(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 355: Tiếp quản phúc địa
“Được rồi, không cần khóc nữa. Hiện tại chúng ta còn rất nhiều điều cần bàn bạc.”
Phương Chính nhẹ nhàng xoa đầu địa linh, nói.
Địa linh lúc này mới ngừng thổn thức, ngẩng đầu lên nhìn Phương Chính, đáp:
“Được, ta đưa chủ nhân đi xem nơi này.”
“Nơi này có chỗ nghỉ chân chứ? Đưa ta tới đó trước đi.”
Phương Chính nói, nêu rõ điểm đến.
“Được, ta đưa ngài đi.” Địa linh đáp, giậm chân một cái, nó và Phương Chính lập tức biến mất tại chỗ. Ngay sau đó, cả hai đã xuất hiện bên trong một tòa cung điện.
Cung điện cao năm tầng, vách tường vàng óng, gỗ xoan đỏ. Mái đình cong vút, trên mái cao nhất còn chạm khắc tượng rồng.
Phương Chính đang ở tầng năm, tầng cao nhất của cung điện.
Nơi đây trang hoàng lộng lẫy, ở trung tâm trần điện có một khối cầu thủy tinh trong suốt lớn như một cái bánh xe nước. Bên trong khối cầu chứa rất nhiều chất lỏng màu nhũ bạc sánh đặc.
“Bạch lệ tiên nguyên dự trữ còn không ít. Xem ra Đồ Tư Diệp trước khi chết tích lũy được vô cùng nhiều. Ta đúng là nhặt được món hời không nhỏ.”
Phương Chính nhìn khối cầu một lúc, không khỏi cười nói.
“Chủ nhân, ngài mới ngũ chuyển cảnh giới mà đã biết nhiều đến thế, thật sự lợi hại.”
Địa linh hai mắt tỏa sáng, sùng bái nói.
Phương Chính không bình luận, tiếp tục đánh giá xung quanh.
Ngoài khối cầu tiên nguyên ra, nơi đây còn có một bệ đài, trên đó đặt một chiếc ghế tựa làm từ gỗ xoan đỏ, chạm khắc hoa văn hình rồng, nạm thêm hoàng kim. Bên cạnh còn có một chiếc bàn gỗ xoan đỏ, trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ xoan đỏ nạm vàng.
Phía sau ghế treo một bức tranh vẽ rồng, hổ. Hai bên bệ đài đặt hai giá đèn.
Khắp các mặt tường lại phủ những tấm màn the, những tấm màn the này màu sắc đồng nhất, đều là màu đỏ cam nhạt.
Phương Chính nhìn thấy cách bài trí nơi đây, cảm thấy không biết nên nói gì.
“Một nơi thích hợp để trang bức!”
Tiểu Thiên bên cạnh Phương Chính nhanh nhảu bình luận.
Phương Chính không đáp lại, quay đầu nhìn ra phía sau.
Đối diện ghế ngồi là một cánh cửa rộng mở, từ trong có thể nhìn ra bên ngoài, bao quát được một phần lớn phúc địa.
“Một chỗ tốt để ngắm cảnh.”
Phương Chính nhận xét một câu, lại quay lại nhìn địa linh. Lúc này nó đã đặt hai con tiên cổ mà Phương Chính vừa giao vào chiếc hộp trên bàn.
Phương Chính cũng không phản đối, bởi vì chúng hiện tại đã thuộc về địa linh, mà địa linh là thuộc sở hữu của hắn, cho nên tất cả đều sẽ thuộc về hắn. Hơn nữa hiện tại Phương Chính cũng không cần, giữ chúng bên người sẽ mang lại vô số phiền toái, đặt chúng ở đây lại đảm bảo an toàn hơn.
Trừ phi phúc địa bị hủy diệt hoặc bị chiếm đoạt, nếu không thì hai con tiên cổ mà Phương Chính vừa giao ra sẽ tuyệt đối an toàn.
“Địa linh, phúc địa này gọi là gì?”
Phương Chính lúc này hỏi.
“Đồ Thiên Phúc Địa! Nơi đây chính là Đồ Thiên Cung.”
Địa linh hớn hở đáp.
Phương Chính trầm mặt, cảm thấy có phần xấu hổ.
Đồ Tư Diệp không dùng tên riêng của mình, vậy mà lại lấy họ Đồ để đặt một biệt hiệu nghe rất bá đạo.
“Khi lão ta còn sống, chắc hẳn đã tự xưng là Đồ Thiên Tiên Quân đâu nhỉ?”
Tiểu Thiên bên cạnh lải nhải, khiến Phương Chính càng thêm trầm ngâm. Phương Chính đột nhiên cảm thấy, hẳn mình không nên hỏi tên gọi thì hơn.
Tuy nhiên, hỏi cũng hỏi rồi, biết cũng biết rồi, không còn gì để bàn nữa, nên hắn bèn đổi chủ đề.
“Địa linh, cách tai kiếp tiếp theo còn bao nhiêu thời gian? Lần tới sẽ là địa tai, hay là thiên kiếp?”
Địa linh nghe hỏi, lập tức trở nên nghiêm túc, đáp:
“Lần tiếp theo sẽ là địa tai, thời gian còn lại là tám năm bảy tháng mười ba ngày. Nhưng chủ nhân yên tâm, khi chủ cũ sắp chết, đã tốn không ít tài nguyên mới trụ vững và kéo chậm thời gian của động thiên. Tuy hiện tại đã trở thành phúc địa, nhưng tác dụng trụ vững vẫn còn. Hiện tại tốc độ thời gian trong phúc địa chỉ nhanh gấp sáu lần ngoại giới, cho nên thời gian vẫn còn dư dả một chút.”
Phương Chính nghe xong liền gật đầu.
Tám năm bảy tháng, với tốc độ thời gian trôi nhanh gấp sáu lần, tính ra thì theo thời gian bên ngoài, ít nhất phải hơn một năm nữa phúc địa mới tiến hành độ kiếp lần kế tiếp. Phương Chính có rất nhiều thời gian chuẩn bị.
“Địa linh, ta hiện tại có việc bận, cần bế quan. Những chuyện khác tạm thời không cần nói đến, sau khi xong việc, ta lại tới hỏi ngươi.”
Phương Chính lúc này lại nói.
Quản lý một phúc địa không phải là công việc đơn giản, có rất nhiều việc phải làm, không phải một sớm một chiều là có thể làm xong. Mà Phương Chính hiện tại còn đang bị thời gian thúc giục rất gấp, trước mắt chỉ còn một hai tháng nữa là truyền thừa ở Tam Xoa sơn sẽ mở ra. Hắn phải sớm ngày khẩn trương tới đó để chen chân vào.
“Vâng, chủ nhân. Bên trái là mật thất tu luyện trước đây của chủ cũ, chủ nhân có thể dùng nó.”
Địa linh nói, vừa nói vừa hướng mắt về phía đó.
Phương Chính theo t���m mắt nhìn lại, liền thấy phía sau những tấm màn quả thật có một cánh cửa gỗ xoan đỏ.
“Nếu có gì cần, ta sẽ gọi.”
Phương Chính nói xong, bước nhanh về phía cánh cửa.
Cánh cửa không khóa, Phương Chính chỉ cần kéo nhẹ đã có thể mở ra. Tuy nhiên ở đây có địa linh làm chủ, Phương Chính cũng không lo có người xông vào.
Nhưng vừa bước vào, hắn như chợt nhớ ra điều gì, liền quay đầu nói:
“Đúng rồi, trong thân thể ta hiện có hai linh hồn tồn tại. Nói đúng hơn thì ta đang mượn thân thể này. Vậy nên, ngươi sẽ không nhận nhầm chủ nhân của mình chứ?”
“Chủ nhân cứ yên tâm, ta sẽ không nhận nhầm.”
Địa linh liền lập tức đáp.
“Vậy thì tốt.”
Phương Chính thở phào nhẹ nhõm, rồi mới yên tâm bước vào phòng và đóng cửa lại.
Địa linh không biết nói dối, điều này là chắc chắn, cho nên Phương Chính hoàn toàn tin tưởng lời nó.
Bước vào mật thất tu hành, Phương Chính không khỏi cảm thấy ngán ngẩm trước cách bài trí bên trong.
Trong phòng có giường, có bồ đoàn, có bàn, có ghế. Vấn đề là tất cả đều mang họa ti���t hình rồng, được làm từ gỗ xoan đỏ nạm hoàng kim, nhìn qua tuy không đến nỗi chói mắt, nhưng lại mang đến một cảm giác rất kỳ quái.
“Ta nhất định sẽ thay đổi cách bài trí nơi đây một lượt.”
Phương Chính hạ quyết tâm, sau đó leo lên giường ngồi, lấy ra bookmark truyền tin cùng bút lông cổ, trước tiên liên lạc với Thanh Thư.
Mặc dù nơi này là phúc địa, cách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng nếu địa linh không cấm thì vẫn có thể truyền tin ra ngoài. Mà Phương Chính là chủ nhân phúc địa, hắn làm gì cũng được, địa linh không những không ngăn cản, mà còn hết lòng trợ giúp.
Cùng lúc đó, tại Thương gia thành.
Thanh Thư đang hỗ trợ Dược Hồng tu luyện đột nhiên hơi giật mình. Hắn ngừng việc quán chú chân nguyên cho Dược Hồng, vội vàng lấy phiếu truyền tin ra.
Dược Hồng phát hiện dị thường, nhưng không vội mở mắt. Nàng trước tiên ổn định lại chân nguyên, sau đó mới thu lại tâm thần, mở mắt.
“Sao vậy?”
Vừa mở mắt Dược Hồng đã thấy Thanh Thư vẻ mặt vui mừng, đang lấy bút mực.
“Là Lạc Hành. Đệ ấy đã thông qua truyền thừa, và lập tức liên hệ với chúng ta.”
Thanh Thư đáp, chuẩn bị xong bút và mực, chuẩn bị hồi đáp Phương Chính.
“Tốt quá.”
Dược Hồng khẽ reo lên, chụm đầu cùng Thanh Thư đọc tin.
Phương Chính truyền tin, đầu tiên thông báo bản thân đã thông qua truyền thừa, và đã có thể liên lạc, tiếp theo bắt đầu hỏi tình hình của Thanh Thư, Dược Hồng cùng Tần Phong.
Thanh Thư liền đáp lại, kể sơ qua tình hình của từng người một.
Phiếu truyền tin không lớn, nhưng mỗi khi viết xong một câu, chữ sẽ tự động biến mất, cho phép viết tiếp.
Tuy nhiên, một phiếu truyền tin chỉ có thể dùng trong một khoảng thời gian nhất định. Bởi vì mực bị hút vào trong chứ không hoàn toàn biến mất, sau một khoảng thời gian, phiếu truyền tin sẽ không thể thu nhận thông tin nữa, đến lúc đó chỉ có thể thay cái khác.
Cho nên trước khi đi, Phương Chính đã để lại không ít, đủ để chịu đựng sự tiêu hao.
Thanh Thư đáp lại xong, tiện thể nói thêm về việc Phương Niệm Dung đã đưa huynh muội Lâm gia trở về Trung Châu.
Phương Chính tỏ vẻ đã biết, liền không bận tâm mà chuyển qua hỏi về tin tức liên quan đến Tam Xoa sơn, sau đó nhắc nhở họ vài điều.
Phương Chính viết: "Tạm thời ta chưa thể trở về. Nhưng nếu tin tức Tam Vương truyền thừa mở ra truyền tới Thương gia thành thì lập tức thông báo cho ta. Ngoài ra, để ý đến Phương Nguyên. Nếu Phương Nguyên rút khỏi diễn võ trường, thì hãy đi mua ba loại cổ trùng ta đã nhắc đến trước đó. Ngoài ra, đại ca, trong khoảng thời gian này, huynh hãy luyện tập luyện cổ một chút, có thể gọi Tần Phong cùng làm. Nhị tỷ cứ tiếp tục học cách oanh tạc là được. Tin tức về Tam Vương truyền thừa tuyệt đối đừng truyền ra ngoài, ít nhất là không thể từ chúng ta truyền ra."
Thanh Thư đáp lại và chấp thuận xong, thì khẽ thở phào một hơi.
“Thì ra đại sự mà đệ ấy nói tới với Phương Niệm Dung chính là Tam Vương truyền thừa. Đây quả thật là một nơi long tranh hổ đấu.”
Thanh Thư cảm thán, Dược Hồng lại nghi ngờ.
“Chỉ là không biết đệ ấy lấy tin tức từ đâu, mà lại cụ thể đến thế?”
Thanh Thư không trả lời, chỉ khẽ l��c đầu. Bởi vì hắn cũng không biết, cũng không thể hỏi Phương Chính, thực ra có hỏi thì Phương Chính cũng sẽ nói là tạm thời chưa thể tiết lộ.
Cho nên có hỏi cũng vô ích, Nếu Phương Chính muốn nói, hắn đã sớm nói rồi. Bởi vì Phương Chính hoàn toàn có thể đoán ra bọn họ thắc mắc cái gì. Cho nên nếu Phương Chính muốn nói, hắn sẽ chủ động tạo cơ hội để có thể cùng họ trò chuyện.
“Được rồi. Chúng ta tiếp tục thôi.”
Thanh Thư lúc này thu lại những suy nghĩ mông lung, nói với Dược Hồng.
Cứ như vậy, hai người lại tiếp tục tu hành.
Mà bên Phương Chính, Phương Chính thu lại giấy bút, sau đó cầm danh sách vừa viết xong ra khỏi phòng tìm địa linh. Địa linh cũng không khó tìm, Phương Chính chỉ cần gọi một tiếng thì dù nó có ở bất cứ chỗ nào cũng sẽ có thể lập tức xuất hiện bên cạnh hắn.
“Nơi này có những loại cổ trùng này không? Ta cần dùng.”
Phương Chính đem danh sách đưa cho địa linh, hỏi.
Nó xem qua một lần, vẻ mặt có vẻ hơi ủ rũ đáp.
“Xin lỗi chủ nhân, nơi này chỉ có một vài loại, còn những loại khác thì ta chưa từng thấy bao giờ, và ở đây cũng không có.”
Phương Chính hơi nhướng mày, nhưng rất nhanh cũng biết lý do.
Phúc địa tồn tại đã lâu, lại luôn đóng cửa, ngăn cách với thế giới bên ngoài. Mà một số cổ trùng mới xuất hiện sau thời cận cổ, địa linh đương nhiên là không biết.
“Không sao, cứ mang những loại có sẵn đến cho ta là được, còn lại ta sẽ tự nghĩ cách.”
Phương Chính nói, cũng không vội vàng.
Rất nhanh, địa linh đã mang tới một số cổ trùng, Phương Chính thu vào, lại quay lại mật thất.
Hắn hiện tại cần phải luyện chế một con cổ trùng, dùng để gỡ bỏ lời thề độc cổ đang ràng buộc trên người mình, đó chính là ngôn nhi vô tín cổ.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.