(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 225: Cổ phương cốt diện
Phương Chính trở lại căn phòng của mình, mang theo quyển sách bằng xương đi vào mật thất thứ nhất.
Mật thất này bày không ít kệ tủ, trên mỗi kệ lại đặt đầy dụng cụ bằng xương.
Phương Chính kiểm tra một vòng, nhận thấy tài liệu luyện chế cổ trùng chiếm phần lớn ở đây, kế đến là những con cổ trùng đang trong tình trạng ngủ say.
Dựa theo ghi chép từ sách và sự hỗ trợ của hệ thống, Phương Chính cuối cùng cũng phân loại xong số tài liệu luyện chế đó.
“Số tài liệu cổ này tuy nhiều, nhưng chủng loại lại không đa dạng chút nào, chỉ dùng để luyện chế cổ trùng cốt đạo. Nhưng như vậy cũng tốt, vừa hay ta cần luyện là con cổ trùng cốt đạo.”
Phương Chính nói rồi tìm một chỗ ngồi xuống, mở quyển sách ra xem.
Con cổ mà hắn muốn luyện là một trong những cổ phương được ghi lại trong sách, có tên là Cốt Diện Cổ.
Cốt Diện Cổ có công dụng khiến Phương Chính liên tưởng đến Sơn Khâu Cự Khôi Cổ của Thiết Huyết Lãnh.
Sơn Khâu Cự Khôi Cổ có thể tạo ra lực hút, hấp dẫn đất đá tạo thành cự nhân. Cốt Diện Cổ cũng có thể tạo ra lực hút, nhưng nó lại hấp dẫn xương cốt xung quanh, tạo thành giáp xương bao bọc cơ thể, đúng là một con cổ trùng phòng ngự.
So với Sơn Khâu Cự Khôi Cổ, Cốt Diện Cổ hoàn toàn chỉ đáng xách dép. Bởi vì nó chỉ có Nhị Chuyển, trong khi Sơn Khâu Cự Khôi Cổ cao tới Ngũ Chuyển. Hơn nữa, nó chỉ có thể phòng ngự, không dùng để tấn công; khả năng phòng ngự cũng yếu kém, độ thực dụng thấp đến đáng thương.
Nó cần xương cốt từ môi trường bên ngoài. Ở Bạch Cốt Sơn thì không sao, nhưng nếu ra ngoài thì Phương Chính tìm đâu ra xương cốt để nó hấp dẫn? Chẳng lẽ đi đâu cũng phải mang theo một bao xương?
Nhưng Phương Chính nhìn trúng nó không phải vì công dụng, mà là vì hình dạng.
Cốt Diện Cổ có hình dạng một chiếc mặt nạ bằng xương. Tùy theo loại xương cốt dùng trong quá trình luyện chế mà nó sẽ mang hình thù khác nhau. Ví như dùng xương người, mặt nạ sẽ có hình đầu lâu người; xương chó thì có hình đầu lâu chó, vân vân.
Cốt Diện Cổ bình thường có thể để trong Không Khiếu, hoặc cũng có thể xem như một chiếc mặt nạ đeo lên mặt. Điều quan trọng là nếu dùng như mặt nạ, nó có thể tự bám vào mặt Cổ Sư mà không cần bất kỳ vật cố định nào, cũng không cần dùng chân nguyên duy trì. Dùng để giấu mặt vô cùng tiện lợi.
Chính vì những lẽ đó mà Phương Chính mới muốn luyện chế con cổ trùng này.
Dù sao thì hắn và Phương Nguyên là song sinh, Phương Nguyên mà bị truy nã thì hắn cũng gặp phiền toái. Vì vậy, tốt nhất vẫn là che mặt lại, vừa hay có thể thay đổi hình tượng hoặc tạo ra một danh xưng mới cũng không tệ.
“Tuy nhiên Nhị Chuyển thì khá thấp. Ta còn phải dùng nó lâu dài, có thể là đến Tứ Chuyển, Ngũ Chuyển cũng nói không chừng, cho nên cần nhất chính là nâng cao chuyển số của nó.”
Phương Chính có chút tiếc nuối.
Trong quyển sách của Hôi Cốt Tài Tử chỉ có cổ phương Cốt Diện Cổ Nhất Chuyển, Nhị Chuyển. Bởi vì nó không thực dụng, nên ông ta dừng lại ở Nhị Chuyển, không tiếp tục nghiên cứu sâu hơn. Mà theo Phương Chính, cho dù có nghiên cứu tiếp, khả năng lên tới Ngũ Chuyển là tuyệt đối không thể, Tứ Chuyển thì cũng dám chắc chín phần là không có.
Dù sao thì Hôi Cốt Tài Tử cũng chỉ có Tứ Chuyển, hơn nữa tâm huyết cả đời đều đổ dồn vào con cổ chủ chốt của mình. Làm sao có thể có dư sức để chú ý đến loại không thực dụng như Cốt Diện Cổ.
Nếu bây giờ Phương Chính muốn có cổ phương của Tam Chuyển Cốt Diện Cổ hoặc cao hơn, thì hắn phải tự mình nghiên cứu. Phương Chính không thể tự mình làm được, đ��i với việc này hắn không có kinh nghiệm.
Nhưng Lạc Hành thì có thể, hơn nữa còn đang làm.
Từ lúc có cổ phương của Nhị Chuyển Cốt Diện Cổ đến giờ đã trôi qua hơn nửa ngày, nghĩa là trong không gian Linh Mệnh, Lạc Hành đã có năm, sáu, bảy năm thời gian.
Hắn đã dùng một nửa thời gian đó, kết hợp chức năng suy diễn và những thành tựu trong tu hành các lưu phái, thành công suy diễn ra cổ phương Tam Chuyển Cốt Diện Cổ.
Nếu cứ theo đà này, hắn hoàn toàn có khả năng nghiên cứu ra cổ phương Tứ Chuyển. Nhưng Lạc Hành lại không muốn nghiên cứu cổ phương Tứ Chuyển. Bởi vì hắn chê công dụng của con cổ này, và một nguyên nhân khác là tu vi của cả hai người bọn họ bây giờ cũng chỉ có Tam Chuyển.
Cổ Sư Tam Chuyển, dùng cổ trùng Tam Chuyển vẫn là thuận tay nhất.
“Ta luyện hay ngươi luyện?”
Sau khi bàn giao xong cổ phương cụ thể, Phương Chính liền hỏi Lạc Hành.
Nói ra thì, từ trước đến nay việc luyện cổ đều do Lạc Hành làm, Phương Chính cùng lắm cũng chỉ mới luyện hóa được mấy con Cốt Thương Cổ, Loa Toàn Cốt Thương Cổ vừa lấy đ��ợc. Trong khi luyện chế, hợp luyện hay là thăng luyện, tất cả đều do một mình Lạc Hành thực hiện.
“Ngươi làm đi, ta không rảnh.”
Lạc Hành đáp lại. Hắn hiện tại đang mắc kẹt trong cái cổ phương của con cổ trùng trinh sát mà hắn mường tượng từ rất lâu. Phải nói là từ lúc còn ở Nhị Chuyển đến giờ vẫn chưa có chút thành quả nào.
“Ngươi kẹt ở bước đầu đã mấy trăm năm rồi còn gì. Vẫn chưa từ bỏ sao?”
Phương Chính hỏi lại. Tốc độ thời gian trong không gian Linh Mệnh, nơi Lạc Hành đang ở thật sự quá nhanh, khiến Phương Chính mỗi lần tìm hắn đều cảm thấy rùng mình. Nhưng dù là vậy, Lạc Hành vẫn mắc kẹt ở bước đầu tiên, có thể nói là ý tưởng thì có, nhưng lối đi thì chưa tìm ra.
Không như Mũi Tên Cổ, Lạc Hành là dựa trên Thảo Khôi Cổ, lấy đó làm trụ cột để nghiên cứu. Lần này, hắn không tìm được một trụ cột phù hợp nào, nên ngay cả chức năng suy diễn cũng không thể giúp ích gì.
“Không! Ta sẽ không từ bỏ. Nó sẽ là một trong những con cổ cốt lõi cho mục tiêu lớn nhất trong mấy trăm năm đầu tính theo ngoại giới của ta. Thiếu nó, ta thật không biết nên dùng cái gì thay thế. Phải chi có được thứ đó thì tốt rồi...”
Lạc Hành than thở.
“Ngươi là đang nói đến sự hiểu biết về khoa học kỹ thuật phải không?”
Phương Chính hỏi bằng giọng khẳng định.
“Không sai.”
Lạc Hành gật đầu, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh một người được lưu truyền trong thế giới này.
“Nếu có được tri thức của ông ta, có thể nói là mục tiêu đó đã hoàn thành được hơn một nửa. Đáng tiếc, thế giới này không có món hời nào dễ dàng. Toàn phải dùng mưu kế, thậm chí liều mạng mới có thể giành được. Nếu không như vậy, chỉ có thể làm con cờ, làm con rối, may ra mới được ban phát chút xương thừa.”
Lạc Hành than thở, không khỏi làm Phương Chính nhớ đến Phương Nguyên. Chỉ nhớ lại Phương Nguyên, Phương Chính không nhịn được nở nụ cười chua xót.
“Đôi khi ta cảm thấy, vị trí của Phương Nguyên cũng không tệ chút nào.”
“Đó là nếu ngươi có đủ trí tuệ và kiên trì như hắn.”
Lạc Hành buông ra một câu khinh thường, sau đó nói.
���Ngươi vẫn nên tập trung luyện cổ đi.”
Phương Chính có chút hờn giận, hừ lạnh một tiếng rồi đi kiểm tra tài liệu xung quanh để lấy những thứ cần, vừa hậm hực đáp lại.
“Lại nói, ngươi khi nào mới chịu đổi chỗ với ta đây? Ta cũng cần tu luyện lý thuyết chứ.”
“Trên đường đến Bạch Cốt Sơn, tính từ lần trao đổi cuối cùng sau khi rời Thanh Mao Sơn đến nay là hai mươi bốn ngày. Trong khoảng thời gian đó, ta đã ra ngoài một lần, mất nửa ngày, vậy là còn lại hai mươi ba ngày rưỡi. Đến Bạch Cốt Sơn, năm ngày đầu tiên là của ngươi, tổng cộng là hai mươi tám ngày rưỡi. Tuy nhiên, sáu ngày tiếp theo là của ta, cho nên tính thêm cả nửa ngày hôm nay, vậy ngươi phải chịu đựng thêm bảy ngày nữa. Chỉ có như vậy mới có thể quay lại mỗi bên nửa ngày như trước đây.”
Lạc Hành đáp, tính toán rất tỉ mỉ.
“Vậy còn nửa ngày mà ta nhường cho ngươi thì sao? Ngươi khi nào mới dùng?”
Phương Chính lại hỏi. Lúc còn ở Thanh Mao Sơn, hắn vì muốn hỏi thăm Lạc Hành vài việc mà đã chủ động nhường ra nửa ngày. Tuy nhiên cho đến hiện tại Lạc Hành vẫn chưa sử dụng.
“Khi nào ta thích!”
Lạc Hành đáp.
Nói thật thì bây giờ hắn thích ở trong không gian Linh Mệnh hơn, thậm chí không muốn ra ngoài một chút nào. Nếu không, hắn cũng đã chẳng dạy những ứng dụng của Bút Lông Cổ như đánh dấu hay truyền tin cho Phương Chính rồi.
Phương Chính hừ lạnh một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì nữa, chỉ tập trung lấy tài liệu luyện chế dựa theo cổ phương.
Cốt Diện Cổ Tam Chuyển cũng không phải nói luyện là luyện ngay được, nó là loại cổ trùng phải được thăng luyện từng bước từ Nhất Chuyển, lên Nhị Chuyển rồi mới đến Tam Chuyển.
Cổ phương của Nhất, Nhị Chuyển Cốt Diện Cổ đã có trong ghi chép của Hôi Cốt Tài Tử. Phương Chính chỉ cần dựa vào đó mà làm.
“Trong này có đủ tài liệu cho Nhất Chuyển, Nhị Chuyển cũng có. Nhưng chỉ thiếu xương sọ của loài thú. Hơn nữa, xương sọ dùng cho một con phải là cùng một loại thú, không thể thay đổi loại thú giữa chừng. Số lượng cần cũng không ít, chẳng lẽ phải ra ngoài săn cốt thú?”
Phương Chính nhíu mày, điều này có chút khó khăn.
“Săn làm gì? Lấy trong túi đồ ấy!”
Lạc Hành lên tiếng, màn hình hệ thống liền hiện ra.
Phương Chính nhìn qua một chút, kinh hãi kêu lên.
“Ngươi bắt nhiều cốt thú như vậy từ lúc nào? Không, phải hỏi là để làm gì mới đúng?”
Lạc Hành bị hỏi, gãi gãi má trả lời.
“Ừ thì cảm thấy xương cốt của chúng khá là tốt, định bắt về để dự trữ, sau này có thể nuôi, cũng có thể đem chúng ra thử nghiệm vài thứ. Quan trọng nhất vẫn là bị chúng bao vây hung dữ quá, không bắt bớt đi thì không thể thoát ra nổi.”
Phương Chính đỡ trán, cảm thấy không biết nên nói thế nào cho phải.
Lúc trước Lạc Hành để hệ thống bắt Điện Lang, cùng lắm chỉ lấp đầy hai ô trống trong túi đồ. Lần này hắn trực tiếp lấp đầy tới mười ba ô. Lại chỉ có bốn chủng loại, nhiều nhất là cốt thú dạng sói, chiếm năm ô. Cốt thú dạng hổ có bốn ô, hai ô là cốt thú dạng hồ ly, còn lại hai ô là dạng thỏ.
“Sói là nhiều nhất. Vậy thì bắt đầu từ mặt nạ dạng sói đi.”
Phương Chính nói, gọi ra Kiếm Ảnh Cổ. Sau đó hắn để hệ thống thả ra từng con cốt thú dạng sói, con nào vừa được thả ra liền bị hắn chém đứt đầu. Rất nhanh trong mật thất thứ nhất đã có mười lăm cái xác cốt thú bị chặt đầu.
Phương Chính đem cơ thể chúng tùy tiện ném nằm gọn một bên, chỉ thu thập hộp sọ của chúng.
“Nhất Chuyển chỉ cần một cái sọ, Nhị Chuyển cần mười cái sọ. Mà Tam Chuyển cần đến một trăm. Ta sẽ luyện chế Nhất Chuyển trước. Đến Nhị Chuyển, có thiếu gì thì sau này tính tiếp.”
Phương Chính ngồi xuống, tài liệu luyện chế được hắn sắp xếp xung quanh. Nhưng hắn không vội ra tay, mà lấy ra Bút Lông Cổ, truyền tin cho ba người kia.
Ngoài tài liệu, muốn luyện cổ cũng cần có con cổ khác để hỗ trợ hoặc làm nguyên liệu. Trong phòng này còn thiếu một con cổ trùng, hắn hy vọng những nơi khác có.
Rất nhanh, Phương Niệm Dung đáp lại, trong tay nàng có Nhất Chuyển Du Hỏa Cổ, cũng là con cổ mà hắn đang cần. Đương nhiên nếu là Thanh Thư và Dược Hồng thì Phương Chính có thể trực tiếp lấy dùng, nhưng với Phương Niệm Dung thì hắn phải trao đổi với nàng.
Nhưng dù sao thì Du Hỏa Cổ cũng chỉ có Nhất Chuyển, Phương Chính có thể bỏ ra nguyên thạch để mua. Nguyên thạch trong người hắn không thiếu.
Không lâu sau đó, Thanh Thư đem Du Hỏa Cổ tới cho Phương Chính.
Nguyên liệu đã đủ, Phương Chính liền bắt tay vào luyện chế.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn đọc bản chuyển ngữ này, chân thành cảm ơn sự đồng hành của quý vị.