Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 273: Hiểu lầm

Phương Chính vừa rời khỏi phòng Tần Phong, khuất sau cánh cửa, hắn đã không còn đứng vững. Nếu không kịp tựa vào vách tường, e rằng hắn đã ngã khuỵu ngay lập tức.

Chịu đựng đến chín phần tổn thương khiến Phương Chính đau đớn như thể đầu óc nổ tung vô số lần. Kiểu đau đớn này không có thuốc chữa, chỉ có thể dựa vào nghỉ ngơi để từ từ hồi phục.

Cho nên Ph��ơng Chính cần phải trở về phòng mình ngay lập tức.

Hắn nương theo vách tường, xiêu vẹo từng bước một về phòng.

Tần Phong ở phòng số bảy, phòng của Phương Chính số mười ba, cách nhau sáu phòng. Bình thường chỉ vài bước chân là đến, hiện tại Phương Chính lại cảm thấy nó xa cả trăm dặm.

Chỉ đi một chút, hắn cả người đã ướt đẫm mồ hôi, hai chân run rẩy, suýt chút nữa ngã khuỵu.

- Lạc Hành?!

Bỗng, một tiếng kinh hô vang lên bên tai. Phương Chính miễn cưỡng nhìn lại, chỉ mơ hồ thấy một bóng người trắng hồng ở cách đó không xa.

Phương Chính hé miệng, nhưng chỉ có thể thở hổn hển, chẳng nói nên lời.

- Ngươi làm sao lại thế này?

Phương Niệm Dung vẻ mặt hốt hoảng, vội vàng chạy đến đỡ Phương Chính.

Phương Chính lúc này đã nhận ra Phương Niệm Dung, nhưng vẫn như cũ không thể cất lời.

- Ta đưa ngươi về phòng!

Phương Niệm Dung tràn ngập lo lắng, vội vàng đỡ Phương Chính dậy, vội vã đưa hắn về phòng.

Vừa nằm xuống giường, Phương Chính chưa kịp phản ứng gì đã chìm vào hôn mê sâu.

Phương Niệm Dung nhìn thấy Phương Chính toàn thân ướt đẫm mồ hôi, vì tựa vào vách tường mà quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bời. Điều đáng nói hơn là khóe môi hắn dính máu, tay trái vì siết chặt mà cũng rớm máu. Sắc mặt tái nhợt, hơi thở vẫn dồn dập.

Nhìn qua tổng thể, Phương Niệm Dung nhất thời có dự cảm chẳng lành.

Phương Niệm Dung kìm nén suy nghĩ trong lòng, trước tiên lau sạch mồ hôi trên mặt Phương Chính, đắp lại chăn cho hắn rồi mới rời đi.

Nàng cẩn thận đóng cửa phòng Phương Chính lại, sau đó đi tới phòng Tần Phong.

Nhìn qua khung cửa sổ, Phương Niệm Dung thấy Tần Phong đang nằm trên giường, một tay gác lên trán, toàn thân đầm đìa mồ hôi, hơi thở có vẻ dồn dập. Phương Niệm Dung kìm nén cảm xúc đang trỗi dậy, cẩn thận quan sát căn phòng.

Nội thất không nhiều, cũng không lộn xộn, nhưng Phương Niệm Dung rõ ràng nhìn thấy chăn nệm của Tần Phong xộc xệch, trên bàn có một chậu nước, khăn lau thì nằm lăn lóc dưới sàn.

Nàng lại nhớ lại cảnh Phương Chính dù tựa vào tường vẫn đứng không vững, thân thể run rẩy đến kiệt sức. Trong đầu Phư��ng Niệm Dung lúc này chỉ còn đọng lại một kết luận duy nhất.

Tần Phong uống say làm bậy, Phương Chính bị Tần Phong chà đạp.

- Tần Phong, lão nương muốn giết chết ngươi!

Phương Niệm Dung giận dữ gầm lên, đang định xông vào phòng Tần Phong, nhưng lập tức có người kéo nàng lại.

Phương Niệm Dung quay đầu nhìn lại, liền thấy Thanh Thư đang lắc đầu với nàng.

Thanh Thư vốn đang tu hành trong phòng, nghe thấy Phương Niệm Dung gọi Phương Chính, liền vội vàng kết thúc việc tu luyện, bước ra ngoài xem xét. Vừa ra đã thấy Phương Niệm Dung với vẻ mặt hung dữ sấn tới phòng Tần Phong, nàng liền đi theo.

- Hiện tại trời đã tối, có gì mai hãy nói. Hơn nữa, đây là Thương gia thành, đừng gây ra những phiền phức không đáng.

Thanh Thư nhỏ giọng nói.

Phương Niệm Dung nghe đến hai chữ "phiền phức" liền nghĩ ngay đến Phương Chính, lập tức kìm nén cảm xúc của mình.

- Tốt, sáng mai ta sẽ đi hỏi cho ra nhẽ.

Phương Niệm Dung nói, liếc xéo Tần Phong ở trong phòng.

- Nam chủ của lão nương mà ngươi cũng cả gan động vào. Ngày mai xem ta có dám phế ngươi hay không.

Nàng trong lòng mắng, còn không quên mắng nhiếc mười tám đời tổ tông của Tần Phong.

Tần Phong hiện tại đang ngủ rất ngon lành, trong mơ còn mơ thấy Phương Chính lên đỉnh cao thế giới, giới thiệu với thiên hạ rằng mình chính là trợ thủ đắc lực nhất của hắn, nhưng không biết chính mình đã đại nạn sắp đến.

Ngày hôm sau, giữa trưa.

Phương Chính lúc này mới tỉnh lại, đầu hắn vẫn còn đau, nhưng so với đêm qua đã đỡ hơn nhiều lắm.

Phương Chính nằm trên giường, đưa tay lên xoa xoa thái dương của mình, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn bực.

Trong nguyên tác có đoạn Phương Nguyên sưu hồn người khác khi chưa thành cổ tiên, Phương Nguyên cũng vì sợ làm tổn hại đối phương mà trực tiếp gánh chịu tổn thương.

Đó là lần đầu tiên tác giả miêu tả Phương Nguyên đau tới mức rống lên đau đớn. Và rồi phải rất lâu sau mới bình ổn trở lại.

Đoạn miêu tả trong nguyên tác này chỉ có vài dòng, lướt mắt một cái là xong. Khiến Phương Chính có phần xem nhẹ tác hại của việc sưu hồn.

- Con mẹ nó chứ!

Phương Chính nghĩ đi nghĩ lại, không kìm được chửi thề thành tiếng.

Hắn bây giờ đã trải nghiệm được ý vị thực sự của ba chữ "thật lâu sau". Cứ thế mới thấy, tiểu thuyết là tiểu thuyết, còn đời thực là đời thực.

Tiểu thuyết chỉ cần vài ba câu đã có thể viết về cái chết của một con người. Nhưng đời thực, mạng sống của một người nặng nề hơn ngàn vạn lần so với vài dòng chữ ấy.

Chỉ vì vài câu nói đơn giản trong tiểu thuyết, đôi khi khiến con người ta xem nhẹ một việc nào đó, cuối cùng lâm vào tình trạng vạn kiếp bất phục.

- Còn may có chức năng luyện hồn, hồn phách của ta cường đại, nếu không đêm qua ta chắc chắn không thể rời khỏi đó được rồi.

Phương Chính nhỏ giọng nói.

Đúng lúc này, cửa phòng của hắn mở ra. Phương Niệm Dung đứng ở cửa, hai mắt đẫm lệ, vẻ mặt tràn đầy đau đớn và giận dữ, nhìn chằm chằm Phương Chính.

Nàng vừa đến nơi, không nghe hết câu nói của Phương Chính, chỉ nghe thấy đoạn "ta lớn mạnh" về sau. Điều này càng khiến Phương Niệm Dung, vốn đã hiểu lầm, lại càng hiểu lầm thêm.

Trong đầu nàng không ngừng hiện lên cảnh Phương Chính bị chà đạp, nếu không phải chiến lực của hắn mạnh, đã không thể chịu đựng nổi mà ngã quỵ ở nơi đó.

- Tần Phong, tên hỗn đản!

Phương Niệm Dung giận dữ gầm lên, quay lại quyền đấm cước đá vào Tần Phong đang bị nàng trói gô trên mặt đất.

Phương Chính nhìn xem, mặt đầy ngơ ngác.

Nửa ngày sau.

- Vậy là, ngươi cho rằng Tần Phong uống say làm bậy, chà đạp ta?

Phương Chính hỏi Phương Niệm Dung.

Phương Niệm Dung mặt mũi đỏ bừng, xấu hổ gật đầu.

Phương Chính á khẩu không nói nên lời.

Hắn không ngờ có ngày mình lại bị hiểu lầm đến mức này. Chẳng lẽ hắn trông giống kẻ thích nam nhân đến vậy ư? Lại còn là người nằm dưới?

Phương Chính càng nghĩ, càng cảm thấy tâm trạng thật sự không ổn. Hắn rõ ràng chỉ thích làm kẻ ngoài cuộc đứng nhìn thôi, sao lại kéo hắn vào cuộc? Thật quá đáng mà!

- Ngươi cho rằng nam nhân và nam nhân thì có thể sao?

Phương Chính day day th��i dương của mình, lại hỏi Phương Niệm Dung.

- Có thể chứ!

Phương Niệm Dung lập tức đáp, dừng một chút rồi nói tiếp.

- Tình yêu là không có giới hạn, nam nhân với nam nhân, nữ nhân với nữ nhân thì thế nào? Chỉ cần họ yêu nhau, không làm ảnh hưởng đến người khác là được. Ta tuy không ủng hộ mối quan hệ như vậy, nhưng ta cũng không có phản cảm hay chán ghét gì. Tuy nhiên, điều đó chỉ đúng khi họ không làm ảnh hưởng đến cuộc sống và người thân quen của ta.

- Ví như, nam nhân mà ta chọn trúng, tuyệt đối không cho phép tên nào léng phéng lại gần.

Nói xong câu này, Phương Niệm Dung liền liếc Phương Chính một ánh mắt thâm tình, rồi lại phóng cho Tần Phong một ánh nhìn cảnh cáo.

Tần Phong vẻ mặt tràn ngập oan ức, khóc không ra nước mắt.

- Ngươi có gì cần nói sao?

Phương Niệm Dung lạnh lùng hỏi Tần Phong.

Tần Phong giật mình thon thót, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm, nhắm mắt gào lên.

- Ta căn bản không hề hứng thú với nam nhân, thậm chí cực kỳ phản cảm loại quan hệ như vậy! Ngoài ra, ai mà thèm léng phéng với nam nhân của ngươi chứ? Nữ nhân không biết lý lẽ như ngươi, người mà ngươi nhìn trúng chắc chắn cũng là kẻ không biết lý lẽ. Người như vậy ai mà thèm, có cho chó ăn chó còn chê nữa là!

Tần Phong nói xong, xung quanh đột nhiên trở nên im lặng.

Hắn chờ một lúc không thấy ai nói gì, liền hé mắt nhìn. Sau đó nhìn thấy Phương Niệm Dung hai má hơi đỏ, đang nhìn về phía Phương Chính. Thanh Thư và Dược Hồng thì khóe môi giật giật, cũng đang nhìn Phương Chính. Còn Phương Chính thì đang ung dung nhắm mắt thưởng trà, bộ dạng như chẳng liên quan gì đến mình.

- Ngươi nói đúng a, người ta nhìn trúng đúng là một người tài giỏi tới mức không có lý lẽ a. Ấy vậy mà còn biết sưu hồn người khác.

Phương Niệm Dung nói.

Tần Phong nhất thời toát mồ hôi hột.

Trước đó bị Phương Niệm Dung tra khảo dã man, Tần Phong chỉ có thể khai rằng bản thân muốn đi theo Phương Chính, còn Phương Chính vì không tin tưởng hắn nên mới tiến hành sưu hồn.

Hiện tại nghe Phương Niệm Dung nói vậy, nhất thời phát hiện mình đã bỏ sót điều gì đó.

- Chẳng lẽ... Phương Niệm Dung ngươi... là đang đơn phương theo đuổi...

Tần Phong lắp bắp hỏi, lời còn chưa dứt, trên mặt hắn đã in hằn một dấu chân.

Phương Niệm Dung một cước đạp vào mặt Tần Phong, mà không nói thêm lời nào.

Thanh Thư và Dược Hồng nhìn Tần Phong, thở dài thườn thượt, Dược Hồng còn thiện ý khuyên hắn.

- Nếu đã biết thì đừng nói ra chứ! Giấu trong lòng sẽ tốt hơn nhiều.

- Nếu không còn gì thì mọi người ra khỏi phòng ta đi. Ta cần sắp x��p lại một vài chuyện.

Phương Chính lúc này xua tay, ra lệnh trục khách.

- Còn về Tần Phong, ta sẽ cẩn thận xem xét yêu cầu trước đây của ngươi. Nếu ngươi thật sự có lợi với ta, ta không chỉ giữ ngươi lại, mà còn có thể giúp ngươi tu hành đến ngũ chuyển.

- Thật sao?

Tần Phong từ dưới đất nhảy dựng lên, mừng như điên hỏi.

- Tư chất thì chưa nói đến, nhưng ta có thể đề cao tu vi của ngươi lên. Tuy nhiên, vẫn phải đợi ta xem xét kỹ lưỡng đã. Giờ thì đi đi.

Phương Chính khoát tay tỏ vẻ không kiên nhẫn.

Bốn người kia lập tức đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa phòng hắn lại.

Phương Chính một mình ở trong phòng, bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.

- Tần Phong thật sự là xuyên việt giả, nhưng không phải tới từ một thế giới song song như ta. Ít nhất, một số bộ anime ở thế giới hắn không hề tồn tại.

Đây là điểm duy nhất Phương Chính có thể dùng để so sánh, bởi Tần Phong căn bản chỉ xem anime chứ không đọc tiểu thuyết, hơn nữa, quốc tịch của cả hai cũng không giống nhau. Cho nên Phương Chính không biết ở thế giới c���a Tần Phong có tồn tại nguyên tác hay không.

- Ngoài ra, Tần Phong muốn đi theo ta, không chỉ vì hắn cho rằng ta là nhân vật chính, mà còn vì hắn sợ bị bỏ rơi.

Cả linh hồn xuyên việt lẫn thân thể của Tần Phong, đều có một điểm chung, đó là lớn lên trong chuỗi ngày bị người ta bỏ rơi liên tiếp.

Xét về linh hồn mà nói. Lúc hắn còn nhỏ, cha mẹ hắn ly hôn, cha hắn nhận nuôi em gái của hắn, mẹ hắn nhận nuôi anh trai của hắn, còn hắn thì giao cho bà ngoại đã lớn tuổi.

Không lâu sau đó, bà ngoại hắn qua đời, cậu mợ hắn liền đưa hắn vào cô nhi viện.

Ở cô nhi viện hắn bị hắt hủi, người bạn duy nhất của hắn cũng nhanh chóng được nhận nuôi, rồi rời đi.

Từ đó về sau, cứ có ai đối tốt với hắn, sớm muộn gì người đó cũng sẽ rời xa hắn, có phản bội, có chuyển đi, có người thì qua đời vì tai nạn.

Cuối cùng, hắn nghiện anime, bởi những nhân vật trong đó sẽ không bỏ rơi hắn, cũng không thể nào bỏ rơi hắn được.

Cho nên hiện tại, Tần Phong sợ hãi sẽ bị bỏ rơi lần nữa. Nỗi sợ này khiến hắn không thể không từ bỏ m��i tôn nghiêm, cầu xin Phương Chính thu nhận.

- Thu nhận Tần Phong cũng không phải là không thể, nhưng hắn ta căn bản không có giá trị gì với mình cả. Thật sự không có điểm nào đáng để đầu tư. Ừm, ít nhất có một điểm, không, phải là hai điểm chứ.

Phương Chính hai mắt khẽ sáng lên, hắn phát hiện hai điểm đáng giá để thu nhận Tần Phong.

Thứ nhất, Tần Phong là kẻ chết đi sống lại.

Thứ hai, hắn là linh hồn xuyên việt.

- Cả thân thể và linh hồn đều không bị trói buộc. Đây là một quân cờ cực tốt để đối phó số mệnh. Ha ha, sao trong nguyên tác lại không xuất hiện loại nhân vật như thế này nhỉ? So với Đại Ái, cái này chẳng phải là chẳng tốn tài nguyên cùng công sức mười vạn năm mà đã có sẵn một vũ khí lợi hại sao?

Phương Chính trong lòng thầm kêu lên, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười dữ tợn.

- Tần Phong a Tần Phong, e rằng ta sẽ không chỉ giúp ngươi lên ngũ chuyển thôi đâu. Chỉ cần ngươi có thể sống tốt, ta sẽ dắt ngươi lên tới lục chuyển đấy.

- Lạc Hành ta, cũng đã đến lúc bắt đầu nghiêm túc ván cờ này rồi.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, mong độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free