(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 301: Sự thật lừa người
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Viêm quay về nội thành thứ ba.
Vì đêm qua đã quá muộn, Tiêu Viêm đành phải nương nhờ nhà Tần Phong qua đêm.
Khi về đến nơi, Tiêu Viêm lập tức tìm gặp Ngụy Ương, thành thật kể lại mọi chuyện đã xảy ra, đồng thời thuật lại y nguyên những lời Phương Chính đã nói.
– Lạc Hành này, tính tình đúng là quái gở, nhưng không thể phủ nhận rằng hắn thực sự hiểu biết rất nhiều.
Ngụy Ương trong lòng cũng không khỏi cảm thán.
Cảnh giới lưu phái, đạo ngân.
Đây là hai khái niệm mà ngay cả những bậc trưởng lão của siêu cấp gia tộc như Thương gia cũng chưa từng được tiếp cận. Không ngờ lại được nghe từ một vị cổ sư bình thường.
– Lạc Hành, à, có lẽ ta nên gọi hắn là Cổ Nguyệt Phương Nguyên thì hơn. Với Phương Nguyên này, ta quả thật phải có một cuộc trao đổi. Nhưng trước tiên, ta nên báo cáo chuyện này với tộc trưởng.
Ngụy Ương cân nhắc rồi nhanh chóng đi diện kiến Thương Yến Phi.
Đối với những gì Ngụy Ương thuật lại, Thương Yến Phi cũng thật sự kinh ngạc.
Với bối phận của mình, ông ít nhiều cũng từng tiếp xúc với cổ tiên, biết được đôi điều về cảnh giới, đạo ngân. Nhưng tuyệt đối không thể diễn giải rõ ràng như Phương Chính.
Về điểm này, Thương Yến Phi có hai cách giải thích.
Thứ nhất, Phương Chính là người của Tiên Hạc Môn, địa vị trong môn phái cũng không thấp, có cổ tiên chống lưng, được chú trọng bồi dưỡng.
Nhưng nếu theo nghi ngờ của Ngụy Ư��ng, Phương Chính là Cổ Nguyệt Phương Nguyên, một người từ Thanh Mao sơn ở Nam Cương, thì không thể nào có quan hệ sâu xa với Tiên Hạc Môn ở Trung Châu được.
Thứ hai, Phương Chính có được một truyền thừa của cổ tiên, từ đó biết được những điều mà cổ sư bình thường không thể biết.
Đối với cách giải thích này, Thương Yến Phi tin tưởng hơn rất nhiều.
– Ngươi hãy đi gặp hắn, rồi về báo cáo lại cho ta.
Thương Yến Phi ra lệnh.
Ngụy Ương lập tức ứng lệnh.
Hai ngày sau, Phương Chính đến diễn võ trường để tham gia một trận đấu.
Trận đấu chẳng có gì đáng xem, bởi vì Phương Chính như mọi khi chẳng cần ra tay cũng thắng.
Hiện tại, các cổ sư ở diễn võ trường nội thành thứ tư chỉ muốn nhanh chóng tiễn hắn thẳng vào nội thành thứ ba cho rảnh.
Nhưng điều đáng giận nhất là Phương Chính lại chưa muốn đi. Thay vì mỗi ngày đấu một trận, chỉ mất hơn một tháng là đủ để hắn tiến vào nội thành thứ ba, thì hắn lại cố ý chọn mười ngày đấu một trận. Cứ như vậy, không biết phải đến bao giờ mới xong.
Tuy nhiên, b��n họ cũng biết, Phương Chính đang cố tình kéo dài thời gian để chờ đồng bạn đuổi kịp. Điều này khiến không ít người ghen tị với những người đi cùng Phương Chính, đặc biệt là Tần Phong.
Có một người bạn bè như Phương Chính, thì còn sợ không lớn mạnh được sao? Dù không thể lớn mạnh, ít nhất cũng có cái đùi to mà ôm. Hơn nữa, lại còn có người bảo kê nữa chứ.
Chẳng hạn như Dược Hồng, nàng vừa mới trọng thương, theo thường lệ thì sẽ có rất nhiều người chỉ đích danh khiêu chiến nàng để chiếm tiện nghi. Thế nhưng liên tục ba ngày qua, lại không một ai dám hó hé đến gần.
Vì cái gì?
Bởi vì Phương Chính đã tung tin, hắn khuyến khích người khác thách đấu Dược Hồng, để hắn có cớ sử dụng quyền cưỡng chế khiêu chiến mỗi tháng của mình. Trong khi đó, từ lúc Phương Chính bước chân vào diễn võ trường đến nay, chỉ có người khiêu chiến hắn, chứ hắn chưa từng khiêu chiến bất kỳ ai.
Có lời này của Phương Chính, ai dám đi tìm Dược Hồng gây sự?
Kẻ nào tìm nàng gây sự, đảm bảo chết chắc.
Bởi vì bên cạnh Dược H���ng đâu chỉ có mỗi Phương Chính, còn có Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Tần Phong. Nếu tính thêm, còn có cả Tiêu Viêm đang ở nội thành thứ ba.
Một dàn hậu thuẫn như thế này, cho ngươi mười lá gan, ngươi cũng không dám đi chọc vào.
Hơn hết, Phương Chính không thích chơi trò đánh yếu gọi mạnh, đánh mạnh gọi mạnh hơn. Cách này chẳng khác nào tặng kinh nghiệm cho đối thủ. Cho nên, nếu kẻ yếu bị đánh, chi bằng một phát để người mạnh nhất ra mặt trả thù, đỡ phải dài dòng phiền phức.
Mặt mũi là cái gì chứ. Ai quan tâm? Ta mạnh ta có quyền! Muốn ý kiến à? Vậy thì chờ đến lúc ngươi mạnh hơn ta rồi hãy nói.
Phương Chính đi ra khỏi sân đấu, các cổ sư khác nhìn thấy hắn đều chủ động dạt sang hai bên. Mặc dù không đến mức phải đi đường vòng, nhưng cũng không ai dám cản đường Phương Chính cả.
Phương Chính đi ra tới cổng diễn võ trường, liền nhìn thấy Tiêu Viêm đang đứng đó, bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên lạ mặt. Cả hai có vẻ đang đợi Phương Chính.
Phương Chính bước tới, chắp tay chào người trung niên.
– Ngụy Ương đại nhân!
Người trung niên cười cười đáp lại.
– Làm thế nào mà các hạ luôn nhận ra ta vậy? Ta cứ nghĩ lần này mình ngụy trang rất tốt chứ.
Người này đúng thật là Ngụy Ương, cố tình ngụy trang, che giấu thân phận để đi gặp Phương Chính. Một mặt là để tránh bị chú ý, mặt khác cũng không muốn để Phương Nguyên phát hiện.
Phương Chính nghe vậy, mỉm cười.
– Ta đã nói qua, phong thái, khí chất và trực giác.
– Ha ha.
Ngụy Ương cười khẽ hai tiếng, cũng không truy hỏi thêm, xoay người ra hiệu mời.
– Ta đã chuẩn bị sẵn tiệc rượu ở Sư Tử lâu, ở đó có phòng mật, chúng ta vừa dùng bữa vừa nói chuyện.
– Tốt.
Phương Chính khẽ gật đầu, đi theo Ngụy Ương và Tiêu Viêm vào nội thành thứ ba.
– Lạc Hành các hạ hôm nay không đi cùng Phương Niệm Dung tiểu thư sao?
Ngụy Ương nhìn Phương Chính đang đi một mình, hỏi.
Phương Chính liếc qua Tiêu Viêm, đáp.
– Bởi vì ta muốn cuộc nói chuyện này chỉ có ta và ngài mà thôi. Không muốn có thêm bất kỳ ai khác.
Ngụy Ương hơi giật mình, Tiêu Viêm cũng đơ người, hai người đ��a mắt nhìn nhau, Tiêu Viêm liền cười gượng gạo nói.
– Không biết thương thế của Dược Hồng thế nào rồi, tôi vẫn nên đi thăm nàng một chút. Ngụy Ương đại ca, Lạc Hành huynh đệ, xin phép không đi cùng hai vị nữa, tôi đi tìm Dược Hồng đây.
Nói xong, liền xoay người rời đi.
Ngụy Ương nhìn lại Phương Chính, mỉm cười nói.
– Lạc Hành các hạ, chúng ta đi.
---
Sư Tử lâu là một thanh lâu cực kỳ sang trọng ở Thương gia thành. Ngoài các phòng ăn bên ngoài, bên trong còn có những mật phòng đặc biệt.
Những mật phòng này thường tiếp đãi tộc nhân Thương gia tới đây để phong lưu, nhưng không muốn tiết lộ danh tính.
Ngụy Ương lần này bài trí bữa tiệc mời Phương Chính cũng là ở một mật phòng. Hơn nữa, còn đặc biệt không cho phép có người ra vào, nhiều nhất chỉ là mang thức ăn và rượu lên mà thôi.
– Lạc Hành các hạ, mời.
Trong bàn, Ngụy Ương niềm nở rót rượu, cùng Phương Chính nâng ly.
Phương Chính bình thản, cùng Ngụy Ương uống rượu, dùng bữa.
Bữa tiệc đã qua nửa chừng, Ngụy Ương lúc này mới chậm rãi lên tiếng.
– Lạc Hành các hạ, liệu ta có thể hỏi ngươi một vài việc chứ?
Phương Chính nhìn Ngụy Ương, khẽ mỉm cười nói.
– Ngài có vẻ nôn nóng nhỉ?
– Cũng không phải nôn nóng, chỉ là... chẳng phải việc xong sớm thì trong lòng sẽ nhẹ nhõm hơn sao?
Ngụy Ương lập tức đáp lại.
Hắn biết Phương Chính không thích dài dòng, luôn làm việc đơn giản, trực tiếp.
– Đúng là như vậy.
Phương Chính khẽ gật đầu, hạ mi mắt, nhấm nháp ly rượu trong tay.
– Vậy chúng ta cứ bắt đầu đi thôi.
Ngụy Ương cười nói.
Phương Chính lại trầm tư.
Nói thật, không phải hắn không muốn xong việc sớm, nhưng thời gian thật sự vẫn chưa tới. Ít nhất cũng phải nửa khắc nữa mới đến lúc đổi chỗ.
Tại sao Phương Chính luôn đến diễn võ trường vào buổi sáng?
Bởi vì đây là lúc bản hồn Phương Chính làm chủ cơ thể. Mà hắn mới là người cần học thêm kỹ năng chiến đấu.
Hôm nay Phương Chính cố ý đi muộn hơn thường ngày, dự tính khi gặp Ngụy Ương cũng là lúc để đổi chỗ với Lạc Hành. Ai ngờ Ngụy Ương lại chờ ngay cửa, nên mọi chuyện trở nên có chút gấp gáp.
Hai bên cũng đã nói rõ, việc liên lạc với Ngụy Ương sẽ do Lạc Hành đảm nhiệm, bởi vì chỉ có Lạc Hành mới có thể tùy cơ ứng biến trong lúc giao dịch. Hoặc có thể nói, Lạc Hành không an tâm giao phó cho bản hồn Phương Chính. Hay cũng có thể nói, bản hồn Phương Chính không có đủ can đảm để làm.
– Đổi chỗ đi, tối nay bù lại cho ngươi.
Đúng lúc này, Lạc Hành trong không gian linh mệnh lên tiếng.
– Tốt.
Hai bên rất nhanh hoàn thành trao đổi.
Ngụy Ương lúc này chỉ thấy Phương Chính đột nhiên nhắm mắt, có vẻ như đang ngủ, nhưng ngay giây tiếp theo liền hít sâu một hơi rồi mở mắt.
– Thế Ngụy Ương đại nhân muốn hỏi ta điều gì?
Phương Chính lên tiếng, cười như không cười nhìn Ngụy Ương.
– Vậy thì, Lạc Hành các hạ, liệu ta có thể biết tên thật của ngươi?
Ngụy Ương hít sâu một hơi, hỏi.
Phương Chính hơi giật mình, sau đó không nhịn được cười khẽ một tiếng.
– Ngươi thẳng thắn quá mức rồi đấy. Sao câu đầu tiên đã đi thẳng vào trọng tâm vậy?
– Ta tưởng ngươi thích thế chứ.
Ngụy Ương cười nhạt đáp. Thật ra, việc Phương Chính không nói những lời khách sáo, mà cứ thẳng thắn như vậy, lại càng làm Ngụy Ương cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
– Đúng là vậy. Tuy nhiên, tên thật của ta, ta nghĩ ngươi đã đoán ra rồi. Không phải sao?
Phương Chính một tay chống cằm, tay còn lại vuốt ve miệng ly rượu, cư��i như không cười nhìn Ngụy Ương.
– Không sai, nhưng đó chỉ là phỏng đoán, ta vẫn cần xác thực lại.
Ngụy Ương gật đầu, trong lòng lại cảm thấy Phương Chính này giống như đang đùa cợt mình vậy.
Phương Chính lúc này lại không đáp, hơi hạ mi mắt, sau đó ngồi thẳng người lại.
Tiếp theo, hắn đưa tay phải lên giữ lấy chiếc mặt nạ trên mặt mình, vừa tháo nó xuống, vừa nói.
– Vậy thì xin phép giới thiệu lại với ngươi. Ta họ Cổ Nguyệt, tên Phương Nguyên! Cổ Nguyệt Phương Chính là đệ đệ của ta.
Ngụy Ương nhìn Phương Chính, cũng không khỏi kinh ngạc.
Giống, thực sự rất giống, thậm chí nếu đột nhiên gặp ngoài đường, Ngụy Ương cũng sẽ không phân biệt được đâu là Phương Nguyên, đâu là Phương Chính.
Phương Chính nhìn phản ứng của Ngụy Ương, không khỏi nở nụ cười khổ, sau đó đeo lại mặt nạ, nói.
– Đây là nguyên nhân ta không muốn có người thứ ba ở đây. Cho nên, ngươi không cần gọi ta là Phương Nguyên, cứ gọi Lạc Hành.
Ngụy Ương lập tức bừng tỉnh, việc mình nhìn Phương Chính ngẩn người một lúc đương nhiên cũng khiến hắn có chút xấu hổ. Tuy nhiên, hắn cũng là người từng trải, tuyệt nhiên không lộ ra một chút biểu hiện xấu hổ nào, rồi rất nhanh gật đầu với Phương Chính.
– Được, ta sẽ vẫn gọi ngươi là Lạc Hành. Tuy nhiên, liệu ngươi có thể nói cho ta nguyên nhân ngươi tránh mặt Phương Chính lão đệ được không?
Phương Chính nâng ly rượu lên tay, nói.
– Không phải ta tránh mặt đệ ấy, mà là đệ ấy không muốn nhận ta. Ngươi có phải đã quên, lúc ở Bạch Cốt sơn là ta ở lại cản trở Bách gia để đệ ấy thoát thân, nhưng khi gặp lại, ngươi xem đệ ấy đối xử với ta thế nào? Chẳng khác nào một người xa lạ.
Ngụy Ương hé môi, nhưng cuối cùng không nói ra lời.
Mặc dù Phương Chính che mặt giấu tên, nhưng huyết nhục tình thân, chẳng lẽ chỉ vì một chiếc mặt nạ mà không nhận ra sao? Tuyệt đối không phải như vậy.
– Ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm Phương Chính lão đệ rồi. Phương Chính lão đệ thực ra rất muốn gặp ngươi.
Một lúc sau, Ngụy Ương nói. Hắn tin là vậy, bởi vì trước đó Phương Chính đã nói với hắn, “ca ca” của mình tính tình quái gỡ, rất thích ngụy trang thân phận. Tiêu Viêm cũng nói Phương Chính tính tình quái gỡ, thay đổi thất thường.
– Ta nghĩ người hiểu lầm là ngươi. Đệ ấy chưa bao giờ gọi ta một tiếng ca ca. Từ lúc chúng ta còn là đứa trẻ, phụ mẫu qua đời, cậu mợ hắt hủi, chia rẽ. Phương Nguyên luôn bảo vệ Phương Chính, nhưng đệ ấy lại chưa từng gọi ta là ca ca.
Phương Chính nói với giọng bi ai. Những lời hắn nói đều là sự thật, không có nửa điểm giả dối nào.
Phương Nguyên khi còn nhỏ bảo vệ Phương Chính là sự thật. Việc Phương Chính chưa từng gọi hắn là ca ca cũng là sự thật. Bởi vì Phương Nguyên chỉ gọi đệ đệ mình là “đệ đệ thân ái của ta” thôi.
Nhưng cái sự thật này, thực sự lại rất dễ gây hiểu lầm.
--- Bản chuyển ngữ này là tài sản riêng của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.