Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 351: Thông quan

Gió vù vù thổi, âm thanh văng vẳng khắp không gian. Mặt đất nóng hừng hực, lửa cháy phừng phừng khắp nơi.

Một vòi rồng trắng xóa xoay tròn, chầm chậm di chuyển giữa không trung. Phía dưới, một con cóc thân hình đồ sộ đang phun nước xuống mặt đất.

Khí lạnh lan tràn khắp bốn phía, nhiệt độ không trung giảm xuống rõ rệt. Lửa trên mặt đất dần dần bị dập tắt, hơi nước nóng hổi bốc lên, khiến không khí trở nên ẩm ướt, ngột ngạt vô cùng.

Tách, tách, lách tách.

Không biết đã qua bao lâu, bỗng nhiên từ trên cao, một giọt nước rơi xuống, rồi giọt thứ hai, thứ ba, thứ tư... vô số giọt nước nhỏ bắt đầu tí tách rơi xuống.

Lộp bộp, lộp bộp, rào rào rào...

Giọt nước càng rơi càng nhiều, cuối cùng ở nơi vòi rồng đi qua, nước bắt đầu trút xuống như mưa.

- Thành công!

Phương Chính vẻ mặt vui mừng, nhưng vẫn chưa dừng sát chiêu lại.

Hắn có hai không khiếu, một cái tứ chuyển cao giai, cái còn lại ngũ chuyển sơ giai. Hơn nữa, với hai linh hồn thay phiên gánh vác, hắn có thể duy trì sát chiêu trong thời gian dài.

Chỉ có điều, mỗi lần thay đổi đều phải tạm dừng một chút, bởi ý chí của hai linh hồn khác nhau, sát chiêu không thể chuyển giao mà chỉ có thể tự mình thúc giục.

Nếu sát chiêu đang vận hành mà bị gián đoạn, nó sẽ mất đi cân bằng và dẫn tới sụp đổ. Một khi sát chiêu sụp đổ, cổ sư sẽ gặp phản phệ.

Phương Chính lại duy trì sát chiêu thêm một lúc, cho đến khi không khí bắt đầu xuất hiện những bông tuyết trắng xóa, hắn mới dừng lại.

Phương Chính hạ xuống, đáp lên lưng thôn giang thiềm, mệt mỏi thở hồng hộc.

Sử dụng Băng Tinh Cổ trong thời gian dài, dù có Triều Khí Cổ duy trì sự sống thì cơ thể Phương Chính cũng đã bị đóng băng.

Mặc dù nhiệt độ trên mặt đất không thấp, nhưng Phương Chính lúc này vẫn lạnh đến mức không ngừng run rẩy.

Hắn cắn răng, cố gắng lôi mấy tấm da thú ra quấn quanh người, sau đó ngồi co ro, chờ đợi mưa dập tắt lửa.

Thôn giang thiềm lúc này nằm bẹp dí trên mặt đất. Xung quanh nó đã không còn lửa, nhưng bản thân nó cũng bị hơi nóng làm cho kiệt sức.

Phương Chính liếc nhìn nó một cái, thu nó vào không khiếu, rồi lại gọi một con khác ra.

Con thôn giang thiềm vừa được gọi ra này là con thứ năm. Bốn con trước đó đều bị hơi nóng ở đây hun đến mức lớp da xanh nhẵn bóng cũng phải đỏ ửng vì bỏng rát. Còn con thứ năm này, Phương Chính gọi ra không phải để dập lửa như bốn con trước, mà là để làm chỗ ngồi cho hắn.

Phương Chính ngồi co ro trên lưng thôn giang thiềm, trên người quấn mấy lớp da thú dày. Hắn lúc này không làm gì cả, chỉ lười nhác ngồi đó, nhìn mưa trút xuống xối xả, và ngắm nhìn ngọn lửa dần lụi tàn.

- Chỉ cần chờ lửa hoàn toàn bị dập tắt, là có thể tiến hành bước tiếp theo rồi.

Phương Chính nói nhỏ, kiên nhẫn ngồi chờ.

Mưa tiếp tục kéo dài, nước rơi xuống, lại bị lửa đun sôi bốc hơi bay lên. Nhưng ngọn lửa cũng bắt đầu yếu dần, nhiệt độ cũng hạ xuống, càng lúc càng nhanh.

Hơi nước bay lên, gặp khí lạnh còn sót lại trên cao, liền ngưng tụ lại, rồi lại rơi xuống.

Vòng tuần hoàn kéo dài, Phương Chính chống chọi với dòng nước trút xuống từ trên cao và hơi nóng bốc lên từ phía dưới, mở to mắt quan sát liên tục suốt ba ngày đêm.

Cuối cùng, lửa trên mặt đất hoàn toàn bị dập tắt, nước từ trên cũng ngừng rơi, và khí lạnh trên cao cũng hoàn toàn tan biến.

Không gian chìm vào tĩnh mịch, bốn bề tối mịt. Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một vài làn khói trắng còn lãng đãng bốc lên, và phía trên, một đám sương mù xám xịt bao trùm. Tuy nhiên, điều đáng mừng là Phương Chính không còn nghe thấy tiếng gió.

- Xong một bước.

Phương Chính khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó duỗi người nằm phịch xuống lưng con thôn giang thiềm.

Suốt ba ngày qua, Phương Chính không dám chợp mắt, dù thân thể đã mệt mỏi rã rời cũng không dám ngủ. Bởi lẽ, hắn lo lắng một khi lơ là, lửa không những không dập tắt mà còn phát sinh thêm vấn đề phiền toái. Vì vậy, hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng, theo dõi toàn bộ quá trình.

Hiện tại mọi việc tạm thời ổn thỏa, Phương Chính cũng có thể an tâm phần nào. Thế nhưng, cũng không thể bỏ mặc hoàn toàn.

- Tiểu Thiên, chú ý xung quanh giúp ta, nhất là đám sương mù bên trên.

Phương Chính nói.

- Được.

Tiểu Thiên đáp ứng.

Vì vậy Phương Chính nhắm mắt lại.

Ầm ầm ầm.

Ngay lúc Phương Chính sắp thiếp đi, xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng chấn động.

Phương Chính giật mình, bật dậy.

Ngay lập tức, hắn thấy mặt đất xung quanh bắt đầu xuất hiện vết nứt, sau đó sụp xuống, lộ ra một khoảng không đen kịt, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Sắc mặt Phương Chính không khỏi trở nên khó coi. Hắn vội vàng thúc giục Ưng Dực Cổ bay lên, đồng thời thu thôn giang thiềm vào không khiếu.

- Túc chủ, chúc mừng, ngươi thành công phá trận.

Tiểu Thiên lúc này ở bên cạnh Phương Chính, vui vẻ cất tiếng.

Phương Chính liếc xéo nó một cái, có chút không vui hỏi:

- Ngươi là đang vui vì ta qua cửa, hay là đang vui vì ta ngay cả ngủ cũng không yên?

Tiểu Thiên nghe vậy lập tức đáp lời:

- Túc chủ, người càng lúc càng nhạy cảm rồi. Đừng nghĩ ta xấu xa như vậy chứ.

Phương Chính khịt mũi, vẫn như cũ liếc xéo Tiểu Thiên, nói:

- Ngươi rõ ràng biết cổ trận đã bị phá, nhưng lúc vừa rồi lại không báo. Cho nên đừng có ra vẻ vô tội với ta. Thôi, ta cũng không muốn so đo với ngươi, bất quá sau này có chọc ghẹo ta, cũng không cần phải giả vờ vô tội. Dù sao với ta cũng không thành vấn đề.

Tiểu Thiên trầm mặc.

Nói đi nói lại, chung quy vẫn là câu nói đó: Phương Chính không tin Tiểu Thiên.

Phương Chính tin là Tiểu Thiên không nói dối, nhưng lại không tin tưởng nó. Đây mới là điểm khiến Tiểu Thiên cảm thấy bất lực nhất.

Phương Chính lúc này c��ng chẳng thèm để ý đến Tiểu Thiên, ngược lại chú ý quan sát bốn phía xung quanh.

Mặt đất vẫn đang không ngừng sụp xuống, đám sương mù bên trên cũng tán loạn, nhanh chóng mỏng đi, sắp tan biến.

Bỗng, một ánh sáng trắng lóe lên, rọi thẳng vào mặt Phương Chính.

Phương Chính hơi nheo mắt lại. Cho đến khi mở mắt ra, hắn đã ở trong một không gian trắng xóa.

Phương Chính nhìn quanh một lượt, liền lập tức phát hiện cách đó không xa, có một bóng người đang quay lưng về phía mình.

Bóng người mơ hồ, như ẩn như hiện, không thể nào nhìn rõ ràng, khiến người ta không khỏi tò mò muốn biết đó là ai.

Nhưng Phương Chính liếc mắt một cái đã không thèm để ý. Hắn thu cánh lại, sau đó nằm xuống, cứ thế nhắm mắt ngủ đi.

Phương Chính biết, nơi đây nhìn như một không gian vô định, nhưng trên thực tế là có mặt đất, sẽ không có chuyện hắn bị rơi ngã.

Còn cái bóng người kia, không cần nhìn cũng biết, Phương Chính chắc chắn đó là một phần ý chí của Đồ Tư Diệp để lại, mục đích chính chắc cũng chỉ để trang bức mà thôi. Cho nên chẳng cần để ý tới làm gì, cứ xem như không tồn tại là được.

Bóng người chờ một lúc, nhưng vẫn như cũ không nghe thấy động tĩnh gì, không khỏi thấy tò mò. Đã cố nhịn một chút, nhưng cuối cùng lại không chờ nổi nữa.

Tia ý chí này rất yếu ớt, dựa vào cổ trùng mới có thể miễn cưỡng duy trì. Nhưng thời gian cũng không dài, rất nhanh sẽ biến mất, nên có muốn kéo dài cũng không được.

- Khụ.

Bóng người ho khan một tiếng, vẻ mặt cao cao tại thượng, chậm rãi quay đầu lại, vừa nhắm mắt vuốt râu vừa nói:

- Tiểu tử, làm không tệ. Có thể vượt qua được quan ải đầu tiên, xem như ngươi cũng có chút tài năng so với Đồ Tư Diệp ta.

Quả nhiên như Phương Chính đã nghĩ, đây đúng là ý chí của Đồ Tư Diệp.

Lão nói xong, lại không nghe thấy đáp lại. Lúc này mới mở mắt ra, sau đó không khỏi ngớ người tại chỗ.

- Tiểu tử ngươi cư nhiên... cư nhiên lại... lại ở đây ngủ!

Lão tức giận đến mức nói lắp, ngón tay chỉ về phía Phương Chính cũng run rẩy không thôi. Nhưng đáp lại lão vẫn chỉ là sự im lặng.

Phương Chính ngủ sâu, hơi thở r���t khẽ, thậm chí một tiếng ngáy khẽ cũng không phát ra. Hắn nằm im trên mặt đất, nhợt nhạt, tiều tụy, không chú ý kỹ còn có thể tưởng nhầm hắn là người chết.

Ý chí Đồ Tư Diệp trầm mặc, cuối cùng chỉ có thể thở dài.

Cùng với thời gian trôi qua, tia ý chí này bắt đầu mờ dần rồi chậm rãi tiêu tán, chỉ để lại bên cạnh Phương Chính một số cổ trùng.

Những cổ trùng này đều là phần thưởng khi qua ải mà truyền thừa chuẩn bị cho người thông quan. Còn đoạn ý chí vừa rồi, chẳng qua chỉ là do Đồ Tư Diệp để lại, muốn kể cho người sau nghe về truyền kỳ của bản thân mình mà thôi.

Tiểu Thiên ở bên cạnh nhìn thấy toàn bộ quá trình, đến lúc này mới cất lời:

- Túc chủ, vì sao người lại không nghe đoạn ý chí đó nói chuyện? Biết đâu sẽ có thu hoạch bất ngờ gì đó thì sao?

- Không cần thiết.

Phương Chính đáp, chỉ vào đầu mình, nói:

- Đã được truyền vào đây.

Phương Chính vừa vào nơi này, trong đầu đã bị nhồi vào một phần tri thức có liên quan đến quan ải đầu tiên, kèm theo đó còn có giới thiệu về những con c�� trùng tặng thưởng.

Cho nên, mặc kệ ý chí đó có tồn tại hay không cũng không quan trọng. Phương Chính cũng không cần thiết phải chú ý tới một ý chí còn sót lại của một người đã chết từ rất, rất lâu về trước.

Nếu nói có điểm cần chú ý, vậy chính là phải đặc biệt đề phòng. Đề phòng bị xâm chiếm não bộ, bị ảnh hưởng tư duy và phán đoán.

Bất quá, nếu một vị cổ tiên muốn đưa ý chí vào đầu phàm nhân, vậy dù ngươi có đề phòng cỡ nào, cũng chẳng có tác dụng gì.

Phương Chính biết rõ, cho nên liền chẳng muốn phí thời gian giao lưu với tia ý chí đó. Cho dù hắn vẫn chưa thật sự ngủ, cũng sẽ giả vờ như đã ngủ rất sâu rồi.

Mặc kệ đối phương có phát hiện hay không, cũng không có nửa điểm liên quan gì tới Phương Chính.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free