xá Lợi Cổ đó, vừa hay có thể lên tới cao giai.
Thanh Thư khẽ gật đầu, trước tiên đem con cổ trùng Phương Chính vừa đưa luyện hóa.
Phương Chính cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục kiểm tra thu hoạch của mình, sau đó lôi ra năm con cổ trùng có màu vàng kim, hình dạng cũng không quá bắt mắt. Phương Chính ném chúng cho Tần Phong, đồng thời nói:
– Đó là Hồn Kim Cổ, loại cổ trùng tiêu hao, chuyên dùng để tăng tư chất. Cái này ngươi cứ dùng trước đi, tăng được bao nhiêu thì tăng, sau này tìm thêm được ta lại đưa cho ngươi.
Tần Phong sửng sốt nhìn năm con cổ trùng trong tay, Thanh Thư và Dược Hồng cũng ngẩn ngơ hết nhìn Tần Phong lại nhìn Phương Chính.
Có cần phải tùy tiện đến mức giống như ghét bỏ thế không?
Ba người trong lòng không khỏi tự hỏi.
Cổ trùng tăng tư chất vô cùng quý hiếm, một khi lộ ra ngoài liền dẫn đến vô số người tranh đoạt. Chỉ có những người có tư chất như Phương Chính hiện tại hoặc như Bạch Ngưng Băng mới không cần tới. Nếu không, cho dù là những người có tư chất chín thành ba như Thanh Thư và Dược Hồng hiện tại, có cơ hội họ cũng muốn tư chất được tăng thêm.
Nhưng mà dù Phương Chính không cần, cũng không có nghĩa những con Hồn Kim Cổ này không có giá trị. Giá trị của chúng vẫn rất, rất cao, không hề thay đổi. Thế mà Phương Chính lại ném chúng như ném rác thải, bộ dạng rất chi là ghét bỏ, giống như thể cầm thêm một chút liền bẩn tay vậy.
Cái này làm Thanh Thư và Dược Hồng không khỏi nhớ lại, trước đây Phương Chính cho hai người Tích Nguyên Cổ, bộ dạng cũng không có bao nhiêu khác biệt so với bây giờ.
– Chẳng lẽ Hồn Kim Cổ cũng giống như Tích Nguyên Cổ, có nguồn gốc từ thứ gọi là “vượt ngoài quy tắc thiên địa”?
Trong lòng Thanh Thư và Dược Hồng không khỏi dâng lên suy nghĩ này, ánh mắt không nhịn được nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính hơi liếc nhìn hai người, khẽ gật đầu.
Hắn biết hai người đã nghĩ tới Tiểu Thiên, cho nên cũng không che giấu, thừa nhận với họ.
Thanh Thư và Dược Hồng thấy vậy, cũng không nói gì, trong lòng đồng thời tự nhủ là không cần đem việc này nói với Tần Phong.
Trong khi đó, Phương Chính tiếp tục phân loại những gì mình thu được. Cuối cùng đem những thứ không cần đến giao cho Dược Hồng, để nàng mang chúng đến tìm Lí Nhàn bán đi.
Trong lúc này, Tần Phong sẽ tranh thủ dùng Hồn Kim Cổ cùng Hoàng Kim Xá Lợi Cổ. Mà Phương Chính thì giúp Thanh Thư lên Tứ chuyển trung giai trước, rồi mới để Thanh Thư dùng Hoàng Kim Xá Lợi Cổ.
Về phần Dược Hồng, nàng sẽ dùng con Hoàng Kim Xá Lợi Cổ của mình sau khi bán đồ trở về.
Mấy ngày tiếp theo, mọi ánh mắt trên Tam Xoa sơn đều đổ dồn về phía lồng khí nhốt Bạch Ngưng Băng, ai cũng chờ đợi xem Phương Chính sẽ cứu Bạch Ngưng Băng bằng cách nào.
Lại qua thêm mấy ngày, một vị Tứ chuyển đỉnh phong cổ sư đi tới Tam Xoa sơn. Người này tên Dịch Hỏa, gia lão khác họ của Thương gia, là một trong năm tướng tài thân cận của Thương Yên Phi, địa vị xếp trên cả Ngụy Ương.
Dịch Hỏa tới Tam Xoa sơn, nhất thời làm thế cục nơi này thay đổi.
Phương Chính mặc dù vẫn là đỉnh cao chiến lực, nhưng lại là ngư��i không màng thế sự, chỉ cần không chọc hắn, hắn cũng sẽ không làm khó dễ bất cứ ai.
Cho nên đến hiện tại, thế cục Tam Xoa sơn vẫn luôn do bốn vị Tứ chuyển đỉnh phong Long Thanh Thiên, Võ Thần Thông, Khổng Nhật Thiên cùng Dực Xung cân bằng. Hiện tại thêm vào một Dịch Hỏa, chiến lực trác tuyệt, thế cục vì vậy nhất thời nghiêng hẳn về phía Thương gia.
Một ngày này, Phương Chính đang ngồi nghịch cổ trùng trong hang động. Nói đúng hơn là Phương Chính đang đến giờ cho ăn thì Dịch Hỏa tới tìm.
Dịch Hỏa cũng không đi thẳng vào, hắn đứng ở cửa hang, lớn giọng nói.
– Lôi Minh Kiếm Ma các hạ, có thể ra ngoài nói chuyện đôi lời không?
Phương Chính nghe thấy, nhưng không ngẩng đầu lên, càng không đi ra mà chỉ lên tiếng nói:
– Vào đây đi!
Rất nhanh, Dịch Hỏa đi vào.
Dịch Hỏa vẻ ngoài rất anh tuấn, mày kiếm mũi cao, mái tóc đỏ rực như lửa. Hắn chuyên tu viêm đạo, ở Nam Cương cũng rất nổi danh, biệt danh Hỏa Liệu Nguyên.
Dịch Hỏa vừa nhìn thấy Phương Chính, liền sững người.
Phương Chính ngồi trên giường, trước mặt bày một cái bàn thấp. Trên bàn lúc này có chín con cổ trùng đang xếp thành hàng ngang. Những con cổ trùng này, từ Nhất chuyển đến Ngũ chuyển, mỗi chuyển số ít nhất cũng có một con, mà nhiều nhất chính là Tam chuyển cổ trùng.
Mà trước mặt mỗi con cổ trùng là một phần tài nguyên. Số tài nguyên này chính là thức ăn cho cổ trùng. Dịch Hỏa biết như vậy, bởi vì hắn nhìn thấy mấy con cổ trùng này đang ăn thứ được bày trước mặt mình.
Dịch Hỏa liếc mắt nhìn một cái, trong chín con cổ trùng này, hắn chỉ nhận ra năm con, còn lại bốn con cũng là lần đầu nhìn thấy.
– Ngươi là ai?
Dịch Hỏa còn đang quan sát những con cổ trùng kia, nhưng lập tức thu hồi tầm mắt khi nghe Phương Chính hỏi. Hắn nhìn lại Phương Chính, vẻ mặt hơi có chút cứng nhắc.
Phương Chính lúc này một tay đỡ bên má, hơi nghiêng người, nửa tựa vào mép bàn, ánh mắt sâu kín nhìn Dịch Hỏa.
Nói thật lòng, Phương Chính không biết Dịch Hỏa, không hề có ấn tượng gì. Lúc trước ở Thương Gia thành Phương Chính không gặp qua Dịch Hỏa, còn trong nguyên tác, rất xin lỗi, hắn quên mất là có người này hay không rồi.
– Ta là Dịch Hỏa, Thương gia gia lão.
Dịch Hỏa chắp tay, giới thiệu bản thân xong, sau đó nói thẳng:
– Lôi Minh Kiếm Ma, ta có điều muốn thỉnh giáo ngài nên mới đến đây.
Phương Chính hơi nhướng mày, sau đó cười như không cười, nói:
– Ngươi đây là cảm thấy bản thân đã nắm chắc bốn vị Tứ chuyển đỉnh phong kia, cho nên muốn bỏ qua bọn họ, trực tiếp đến tìm ta phải không?
– Đúng là như vậy!
Dịch Hỏa không chút e ngại gật đầu, khóe môi nở một nụ cười tự tin. Nụ cười này, lại càng khiến hắn trông anh tuấn hơn, kết hợp mái tóc màu đỏ, thoạt nhìn hắn như đang nổi bật trong cái hang động có chút âm u của Phương Chính.
– Chẳng lẽ nhan sắc lại là một trong những tiêu chí chọn người của Thương Yên Phi ư? Sao mà bên cạnh ông ta lại có không ít tuấn nam mỹ nữ đến vậy?
Phương Chính nheo mắt nhìn Dịch Hỏa, trong lòng không khỏi chẹp miệng một cái. Phương Chính không thích quá sáng, hắn thích sự mờ nhạt âm u, nhưng mà Dịch Hỏa này lại giống như một ngọn đuốc trong đêm, quả thật có chút chói mắt.
– Ngươi không sợ bị ta giết chết sao?
Phương Chính thu hồi tầm mắt, nhìn xuống đám cổ trùng của mình, hắn sợ nếu còn tiếp tục nhìn, sẽ bị Dịch Hỏa làm chói mắt tới không thấy đường.
– Vậy thì cứ xem như ta không biết điều vậy.
Dịch Hỏa mỉm cười, hơi nhún vai một cái.
Hắn rất tự tin, không phải tự tin Phương Chính sẽ không giết mình, mà tự tin vào năng lực bảo mệnh của bản thân.
– Vậy thì đỡ lấy.
Phương Chính nói, từ trên bàn nhặt lên một con cổ trùng.
Con cổ trùng này chỉ có Nhị chuyển, hình dạng như một con nòng nọc, đầu to tròn, đuôi lại nhỏ xíu gần như nhìn không thấy. Toàn thân nó một mảnh đen bóng, trong mờ như thủy tinh đen. Đây là một trong bốn con cổ trùng Dịch Hỏa không nhận ra.
Con cổ trùng này Phương Chính chưa đặt tên, nhưng cũng đã thăng cấp nó từ Nhất chuyển lên Nhị chuyển.
Phương Chính rót vào cổ trùng một giọt đạm tử chân nguyên, sau đó thuận tay búng về phía Dịch Hỏa.
Dịch Hỏa giật mình, lập tức lui lại, đồng thời thúc giục cổ trùng phòng ngự. Chỉ thấy xung quanh hắn chớp mắt xuất hiện một lá chắn bằng lửa, che chắn kín mít.
Khóe môi Phương Chính khẽ nhếch lên.
Con cổ trùng va vào lá chắn lửa, cái đuôi của nó bắt lửa, bốc cháy. Nó lập tức hoảng loạn, loạn xạ chui, vậy mà vẫn ngoan cố xuyên qua khỏi màng lửa.
Dịch Hỏa giật mình, định thúc giục cổ trùng, nhưng chậm một bước. Lửa đốt cháy trụi cái đuôi của con cổ trùng, khi lửa bén vào cái đầu tròn vo của nó, thân thể nó nhanh chóng đỏ ửng.
Oanh!
Trong khoảnh khắc, nó phát nổ. Thân thể nó vỡ ra thành vô số mảnh vụn, những mảnh vụn sắc bén như thủy tinh.
Dịch Hỏa ở ngay bên cạnh, hứng trọn toàn bộ vụ nổ.
Khói bụi tán đi, vẻ mặt anh tuấn của Dịch Hỏa bị vụ nổ làm cho nám đen nhem nhuốc, mái tóc đỏ tán loạn dính đầy tro bụi. Quần áo bị cháy xém nhiều chỗ, nhưng lửa đã tắt. Mà trên hai cánh tay dính đầy mảnh thủy tinh nhỏ, đó là do hắn giơ tay che mặt để bảo vệ, nên mới bị như vậy.
Dịch Hỏa vẻ mặt còn tràn ngập bất ngờ, ánh mắt nhìn về phía Phương Chính có mấy phần không dám tin.
Hắn biết rằng giữa Tứ chuyển đỉnh phong và Ngũ chuyển sơ giai có chênh lệch lớn, nhưng không nghĩ là nó lại lớn đến mức độ mà Phương Chính chỉ búng tay một cái, phòng ngự của hắn cũng bị xuyên qua như vậy.
– Nể mặt Thương gia, ta sẽ không giết ngươi. Đi đi!
Phương Chính lúc này nói, đem mấy con cổ trùng đã ăn no lần lượt thu vào không khiếu.
– Đa tạ đã nương tay.
Dịch Hỏa chắp tay, sau đó xoay người rời đi.
Vừa ra đến cửa, rất nhiều ánh mắt đã lập tức dán trên người Dịch Hỏa.
Trước đó hắn đi tới tìm Phương Chính đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, sau đó trong hang truyền ra tiếng nổ lớn, lại càng thu hút nhiều sự chú ý hơn.
Hiện tại nhìn thấy bộ dạng của Dịch Hỏa, không ít người kinh hãi, cũng có người đang cười trộm, còn có cả người đang cười thẳng vào mặt hắn ta, chính là bốn vị Tứ chuyển đỉnh phong còn lại.
Chọc ai không chọc, nhất định phải chạy đi chọc Lạc Hành.
Bất cứ ai, trong lòng đều nghĩ như vậy.
Mà Phương Chính lúc này lại đang rất nhàn hạ. Hắn đùa nghịch con cổ trùng giống hệt con vừa rồi, mỉm cười nói:
– Ta quyết định rồi, gọi ngươi là Ngư Lôi Cổ. Sau này ngươi chính là hình mẫu cổ trùng của lựu đạn. Vừa hay gã vừa rồi giúp ta kiểm tra ngươi một chút, cho ta không ít ý tưởng để thăng cấp, hoàn thiện ngươi. Đáng tiếc, ngươi lại là cổ trùng tiêu hao, vẫn là nên bắt đầu lại từ Nhất chuyển sẽ có giá trị sử dụng lâu dài hơn.
Phương Chính lẩm bẩm tự nói, đem Ngư Lôi Cổ thu vào không khiếu. Sau đó tiếp tục công tác ôn dưỡng không khiếu.
Nội dung bản dịch này thuộc độc quyền của truyen.free.