(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 344: Số mệnh an bài
Ngày hôm sau, Phương Chính ngồi xổm trong cái hang động chật hẹp, bắt đầu sắp xếp lại những khối đá cuối hang.
Phía sau lưng hắn, Phương Niệm Dung ngồi tựa sát, chăm chú quan sát động tác của Phương Chính. Một lát sau, nàng không khỏi kinh ngạc thốt lên:
– Ta phải đối chiếu rất nhiều lần mới có thể sắp xếp ra, vậy mà ngươi nhanh thế đã nhớ hết vị trí của tất cả các viên đá? Thật quá lợi hại!
Phương Chính không đáp lời, chỉ lấy tín vật ra đặt vào.
Thật ra, việc này cũng không khó. Các tảng đá được tuyển chọn và gia công rất cẩn thận; khi ghép lại, chúng có thể tạo thành một khối hoàn chỉnh, mà tín vật lại chính là mảnh nằm ở trung tâm khối hoàn chỉnh đó.
Ở kiếp trước, Phương Chính rất thích chơi ghép hình. Khi không có cảm hứng viết hay vẽ, hắn thường mò mẫm ghép hình. Dù không phải lúc nào cũng vậy, nhưng ít nhất hắn cũng không hề tệ trong trò chơi loại này.
Vì vậy, chỉ cần biết được hình dạng ban đầu và mò mẫm một chút, hắn có thể hoàn toàn ghép ra mà không cần hướng dẫn. Hơn nữa, vì số lượng tảng đá không nhiều, chỉ cần đảo qua đảo lại vài lần là hắn có thể lập tức nhận ra vị trí của chúng ngay.
Phương Chính xếp xong, sau đó búng một giọt máu lên tín vật, rồi đặt bàn tay lên trên. Tiếp theo, hắn chỉ cần quán chú chân nguyên vào là có thể thuận lợi tiến vào truyền thừa.
Thế nhưng lúc này, Phương Chính hơi chậm lại. Hắn không nhìn lại Phương Niệm Dung mà vẫn nhìn bàn tay đang đặt trên tín vật của mình, rồi cất lời.
– Những gì ta nói với ngươi trước đó, kỳ thực không hoàn toàn đúng. Đó không phải là trường hợp xấu nhất.
Phương Niệm Dung hơi giật mình, nhìn về phía Phương Chính. Phương Chính vẫn không nhìn nàng, tiếp tục nói:
– Nếu thời gian thề độc tới mà ta vẫn chưa đến được Trung Châu, vậy ngươi cứ xem như...
Phương Chính thoáng dừng lại, hơi nhìn về phía Phương Niệm Dung, khóe môi treo lên một nụ cười ôn nhu. Cùng lúc đó, một tia hoàng kim chân nguyên được hắn quán chú vào tín vật.
Tín vật lập tức tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, bao phủ lấy cả người Phương Chính. Trong khoảnh khắc hắn sắp bị ánh sáng bao phủ hoàn toàn, hắn nói ra ba từ cuối cùng.
– Ta đã chết!
Phương Niệm Dung vội vàng vươn tay, muốn giữ hắn lại hỏi rõ, nhưng đã muộn một bước. Phương Chính đã bị ánh sáng bao phủ hoàn toàn, chớp mắt đã biến mất.
– Chết... sao?
Phương Niệm Dung thẫn thờ ngồi tại chỗ, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.
– Sẽ không đâu. Ngươi là nam chủ của ta, là nam chính, ngươi sẽ không chết đâu. Tiểu Túc, ngươi nói xem có đúng không?
Một lúc sau, Phương Niệm Dung hơi không kìm chế được cảm xúc, cất tiếng gọi Tiểu Túc.
Tiểu Túc xuất hiện, nhưng lại trầm ngâm không nói gì. Một lúc sau, nó mới lên tiếng:
– Túc chủ! Truyền thừa này nếu muốn kế thừa thì phải không ngừng vượt qua. Tuy chỉ có năm cửa ải, nhưng ngoài cửa thứ nhất và thứ hai còn có cơ hội bỏ cuộc, còn người đã đi tới cửa thứ ba thì chỉ có hai lựa chọn: một là thành công thông qua, hai là thất bại và bị nhốt đến chết.
– Với năng lực của nam chủ, hắn hoàn toàn có khả năng thông qua truyền thừa này và kế thừa thành công. Nhưng khả năng thông qua trong vòng ba năm còn lại của lời thề độc, thì thật sự khó khăn... Ngươi hiểu ý ta mà.
Phương Niệm Dung cúi đầu, không trả lời.
Trong ba năm, Phương Chính có thể đã đi tới cửa thứ ba, thậm chí là thứ tư hay thứ năm cũng nói chừng. Nhưng đến lúc đó, hắn không kịp thông qua, cũng không thể rút lui, vì vậy sẽ không kịp đuổi tới Trung Châu trước thời gian hẹn. Cứ như vậy, Phương Chính sẽ vi phạm lời thề, bị thề độc cổ giết chết, hóa thành một vũng máu.
Đây mới thật sự là trường hợp xấu nhất. Thế nhưng Phương Chính, cũng đã biết tới trường hợp này, chỉ là hắn vẫn lựa chọn đi vào.
– Có cách nào giúp hắn không?
Lúc này, Phương Niệm Dung lại hỏi.
Tiểu Túc trầm ngâm một lúc, rồi mới nói:
– Chỉ có thể trông vào chính hắn.
Đó là điều duy nhất nó có thể nói, bởi lẽ nó không thể đi theo hỗ trợ Phương Chính, cũng không thể tiết lộ rằng bên cạnh Phương Chính đã có Tiểu Thiên.
Thế nhưng, Tiểu Túc cũng không chắc liệu Tiểu Thiên có thể giúp gì được cho Phương Chính hay không. Bởi vì chúng nó chỉ biết sự tồn tại cũng như chức năng của nhau, nhưng lại không rõ túc chủ của đối phương có năng lực gì.
Nói chính xác hơn, Tiểu Túc không hề biết việc trong người Phương Chính có tới hai linh hồn, cũng không biết đến sự tồn tại của không gian linh mệnh.
Do đó, theo Tiểu Túc, cho dù Tiểu Thiên có chức năng suy diễn, có thể hỗ trợ suy tính để bớt đi đường vòng, thì Tiểu Thiên cũng không thể chỉ ra chính xác cách phá giải một trận pháp. Nó nhiều nhất chỉ có thể hỗ trợ một chút khi Phương Chính đã phá giải ít nhất một phần tư trận pháp.
Nhưng phải biết rằng, thông thường mà nói, lúc mới bắt đầu phá trận mới là gian nan nhất, càng về sau sẽ càng đơn giản. Chỉ có số ít cổ trận mới càng về sau càng khó khăn, nhưng hiển nhiên truyền thừa này lại không phải như vậy.
Nhưng nói thật, bởi vì phá trận càng về sau lại càng dễ, mà Tiểu Thiên chỉ có thể giúp ở đoạn sau. Nếu Phương Chính đã có thể đi tới đoạn sau, vậy hắn thừa sức tự thân phá trận, không cần tới Tiểu Thiên làm gì cho phí nguyên điểm.
Chính vì vậy mà Tiểu Túc mới nói, chỉ có thể trông vào bản thân Phương Chính.
Nghe Tiểu Túc nói vậy, Phương Niệm Dung nhất thời cảm thấy trong lòng đau nhói. Thế nhưng muốn trách cứ, bản thân nàng cũng không biết nên trách ai.
Phương Niệm Dung không thể trách bản thân, bởi ban đầu nàng chỉ muốn có một sự đảm bảo rằng Phương Chính sẽ đi Trung Châu. Thậm chí nếu được làm lại, Phương Niệm Dung vẫn sẽ làm như vậy.
Phương Niệm Dung cũng không thể trách Phương Chính, bởi đứng trước một truyền thừa cổ tiên, ai lại nguyện ý từ bỏ. Hơn nữa, lấy gì đảm bảo sau này sẽ không có người khác phát hiện? Nếu hiện tại không nhanh lên, đợi tới lúc Phương Chính có thể từ Trung Châu quay lại, e rằng nơi này đã bị người khác khám phá và lấy đi rồi.
Cho nên trong việc này, thật sự không thể trách bất cứ ai.
Rõ ràng ban đầu mọi thứ đều đúng, lựa chọn cũng luôn đúng, nhưng đi tới lúc này, khi nhìn lại, nàng lại thấy lựa chọn ban đầu là sai. Thế nhưng nói là sai, Phương Niệm Dung căn bản cũng không biết là sai ở đâu.
– Đây chính là cái gọi là số mệnh sao?
Phương Niệm Dung ngồi thẫn thờ hồi lâu, cuối cùng nhỏ giọng hỏi.
– Đúng vậy. Đó là số mệnh. Số mệnh đã quy định Phương Chính phải gặp nguy hiểm, số mệnh quy định trường hợp này phải xảy ra. Cho nên dù túc chủ và Phương Chính có lựa chọn khác đi, thì kết quả vẫn sẽ như vậy.
Tiểu Túc lúc này đáp lời.
Nghe vậy, Phương Niệm Dung cười thảm một tiếng, rồi nói:
– Tuân theo thiên ý, phục tùng số mệnh ư? Số mệnh an bài cho hắn gặp trắc trở, vượt qua liền trưởng thành? Số mệnh an bài cho ta và hắn phải cách xa, an bài cho ta phải chờ hắn trong vô vọng, để rồi có thể vỡ òa trong hạnh phúc? Nếu đúng là vậy thì sao? Dù biết là hắn sẽ không sao, thì liệu có ích gì? Ngươi có biết, chờ đợi một người rất đau khổ không?
– Nhưng đó là điều cần thiết!
Tiểu Túc nghiêm túc đáp.
Phương Niệm Dung khẽ gật đầu, nhưng lại không kìm được, trên mặt nàng lăn xuống hai giọt nước trong suốt. Nàng ngồi gục xuống tại chỗ, nghẹn ngào nói:
– Ta biết đó là điều cần thiết, nhưng tim ta vẫn rất đau.
Giờ khắc này, độ hảo cảm của nàng dành cho Phương Chính đã vượt qua bảy mươi trên thang đo một trăm.
Thế nhưng việc này, Phương Chính hoàn toàn không hay biết gì.
Lúc này, hắn đang ngồi khoanh chân, hồi tưởng lại những việc mới xảy ra.
Trước đó không lâu, sau khi Phương Chính quán chú chân nguyên vào tín vật, hắn đột nhiên cảm thấy một lực hút kéo lấy thân thể mình. Chớp mắt một cái, hoàn cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Nơi đây không còn là cái hang chật hẹp âm u, mà thay vào đó là một không gian rộng lớn tràn ngập ánh sáng trắng. Tiếp theo, một lão nhân xuất hiện trước mặt Phương Chính, tự nhận bản thân là chủ nhân của truyền thừa, tên là Đồ Tư Diệp.
Lão lải nhải rất nhiều, nói chuyện trên trời dưới đất, sau đó mới giải thích nguyên nhân tạo ra truyền thừa và tổng số cửa ải.
Cuối cùng, lão nói:
– Tiểu tử, có gan thì hãy vượt qua khảo nghiệm của ta đi. Bất quá nhìn ngươi chắc chắn sẽ không lấy được chân truyền của ta đâu. Chân truyền của lão phu tuyệt đối không phải để dành cho tên vắt mũi chưa sạch như ngươi.
Phương Chính trầm ngâm, cũng là trầm ngâm từ thời điểm đó đến hiện tại. Bởi vì hắn cần phải sắp xếp lại lời nói của lão nhân Đồ Tư Diệp này một chút.
– Tạm hiểu.
Phương Chính lúc này khẽ nói, trong đầu đã xâu chuỗi lại hoàn chỉnh câu chuyện của Đồ Tư Diệp.
Đồ Tư Diệp cũng không phải là tên vốn có của lão. Trước đây, lão mang họ Diệp, gọi là Diệp Tư Đồ.
Trước đây, khi còn ở cảnh giới Lục Chuyển, lão từng cùng người khác thi đấu. Lúc đó, lão còn lớn giọng nói: "Nếu ta thua, ta sẽ đem tên mình viết ngược lại!" Và lão rất trọng lời hứa, thật sự đã đọc ngược tên mình thành Đồ Tư Diệp.
Lên tới cảnh giới Thất Chuyển, lão lại khiêu chiến người kia và nói: "Nếu ta thua, ta sẽ theo họ của ngươi!" Lần nữa, lão giữ lời hứa, bởi vì đối phương mang họ Đồ.
Lên tới cảnh giới Bát Chuyển, lão lại đi khiêu chiến lần thứ ba, quyết tâm phải lấy lại tên cũ của mình. Kết quả thì không lấy lại được, bởi vì đối phương đã chết rồi.
Cả cuộc đời lão chỉ thua cho một người, chính là đối phương đó. Cả đời phấn đấu tu hành, nghiên cứu trận đạo, cũng chỉ muốn vượt qua người đó. Cuối cùng, lão thắng, nhưng không phải thắng trong tu hành, mà là thắng ở tuổi thọ.
Xâu chuỗi lại toàn bộ câu chuyện xong, Phương Chính lại lần nữa nhíu mày.
– Trận đạo đại tông sư, lại mang họ Đồ... Thật khiến ta nghĩ đến một người. Người này, sau này đã trợ giúp Phương Nguyên trong việc tu hành trận đạo, có thể nói Phương Nguyên là người trực tiếp học trận đạo từ chân truyền của ông ấy.
Phương Chính nghĩ đến đây, khẽ lắc đầu.
Phương Chính biết, lão nhân Đồ Tư Diệp này chắc chắn không phải là người hắn vừa nghĩ đến. Nhưng khả năng cao, người hắn vừa nghĩ đến chính là người đã khiến lão nhân phải đọc ngược tên mình.
– Nếu đúng như ta nghĩ, vậy thì truyền thừa này kỳ thực cũng không quá phức tạp. Bởi vì ở thời đại của ông ta, trận đạo xoay quanh bốn nguyên tố là đất, nước, gió, lửa mà thành. Dựa vào chuẩn đại sư về trận đạo, còn có Trí Đạo, Thổ Đạo, Thủy Đạo cùng Viêm Đạo đều đã là đại sư, ta tự tin vào năng lực của mình. Cho dù có khuyết thiếu Phong Đạo... Hử? À, không tính là thiếu, trong quá trình sẽ được bổ sung thêm.
Phương Chính tự nhủ, sau đó chợt khẽ cười, khóe môi không khỏi cong lên một ý cười.
Không thể tính là thiếu sót được, bởi vì hắn có hai linh hồn: một linh hồn phá trận, một linh hồn tranh thủ bổ sung tri thức. Mà cho dù có thiếu sót cảnh giới Phong Đạo đi nữa, dựa vào Trí Đạo, hắn cũng có thể cưỡng chế suy tính ra.
Do đó, nhìn thì có vẻ mạo hiểm mạng sống để thông qua truyền thừa, nhưng trên thực tế Phương Chính đã tự lượng sức mình rồi mới hành động. Nếu không có lòng tin nắm chắc sáu bảy phần mười sẽ thông qua, hắn căn bản sẽ không lao vào.
Dù hắn không ngại đối mặt với hiểm nguy, nhưng hắn cũng không muốn chết một cách ngớ ngẩn. Mà chết trong truyền thừa này, đối với hắn mà nói, chính là rất ngớ ngẩn.
Bản quyền tài sản trí tuệ của đoạn văn này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.