(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 367: Bậc hack gian lận
Trong sương mù dày đặc, Phương Chính đứng nhìn ba khối quang ảnh trước mắt, cả bên trái lẫn bên phải, không khỏi có chút do dự. Hắn nhìn quanh mình, đếm đi đếm lại, chỉ còn lại mười chín con chó hoang.
Phương Chính một đường đi tới, nhắm vào cổ sư để tập kích, vượt qua ải thứ mười lăm. Thế nhưng, số lượng chó trong tay cổ sư ở mỗi ải đều tăng lên, trong khi của Phương Chính lại chỉ có giảm đi chứ không hề tăng thêm.
Mà trong truyền thừa, Ngự Khuyển Cổ trên người cổ sư vốn không hề dư dả. Hơn nữa, loại cổ trùng này còn thuộc dạng tiêu hao, sau khi sử dụng xong, dù có giết chết con chó bị nô dịch thì cũng không thể thu hồi lại được.
Vì vậy, Ngự Khuyển Cổ chỉ có thể chờ truyền thừa ban tặng, chứ không thể tự mình lấy. Muốn có thêm Ngự Khuyển Cổ, chỉ có thể đi đánh nhau với đàn chó khác. Thời điểm lựa chọn khiêu chiến đàn chó, truyền thừa sẽ chủ động bố trí Ngự Khuyển Cổ trước mặt cổ sư.
Lúc này, Phương Chính muốn bổ sung thêm chó, chỉ còn cách lựa chọn khiêu chiến đàn chó.
Nhưng thật ra, Phương Chính cũng không có sự lựa chọn nào khác. Bởi hiện tại, ba lựa chọn hắn có hoàn toàn không có bóng người màu đen nào.
Bên trái Phương Chính lúc này là một khối ánh sáng màu da cam, nhìn như một chiếc đèn lồng lờ mờ trong sương.
Trước mặt hắn là một chùm ánh sáng màu đen hình thù kỳ dị, bên cạnh còn mọc ra mấy chiếc gai nhọn.
Bên phải là một khối ánh sáng màu lam có tia điện lượng lấp lánh.
Phương Chính nhìn một lượt, vẫn không nhớ rõ chúng đại biểu cho loại chó nào. Bất quá, điều này không khó, hắn có thể lựa chọn quyền trợ giúp từ bản hồn của mình. Hắn quả thật không nhớ, ký ức mơ hồ, nhưng bản hồn thì không như vậy.
Cả hai chia sẻ hiểu biết cho nhau, cho nên bản hồn cũng biết rõ. Mà tác dụng phụ của cổ trùng lại chỉ một mình hắn gặp phải, vì thế bản hồn hoàn toàn biết những khối quang ảnh này đại biểu cho cái gì.
"Màu da cam là Cúc Hoa Thu Điền Khuyển, loại chó này rất đoàn kết. Màu đen có gai đại biểu cho Thứ Vị Khuyển, loại chó này trên người có gai nhím, sức tấn công cực tốt, chó hoang bình thường không thể chống đỡ nổi công kích của chúng. Màu lam ánh điện là Điện Văn Khuyển, tốc độ rất nhanh, gấp đôi chó hoang."
Lúc này, Phương Chính lẩm bẩm đoạn tin tức này, liền không chút do dự đi về phía khối ánh sáng màu da cam.
Trong tay hắn, ngoài chó hoang ra, cũng chỉ còn lại một cây côn mục nát, một thanh kiếm, một cây súng và ba băng đạn chưa sử dụng. Nhìn đi nhìn lại, mặc kệ là Thứ Vị Khuyển hay Điện Văn Khuyển, hắn đều không thể đánh lại. Chi bằng lựa chọn Cúc Hoa Thu Điền Khuyển có vẻ dễ đối phó hơn.
Phương Chính bước vào sương mù, mười chín con chó hoang cũng đi theo bên cạnh hắn. Trong sương mù lúc này dần dần xuất hiện Ngự Khuyển Cổ, tất cả đều là nhất chuyển.
Phương Chính nhanh tay lẹ mắt, vội vàng thu chúng vào tay để luyện hóa. Chờ đến lúc hắn ra khỏi sương mù, trong tay Phương Chính đã có ba mươi con Ngự Khuyển Cổ.
Phương Chính lúc này nhìn lại, phát hiện mình đang đứng trên một gò đất, cách đó không quá xa, hắn nhìn thấy một đàn chó.
Những con chó này có màu da cam, tai dài rũ xuống, thân hình nhỏ hơn chó hoang một chút, trên thân còn có hoa văn hình hoa cúc, đúng là một đàn Cúc Hoa Thu Điền Khuyển.
Cúc Hoa Thu Điền Khuyển cũng không phải là quá mạnh, nhưng chúng lại rất đoàn kết, biết phối hợp với nhau. Số lượng cá thể càng nhiều, muốn đối phó lại càng khó.
Phương Chính quét mắt một lượt, sắc mặt chợt thay đổi.
Chín mươi tám con Cúc Hoa Thu Điền Khuyển, một con số khiến ngư���i ta phải bất an.
"Lựa chọn ban đầu của ta đúng thật là tự tìm đường chết."
Phương Chính không khỏi tự giễu bật cười, nhưng rất nhanh sắc mặt đã trở nên bình thản.
Với Phương Chính, điều này không hề là trở ngại, bởi vì hắn có thể bật hack.
Ha, đừng tỏ ra chán ghét những người chơi hack, bởi vì nếu đổi lại là ngươi có thể sử dụng hack, ngươi sẽ không dùng sao? Tất nhiên là phải dùng.
Ngươi cảm thấy khó chịu, cảm thấy chán ghét bởi vì ngươi không có. Nếu ngươi có, ngươi sẽ không bao giờ ghét nó nữa.
Lúc này, Phương Chính xoa xoa bụng của mình, thầm nói trong đầu.
"Tiểu Thiên, ra ngoài làm việc thôi!"
"Túc chủ, ta mà ra là Xuân Thu Thiền của ngài sẽ phải ra khỏi túi đồ đấy."
Tiểu Thiên lúc này đáp lại. Nhưng vẫn lấy Xuân Thu Thiền ra khỏi túi đồ, sau đó chui ra ngoài, hỏi.
"Túc chủ cần ta làm gì?"
Phương Chính chỉ tay vào đàn Cúc Hoa Thu Điền Khuyển, nói.
"Nhét hết chúng vào túi đồ, chỉ chừa lại một con."
Tiểu Thiên nhìn lại cách đó không xa, phát hiện đàn Cúc Hoa Thu Điền Khuyển đang chạy về ph��a này. Bọn chúng hành động nhất trí, kết trận mà tới, hiển nhiên đã phát hiện ra Phương Chính, đang đoàn kết tập kích hắn.
Tiểu Thiên nhìn thấy như vậy, lập tức hiểu ý của Phương Chính.
"Túc chủ ngài đúng là biết cách gian lận."
Nói xong, nó nhét chín mươi bảy con chó vào túi đồ, chỉ để lại một con chó theo ý Phương Chính.
Con chó còn lại lúc này dừng bước, kinh ngạc nhìn quanh. Sao vừa rồi còn một đám, chớp mắt một cái liền chỉ còn lại mình nó? Chẳng lẽ nó vừa bỏ lỡ khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời chó của mình?
Chưa kịp để con chó này phản ứng, Phương Chính đã thúc giục một con Ngự Khuyển Cổ, đem nó nô dịch.
"Tiếp theo."
Phương Chính lại nói, Tiểu Thiên đem một con chó khác từ túi đồ lấy ra, Phương Chính liền nô dịch nó. Sau đó là con thứ ba, con thứ tư, thứ năm... Từng con Cúc Hoa Thu Điền Khuyển được thả ra, rồi nhanh chóng bị nô dịch, cuối cùng đứng thành hàng phía sau lưng Phương Chính.
Nô dịch xong con thứ hai mươi, Phương Chính dừng lại.
Hắn đem mười con Ngự Khuyển Cổ chưa dùng cất vào túi đồ, sau đó để Tiểu Thiên chui vào không khiếu, tiếp tục đem Xuân Thu Thiền nhét vào túi đồ.
Cứ như vậy, Phương Chính hack qua một cửa.
Rất nhanh Phương Chính đi tới cửa tiếp theo.
Làm lại phương pháp cũ, Phương Chính nô dịch một phần, bắt giữ phần còn lại. Ngự Khuyển Cổ còn thừa liền nhét vào túi đồ. Không dùng tới, có thể đem bán.
Nếu hiện tại Khuyển Vương có thể nhìn thấy cảnh Phương Chính qua ải, chắc chắn sẽ tức đến mức đội mồ sống dậy.
Ngay từ lúc Phương Chính đặt chân vào truyền thừa, hắn luôn làm ra những việc phá vỡ mọi khuôn phép thông thường của một người khi tham gia vượt ải. Chẳng thấy hắn điều khiển chó chiến đấu mà chỉ thấy dắt chó đi dạo, rồi đánh lén, gian lận.
Cái này mà để lộ ra ngoài, chính là làm mất hết mặt mũi của nô đạo cổ sư, cũng đem mặt mũi của ngũ chuyển cổ sư đi vứt vào sọt rác không thể tái chế.
Nhưng đáng tiếc, ở thời điểm hiện tại, sẽ không có ai chứng kiến việc này. Và đợi đến khi có người có thể theo dõi hành động của Phương Chính trong truyền thừa, thì lúc đó hắn đ�� chẳng còn bén mảng đến Khuyển Vương truyền thừa nữa rồi.
Dù gì nô đạo với Phương Chính cũng không quan trọng, ban đầu hắn nghiên cứu nô đạo cũng chỉ tiện tay mà làm thôi. Bởi dù sao cũng phải tu hành hồn đạo cùng trí đạo, mà hai thứ này khi tăng cường, có thể tạo ưu thế cho nô đạo nên mới được Phương Chính tiện tay nhét vào.
Hiện tại đi vào Khuyển Vương truyền thừa, cũng chỉ muốn mượn hoàn cảnh luyện tập một chút, cùng lấy nhiều chỗ tốt. Mà những chỗ tốt này, lấy được mà không tốn công sức thì còn gì bằng, không phải sao?
Rất nhanh, Phương Chính từ cửa thứ mười lăm, đi tới cửa thứ mười chín. Lúc này bên người hắn đã có tất cả tám mươi con chó, bao gồm mười chín con chó hoang, ba mươi con Cúc Hoa Thu Điền Khuyển, hai mươi con Điện Văn Khuyển và mười một con Thiết Giáp Khuyển.
Thiết Giáp Khuyển giỏi về phòng ngự, có thể đảm nhận vị trí lá chắn. Điện Văn Khuyển tốc độ nhanh, đảm nhận đánh du kích. Cúc Hoa Thu Điền Khuyển chịu trách nhiệm chủ công. Mà chó hoang chính là pháo hôi.
"Tiếp theo nếu có thêm Thứ Vị Khuyển, vậy là có cả lực lượng tấn công tầm xa rồi."
Phương Chính nhìn đàn chó của mình, cảm thấy rất hài lòng.
Với đội hình này, Phương Chính có thể thử không bật hack một lần.
Rất nhanh, hắn tiến vào sương mù đi đến cửa mười chín. Trước mặt lại lần nữa xuất hiện ba lựa chọn, Phương Chính quét mắt nhìn ngang, nhất thời ngẩn ra.
Trong ba lựa chọn, phía bên trái xuất hiện một cái bóng người màu đen, là một vị cổ sư.
Đã đến cửa này, ngoại trừ Phương Chính ra, những người còn lại chắc chắn đều là những nô đạo cổ sư thiên tư trác tuyệt. Nhất là hiện tại Tam Vương truyền thừa còn đang nằm trong giai đoạn thăm dò, mọi thứ đều phải tự mài mò, từng bước thử nghiệm. Cho nên, người càng vào sâu, lại càng là thiên tài trong nô đạo.
"Không nên dây vào, nếu không sẽ dễ lật thuyền trong mương."
Phương Chính tự nhủ, đem ánh mắt dời đến hai nơi còn lại.
Nhưng chưa đợi Phương Chính quan sát kỹ, sương mù đột nhiên trở nên dày đặc, rất nhanh đã che khuất hai sự lựa chọn đó, chỉ còn lại phía bên trái là sương mù đang dần tán đi.
"À, đối phương chủ động tìm đến!"
Phương Chính giật mình, có chút ngoài ý muốn.
Đùa gì chứ? Hắn một đường giết tới, giết chết năm vị cổ sư. Không ngờ lúc này chính mình lại bị người tìm đến tận cửa để giết.
Phương Chính lúc này không chút do dự, đem súng lấy ra.
Tiên hạ thủ vi cường, chỉ cần đối phương lọt vào tầm ngắm, Phương Chính sẽ lập tức nổ súng hạ gục, kết thúc màn này.
Rất nhanh, trong sương mù dần dần đi ra mấy con chó, chúng trên người đều có một tầng thiết giáp dày nặng, chính là Thiết Giáp Khuyển. Thiết Giáp Khuyển đi ra, nhiều đến mười lăm con, số lượng nhiều hơn của Phương Chính tới bốn con.
Theo sau Thiết Giáp Khuyển là một đàn Cúc Hoa Thu Điền Khuyển, số lượng rất nhiều, ước chừng bốn mươi con.
Phía sau nữa có tám con chó trên lưng mọc đầy gai nhím, chính là Thứ Vị Khuyển.
Cuối cùng là có khoảng hai mươi con Điện Văn Khuyển đi tuần xung quanh.
Ước chừng số lượng cũng xấp xỉ với Phương Chính.
Ánh mắt Phương Chính lúc này tập trung vào vị trí trung tâm của đàn chó, nơi hắn nhìn thấy vị cổ sư điều khiển chúng.
Đó là một nam trung niên khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi. Mặt chữ điền, sóng mũi cao, trông khá anh tuấn. Hắn có đôi mắt màu xanh thẫm, đáy mắt phẳng lặng cất giấu vô số thăng trầm cùng tang thương, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường và nhẫn nại.
Hắn bước đều đặn, liên tục tiến lại gần Phương Chính.
Mà Phương Chính bên này đã bố trí trận địa sẵn sàng, súng đã lên nòng, chỉ chờ thời điểm thích hợp là lập tức nổ súng.
Hắn ta lướt mắt qua đàn chó của Phương Chính trước tiên, ước lượng thực lực, rồi dời ánh mắt đến Phương Chính. Hắn hơi kinh ngạc một chút, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở khẩu súng trên tay Phương Chính.
Ngay sau đó, hắn ta dừng bước, ánh mắt từ bình thản chuyển sang kinh ngạc, rồi hóa thành kinh hãi. Không nói hai lời, hắn ôm đầu ngồi thụp xuống, trốn sau lưng đàn chó của mình.
Phương Chính chết lặng.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn tìm thấy độc giả của mình.