(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 315: Con mắt do thám
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Bảy ngày sau khi Quách Thương đến tìm, Phương Chính đi ra khỏi mật thất, vẻ mặt vui mừng, vừa đi vừa nâng niu một con cổ trùng.
Con cổ trùng này có hình cầu, lớn cỡ một quả banh lông, toàn thân có màu vàng kim, tròn xoe, mềm mại, trông rất đáng yêu. Dù có hình cầu, nó vẫn có thể phân biệt được mặt trước, mặt sau, trên và dưới. Sau lưng nó nhẵn bóng, có một cái đuôi dài nhỏ, chót đuôi như mũi tên. Phía trước mặt có hai đường vạch, một ngang một dọc. Đường vạch ngang dài bằng bán kính thân nó, nằm cách một phần tư đường tròn tính từ phía dưới lên. Đường vạch dọc thì nằm chính giữa thân, cách mép trên và đường vạch ngang một khoảng bằng một phần năm đường tròn.
Trên đầu của nó có hai cái sừng nhỏ. Hai cái sừng này không phải sừng trâu theo nghĩa thông thường, mà giống như hai thanh trụ dài, trên cùng là hai khối cầu nhỏ. Thoạt nhìn, chúng chẳng khác nào hai cái ăng ten của đài radio cũ từ thập niên chín mươi. Ngay bên dưới hai chiếc sừng, có một đôi cánh. Trông như cánh bồ câu, cũng giống như cánh làm bằng bông gòn. Mềm mại, mịn màng, sờ vào vô cùng thích tay. Bên dưới thân còn có một đôi chân. Đôi chân này mới nhìn qua sẽ không thấy, nhìn kỹ mới miễn cưỡng thấy được hai cục thịt dư nhỏ xíu.
Phương Chính nâng nó bằng hai tay, thích thú ngắm nhìn. Mà nó cũng ngoan ngoãn nằm trong tay hắn, hai cánh rũ xuống, trông như đang tận hưởng sự vuốt ve. Phương Chính cầm theo con cổ này, đi ra sân luyện võ.
Tần Phong lúc này đang huấn luyện chiến đấu với Lâm Vũ ở sân luyện võ, nhìn thấy bộ dạng của Phương Chính, cả hai ngỡ ngàng, đứng sững tại chỗ. Ngay cả Lâm Vũ cũng vậy, huống chi Tần Phong, người đã quen biết Phương Chính từ lâu, đây còn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phương Chính vui vẻ lộ rõ ra mặt, cười rạng rỡ đến thế. Thậm chí khiến người ta có cảm giác hắn đang cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Phương Chính đi vào sân, cũng không thèm để ý hai người này, đi tới một góc sân ngồi xuống, bắt đầu thúc giục con cổ trong tay.
Một thành chân nguyên hoa kim của Phương Chính chỉ chớp mắt đã tiêu hao hết, con cổ trùng trong tay hắn liền có động tĩnh. Chỉ thấy đường vạch ngang trên mặt nó từ từ hé ra, sau đó mở thành một cái miệng. Cái miệng của nó khá rộng so với thân hình, bên trong có ba vòng răng, mỗi vòng đều có ba mươi sáu cái răng, tổng cộng một trăm lẻ tám cái, mỗi cái đều nhọn hoắt như răng cưa, trông vô cùng quỷ dị.
Phương Chính lại truyền chân nguyên vào nó. Những cái răng của nó bắt đầu tự động thay đổi hình dạng, sau đó bay ra ngoài. Mỗi cái răng sau khi rời khỏi miệng con cổ, liền bắt đầu động đậy, hình dạng bắt đầu thay đổi, chớp mắt đã có hình dạng tương tự như nó, khác ở chỗ là mặt trước không có hai đường vạch, mà là một con ngươi đang mở lớn, kích thước cũng nhỏ rất nhiều, chỉ cỡ nửa móng chân út.
Để một trăm lẻ tám cái răng bay ra ngoài hết, Phương Chính cần tiêu hao trọn vẹn ba thành hoa kim chân nguyên. Phương Chính nhìn ngắm những con mắt nhỏ xíu xung quanh, hài lòng vô cùng. Tiếp theo hắn động ý niệm, một trăm lẻ tám con mắt nhỏ này lập tức bay vút đi, tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã phân tán khắp Nam Thu Uyển.
Phương Chính lại truyền thêm một thành chân nguyên vào bản thể. Con cổ này liền khép miệng lại, thì đường vạch dọc trên mặt nó lại mở ra. Rất nhanh, mở ra một con mắt.
Con mắt mở to, trông như trợn trừng. Con mắt phân rõ tròng trắng tròng đen. Tròng trắng không có gì khác biệt con mắt thông thường, nhưng trong tròng đen lại chi chít một trăm lẻ tám con mắt nhỏ. Con mắt này mở ra, một đoàn quang ảnh từ bên trong hiện ra, bên trong quang ảnh chia làm một trăm lẻ tám khung hình, mỗi khung hình tương ứng với một con mắt mini được thả ra trước đó. Bên trên mỗi khung hình hiển thị một bức phác họa màu, phác họa lại khung cảnh mà con mắt mini nhìn thấy.
Phương Chính điều động ý niệm, tùy ý lựa chọn một khung hình. Khung hình hắn chọn liền lớn hơn gấp đôi, trở thành khung hình chính. Phương Chính lại chọn khung hình khác, khung hình ban đầu liền trở về như cũ, mà khung hình mới lại phóng to.
Phương Chính thử vài lần, vẻ mặt càng thêm rạng rỡ.
Cuối cùng, hắn động ý niệm, dừng thúc giục. Con cổ trùng này liền khép mắt lại, rồi mở miệng ra, mà những con mắt mini cấp tốc được thu hồi, quay về vị trí ban đầu.
– Năm thành chân nguyên tứ chuyển cho một lần thúc giục toàn lực. Nhìn có vẻ nhiều, nhưng có thể chấp nhận được.
Phương Chính trầm ngâm. Trong lòng cân nhắc một chút.
Chân nguyên tiêu hao quá nhiều, nhưng Phương Chính có hai cái không khiếu, mức tiêu hao này hắn có thể gánh vác. Hơn nữa, sự tiêu hao này chỉ diễn ra ở giai đoạn ban đầu, sau khi hoàn tất việc chuẩn bị, nó có thể duy trì liên tục mà không cần tiêu hao thêm chân nguyên.
Nhưng còn một vấn đề khác, những con mắt mini không thể cách bản thể quá xa, giới hạn xa nhất chúng có thể chịu được là bán kính năm trăm mét xung quanh bản thể. Nếu xa hơn, chúng sẽ tự bạo. Ngoài ra, chúng cũng không thể ở bên ngoài bản thể quá hai mươi bốn giờ, nếu không sẽ kiệt sức mà chết. Nếu một con mất đi, bản thể phải mất rất lâu mới có thể tạo ra một con mới. Điều này giống như con người bị rụng răng sữa vậy, phải mất cả tháng răng mới mới có thể mọc lại hoàn chỉnh.
– Đây là con cổ gì vậy?
Tần Phong và Lâm Vũ chứng kiến toàn bộ quá trình, không khỏi kinh ngạc chạy lại chỗ Phương Chính, tò mò ngắm nhìn con cổ trên tay hắn.
– Con mắt do thám.
Phương Chính nói, giọng nói mang theo chút đắc ý.
– Là trinh sát cổ trùng sao? Thuộc lưu phái nào vậy?
Cả hai tò mò vô cùng, trông như muốn chạm vào nó.
Phương Chính cười rạng rỡ nói:
– Đúng là trinh sát, còn về lưu phái thì chắc là tín đạo.
Phương Chính nói, đưa con cổ trùng cho hai người.
Tần Phong và Lâm Vũ cẩn thận nhận lấy, xem xét. Con mắt do thám là cổ trùng tứ chuyển, chia làm mẫu cổ và tử cổ; mẫu cổ là bản thể, còn tử cổ chính là một trăm lẻ tám con mắt mini. Mẫu cổ thông qua hai cái sừng trên đầu, tiếp nhận tín hiệu truyền về từ tử cổ, thể hiện lại hình ảnh bằng tranh phác họa.
Tần Phong nhìn một lượt, rồi lại nhìn sang Phương Chính, hỏi:
– Nó có hơi giống vệ tinh nhân tạo hay radar dò tìm nhỉ?
– Đúng vậy, ta lấy ý tưởng từ đó.
Phương Chính gật đầu.
Tần Phong nghe vậy vui ra mặt, hắn cảm thấy nhờ vào hiểu biết của mình, Phương Chính mới có ý tưởng làm ra con cổ này. Đây chẳng phải nói, hắn đã trở nên có ích cho Phương Chính sao?
Phương Chính nhìn Tần Phong, biết hắn đang nghĩ gì, cũng lười chẳng thèm quản. Dù sao thì có Tần Phong gánh vác chuyện xuyên không thay mình, Phương Chính cũng đỡ bị Phương Niệm Dung nghi ngờ. Còn với những người khác, ví dụ như Phương Nguyên, thì Phương Chính cũng đành chịu.
– Vậy ra mấy ngày nay ngươi bế quan là vì con cổ này sao?
Phương Niệm Dung vừa lúc đi tới, nhìn con mắt do thám rồi hỏi. Nàng thấy Phương Chính mặt mày rạng rỡ đi tới sân luyện võ, liền tò mò đi theo ra đây. Hiện tại nhìn thấy con mắt do thám, hai mắt nàng chợt sáng bừng.
– Ôi, sao mà đáng yêu thế này!
Phương Niệm Dung kêu khẽ, lấy con mắt do thám vào tay, ngắm một lượt, sau đó đưa tay véo véo má nó, bóp bóp cánh nó.
Lúc Phương Chính nói con mắt biết bay, Phương Niệm Dung còn tưởng thứ này trông rất đáng sợ. Ai ngờ nó lại mềm mại, đáng yêu đến vậy chứ.
Phương Chính nhìn Phương Niệm Dung như vậy, trong đầu khẽ động ý niệm. Con mắt do thám vốn đang nằm yên ngoan ngoãn, đột nhiên hé miệng cắn vào tay Phương Niệm Dung một cái, sau đó thong thả bay về phía Phương Chính.
– Đồ của ta, chỉ có ta mới được làm như vậy.
Phương Chính thu con mắt do thám vào không khiếu, quẳng ánh mắt cảnh cáo về phía Phương Niệm Dung.
– Ngươi cũng không phải là thần giữ của, keo kiệt như vậy làm gì?
Phương Niệm Dung xoa xoa chỗ bị cắn, bĩu môi nói.
Phương Chính nghe Phương Niệm Dung nói, làm vẻ khó hiểu nhìn nàng, hỏi:
– Cái gì là thần giữ của?
Thật ra Phương Chính biết, nhưng cách gọi này không tồn tại ở thế giới này, nên hắn đành làm ra vẻ không biết.
Phương Niệm Dung nghe hỏi, giật mình một cái, phát hiện bản thân vừa mới lỡ lời. Nhưng nàng không giải thích, mà vờ châm chọc Phương Chính, nói:
– Nha, còn có điều mà ngươi không biết sao? Ta cứ tưởng ngươi biết tuốt chứ.
Phương Chính cười như không cười đáp lại:
– Ngay cả cổ tiên còn có điều không biết, một phàm nhân như ta làm sao có thể biết hết mọi thứ được?
Phương Niệm Dung á khẩu.
Nàng đột nhiên phát hiện, chính mình chưa bao giờ nói lại được Phương Chính. Hắn không nói lời sốc óc, cũng chẳng hề nói ngang ngược. Những gì Phương Chính nói đều vô cùng hiển nhiên, hiển nhiên đến mức ai cũng biết, nhưng lại khiến người ta đột nhiên không biết phải đối đáp ra sao. Cho nên, tốt nhất không nên tranh luận với Phương Chính – đó là tổng kết mà những người xung quanh hắn rút ra. Cho đến hiện tại, người có thể khiến Phương Chính không biết nói gì để đáp lại, chỉ có duy nhất Phương Nguyên. Phương Nguyên là người duy nhất khiến Phương Chính không biết phải nói gì cho phải, còn với những người khác, Phương Chính chỉ đơn thuần là từ chối đưa ra ý kiến, chứ không phải không biết nói gì.
Thấy Phương Niệm Dung trầm mặt xuống, Phương Chính cũng chẳng thèm bận tâm. Hắn duỗi vai đứng dậy, đi ra giữa sân luyện võ rồi nói:
– Lâm Vũ, tới đây. Ta dạy ngươi dùng đao.
– A? Vâng!
Lâm Vũ giật mình, sau đó vội vàng chạy lại chỗ Phương Chính.
Phương Chính đầu tiên lấy ra bút lông cổ, vẽ một cây đao. Cây đao này khác hoàn toàn loại đao mà Lâm Vũ hay thấy, nó lớn cỡ một người trưởng thành, thân đao dẹt rộng, tương tự hình chữ nhật với cạnh dài gấp năm lần cạnh ngắn. Chuôi đao dài khoảng ba gang tay. Đao này Phương Chính mô phỏng theo đao diệt rồng của Tướng quân Cổ mà vẽ ra. Lâm Vũ nhìn cây đao Phương Chính vẽ ra, trợn tròn hai mắt. Hắn nhận ra cây đao này, bởi Tướng quân Cổ vẫn luôn vác nó trên lưng. Chỉ là hắn có chút ngoài ý muốn, không ngờ Phương Chính lại biết dùng thứ này.
– Lạc Hành ca ca, huynh biết dùng thứ này sao?
– Một chút.
Phương Chính nói, vén vạt áo buộc lại, vén tay áo cũng buộc cao lên. Sau đó hai tay nắm lấy chuôi đao.
Phương Chính vung đao, chém ra những đường cơ bản đầu tiên, bao gồm chém dọc, chém ngang, chém xéo, kết hợp với các bước di chuyển.
– Trọng lượng thông thường của loại đao này ít nhất cũng phải trên năm mươi cân mới miễn cưỡng phát huy hết thực lực. Nhưng ngươi là người mới, ta sẽ giảm trọng lượng lại.
Phương Chính múa đao xong, xoay người chống đao xuống đất, nói với Lâm Vũ.
– Tạm thời dùng thứ này, ta sẽ tranh thủ làm cho ngươi một thanh đao phù hợp để luyện tập. Ngoài ra, nếu có gì không hiểu, ngươi cứ hỏi con cổ trùng của mình.
Lâm Vũ hơi ngẩn người ra, sau đó chợt hiểu Phương Chính đang muốn nói tới Tướng quân Cổ liền không khỏi gãi đầu. Tướng quân Cổ tuy ở trên người hắn, nhưng lại không thực sự là cổ trùng của hắn. Lâm Vũ từ trước đến nay không cách nào tự chủ thúc giục được, chỉ là nó thích thì phát huy, không thì đi ngủ mà thôi.
Phương Chính nhìn Lâm Vũ, cười như không cười.
– Thử đi.
Phương Chính nói, ném thanh đao bằng mực cho Lâm Vũ.
Lâm Vũ đón lấy, hơi lảo đảo. Nhìn thì chỉ là tranh vẽ, nhưng quả thật khá nặng. Phương Chính nhìn Lâm Vũ khẽ lắc đầu, nói:
– Sau này rèn luyện sức khỏe nhiều vào, đừng quá ỷ lại vào cổ trùng, sẽ rất ảnh hưởng đến lưu phái tu hành.
– Nhưng mà…
Lâm Vũ định nói, nhưng nhìn ánh mắt của Phương Chính, liền gật đầu.
Năm mươi cân nghe thì có vẻ lớn thật, nhưng nếu quy đổi, cũng chỉ khoảng hai mươi lăm kilogram ở Trái Đất. Dùng hai tay nâng hai mươi lăm ký, đối với người lao động nặng thì khá nhẹ nhàng. Mà đời trước Phương Chính cũng làm toàn việc nặng. Mặc dù hắn nhỏ con, lại hay ốm vặt, nhưng khi khuân vác, hắn cũng chẳng kém cạnh mấy cậu bạn đồng trang lứa, thậm chí còn bền sức hơn. Bởi vì hắn nhẫn nại hơn rất nhiều người. Và tính nhẫn nại này của hắn, cũng chính là do nhiều người "giúp" hắn rèn luyện mà thành.
Đoạn văn này là thành phẩm biên tập của truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.