Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 242: Cốt nhục chí thân

Tử U sơn, một vùng núi rừng phủ một màu tím huyền ảo.

Từ cành cây, ngọn cỏ đến hoa lá đều mang sắc tím.

Tím đậm, tím nhạt, tím sen, đỏ tía...

Khắp núi rừng, chỉ độc một màu tím miên man.

Ba người Phương Chính đã cấp tốc di chuyển suốt ba ngày, cuối cùng cũng tới gần Tử U sơn.

Sau khi tìm được chỗ nghỉ chân, Phương Chính đột nhiên nảy ra ý định đặt bẫy.

"Lạc Hành, đệ đang định bắt thú rừng à?"

Dược Hồng vừa cột dây, cố định những cọc nhọn, vừa hỏi.

"Đúng vậy, ta định bẫy báo!"

Phương Chính gật đầu.

"Chỉ là bọn chúng có chút khó bắt..."

Nói đến đây, vẻ mặt đạm mạc của Phương Chính cũng thoáng ngưng trọng.

"Chẳng lẽ là một đàn báo có thú vương?"

Thanh Thư nhìn Phương Chính, lo lắng hỏi.

"Thú vương thì có, nhưng cả đàn thì không."

Phương Chính khẽ lắc đầu, phủi phủi tay đứng lên, nói.

"Con báo ta muốn bắt gọi là u báo. Nó là dã thú đặc hữu ở Tử U sơn, tốc độ rất nhanh. Chúng sống theo cặp, một đực một cái. Nhưng sức chiến đấu của mỗi con đều tương đương cấp bậc thú vương ngàn năm."

Thanh Thư và Dược Hồng nghe xong, không khỏi đổ một giọt mồ hôi lạnh.

Đối phó với một thú vương cấp ngàn năm, cần ba vị gia lão tam chuyển cổ sư phối hợp ăn ý.

Mặc dù ba người họ đều là tam chuyển, phối hợp cũng ăn ý, nhưng nếu đối phó cùng lúc hai con thú vương cấp ngàn năm thì nói thì dễ, nhưng thực hiện thì quá khó.

"Ba người chúng ta đối phó một con thì chắc đã đủ. Con còn lại, có Phương Niệm Dung lo rồi, nên cứ an tâm đi."

Thanh Thư và Dược Hồng chưng hửng, sau đó không nhịn được mỉm cười.

"Đệ đúng là biết tận dụng thật."

"Có sẵn mà không dùng thì thật là ngu xuẩn. Hơn nữa, ngay từ đầu Phương Niệm Dung muốn đi theo chúng ta, ta đâu có ép nàng ở lại."

Phương Chính nhún vai, ra vẻ đó là điều hiển nhiên.

"Nhưng nói ra, đệ cảm thấy nàng ta thật sự sẽ đuổi theo đến đây sao?"

Thanh Thư hơi nhướn mày hỏi.

"Sẽ."

Phương Chính gật đầu, nhưng sau đó lại không nói gì thêm, rồi xoay người đi vào cái hang động nhỏ mà họ tìm thấy gần đó.

"Chờ nàng ta đến, chúng ta liền bắt đầu săn báo."

Vừa vào hang, Phương Chính lại nói, sau đó nhắm mắt lại, ra vẻ chuẩn bị tu luyện.

"Đệ sao lại cố chấp với u báo vậy? Trên người nó có thứ đệ cần sao?"

Dược Hồng ngồi xuống gần đó, vừa hỏi vừa đem cổ trùng mà Phương Chính đã cho lấy ra, muốn cẩn thận xem xét.

"Đúng vậy. Trên người u báo có một loại cổ trùng, ta đang cần đến nó."

Phương Chính gật đầu đáp.

Nói thật, nếu là một mình hắn, hắn đã trực tiếp đi cửa hàng mua. Nhưng vì có ba người, nên đành phải đi săn u báo theo cách thông thường để lấy được nó.

"Đúng rồi, cho hai người xem cái này."

Phương Chính lúc này mở mắt, từ không khiếu gọi ra một đôi cổ trùng.

Chúng nhìn như vòng tay bằng ngọc, một hồng một xanh, không ngừng quấn lấy nhau. Toàn thân chúng tỏa ra ánh sáng ôn nhuận, nhưng khí tức lại nồng đậm vô cùng.

Thanh Thư và Dược Hồng nhìn thấy, không khỏi biến sắc.

"Đây là... cổ trùng ngũ chuyển?"

"Đúng vậy. Đây là cổ trùng ngũ chuyển, gọi là Cốt Nhục Đoàn Viên Cổ. Con cổ này không phải do ta và Phương Nguyên luyện ra, nhưng ta lấy được nó ở Bạch Cốt sơn."

Phương Chính gật đầu đáp.

Lời Phương Chính nói là sự thật, hai con cổ này không phải luyện chế thành, mà là do hắn dùng thẻ đổi cổ trùng ngũ chuyển để đổi lấy. Hắn cũng đã đổi khi còn ở Bạch Cốt sơn, chỉ là đến giờ mới lấy ra.

"Cốt Nhục Đoàn Viên Cổ là cổ trùng phụ trợ, có tác dụng biến chân nguyên của người khác thành chân nguyên của mình. Dùng để giúp người khác quán đỉnh, tăng tu vi mà không để lại di chứng. Đại ca, huynh thử trước đi."

Phương Chính nói, đưa qua cho Thanh Thư.

Cốt Nhục Đoàn Viên Cổ muốn sử dụng, một người không thể luyện hóa được, bắt buộc phải hai người cùng luyện hóa.

Phương Chính hiện tại luyện hóa một con, còn lại một con liền nhường cho Thanh Thư.

Thanh Thư nhận lấy, dưới sự trợ giúp của Phương Chính, đem con cổ màu đỏ luyện hóa.

Thế là, Cốt Nhục Đoàn Viên Cổ vốn là hai chiếc vòng mắc vào nhau, đột nhiên chia ra làm hai, hóa thành hai hình xăm dạng vòng ở cổ tay hai người, khác ở chỗ của Phương Chính màu xanh, của Thanh Thư là màu đỏ.

Cũng ngay khoảnh khắc đó, trong lòng hai người dâng lên cảm giác thân thuộc, khiến họ cảm thấy như có thể thấu hiểu suy nghĩ của đối phương mà không cần cất lời.

Thanh Thư giật mình, nhưng Phương Chính thì không hề bất ngờ.

"Ngồi đối diện ta!"

Hắn không bận tâm đến cảm giác trong lòng, nói với Thanh Thư.

Thanh Thư liền ngồi xuống đối diện Phương Chính, làm theo, đưa hai tay ra, lòng bàn tay hai người chạm vào nhau.

Phương Chính nhắm mắt, điều ra một thành tuyết ngân chân nguyên, đem rót vào không khiếu của Thanh Thư. Trong lúc này, hai chiếc vòng trên tay hai người không ngừng tỏa ra ánh sáng.

Chân nguyên của Phương Chính vốn mang khí tức của hắn, lúc này đi vào người Thanh Thư liền đột nhiên biến đổi hoàn toàn, trở thành khí tức của Thanh Thư.

"Đây..."

Thanh Thư giật mình, suýt nữa thì thốt lên thành lời.

"Công dụng của Cốt Nhục Đoàn Viên Cổ chính là như vậy."

Phương Chính mỉm cười, giải thích.

"Cốt Nhục Đoàn Viên được chia làm năm cấp độ: nhất chuyển gọi là Cốt Nhục Tương Tàn, khi chuyển hóa, một thành chân nguyên chỉ giữ lại được hai phần. Nhị chuyển là Cốt Nhục Tương Liên, một thành chuyển được bốn phần. Tam chuyển là Tình Đồng Cốt Nhục, một thành chuyển được sáu phần. Tứ chuyển là Thân Như Cốt Nhục, một thành tất chuyển được tám phần. Mà ngũ chuyển gọi là Cốt Nhục Chí Thân, có thể chuyển đổi nguyên vẹn một thành."

Thanh Thư và Dược Hồng hai mắt mở to, nhìn chằm chằm hai chiếc vòng trên tay Thanh Thư và Phương Chính.

Đây là ngũ chuyển, là Cốt Nhục Chí Thân a!

"Tiếp theo, ta sẽ đẩy tu vi của hai người lên tam chuyển đỉnh phong. Dùng tuyết ngân chân nguyên của ta để tu luyện, sẽ giúp việc tiến giai nhanh hơn một chút. Đầu tiên ta sẽ truyền cho đại ca năm thành chân nguyên trước. Sau đó huynh đem con cổ này chuyển cho nhị tỷ, ta sẽ tập trung giúp tỷ ấy lên tam chuyển trung giai."

Phương Chính nói, rồi tiếp tục truyền chân nguyên vào không khiếu của Thanh Thư. Sau đó lại chuyển qua Dược Hồng.

Phương Chính cũng truyền chân nguyên cho Dược Hồng năm thành, rồi để hai người họ nhắm mắt tu luyện.

Trong lúc này, hắn lại lấy ra hai con tửu trùng, còn có bốn vò rượu chua, ngọt, đắng, cay.

"Hợp luyện Thất Hương Tửu Trùng, cần có hai con Tứ Vị Tửu Trùng. Ta trước đó đã có một con, bây giờ cần thêm một con nữa."

Phương Chính trong lòng cân nhắc, bắt đầu hợp luyện.

Hắn không lo Thanh Thư và Dược Hồng nghi ngờ. Bởi vì tửu trùng có thể nói là vật cất giữ của gia tộc, mà cổ phương thì hắn không hề ngại nhận là của mình.

Quá trình luyện chế đối với Phương Chính hiện tại đã không còn khó khăn gì. Đúng hơn mà nói, hắn đã trải qua không ít khó khăn trong việc luyện cổ rồi, cho nên hiện tại đã không còn gì đáng bận tâm nữa.

Hơn nữa, vì luyện chế Thất Hương Tửu Trùng, Phương Chính đã làm rất nhiều luyện tập ở trong không gian linh mệnh.

Không gian linh mệnh có thể mô phỏng vận dụng cổ trùng, và luyện cổ, về cơ bản cũng là vận dụng cổ trùng. Phương Chính, nói đúng hơn là Lạc Hành đã phát hiện và áp dụng phương pháp này vào việc luyện cổ.

Nhưng dù là vậy, tỉ lệ thành công khi luyện cổ thật sự có chút thấp. Cho dù hắn không ngừng luyện tập, nhưng tỉ lệ vẫn không mấy khả quan.

"Nhưng hợp luyện cổ trùng nhị chuyển, tỉ lệ cũng không thấp."

Phương Chính tự nói, bắt đầu tiến hành hợp luyện Tứ Vị Tửu Trùng.

Đây là con Tứ Vị Tửu Trùng thứ hai mà hắn luyện, nếu kể cả hai lần thất bại khi luyện con đầu tiên, đây chính là lần thứ tư chính thức tiến hành luyện chế.

Đối với việc hợp luyện lần này, Phương Chính đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý cho việc thất bại, thậm chí chấp nhận việc tổn thất một hoặc hai con tửu trùng nếu thất bại.

Nhưng bất ngờ hơn cả là, hắn lại chỉ một lần đã luyện thành công, thậm chí không gặp phải bất kỳ khúc mắc nào.

"Tiểu Thiên, cho ta xem thông tin cá nhân!"

Phương Chính nhìn ngắm con Tứ Vị Tửu Trùng trong tay, trong lòng thầm nói với hệ thống.

Rất nhanh, trên bảng thông tin cá nhân, Phương Chính phát hiện điểm may mắn của mình lại tăng lên.

Đương nhiên điểm gốc không tăng, mà phần cộng thêm vốn chỉ mười điểm, nay đã lên đến mười lăm.

Không chỉ may mắn, mị lực của Phương Chính cũng tăng.

"May mắn có thể hiểu là do vận khí của Phương Niệm Dung ảnh hưởng đến, nhưng mị lực là vì cái gì? Hơn nữa, cơ chế tăng thêm này hoạt động thế nào nhỉ?"

Phương Chính suy nghĩ một lúc, lục lại những tiểu thuyết về hệ thống mà mình từng đọc.

"Phần lớn điểm nguyên bản của hệ thống trong tiểu thuyết đều có từ thu thập cảm xúc của những người xung quanh, hoặc là trang bức làm màu. Số ít mới là nhiệm vụ, nếu là phản phái thì thường là chiếm đoạt khí vận của khí vận chi tử. Nhưng những cái này, phần lớn đều xảy ra với nhân vật nam. Nếu là nhân vật nữ, thường thấy trong tiểu thuyết ngôn tình, phần lớn chính là vã mặt trà xanh và công lược."

"Giả sử hệ thống của Phương Niệm Dung là hệ thống công lược, vậy mục ti��u nhiệm vụ lần này của nàng ta hẳn là ta. Điểm chung của hệ thống công lược chính là độ hảo cảm. Nói như vậy, hảo cảm của ta đối với nàng càng tăng, vận khí của ta sẽ càng tốt?"

Phương Chính nghĩ đến đây, liền lập tức phản bác.

"Hảo cảm của ta đối với Phương Niệm Dung tăng thì chỉ có lợi cho nàng ta, không thể có lợi cho ta. Cho nên, khả năng cao là hảo cảm của Phương Niệm Dung với ta càng tăng, vận khí của ta càng tăng. Điều này sẽ phù hợp hơn, cũng vừa hay lý giải được tại sao mị lực cũng tăng lên."

Phương Chính âm thầm phán đoán, không ngờ lại đoán trúng chân tướng.

Phương Niệm Dung ban đầu chọn Phương Chính làm nam chủ, thực ra chính nàng cũng không hề muốn.

Nhưng hệ thống chỉ cho phép nàng chọn giữa Phương Nguyên và Phương Chính, sau khi cân nhắc, nàng liền chọn Phương Chính. Bởi vì hình tượng của Phương Chính có chút giống với nam chính trong tiểu thuyết tu tiên.

Từ nhỏ không được xem trọng, bị hắt hủi, bị bắt nạt, ca ca lại lạnh nhạt không quan tâm. Sau khi khai khiếu, tư chất hơn người, quay lại vã mặt những người từng bắt nạt mình. Nhìn thế nào thì đây cũng là mô típ nhân vật chính điển hình mà.

Thế nhưng, nếu ban đầu hệ thống giới thiệu cụ thể rõ ràng, nếu để Phương Niệm Dung biết Phương Nguyên là người trọng sinh, Phương Niệm Dung đã chọn Phương Nguyên làm nam chủ rồi. Gì thì gì, cho dù tư chất có hơn đi nữa, khi so với kẻ hồi quy thì không còn nghi ngờ gì nữa, kẻ sau càng giống nhân vật chính hơn.

Mãi cho đến lúc Phương Niệm Dung đặt chân đến Nam Cương, sau khi tận mắt nhìn thấy Phương Chính, nàng đối với hắn đã có sự thay đổi.

So về độ đẹp trai, Phương Chính kém hơn Thanh Thư, lại càng bị Bạch Ngưng Băng bỏ xa cả mấy con phố.

So về độ bí ẩn khó dò, Phương Chính còn không xứng xách dép cho Phương Nguyên.

Nhưng từ người Phương Chính, Phương Niệm Dung cảm nhận được một sự cuốn hút kỳ lạ.

Hắn không đẹp trai, nhưng cũng thuận mắt. Hắn không bí ẩn khó dò, nhưng lại quái gỡ, luôn có những hành động làm người ta bất ngờ.

Nhất là sau khi chứng kiến cảnh Phương Chính chiến với Bạch Ngưng Băng, Phương Niệm Dung đã bị phong thái vừa có vẻ ngông cuồng, vừa trầm tĩnh của Phương Chính khiến nàng động lòng. Bản thân Phương Niệm Dung cũng không nhận ra, ngay lúc đó, trong lòng nàng đã có hình bóng của Phương Chính.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free