(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 369: Kết minh
Lưu Tử Phàm suy tư không quá lâu, rất nhanh đã đưa ra quyết định.
– Nói xem, ta cần làm gì để có thể an toàn thông qua cửa ải này?
Phương Chính nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên một ý cười như có như không, chỉ là rất nhanh đã trở lại vẻ lãnh đạm ban đầu, nói:
– Vậy trước tiên phải xem ngươi có thể cho ta cái gì.
Lưu Tử Phàm sầm mặt, cảm thấy mình như đang phỏng vấn xin việc, người phỏng vấn cho hắn năm phút để trình bày bản thân.
Nếu câu trả lời làm hài lòng, hắn sẽ được chấp thuận, và Phương Chính sẽ ra tay giúp hắn an toàn vượt ải. Ngược lại, nếu không vừa ý, tiếp theo sẽ là một trận chiến khốc liệt, cá chết lưới rách.
Cho nên, Lưu Tử Phàm phải cẩn thận suy nghĩ hai việc.
Thứ nhất, tỷ lệ thắng và cách để giành chiến thắng trong trận giao chiến.
Với vấn đề thứ nhất, tỷ lệ thắng khá thấp, chưa đến ba phần mười. Phương pháp gần như chỉ có một: liều mạng.
Vấn đề thứ hai, Lưu Tử Phàm phát hiện điều khiến Phương Chính dừng tay chính là thân phận xuyên việt của mình. Thế nhưng, nếu tiết lộ toàn bộ, hắn sẽ lập tức mất giá trị, vì vậy chỉ có thể nói một phần nhỏ.
Tuy nhiên, phần này phải có đủ sức thuyết phục, nếu không trong mắt Phương Chính, hắn cũng chẳng có giá trị gì.
– Khoan đã, giá trị! Ý của Lạc Hành không phải là cái ta có thể cho hắn *hiện tại*, mà là cái ta có thể cho hắn cả *bây giờ và về sau*. Nói cách khác, Lạc Hành muốn ta quy phục hắn. Chết tiệt, ép người quá đáng!
Lưu Tử Phàm chửi thầm, rất muốn trực tiếp khai chiến với Phương Chính. Thế nhưng, hắn vẫn giữ được sự sáng suốt và trầm tĩnh, sẽ không vì kích động mà lập tức trở mặt.
Đùa à, ta cũng là kẻ sống hai đời, tổng cộng cũng hơn trăm năm rồi, sao có thể để máu nóng dâng trào, tinh trùng dồn lên não, chỉ vì chút sĩ diện mà bỏ qua đại cục?
Vậy nên, chỉ trong nháy mắt, Lưu Tử Phàm đã đưa ra quyết định. Hắn khẽ cười, cất lời:
– Lôi Minh Kiếm Ma đại nhân, ta và ngài là loại người như thế nào, hẳn ngài cũng rất rõ. Vậy nên có thể coi là đất khách gặp cố nhân, chúng ta hẳn có rất nhiều điều để trao đổi, và quá trình đó sẽ rất lâu dài. Nơi đây lại không thích hợp để chúng ta đàm đạo. Bởi vậy, ta tình nguyện về dưới trướng ngài, trở thành thuộc hạ của ngài. Ngài thấy sao?
– Không cần!
Lưu Tử Phàm vừa dứt lời, Phương Chính đã lạnh nhạt đáp trả hai từ ấy, khiến hắn ngẩn người tại chỗ.
– Là ta tính sai? Hay là hắn đoán được ý đồ của ta? Chắc chắn là cái sau!
Lưu Tử Phàm nghiến răng, chuẩn bị tinh thần chiến đấu. Nhưng ngay sau đó, lời của Phương Chính như một cái tát vào mặt hắn. Chỉ nghe Phương Chính lạnh nhạt nói:
– Nhận ngươi làm thuộc hạ sẽ rất phiền phức. Bởi với tư cách một chủ nhân, ta phải lo lắng bồi dưỡng thuộc hạ của mình. Như vậy vừa tốn thời gian, công sức, còn cả tài nguyên. Vậy nên xét lại, việc nhận ngươi làm thuộc hạ rõ ràng là có lợi cho ngươi, chứ có lợi gì cho ta đâu.
Một sự im lặng bao trùm.
Lưu Tử Phàm nhất thời không biết nói gì.
– Chẳng lẽ đầu óc tên này có vấn đề sao?
Lưu Tử Phàm thầm hỏi, nhưng ngoài mặt vẫn hỏi lại Phương Chính:
– Thế ngài muốn ta làm gì cho ngài?
Phương Chính im lặng.
Sau một hồi, vấn đề lại quay về với hắn.
– Tốt nhất là nói thẳng cho nhanh. Chúng ta sẽ kết đồng minh, không được làm hại, không tính kế lẫn nhau. Có thể giữ bí mật nhưng không được nói dối. Khi đối phương cần giúp đỡ và bản thân có thể ra tay, nhất định phải ra tay, trừ phi lúc đó đang bị việc khác quấn thân, tạm thời không thể rút lui. Lợi ích tự mình giành được có thể độc hưởng, nhưng lợi ích hợp tác mà có thì phải chia theo đóng góp. Lấy thề độc cổ làm vật giao ước.
Phương Chính dứt lời, Lưu Tử Phàm liền sầm mặt.
Điều này nằm ngoài dự kiến của Lưu Tử Phàm.
Rõ ràng nhìn cục diện, Phương Chính đang chiếm ưu thế, chèn ép Lưu Tử Phàm, thế nhưng những gì Phương Chính yêu cầu lại không hề có vẻ chèn ép ai, trái lại còn có chút lợi lộc.
– Đầu óc tên này thật sự có vấn đề sao?
Lưu Tử Phàm lại càng khó hiểu.
Lúc này hắn không dám lập tức đồng ý, bởi cảm thấy đây giống như một cái bẫy. Sợ rằng mình vừa gật đầu sẽ lập tức rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Điều khoản "người này gặp nạn, người kia phải ra tay" nghe thì có vẻ tốt, nhưng rõ ràng không ổn chút nào.
Phương Chính đã là Ngũ Chuyển, trong khi Lưu Tử Phàm mới chỉ ở sơ giai Tứ Chuyển. Điều khiến Lưu Tử Phàm gặp khó khăn, với Phương Chính chẳng là gì, nhưng điều khiến Phương Chính gặp khó, thì đối với Lưu Tử Phàm chắc chắn là bùa đòi mạng.
Vấn đề Ngũ Chuyển không giải quyết được, Tứ Chuyển làm sao mà giải quyết nổi? Đừng mơ tưởng, điều đó là không thể.
Chẳng ai ngốc đến mức cho rằng mình có thể dùng tu vi thấp để giải quyết vấn đề của tu vi cao. Ít nhất thì Lưu Tử Phàm không phải kẻ ngốc nghĩ như vậy.
– À, thêm một điều nữa. Nếu sự việc có ảnh hưởng nghiêm trọng đến mạng sống, nói cụ thể là chắc chắn sẽ chết, đối phương có quyền từ chối yêu cầu trợ giúp, đương nhiên điều này dựa trên điều kiện không được nói dối. Dù sao ta cũng không muốn bị ngươi kéo vào chỗ chết.
Phương Chính lúc này như chợt nhận ra điều gì đó, lại một lần nữa mở miệng.
Lưu Tử Phàm á khẩu.
Trong lòng hắn lúc này khẳng định một điều, rằng đầu óc của Phương Chính chắc chắn có vấn đề.
Rõ ràng phải là Lưu Tử Phàm lo lắng bị Phương Chính hại chết, vậy mà hiện tại lại thành Phương Chính lo lắng bị Lưu Tử Phàm hại chết.
Tuy nhiên, khóe môi Lưu Tử Phàm không khỏi hiện lên một ý cười. Bởi vì hắn nhận ra, Phương Chính không phải là đầu óc có vấn đề, mà là rất, rất *có vấn đề*. Vấn đề ở chỗ Phương Chính đã đặt mình vào hoàn cảnh của Lưu Tử Phàm để suy xét tình hình hiện tại, biết được điều mà Lưu Tử Phàm đang lo lắng và dùng nó để nói ra.
Nhưng nói thật, người bình thường chẳng ai lại có lối tư duy như vậy, đặt lợi ích của người khác lên trước cả lợi ích của bản thân mình.
Điều này làm Lưu Tử Phàm đột nhiên nghĩ, liệu việc Phương Chính nói trở thành thuộc hạ của hắn là có lợi, liệu có phải là sự thật không?
– Đương nhiên, đây cũng có thể là một cái bẫy mà ta chưa nhận ra.
Lưu Tử Phàm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cất tiếng hỏi:
– Nơi này không thể dùng cổ trùng, ngài làm sao dùng được thề độc cổ?
Đây mới chính là vấn đề lớn nhất lúc này.
Còn về việc có phải là bẫy hay không, chỉ cần Lưu Tử Phàm cẩn thận việc bị Phương Chính bắn chết, tạm thời có thể yên tâm phần nào.
– Đồng ý, ngươi sẽ biết.
Phương Chính lạnh nhạt đáp lại.
– Ta đồng ý, nhưng có một điều kiện, trước khi thề độc cổ được dùng, ta sẽ không xuất hiện trong tầm mắt của ngài.
Lưu Tử Phàm lập tức đáp lời. Đây cũng là để đề phòng Phương Chính yêu cầu đối mặt để lập thề độc cổ, sau đó mượn cơ hội này nổ súng bắn chết hắn.
– Tốt thôi.
Phương Chính cũng không phản đối, lôi ra một tấm da và viết lên đó vài điều khoản trong lời thề độc.
– Cử một con chó của ngươi tới lấy thứ này, trước xem điều khoản minh ước, thống nhất lại rồi sau đó mới tiến hành dùng thề độc cổ.
Rất nhanh, một con chó từ trong đàn chó đi ra, đi đến trước mặt Phương Chính.
Phương Chính ngồi xổm xuống, đưa tấm da đã cuộn lại ra. Con chó ngậm lấy, quay đầu chạy về chỗ Lưu Tử Phàm.
– Xem ra tên này không biết ‘cậu vàng’. Nếu không hắn đã phải đề phòng ta nhét lựu đạn vào tấm da này rồi.
Phương Chính nhìn theo con chó đi xa, trong lòng thở dài, cảm thấy hơi tiếc khi không nhét vào tấm da một quả lựu đạn.
Lưu Tử Phàm lúc này cũng đã lấy được tấm da từ miệng con chó. Hắn vội vàng mở ra xem, bên trên viết từng hàng chữ chỉnh tề, toàn bộ quy ước của việc kết minh đều được ghi rõ. Tuy nhiên cũng không nhiều, chỉ y như những gì Phương Chính đã nói. Nói chung khá rộng rãi, có thể chấp nhận được.
– Ta không có ý kiến. Có thể bắt đầu.
Lưu Tử Phàm xem đi xem lại vài lần, không phát hiện vấn đề gì, liền cất tiếng. Đồng thời, hắn ra hiệu cho đàn chó của mình dịch chuyển một chút, để lộ ra một khe hở, quan sát xem Phương Chính sẽ vận dụng cổ trùng như thế nào.
Đáng tiếc, hắn chẳng phát hiện ra điều gì. Bởi lẽ hắn không thể nào phát hiện ra Tiểu Thiên.
Lưu Tử Phàm chỉ thấy Phương Chính đứng đó đọc lại những gì đã ghi, trên ngón tay còn có một con bọ chét màu đỏ đang hút máu. Phương Chính đọc xong, con bọ chét chủ động nhả tay hắn ra, sau đó bay về phía Lưu Tử Phàm.
Nó bay đến trước mặt Lưu Tử Phàm, đậu lên tay hắn, chợt mở miệng cắn một cái. Chỗ bị cắn lập tức truyền đến cảm giác đau nhói.
Lưu Tử Phàm bình tĩnh nhìn thoáng qua, biết đây đúng là thề độc cổ, vì vậy lập tức đọc nội dung minh ước từ đầu đến cuối. Thề độc cổ cũng ngay lập tức hút máu của hắn, cho đến khi hắn đọc xong toàn bộ.
Bụp.
Lưu Tử Phàm đọc xong, thề độc cổ liền tự bạo, hóa thành một đám khói màu máu. Đám khói chia làm hai, một nửa chui vào người Lưu Tử Phàm, nửa còn lại bay về phía Phương Chính và nhập vào người hắn.
Lập tức, Lưu Tử Phàm cảm nhận được, nếu bây giờ mình ra tay với Phương Chính, không cần Phương Chính động thủ, đám khói màu máu v���a rồi cũng có thể lấy mạng mình.
Điều này không chỉ không làm hắn khó chịu, mà còn khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Lưu Tử Phàm cũng an tâm hơn, giờ đây không còn sợ Phương Chính nổ súng giết mình. Vì vậy liền duỗi người đứng dậy.
Phương Chính lúc này quả thực đã nhét khẩu súng vào túi da, cẩn thận giấu đi. Hắn giờ đây sẽ không ra tay với Lưu Tử Phàm, ít nhất là cho đến khi hắn luyện chế ra ngôn nhi vô tín cổ một lần nữa.
Thực ra, Phương Chính không hề đặt bẫy trong lời thề độc, bởi vì điều đó không cần thiết. Hắn có thể loại bỏ sự ràng buộc của thề độc trên người mình, nên chẳng cần tốn công suy nghĩ để cài cắm bẫy làm gì cho mệt thân.
– Ta gọi Lưu Tử Phàm. Lôi Minh Kiếm Ma các hạ, tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?
Lưu Tử Phàm lúc này đi lại gần Phương Chính hơn, cũng đổi cách xưng hô từ "đại nhân" thành "các hạ", điều này chứng tỏ hắn và Phương Chính giờ đây đã ở vị thế ngang hàng.
– Gọi ta Lạc Hành.
Phương Chính lạnh nhạt đáp, rồi nói tiếp:
– Ngươi chỉ cần đi sát ta, ��iều khiển đàn chó của ngươi hòa vào đàn chó của ta là được. Còn lại ta tự xử lý.
Nói xong, hắn không thèm chú ý đến Lưu Tử Phàm nữa.
Lưu Tử Phàm nhún vai, cũng không nói gì, chỉ làm theo lời Phương Chính sắp xếp.
Rất nhanh, một luồng sức mạnh to lớn bao trùm, hai người cùng đàn chó của cả hai biến mất tại chỗ.
Đây là bản chuyển ngữ được thực hiện bởi truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.