(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 307: Chợ buôn nô lệ
Phương Niệm Dung nhìn ba chiếc hoàng lê lệnh trên tay Thanh Thư, Dược Hồng và Tần Phong, khuôn mặt không giấu nổi vẻ tủi thân.
Tại sao nàng phải tốn biết bao công sức mới có được một chiếc, còn ba người họ chẳng làm gì cũng nghiễm nhiên mỗi người có một chiếc?
Đúng là cả ba chỉ bị Phương Chính chặt của mỗi người một ngón tay, đau thì đau thật, nhưng nhờ có nhục bạch cốt nên không gây ra tổn hại gì đáng kể.
Thanh Thư và Dược Hồng thì còn đỡ, nhưng Tần Phong lại khiến Phương Niệm Dung vô cùng cay cú.
Thanh Thư và Dược Hồng là đồng tộc của Phương Chính, việc hắn ưu ái là điều hiển nhiên, nhưng Tần Phong chỉ là người qua đường mà Phương Chính lại đối xử quá tốt với hắn.
Chuyện đó thôi thì cũng đành, nhưng Phương Chính lại còn ban cho cả ba mỗi người một con Nguyên Lão Cổ, mà bên trong mỗi con lại chứa mười vạn nguyên thạch.
Điều này càng khiến Phương Niệm Dung tức nghẹn không chịu nổi.
Phương Chính đúng là, đối với ai cũng hào phóng, chỉ riêng với nàng thì lại keo kiệt. Đùa cợt kiểu gì vậy? Chẳng vui chút nào cả!
Nếu không phải đang chinh phục Phương Chính, nàng thật sự muốn tát cho hắn vài cái để hả giận.
Tuy nhiên những thứ này chỉ là vật ngoài thân mà thôi, Phương Niệm Dung chỉ giận Phương Chính thiên vị, còn những chuyện khác nàng cũng chẳng bận tâm.
Về phần Phương Chính, sau đêm gặp riêng Thương Yến Phi trở về, hắn liền dành một chút thời gian rảnh rỗi.
Buổi sáng hắn luyện tập trong phòng, đến chiều lại đi dạo quanh các khu ẩm thực, giải trí của Thương Gia Thành. Có Tử Kinh Lệnh trong tay, Phương Chính đi lại cũng tự do hơn hẳn.
Thế nhưng, Phương Chính không đi một mình, bởi vì Phương Niệm Dung vẫn cứ bám riết như cái đuôi của hắn. Vì vậy, Phương Chính tiện tay mua cho nàng một chiếc trâm cài tóc hình hồ điệp màu tím sen.
Lúc tặng chiếc trâm cho Phương Niệm Dung, Phương Chính còn khẽ nói.
– Nhìn thấy nó, ta liền nhớ đến lúc ngươi dùng Phong Điệp. Bộ y phục màu hồng của ngươi, như thể nhuộm hồng những cánh Phong Điệp, nhìn thật đẹp mắt.
Lời này của Phương Chính khiến Phương Niệm Dung không khỏi đỏ mặt. Chiếc trâm ngọc bình thường bỗng trở nên vô cùng quý giá trong mắt nàng.
Phương Chính giả vờ không nhận ra, nhưng trong lòng lại hiểu rõ mồn một.
Kẻ luôn bị đối xử lạnh nhạt, đột nhiên nhận được một chút quan tâm, sẽ lầm tưởng rằng người đó yêu thương mình.
– Thật là một sự ảo tưởng đáng thương hại, cũng rất đáng để lợi dụng.
Phương Chính nghĩ, nhưng lại chẳng hề vui vẻ như hắn vẫn tưởng. Bởi vì hắn từng là một kẻ đáng thương như vậy, từng ảo tưởng, từng vỡ mộng, rồi lại tiếp tục ảo tưởng, và lại vỡ mộng một lần nữa.
Nhưng ít nhất, hắn không sống trong cái vòng lặp luẩn quẩn đó mãi mãi, mà đã đạp nát nó, thoát khỏi nó. Và hiện tại, hắn dùng cách này để đối phó với Phương Niệm Dung.
Phương Chính muốn thông qua cách này, từng bước một đi vào lòng Phương Niệm Dung, khiến nàng trong vô thức phụ thuộc vào hắn.
Đồng thời, hắn cũng muốn thông qua cách này, từng bước một khiến bản hồn yêu thích Phương Niệm Dung. Còn hắn, thông qua Phương Niệm Dung, sẽ khống chế được bản hồn.
Cảm giác tội lỗi ư? Đùa cợt gì vậy, hắn làm gì còn thứ cảm giác đó.
Trên đời này, ai cũng có tội. Sinh ra làm người đã là tội, thông minh hơn người là một cái tội, mà ngu ngốc cũng là một tội lỗi.
Tội lỗi hiện hữu khắp nơi, ngươi có cảm nhận được không?
Không, ngươi không cảm nhận được. Vậy tại sao hắn phải cảm nhận?
Từ lâu, hắn đã sống mà không còn biết đến cảm giác tội lỗi rồi.
Người ngoài nói hắn điên.
Hắn điên sao?
Không, hắn không điên. Hắn bệnh hoạn, hắn ý thức rõ sự bệnh hoạn của mình, và hắn yêu thích chính sự bệnh hoạn này.
Thời gian cứ thế chậm chạp trôi đi.
Ba ngày sau.
Buổi sáng, Phương Chính đến võ trường tham gia một trận đấu.
Đến tận giữa trưa, hắn lại tiếp tục đi dạo.
Suốt ba ngày nay, Phương Chính đi dạo không chỉ đơn thuần muốn giải khuây, mà là để tìm kiếm một người.
Đúng vậy, hắn đang đi tìm Thiên Ngoại Chi Ma.
Phương Chính đi vào nội thành thứ ba và đi đến chợ buôn nô lệ.
Ở thế giới này có buôn bán nô lệ. Thông thường, những đại gia tộc, siêu cấp gia tộc đều sẽ có buôn bán nô lệ. Thương Gia Thành cũng không ngoại lệ.
Phương Chính đi vào nơi này, liền có một vị cổ sư tiến lên đón tiếp hắn.
– Vị khách quan này, ngài muốn mua nô lệ sao?
Vị cổ sư này là một trung niên nam tử, nhị chuyển cổ sư, trên mặt mang nụ cười chuyên nghiệp nhìn Phương Chính.
Phương Chính đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi nói.
– Ta muốn xem qua một chút. Nếu gặp được vừa ý, rồi mới tính đến chuyện mua.
– Vậy mời ngài.
Gã trung niên cổ sư nói, làm động tác mời khách, còn đi theo bên cạnh Phương Chính, rất chuyên nghiệp mà nói.
– Khách quan chắc hẳn lần đầu đến đây, vậy để ta giới thiệu cho ngài...
– Không cần!
Phương Chính xua tay, cắt đứt lời của gã. Hắn liếc gã, lạnh nhạt lên tiếng.
– Ta ghét ồn ào, không cần lải nhải bên tai ta. Khi nào ta hỏi, ngươi hãy nói.
– Tốt.
Gã trung niên cười đáp, nhưng trong lòng lại khịt mũi khinh thường Phương Chính.
– Muốn mua nô lệ, chỉ có nguyên thạch là không đủ, còn cần lệnh bài, hừ, ta xem đến lúc ngươi không xuất ra được lệnh bài, ngươi còn kiêu ngạo nổi nữa không.
Phương Chính không để ý đến gã, rảo bước dọc theo con đường, ánh mắt liếc qua những lồng sắt hai bên đường.
Trong những lồng sắt, có không ít người đang ngồi xổm, tất cả đều là nô lệ.
Những người này quần áo rách rưới, tóc rối bời, cả người bẩn thỉu, tay, chân, cổ đều mang xích sắt.
Bọn họ ở trong lồng, người thì khóc thút thít, người vẻ mặt đờ đẫn, ng��ời thì dại ra, nhưng cũng có người ánh mắt không cam lòng, tràn đầy kiên cường bất khuất.
Phương Chính lướt qua xem, trong lòng cân nhắc.
– Hôm qua đi ngang qua nơi này, chức năng tìm kiếm phát hiện có Thiên Ngoại Chi Ma. Khả năng cao đây chính là nô lệ, chỉ là không biết thuộc loại nào mà thôi.
Phương Chính suy nghĩ, vừa xem lướt qua, vừa để ý tín hiệu đang nhấp nháy trên màn hình hệ thống.
Phương Chính đi một mạch tới, cuối cùng dừng lại trước một lồng sắt.
Trong lồng sắt lúc này có mười bốn người, có nam có nữ, tất cả đều là cổ sư. Người có tu vi cao nhất là Tam Chuyển sơ giai, thấp nhất cũng là Nhất Chuyển đỉnh phong.
Phương Chính quét mắt nhìn một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên ba người, một nam hai nữ.
Ba người này chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, gương mặt hơi giống nhau.
Ba người ngồi ở giữa lồng sắt, những người còn lại thì vây quanh ba người. Mặc dù trông có vẻ ngẫu nhiên, nhưng tư thế vẫn toát lên vẻ bảo vệ ba người đó.
Phương Chính nhìn ba người, ba người cũng đang nhìn hắn, trong ánh mắt cả ba tràn ngập vẻ kiên cường bất khuất.
Phương Chính thấy vậy, khẽ mỉm cười, chỉ vào lồng mà hỏi.
– Những người này là cùng một nhóm?
– Đúng là như vậy.
Gã trung niên đi cạnh hắn gật đầu, rồi nói.
– Những người này bị bán vào đây hôm qua. Là do một tiểu gia tộc xảy ra nội chiến, bọn họ là những người thua cuộc, bị bán làm nô lệ.
Phương Chính nghe xong, khẽ gật đầu, nhìn lại ba người, cười như không cười mà nói.
– Xem ra người thắng là một kẻ có đầu óc. Vừa có thể khiến đối thủ của mình phải sống trong nhục nhã, vừa có thể kiếm về một khoản nguyên thạch cho gia tộc. Tuy nhiên, kẻ này đầu óc cũng chẳng thông minh mấy, không biết cái gọi là diệt cỏ không tận gốc, gió xuân lại trỗi dậy sao? Nếu là ta, ta sẽ đem những người này đi lóc thịt cho đến chết.
Gã trung niên nghe xong không khỏi giật mình, mà những người trong lồng sắt cũng đồng thời giật mình mà nhìn Phương Chính.
Phương Chính nhìn một vòng, phát hiện ánh mắt của bọn họ nhìn mình mang theo vẻ cảnh giác, tức giận và bất khuất. Những ánh mắt này làm Phương Chính cảm thấy khá hài lòng, khẽ gật đầu rồi nói.
– Nhưng bởi vì kẻ đó không phải ta, nên ta mới được lợi. Cứ coi như đây là may mắn của các ngươi, cũng là xui xẻo của kẻ đã bán các ngươi đến đây.
Nói xong, hắn nhìn sang gã trung niên bên cạnh, nói.
– Những người trong lồng này, ta mua hết.
– Khốn kiếp, ta thà chết còn hơn trở thành nô lệ.
Trong lồng lập tức có tiếng rống lên.
Phương Chính liếc mắt nhìn lại, kẻ lên tiếng chính là thiếu niên ngồi ở giữa.
Hắn tu vi chỉ có Nhất Chuyển đỉnh phong, nhưng lại có vẻ gan dạ hơn nhiều so với vị Tam Chuyển đang ngồi gần đó.
Chỉ là sự gan dạ này bắt nguồn từ sự ngông cuồng, nhiệt huyết và ngu muội.
Phương Chính cười khẽ, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống họ mà nói.
– Vậy sao ngươi không chết sớm đi, sống đến hiện tại làm cái gì? Là chờ đợi có tộc nhân đến mua lại các ngươi? Hay là bởi vì không có can đảm tự sát?
– Ta...
– Ca ca, đừng.
Thiếu niên định lên tiếng, nhưng một trong hai thiếu nữ đã kéo lại tay hắn, khẽ lắc đầu, sau đó nàng nhìn về phía Phương Chính, rồi nói tiếp.
– Vị này sẽ giúp chúng ta trả thù, đây là cơ hội của chúng ta.
Mười ba người còn lại trong lồng nghe vậy, không khỏi nhìn lại Phương Chính, sau đó nhìn nhau. Qua một lúc, trừ ba người ở giữa, những người khác đều cúi đầu về phía Phương Chính.
Phương Chính giật mình, điều này quả thật nằm ngoài dự đoán của hắn.
– Đừng nói với ta, Thiên Ngoại Chi Ma này có ngón tay vàng thật đấy chứ.
Phương Chính trong lòng thầm kêu lên.
Nếu thật sự là vậy, hắn liền cảm thấy lần này mình chắc chắn sẽ lại phải đau đầu nữa rồi.
Đương nhiên, ngón tay vàng không nhất thiết phải là hệ thống, có khi nó là một năng lực đặc biệt chẳng hạn.
Điều khiến Phương Chính cảm thấy đau đầu là, Thiên Ngoại Chi Ma rất khó thu phục, nếu thêm ngón tay vàng thì sẽ càng thêm phiền toái.
Điều này không khỏi khiến Phương Chính cảm thấy rằng, Tần Phong thật sự rất đáng yêu.
– Là cơ hội hay không ta không biết, nhưng ta biết, ta mua các ngươi thì các ngươi chính là nô lệ của ta.
Phương Chính đè nén tâm tình, từ trên cao nhìn xuống họ mà nói.
Thiếu niên nghe vậy nghiến răng, liếc nhìn muội muội của mình, khó nhọc nói ra một chữ.
– Vâng.
Gã trung niên ở chợ buôn nô lệ nhìn thấy cảnh tượng này cũng ngây người ra. Đây còn là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình, gã nhìn thấy một người còn chưa mua nô lệ mà đã thuần phục họ đến mức cam tâm tình nguyện làm nô bộc.
– Khách quan, những nô lệ này đều là cổ sư, trong đó còn có Tam Chuyển cổ sư. Giá cả không chỉ đắt đỏ, hơn nữa còn cần có...
Gã cười nói đó, nhưng lời còn chưa dứt đã bị Phương Chính khiến kinh hãi đến há hốc mồm. Chỉ thấy Phương Chính chẳng nói gì, đã giơ Tử Kinh Lệnh lên trước mặt gã.
Gã hít sâu một hơi, nuốt ực một ngụm nước bọt, dụi dụi mắt mình, xác định đây quả thật là Tử Kinh Lệnh Bài, cũng thật sự là của Phương Chính, liền không nhịn được kêu lên, lắp bắp nói.
– Trời ạ, Tử Kinh Lệnh! Đại nhân, ngài chờ một chút, ta lập tức đi chuẩn bị thủ tục cho ngài.
Nói xong, gã liền ba chân bốn cẳng chạy đi.
Phương Chính thu lại lệnh bài, lại nhìn đám người trong lồng.
Nói thật thì hắn chưa biết chính xác ai mới là Thiên Ngoại Chi Ma, hắn chỉ biết, Thiên Ngoại Chi Ma ngồi ở giữa lồng. Nhưng mà ở khu vực này có đến ba người, thật sự rất khó phân biệt ai mới là Thiên Ngoại Chi Ma.
– Trở về liền phải thăm dò xem người ��ó là ai.
Phương Chính thở dài trong phiền muộn.
Chờ đến khi thủ tục hoàn tất, Phương Chính liền giao Nguyên Thạch, sau đó đem theo đám người này cùng một con Độc Hạt Cổ rời khỏi chợ buôn bán nô lệ.
Phương Chính rời đi không lâu, liền có ba người đi tới chỗ lồng giam mà hắn vừa xem.
Một trong ba là người của Thương Gia Thành, hai người còn lại là một lão nhân cùng một thanh niên khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi.
Hai người này trang phục hoa lệ, nhìn qua liền biết là kẻ lắm tiền nhiều của. Địa vị cũng chẳng hề thấp, lão nhân trên người còn mang theo Thanh Sắc Lệnh Bài, cao hơn Hoàng Lê Lệnh hai cấp bậc.
Ba người đi tới, nhìn lồng sắt trống rỗng, vẻ mặt liền cứng đờ.
– Người đâu?
Lão nhân hỏi, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn nhân viên dẫn đường.
Người nhân viên này sắc mặt xanh mét.
– Tiểu nhân không rõ. Để tiểu nhân đi hỏi thăm một chút.
Người nhân viên này nói, vội vàng chạy đi, rất nhanh đã quay lại báo với hai người kia, nhóm người trong lồng vừa bị mua đi rồi.
– Người mua là ai?
Lão nhân lại h��i, hơi chậm lại một nhịp rồi nói.
– Lão phu chỉ muốn gặp đối phương để mua lại nhóm người này.
– Người này gọi là Lạc Hành...
Truyen.free hân hạnh mang đến bản chuyển ngữ này, và mọi quyền lợi đều được bảo lưu.