(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 377: Dương Quang
Thế giới này vô cùng rộng lớn.
Phía đông là vùng biển mênh mông, những hòn đảo chi chít như sao trời, điểm xuyết trên mặt nước, mang tên Đông Hải.
Phía tây là sa mạc cát vàng rộng lớn, những ốc đảo như hạt trân châu, lấp lánh trên nền cát vàng, gọi là Tây Mạc.
Phía bắc là một vùng thảo nguyên rộng lớn, cỏ cây xanh tốt mơn mởn, được xưng là Bắc Nguyên.
Phía nam có mười vạn ngọn núi lớn, bạt ngàn trùng điệp, đó chính là Nam Cương.
Bốn vực này tiếp giáp nhau thành hình tròn, bao quanh một khu vực trung tâm, khu vực này được gọi là Trung Châu.
Diện tích lãnh thổ của Trung Châu rộng lớn hàng ức dặm, nguyên khí dồi dào, môn phái mọc lên như rừng. Vô số anh hùng hào kiệt, cả chính đạo lẫn ma đạo, đều ẩn mình nơi đây, xứng đáng là đất địa linh nhân kiệt. Xét về thực lực tổng thể, Trung Châu đứng đầu trong ngũ vực.
Phía nam Trung Châu, trên đỉnh một dãy núi cao ba vạn trượng, giữa biển mây, một ngọn đại sơn nhẹ nhàng trôi nổi.
Phi Hạc Sơn.
Phi Hạc Sơn vừa hùng vĩ lại phiêu dật, nhẹ nhàng trôi nổi giữa biển mây trắng. Ánh mặt trời xuyên qua mây mù chiếu rọi, trên núi cây xanh bao phủ, sườn núi xanh tươi mơn mởn.
Quanh núi những trận gió quần thảo, tầng tầng lớp lớp.
Mỗi khi cuồng phong nổi lên, biển mây như hơi nước sôi trào, tán loạn bay lên. Rừng tùng, bách, trúc phấp phới như múa, muôn hạc cùng cất tiếng kêu.
Thiết Uế Phi Hạc, Đan Hỏa Hạc, Phượng Vĩ Hạc, Vân Yên Phiêu Miễu Hạc, Tinh Thần Cực Quang Hạc... hàng vạn loài phi hạc. Chúng lượn lờ xung quanh, đậu trên cành tùng, hoặc chiếm cứ những mỏm đá, tạo nên khung cảnh muôn hình vạn trạng, vô cùng hùng vĩ.
Vạn hạc trên Phi Hạc Sơn nổi tiếng khắp Trung Châu, còn các cổ sư trên núi cũng lừng danh khắp chốn.
Tiên Hạc Môn.
Một trong Thập Đại Cổ Phái, là một thế lực đứng đầu của Trung Châu.
Lúc này, trong sân luận võ của Tiên Hạc Môn, một trận chiến đang đi đến hồi kết.
Hai thiếu niên mặc trang phục tương tự nhau đang điều khiển hai đàn hạc giao tranh, trong đó, một bên đã chiếm thế thượng phong, áp đảo hoàn toàn đối thủ.
Dù chưa kết thúc, nhưng kết quả đã rõ như ban ngày.
Phương Niệm Dung ngồi trên ghế trưởng lão, lãnh đạm nhìn xuống sân đấu. Nàng là trưởng lão Tiên Hạc Môn, hiện đang nhận nhiệm vụ giám khảo cho trận tỷ thí này.
Trung Châu phát triển theo chế độ môn phái, khác với Nam Cương theo chế độ gia tộc.
Trong gia tộc, người ta đặt nặng tình thân, chỉ tập trung bồi dưỡng tộc nhân. Môn phái thì lại lấy tình thầy trò thay thế cho huyết mạch ruột thịt. Chỉ cần có tư chất và phẩm hạnh, đều sẽ được thu nhận vào môn phái.
Trong Tiên Hạc Môn, từ thấp đến cao có đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, đệ tử tinh anh, đệ tử chân truyền, trưởng lão, chưởng môn, thái thượng trưởng lão.
Ba năm một kỳ thi nhỏ, để chọn ra đệ tử nội môn. Tám năm một kỳ thi vừa, người thắng cuộc sẽ trở thành đệ tử tinh anh. Mười lăm năm một kỳ thi lớn, có cơ hội trở thành đệ tử chân truyền.
Đệ tử chân truyền, tiến thêm một bước nữa sẽ là trưởng lão của môn phái.
Phương Niệm Dung trước đây là cô nhi, mười tuổi kích hoạt hệ thống Túc Thiên Phục Mệnh, liền khai khiếu, trở thành cổ sư và thuận lợi tiến vào Tiên Hạc Môn.
Hai năm vừa hay gặp kỳ thi nhỏ, trở thành đệ tử nội môn, sau đó một năm lại gặp kỳ thi vừa, trở thành đệ tử tinh anh. Cho đến năm năm sau, nàng vượt qua kỳ thi lớn, trở thành đệ tử chân truyền.
Nhờ có Tiểu Túc không ngừng trợ giúp, mở ra những cơ hội vàng cho nàng, Phương Niệm Dung trong vòng tám năm, từ một cô bé ăn xin trở thành đệ tử chân truyền.
Sau đó không lâu, trong một lần ra ngoài làm nhiệm vụ, Phương Niệm Dung phát hiện một phúc địa, và trở thành chủ nhân của phúc địa đó. Sau đó, theo nhiệm vụ của Tiểu Túc, Phương Niệm Dung dâng phúc địa này cho Tiên Hạc Môn.
Cứ như vậy, nàng trở thành trưởng lão của Tiên Hạc Môn, và còn được một vị thái thượng trưởng lão nhận làm nghĩa nữ.
Có thể nói, Phương Niệm Dung một đường thuận buồm xuôi gió, hào quang rực rỡ, khiến bao người phải ngưỡng vọng. Đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn.
Nàng trẻ tuổi xinh đẹp, tư chất hơn người, tu hành nhanh chóng, tài mạo song toàn, tính tình hoạt bát, hòa đồng, đối với ai cũng vui vẻ niềm nở.
Nhưng mà từ khi từ Nam Cương trở về, trong mắt mọi người, Phương Niệm Dung dường như trở thành một con người hoàn toàn xa lạ.
Phương Niệm Dung trở nên trầm mặc ít nói, lãnh đạm, thờ ơ. Nàng còn thường xuyên nhìn về nơi xa xăm mà thở dài, tay nắm chặt một thẻ giấy, vừa như suy tư vừa như mong đợi điều gì đó.
Nhiều bạn hữu của Phương Niệm Dung nhận xét rằng, hiện tại thân xác nàng đã trở về Tiên Hạc Môn, nhưng trái tim thì vẫn còn ở bên ngoài, một mực chưa mang về được.
– Sư phụ, trận đấu đã kết thúc.
Đúng lúc Phương Niệm Dung đang trầm tư nhìn về phương xa, một thanh niên ghé sát tai nàng nói nhỏ, khiến Phương Niệm Dung giật mình, tập trung trở lại.
Quả nhiên lúc này, trận chiến trong sân đã kết thúc. Người thắng cuộc là đệ tử tên Tôn Nguyên Hóa. Phương Niệm Dung cũng không mấy để ý đến người này, chỉ làm đúng chức trách tuyên bố kết quả xong, rồi hoàn thành công việc và rời đi.
Đi theo Phương Niệm Dung, còn có nam thanh niên vừa nhắc nhở nàng.
Thanh niên này ngũ quan như ngọc, mũi cao môi mỏng, ánh mắt sắc bén ẩn chứa chút tinh ranh. Hắn có mái tóc vàng óng như nắng, mỗi khi cười, hắn đều mang đến cảm giác ấm áp như ánh mặt trời mùa xuân.
Hắn tên Dương Quang, đệ tử chân truyền Phương Niệm Dung vừa thu nhận cách đây nửa năm.
Lần trước Phương Niệm Dung bị triệu tập về môn phái, vừa hay tham gia làm chủ khảo của cuộc thi lớn. Dương Quang lần đó từ đệ tử tinh anh thăng lên thành đệ tử chân truyền, và vừa hay trở thành đệ tử đầu tiên của Phương Niệm Dung.
Nói thêm là, Dương Quang và Phương Niệm Dung cũng từng gặp nhau một lần, lệnh triệu tập nàng là do hắn đích thân mang tới. Hơn nữa người này, ít nhiều cũng biết chút ít về sự việc ở Thanh Mao Sơn.
Mọi việc còn phải ngược dòng về sáu năm trước.
Sau khi Thanh Mao Sơn bị diệt, Thiên Hạc Thượng Nhân trở về Tiên Hạc Môn, nhưng lão đã già, không còn cách nào kéo dài sự sống, vì vậy trước khi chết, lão dùng của cải đổi lấy một con Ký Hồn Tảo, đồng thời nhận một đệ tử, chính là Dương Quang.
Nhưng mà Thiên Hạc Thượng Nhân chưa kịp dạy Dương Quang cái gì, đã tuổi thọ cạn kiệt mà qua đời, linh hồn gửi gắm vào Ký Hồn Tảo, hiện đang cư ngụ trong Không Khiếu của Dương Quang, thường xuyên chỉ điểm cho hắn tu hành, còn giao lại đàn Thiết Uế Phi Hạc của mình cho hắn.
Sự việc ở Thanh Mao Sơn, Dương Quang cũng nghe Thiên Hạc Thượng Nhân kể lại đại khái, chủ yếu là về ân oán giữa lão và lão tổ Cổ Nguyệt.
Vốn tưởng rằng hai thầy trò cứ thế mà sống một người một hồn mãi về sau. Nhưng ai ngờ Phương Niệm Dung lại chọn Dương Quang làm đệ tử chân truyền, mà bản thân Dương Quang cũng không muốn từ chối, nên mới thành ra tình trạng một người hai thầy như hiện tại.
Tuy nhiên, Phương Niệm Dung cũng biết chuyện này, nàng cũng đã từng trò chuyện với Ký Hồn Tảo chứa linh hồn của Thiên Hạc Thượng Nhân.
Bản thân Phương Niệm Dung song tu Phong Đạo và Nô Đạo. Thiên Hạc Thượng Nhân thì song tu Huyết Đạo và Nô Đạo. Huyết Đạo, vì có liên quan đến Huyết Hải Chân Truyền, bị toàn bộ cổ giới bài xích, không thể công khai truyền thụ. Trong khi Nô Đạo chỉ mạnh về quần công, nhưng một khi bị cổ sư áp sát thì sẽ gặp nguy hiểm, nên cần một lưu phái để tự bảo vệ bản thân.
Vì vậy Thiên Hạc Thượng Nhân sẽ dạy Dương Quang Nô Đạo, mà Phương Niệm Dung sẽ dạy hắn Phong Đạo. Bằng cách đó, sẽ không ảnh hưởng đến quan hệ thầy trò của cả hai bên với Dương Quang.
Thật lòng mà nói, nếu không phải có nhiệm vụ Tiểu Túc đưa ra, Phương Niệm Dung cũng không muốn đi cướp đệ tử của người đã khuất.
Hơn nữa, Ph��ơng Niệm Dung còn cảm thấy Dương Quang dường như có ý với mình, rất muốn cùng nàng viết nên một câu chuyện tình cấm kỵ giữa sư phụ và đệ tử. Mà dường như Thiên Hạc Thượng Nhân cũng không phản đối, thậm chí còn ủng hộ việc này.
Phương Niệm Dung quả thật rất khó chịu, nhưng nghĩ lại chẳng bao lâu nữa Phương Chính sẽ đi tới Tiên Hạc Môn tìm mình, nàng liền đành nhịn xuống.
Một khi Phương Chính tới đây, Phương Chính có thể ra mặt, khiến Dương Quang nhận ra bản thân không có cửa với Phương Niệm Dung, như vậy sẽ vẹn cả đôi đường.
Dù gì tuổi của Phương Chính và Dương Quang ngang nhau, nhưng xét về tài năng hay thực lực, Dương Quang đều thua Phương Chính xa tít tắp. Nếu nói hắn có cái gì hơn Phương Chính, vậy chắc chỉ có một thứ duy nhất: vẻ ngoài điển trai hơn.
Nhưng đẹp trai hơn thì thế nào? Chỉ có mỗi vẻ ngoài là đẹp hơn, còn khí chất toát ra từ Dương Quang thì thua Phương Chính xa tít tắp.
Trong lòng Phương Niệm Dung, Phương Chính vẫn là số một. Vì vậy chỉ cần hai người này gặp nhau, Dương Quang chỉ có thể cúi đầu chịu thua.
Nhưng đó là với Phương Niệm Dung, Dương Quang thì lại không nghĩ như vậy.
Dương Quang từng nghe qua về Phương Chính, là do Thiên Hạc Thượng Nhân tự mình kể cho hắn nghe.
Theo Dương Quang được biết, Phương Chính là người có thủ đoạn kỳ lạ, với tu vi Tam Chuyển mà có thể nhất kích tất sát một Ngàn Thú Vương, lại độc ác, tàn nhẫn, đến cả tộc nhân cũng có thể xuống tay chém giết.
Thậm chí Dương Quang cũng từng thấy bức họa của Phương Chính, do Phương Niệm Dung tự tay vẽ và treo trong phòng. Từ bức họa, Dương Quang biết tướng mạo của Phương Chính rất bình thường, cùng lắm chỉ tính là ưu tú một chút, thì kém hắn rất nhiều.
Cho nên với Dương Quang, Phương Chính này chỉ hơn hắn được một điểm duy nhất: đến trước, còn lại chẳng có gì bằng. Chỉ cần gặp mặt, hắn nhất định có thể giẫm Phương Chính dưới chân, khiến Phương Chính phải quỳ rạp, kêu như chó vài tiếng, để Phương Niệm Dung biết rằng chỉ có mỗi mình Dương Quang hắn mới xứng đáng với nàng.
– Dương Quang, ta nhớ không nhầm ngươi vừa nhận một nhiệm vụ từ tông môn liên quan đến phúc địa Hồ Tiên, phải không?
Phương Niệm Dung đi phía trước, đột nhiên cất tiếng hỏi.
– Đúng vậy.
Dương Quang lập tức đáp, và tự hào nói thêm.
– Lần này tông môn cử một nhóm đệ tử tinh anh do ta dẫn đầu, đi tới Thiên Thê Sơn để tham gia tranh giành một phúc địa.
Phương Niệm Dung hơi trầm ngâm, sau đó nói.
– Hẳn là phúc địa của một vị chính đạo, có tên là Bạch Hồ Tiên Tử, đúng không?
– Đúng vậy, là phúc địa Hồ Tiên.
Dương Quang gật đầu xác nhận.
Phương Niệm Dung khẽ gật đầu cũng không nói thêm lời nào, tiếp tục bước đi phía trước. Mà Dương Quang vẫn như cũ đi theo sau, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng của nàng.
Từng câu chữ trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ và tôn trọng bản quyền.