(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 29: Trung giai
- Ngươi nói cái gì? Phương Chính ngất trên học đường!
Gia lão đang đau đầu tìm cách dàn xếp chuyện của Phương Nguyên. Tin Mạc gia thỏa hiệp còn chưa truyền ra ngoài, đợi đến lúc tin tức lan đi, lão ắt sẽ nhẹ nhõm. Nhưng ngay lúc này, thị vệ lại vội vàng mang đến tin từ học đường, khiến lão không khỏi kinh ngạc.
Buổi sáng, khi lão nhận được tin Phương Nguyên g·iết người, lão cũng được báo tin Phương Chính có mặt và chứng kiến. Nhưng lúc đó, lão không có tâm trạng để quan tâm đến Phương Chính.
- Thế nào rồi?
Lão lo lắng hỏi.
- Bẩm Gia lão đại nhân, Phương Chính đã được đưa xuống nghỉ ngơi và đã gọi cổ sư trị liệu đến. Không có gì đáng ngại, chẳng qua là do lao lực và căng thẳng quá mức mà ngất đi thôi ạ.
Thị vệ lập tức đáp.
- Ừ, lui xuống đi.
Gia lão gật đầu, đợi thị vệ lui ra mới âm thầm thở dài.
Lão hiểu vì sao lại như vậy.
Phương Nguyên tư chất không cao, nhưng khí thế lại lớn. Với tư chất loại bính, hắn lại dùng Nguyệt Nhận thành thạo, không hề thua kém Phương Chính, kẻ có tư chất loại giáp.
Hắn hung hăng ngang tàn, ngang nhiên chặn đường cướp bóc bạn học ngay cổng học đường. Quyền cước hắn lợi hại, không một bạn học đồng trang lứa nào có thể chống lại.
Thuở nhỏ, Phương Nguyên được mệnh danh là thiên tài, người người đều biết đến. Nhưng đệ đệ hắn, Phương Chính, lại không ai biết đến, đương nhiên sẽ có một bóng ma trong lòng.
Sau khi khai khiếu, Phương Chính với tư chất cao đã áp đảo Phương Nguyên, đây là tia sáng xóa tan bóng ma trong lòng hắn. Nhưng với biểu hiện của Phương Nguyên bây giờ, bóng ma này đã trở nên lớn hơn, nặng nề hơn, đè chặt lấy lòng Phương Chính.
Đến lúc Phương Nguyên hung ác g·iết người, áp lực trong lòng Phương Chính liền không thể kìm nén được nữa, khiến Phương Chính bị đè ép đến mức không thở nổi.
- Chỉ có thể trông vào tâm trạng của Phương Chính thôi, hy vọng hắn sớm nghĩ thông suốt.
Gia lão thở dài ngao ngán, lão cũng rất muốn đi tìm Phương Chính nói chuyện, nhưng thân phận của lão lại không cho phép lão làm như vậy.
Là người quản lý học đường, lão luôn phải giữ sự công bằng. Tuy lão có chút thiên vị cho những người tư chất cao như Phương Chính, Mạc Bắc, Xích Thành, nhưng bình thường đều không hề bỏ rơi những học viên khác.
Lão cảm thấy Phương Nguyên có khí thế áp đảo, muốn chèn ép hắn, nhưng lại không thể lên tiếng kích động hay bóng gió với những học viên khác.
Cho nên chuyện của Phương Chính, lão cũng không tiện ra mặt. Nếu Phương Chính bỏ bê việc học, lão còn có thể gọi riêng ra nói chuyện, khuyên giải vài câu. Nhưng với vấn đề liên quan đến Phương Nguyên, lão lại không thể nói gì.
Nếu Phương Chính có trưởng bối hậu thuẫn, lão cũng sẽ không đến mức lo lắng như vậy, bởi vì sẽ có người nói với hắn rằng hắn có tư chất, dù Phương Nguyên bây giờ có ngang tàn đến mấy cũng không thể sánh bằng hắn.
Khổ nỗi là, trưởng bối của Phương Chính, lại chỉ có ca ca Phương Nguyên và cậu mợ. Mà quan hệ giữa hai anh em với cậu mợ lại không thuận hòa. Phương Chính và Phương Nguyên, từ khi nhận Cổ Trùng, cũng chưa từng gặp lại cậu mợ lần nào nữa, càng không nghe ai nhắc đến.
Vì vậy, lão thật sự rất lo lắng.
---
Phương Chính mở mắt, đưa tay xoa xoa sau gáy, nơi đó bây giờ vẫn còn đau nhức.
Thật ra thì hắn cũng không hề ngất, chỉ là giả vờ mà thôi. Mà để giả vờ như thật, hắn đã yêu cầu hệ thống đánh ngất mình.
Hệ thống ra tay cũng thật nặng tay, đánh một cái khiến hắn nửa ngày trời cũng không mở nổi mắt.
Phương Chính nằm im trên giường, không có ý định ngồi dậy. Đôi mắt hắn mông lung, giống như một người đang lạc giữa màn sương mù dày đặc, đưa tay không nhìn thấy năm ngón, mò mẫm tìm đường.
Thật lâu sau, đến khi mặt trời xuống núi, Phương Chính mới lảo đảo rời giường, đi cầu kiến Gia lão.
Trong phòng riêng chỉ có hai người là Phương Chính và Gia lão, không khí lúc này có chút lắng xuống.
Gia lão nhìn Phương Chính, chỉ thấy gương mặt hắn phờ phạc vô cùng, hai hốc mắt hắn trũng sâu, trong mắt đầy tơ máu, viền mắt vừa thâm vừa đen, gương mặt nhợt nhạt đến mức không chịu nổi. Đầu tóc hắn rối bời, quần áo không chỉnh tề. Chỉ qua vài ngày, hắn đã gầy đi trông thấy.
- Gia lão đại nhân.
Phương Chính lúc này thi lễ, nói.
- Học trò có điều không thông suốt, muốn xin ngài cho phép nghỉ học một ngày để suy tư cho thấu đáo.
Gia lão hơi kinh ngạc, lão còn tưởng Phương Chính đến thỉnh giáo mình, đang chuẩn bị giảng giải cho Phương Chính. Ai ngờ hắn tới đây là để xin nghỉ học.
- Mà như vậy cũng được, để Phương Chính tự mình hiểu ra, tốt hơn là mình đi nói với nó.
Lão nghĩ như vậy, liền gật đầu đồng ý, cho phép Phương Chính được nghỉ học một ngày.
Phương Chính sau khi cáo lui, liền lập tức quay về phòng, đóng sầm cửa phòng lại.
- Không uổng công b·ị đ·ánh.
Hắn cười lạnh, nhanh chóng đi đến giường. Mục đích của hắn chính là một ngày không lên lớp, dùng thời gian này để đột phá trung giai trong một hơi. Còn cái gì mà không thông suốt và cần suy nghĩ, chẳng qua cũng chỉ là cái cớ mà thôi.
Phương Chính còn đang hận không thể nhúng tay vào vụ án mạng đó. Giết người với hắn thì có là gì đâu chứ? Hắn có thể không giết gà giết chó, nhưng hắn thật sự muốn giết người.
Ban đầu Phương Chính còn nghĩ mình cùng lắm chỉ là thích thú, đến khi thực sự ra tay hẳn sẽ không làm được. Không ngờ rằng, hắn lại không hề do dự ra tay.
Nếu lúc đó Cao Oản không kịp đưa tay bảo vệ mặt, thì một đạo Nguyệt Nhận của Phương Chính đã cắt sâu hơn một nửa khuôn mặt hắn, khiến hắn chết trước cả khi Phương Nguyên kịp chém đầu.
- Thật muốn g·iết một ai đó ngay bây giờ.
Phương Chính suy nghĩ, lắc lắc đầu, đưa tay lên vỗ má.
- Rồi sẽ có cơ hội. Bây giờ, vấn đề trước mắt cần giải quyết không phải là chuyện này.
Hắn bình tĩnh lại, liền đem Tửu Trùng ra đúng cử mà cho ăn, sau đó mới bắt đầu tu hành.
Chớp mắt, một ngày nữa đi qua.
Buổi tối, trăng sáng sao thưa, gió xuân mát lạnh. Bốn bề không gian tĩnh lặng, Cổ Nguyệt sơn trại sớm đã an giấc nồng.
Trong căn phòng không thắp đèn, Phương Chính ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt nhắm chặt.
Trong không khiếu của hắn lúc này, nguyên hải dậy sóng lớn như bão tố. Từng cột nước màu xanh biếc dựng thẳng đứng lên, như những vòi rồng không ngừng tàn phá.
Theo sự điều động của Phương Chính, những cột nước này bắt đầu hướng về khiếu vách xung quanh, mạnh mẽ đánh vào.
Những cột nước đánh vào khiếu vách, liền biến thành bọt nước, văng ra tứ phía, đồng thời số lượng cũng nhanh chóng giảm đi.
Mà khiếu vách cũng từ từ biến đổi, lượng biến tích lũy dẫn đến chất biến.
Khiếu vách lúc này bỗng nhiên rung động, ánh sáng trắng vốn đang mờ ảo bỗng nhiên lóe lên chói mắt.
Phương Chính nhìn thấy, biết là đã đến lúc quan trọng, liền tiếp tục không ngừng dùng chân nguyên đánh lên bốn phía khiếu vách.
Ánh sáng tỏa ra càng lúc càng mạnh, tia sáng bắt đầu vặn vẹo, cuộn lại một chỗ, khiến người ta có cảm giác như càng ngày càng đậm đặc hơn.
Sau một lúc, trên lớp màng sáng xuất hiện từng dải ánh sáng. Những dải sáng này giống như những luồng nước liên tục di chuyển, không ngừng va chạm vào nhau.
Trong quá trình va chạm, chúng liên tục hợp lại thành những dòng chảy ánh sáng màu trắng. Cuối cùng, dòng chảy ánh sáng đã hợp thành một mảng, hoàn toàn bao phủ lớp màng ban đầu.
Ánh sáng trắng ảm đạm đi, lớp màng sáng bao quanh không khiếu lúc đầu đã biến mất, thay vào đó là một lớp màng nước hình cầu màu trắng.
Mặt ngoài lớp màng trước đó hoàn toàn nhẵn bóng, không có chút tạp chất, còn lớp màng này thì dày hơn trông thấy rõ, trên bề mặt lưu chuyển những gợn sóng, sáng tối bất định.
Nguyên hải trong không khiếu lúc này bình lặng trở lại, chân nguyên tiêu hao chỉ còn lại chưa tới ba thành.
Phương Chính mở mắt, thở hắt ra một hơi.
- Đã đột phá trung giai.
Cổ sư sơ giai, ở bất kỳ chuyển số nào, khiếu vách đều là một lớp màng ánh sáng, gọi là quang màng. Đến trung giai, quang màng trở nên dày đặc, hình thành dòng chảy như nước, gọi là thủy màng.
Khiếu vách của Phương Chính bây giờ chính là thủy màng, điều này cho thấy hắn thật sự đã đột phá trung giai. Tiếp theo, chỉ cần chân nguyên tự động khôi phục, toàn bộ sẽ là trung giai chân nguyên, không cần phải dùng Tửu Trùng tinh luyện nữa.
- Vấn đề bây giờ là, ta làm sao che giấu khí tức của trung giai đây?
Mỗi một cổ sư đều có thể tỏa ra một loại khí tức đặc thù, khiến các cổ sư khác có thể phán đoán cảnh giới của mình. Gọi là khí tức, kỳ thực cũng không phải nói đến hô hấp, mà là loại khí tức tỏa ra từ dao động của chân nguyên.
Cổ sư một khi dùng Cổ Trùng, thậm chí là tu hành, chân nguyên không thể che giấu được, sẽ bị người khác nhìn ra cảnh giới. Cho nên việc Phương Chính thăng lên trung giai, căn bản không thể che giấu người ngoài.
Cho dù hắn có giữ lại sơ giai chân nguyên trong không khiếu, phần chân nguyên này rất nhanh cũng sẽ bị khiếu vách cưỡng ép cô đọng lại.
- Thôi thì nước đến đâu, ván đến đó vậy.
Phương Chính nhỏ giọng, ngả người nằm xuống giường.
Từ hôm qua đến giờ hắn đều không ngủ, cả quá trình chỉ dừng lại nghỉ ngơi nửa canh giờ để ăn uống và bài tiết, còn lại đều dồn vào tu hành. Bây giờ thể lực lẫn tinh thần hắn đều đã vượt quá giới hạn, khiến đầu óc hắn trở nên chậm chạp, không muốn nghĩ ngợi gì thêm.
Hắn đặt tay trên trán, nhìn vào trong bóng tối. Trong đầu lại không tự chủ hiện ra hình ảnh Phương Nguyên.
- Tiếp theo có lẽ phải đối mặt trực tiếp với Phương Nguyên rồi. Ta và hắn cần phải đạt được một thỏa hiệp thực sự, ít nhất là trong khoảng thời gian ngắn này...
Phương Chính tự nói, rất nhanh đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
---
Ánh nắng ấm áp xuyên qua khe cửa, hạ xuống gương mặt nhợt nhạt của Phương Chính. Hắn thoáng nhíu mày, từ từ mở mắt ra.
- Đã là buổi trưa rồi sao?
Hắn ngồi trên giường, nghiêng đầu nhìn ra khe cửa.
- Ta vậy mà lại ngủ quên đến muộn giờ học.
Hắn cười khẩy một tiếng, đi tẩy rửa cơ thể cho thật sạch, thay một thân áo mới gọn gàng, chải lại đầu tóc. Xong xuôi, hắn mới ung dung đi tới học đường.
Hiện tại đang trong giờ học phân biệt tài nguyên, Phương Chính đến mặc dù gây ra một chút xôn xao, nhưng đó là vì hắn đã bỏ tiết buổi sáng.
Dù sao Phương Chính vẫn còn cố ý áp chế, che giấu khí tức. Nếu hắn không chủ động bại lộ, hoặc có người cố ý nhắm vào điều tra, nhìn qua cũng sẽ không phát hiện ra điều khác biệt.
Giờ học trong ngày cuối cùng cũng kết thúc, Phương Chính còn chưa ra khỏi phòng học, Gia lão đã cho gọi hắn đến nói chuyện.
Phương Chính hạ mi mắt, trong lòng thoáng qua một tia cười lạnh.
Toàn bộ quyền sở hữu bản chuyển ngữ thuộc về truyen.free.