Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 252: Vây bắt (hạ)

Grào!

Bưu nhìn Phương Chính, rít gào một tiếng.

Hai cánh trên lưng nó đập phành phạch, bốn chân dồn sức giậm mạnh, vút thẳng lên trời.

Mười con bưu cấp ngàn thú vương lúc này cũng thấp giọng gầm gừ, đồng loạt bay về phía Hạc vương để tấn công.

Hạc vương kêu lên một tiếng, hai cánh giang rộng, định bay lên cao. Nhưng Phương Chính lập tức giậm nhẹ lên lưng nó và nói.

– Ở yên!

Hạc vương kêu lên một tiếng, do dự một chút, cuối cùng vẫn giữ nguyên vị trí. Trước đó Phương Niệm Dung đã ra lệnh nó phải tuân theo lời Phương Chính.

Dù sao khoảng cách giữa hai người quá xa, Phương Niệm Dung không thể biết được Phương Chính đang muốn gì, không thể kịp thời ra lệnh cho Hạc vương phối hợp với hắn. Nên đành ra lệnh cho Hạc vương tạm thời nghe theo Phương Chính hành động.

Hiện tại, Hạc vương nghe theo Phương Chính, vẫn ở nguyên tại chỗ, không di chuyển.

Nó nhìn quanh một vòng, đôi mắt ánh lên vẻ nôn nóng, bất an khi nhìn đàn bưu đang tiến đến.

Trước đó là nó cùng đàn hạc vây đánh Bưu vương đơn độc, giờ đây nó lại bị vây công. Làm sao nó không lo lắng, muốn lập tức tránh né chứ.

Phương Chính mỉm cười, cũng không để Hạc vương chờ lâu, nhỏ giọng nói với nó một câu.

– Đứng yên, đừng hành động dại dột, nếu không cả ta và ngươi sẽ khốn đốn.

Phương Chính nói xong, quả cầu trên tay hắn đột nhiên bùng nổ. Ánh sáng chói lòa khiến ba người đang theo dõi từ xa cũng phải nheo mắt lại.

Ánh điện tỏa ra, hình thành vô số tia sét phóng đi khắp bốn phương tám hướng. Tia điện lớn nhỏ bất đồng, tốc độ cực nhanh, lực phá hoại cũng không nhỏ.

Đàn bưu đang lao lên liền nhanh chóng lùi lại, nhưng tốc độ của chúng không theo kịp tốc độ sét đánh, lại thêm tia điện bao phủ bốn phía, bọn chúng không thể nào thoát.

Nguy cơ đột nhiên ập tới, cổ trùng phòng ngự kí sinh trên thân đàn bưu liền nhanh chóng phát huy tác dụng. Nhưng không phải con nào cũng có cổ trùng phòng ngự, chẳng hạn như Bưu vương, cổ trùng phòng ngự của nó đã bị Phương Chính lấy đi, hiển nhiên giờ đây nó không còn.

Số phận của những con không có cổ trùng phòng ngự chỉ có một, đó là bị sét đánh trực diện. Thân thể Bưu vương lại lớn, bị trúng đòn càng thêm dễ dàng.

Trong lúc nhất thời, một mảnh sườn núi Bạch Hổ sơn sáng rực, tiếng lôi điện oanh tạc, tiếng hổ gầm thét thảm thiết đan xen nhau.

Lôi điện oanh tạc kéo dài khoảng nửa tách trà, rồi dần yếu đi sau đó tan biến.

Đàn bưu tan tác, con thì rơi xuống, con thì lảo đảo bay dạt ra xa Hạc vương.

Hạc vương vẫn ở yên tại chỗ, nhưng rõ ràng là bị dọa sợ không ít, lông tơ toàn thân dựng đứng. Nó cảm thấy bản thân may mắn nghe lời Phương Chính, ở yên không di chuyển, nếu không cũng bị cuốn vào trận oanh tạc vừa rồi.

– Hô.

Phương Chính thở ra một hơi, có chút nhẹ nhõm.

Sát chiêu này từ lúc luyện thành tới nay, đây là lần đầu tiên hắn chân chính vận dụng trong thực tế. Sức sát thương phải nói là vượt xa mong đợi.

Nhưng mà một khi chiêu thức bùng nổ, Phương Chính lại không thể nào điều khiển được nữa. Trong lúc đó, hắn chỉ có thể đứng yên tại chỗ, cũng chính là vị trí duy nhất không có tia điện đánh tới. Nếu hắn di chuyển, bản thân hắn cũng sẽ bị cuốn vào.

Đương nhiên, vị trí này cũng trở thành điểm yếu của sát chiêu, nếu Phương Chính đứng trên mặt đất thì không nói, nhưng nếu hắn ở trên không trung, vị trí dưới chân hắn cũng là một mảnh trống trải, không có tia điện nào chạm đến.

Phương Chính lúc này nhìn xuống, Bưu vương đã bị đánh gục xuống đất.

Thân thể nó đầy rẫy vết thương, lớp lông xinh đẹp tràn ngập vết bỏng do lôi điện oanh tạc.

Nó đứng trên mặt đất, cổ trùng chữa trị kí sinh trên người nó đang phát huy tác dụng, chữa lành những vết thương trên cơ thể nó.

Phương Chính cười cười, lại gọi ra lôi cầu, lần thứ hai bắt đầu tích tụ một quả cầu lôi điện.

Bưu vương nhìn thấy, đôi mắt nó co rút, thân thể to lớn của nó khẽ rùng mình một cái, lùi lại nửa bước. Mà mấy con ngàn thú vương còn tỉnh táo xung quanh cũng đang lùi lại, trong ánh mắt tràn ngập cảnh giác, lo lắng xen lẫn sợ hãi.

– Hạ xuống một chút.

Phương Chính vừa tích tụ lôi cầu, vừa nhỏ giọng nói với Hạc vương. Hạc vương khẽ kêu một tiếng, liền hạ thấp thân mình xuống một chút.

– Nào, chúng ta chơi lần nữa nhé!

Đến vị trí phù hợp, Phương Chính liền khẽ giậm chân ra hiệu cho Hạc vương, rồi hướng Bưu vương cười nói.

Bưu vương đôi mắt chớp động, nhìn quả cầu lôi điện trong tay Phương Chính, rồi lại nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập linh tính.

– Chúng ta đàm phán một chút, thế nào?

Phương Chính lại nói, xoay xoay lôi cầu, tích tụ nhưng không phóng ra.

– Ngươi bây giờ có hai lựa chọn, một là chịu chết dưới lôi điện, hai là thuần phục ta. Ngươi không nhầm đâu, đây không phải đàm phán, mà là ta đang cho ngươi cơ hội lựa chọn. Ta tin ngươi đủ thông minh để hiểu lời ta nói, đúng không?

Phương Chính nói xong, nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Bưu đôi mắt lóe lên, rõ ràng là thật sự nghe hiểu. Nó im lặng một chút, đột nhiên bước tới một bước, gầm lên một tiếng lớn. Hiển nhiên là nó không đồng ý khuất phục, quyết chiến đến cùng.

Phương Chính cười híp mắt, vẻ mặt cực kỳ hài lòng. Hắn triệu hồi Bút Lông Cổ, vẽ xoẹt xoẹt vài nét, đã vẽ xong mấy đạo dây xích. Dây xích lại phút chốc giống như có sinh mệnh, uốn lượn như rắn, đồng thời lao về phía Bưu.

Nó giật mình, vỗ cánh bay lên, dây xích liền đuổi theo. Nó vội vàng rơi xuống mặt đất, nhảy qua nơi khác, dây xích như cũ vẫn bám riết không buông. Mà theo thời gian, dây xích càng lúc càng nhiều, bao vây tứ phía nó.

Cuối cùng, nó bị dây xích bắt được, dây xích trói chặt hai cánh của nó, quấn chặt bốn chân nó.

Sau đó đầu còn lại chui vào đất, ghim chặt nó xuống đất.

Nó gầm lên, vùng vẫy, kêu gào.

Những con bưu xung quanh nghe tiếng gào của nó, lập tức nháo nhào, sau đó lao tới chỗ Phương Ch��nh. Nhưng đàn hạc đã kịp thời tới gần, bao vây chúng, chia cắt chúng, ngăn cản chúng tiếp cận chiến trường.

Bưu nhìn thấy, rít gào căm phẫn. Vùng vẫy muốn thoát ra. Nhưng ngay sau đó, không biết từ đâu xuất hiện một đám dây leo, quấn chặt hai cánh của nó, khiến nó không có cách nào duỗi thẳng cánh ra.

Phương Chính nhìn thấy, biết đám dây leo kia là do Đằng Cổ tạo thành. Rõ ràng là Thanh Thư đã đến.

Mà không riêng gì Thanh Thư, Dược Hồng và Phương Niệm Dung cũng đã quay về.

– Nhị tỷ, cho ta một cái hỏa cầu nào!

Phương Chính đứng trên lưng hạc, lớn giọng nói.

– Tốt, đệ muốn ném ở đâu?

Dược Hồng hỏi lại.

– Trừ đầu ra, tỷ thích chỗ nào thì ném vào chỗ đó đi!

Phương Chính nói, tay phải cầm lấy quả lôi cầu, thủ thế sẵn sàng ném.

Dược Hồng bên kia cười vang hai tiếng, hai bàn tay chắp lại, tạo thành một cái hỏa cầu to bằng đầu người. Sau đó nàng nâng lên hỏa cầu, nhắm vào mông của Bưu vương, mạnh tay ném tới.

Phương Chính canh đúng lúc này, ném thẳng quả lôi cầu trong tay vào đầu nó.

Oanh, oanh.

Hai tiếng nổ đồng thời vang lên, Bưu vương gào lên đau đớn.

Cái mông bị lửa đốt, lông cháy đen, lộ ra lớp thịt đỏ ửng. Đầu lại đau đớn, hoa mắt chóng mặt.

Nó lảo đảo, lắc lư một chút liền ngã phịch xuống, nằm trên mặt đất.

Cổ trùng trị liệu lại phát huy tác dụng, tỏa ra ánh sáng vàng óng bao phủ lấy nó, chữa lành vết thương. Nhưng đầu của nó vẫn còn đau nhức, nhất thời không thể gượng dậy nổi.

Phương Chính vui ra mặt, ra hiệu cho Hạc vương hạ thấp xuống thêm một chút, liền từ trên lưng nó nhảy xuống, đi tới bên cạnh Bưu. Đến một khoảng cách nhất định, hắn liền phát động Ngự Hổ Cổ.

Ngự Hổ Cổ bay đến chỗ Bưu vương, bám vào cơ thể nó, và tự nổ tung. Vụ nổ không hề có tính sát thương, mà chỉ tạo ra một làn khói vàng kim, trong chớp mắt bao phủ toàn thân Bưu.

Trong khoảnh khắc, Phương Chính cảm nhận được ý chí của Bưu đang phản kháng kịch liệt. Sự phản kháng cực kỳ mạnh mẽ, rõ ràng là thà chết chứ không chịu khuất phục.

Phương Chính cười gượng, một mặt dùng ý chí chiến đấu với ý chí của Bưu vương, một mặt lại thúc giục Điện Tương Cổ, nhắm về phía đầu nó, ném ra một quả lôi cầu nhỏ như nắm đấm.

Oanh!

Quả lôi cầu nổ, làm Bưu choáng váng một trận, ý chí của nó không khỏi lung lay, lớp khói màu vàng kim theo đó chui vào cơ thể nó. Nó rất nhanh lấy lại sự tỉnh táo, tiếp tục ương ngạnh chống đỡ. Nhưng Phương Chính lại ném ra một quả lôi cầu khác, vẫn oanh tạc lên đầu nó.

Cứ như vậy, chỉ một lát sau, toàn bộ lớp khói vàng kim đều thâm nhập hết vào thân thể Bưu vương.

– Thành công!

Phương Chính nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhẹ vẫy Bút Lông Cổ, dây xích đang trói Bưu lập tức tan ra, chuyển thành vệt mực, sau đó tan biến không dấu vết.

Thanh Thư thấy vậy, cũng vội vàng thu hồi dây leo, thả hai cánh của nó được tự do.

Bưu lảo đảo đứng lên, hướng Phương Chính lao tới, sau đó dùng cái đầu to hơn hắn năm sáu lần cọ cọ vào người hắn như làm nũng.

Phương Chính cười cực kỳ rạng rỡ, vui vẻ vuốt ve đầu Bưu, vẻ mặt tràn ngập vui sướng.

Bưu vương khuất phục, chiến trường cũng nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Mấy con bưu bị gọi đến cũng nháo nhào tản ra, bắt đầu rút đi.

Phương Chính không bận tâm đến chúng, có B��u vương trong tay, mấy con ngàn thú vương kia muốn gọi tới lúc nào cũng được.

– Ta có nên đặt tên cho ngươi không?

Phương Chính vuốt ve đầu Bưu, nhỏ giọng hỏi.

Con bưu này từ nay sẽ là thú cưỡi của hắn, là phương tiện di chuyển, hắn lại có thói quen đặt tên cho cái xe của mình.

– Bưu, phi hổ. Gọi là Tiểu Hổ, hay là Tiểu Phi Hổ, hoặc Tiểu Phi Phi...

Phương Chính tự nói, cuối cùng quyết định gọi nó là Tiểu Hổ.

Bưu lộ vẻ vui mừng, làm nũng một hồi.

Phương Chính nhẹ nhàng nựng nịu nó, lại trả lại ba con cổ trùng trước đó hắn lấy được trên người nó. Đây cũng là lý do trước đó hắn trấn áp nó nhưng không luyện hóa các cổ trùng này.

Cổ trùng hoang dại có khả năng hấp thu chân nguyên trong thiên nhiên để bộc phát năng lực của mình. Nhưng một khi bị Cổ Sư luyện hóa, khả năng này sẽ biến mất, đến lúc đó chỉ có chân nguyên của Cổ Sư mới phát động được chúng, nếu không thì chúng không thể phát huy năng lực.

Phương Chính hoàn toàn không muốn phí công nuôi thêm những cổ trùng, thay vì luyện hóa chúng rồi bỏ xó, chi bằng để chúng lại trên người Bưu để duy trì chiến lực của nó.

Cứ như vậy, Phương Chính không chỉ có một con thú cưỡi vừa biết đi vừa biết bay, mà còn có thêm một lực lượng chiến đấu tương đương Cổ Sư Tứ Chuyển.

– Chúc mừng nha. Ngươi đã có được nó rồi.

Phương Niệm Dung lúc này đi lại gần, mỉm cười nói với Phương Chính.

Phương Chính gật gật đầu, vuốt ve đầu Bưu một cái, liền quay lại nhìn Phương Niệm Dung.

– Đa tạ, tất cả là nhờ có ngươi.

Nói xong, không chút keo kiệt mà tặng Phương Niệm Dung một điểm cảm tạ, độ hảo cảm cũng nhảy lên một bậc.

Điều này khiến Phương Niệm Dung mừng rỡ khôn xiết trong lòng. Mấy tháng qua, số điểm Phương Chính cấp cho nàng cao nhất chỉ có nửa điểm, số lần được tăng điểm còn ít đến mức không đáng kể.

Độ hảo cảm thì khỏi phải nói, thấp đến nỗi Tiểu Túc còn ngại nhìn.

Bây giờ cả hai đồng thời tăng, làm Phương Niệm Dung vui vẻ ra mặt, phải cố nén lắm mới không bật cười thành tiếng.

– Thì ra nữ cường chỉ là một tiêu chí nhỏ trong loại hình mà hắn thích, cái hắn thích nhất là loại nữ cường nhân biết cách hỗ trợ hắn.

Phương Niệm Dung trong lòng đã có kết luận, cũng quyết định sau này sẽ cố gắng giúp Phương Chính thật nhiều. Mọi bản quyền đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free