Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 219: Tiếp cận Bạch Cốt

Nam Cương, Vạn Trình sơn, Thiết gia thành.

Tường thành bằng đá đen cao lớn nặng nề, trải dài hàng ngàn dặm. Thiết gia thành bắt đầu từ giữa sườn núi, vô số nhà đá, lầu sắt được xây dựng có trật tự, kéo dài đến tận đỉnh núi.

Dưới ánh mặt trời, trong thành người người tấp nập, ngựa xe như nước, tạo nên một khung cảnh cường thịnh và thanh bình.

Khu vực trung t��m gia tộc tọa lạc gần đỉnh núi, phòng ngự nghiêm ngặt, người đi lại xung quanh vô cùng thưa thớt. Đội tuần tra luân phiên làm nhiệm vụ, mỗi cổ sư đều tận tụy, cẩn trọng.

Trên mái dinh thự gia tộc, có hai người đang đứng.

Một người đàn ông trung niên, sắc mặt lãnh khốc như sắt, nhưng trong mắt lại ẩn chứa vài phần dịu dàng.

Đứng bên cạnh ông là một cô gái, ánh mắt bi thương nhưng vô cùng kiên định.

Chính là Thiết Nhược Nam.

– Con mới trở về vài ngày thôi mà? Đây đã là lần thứ mười chín con nói lời tạm biệt ta rồi. Cha con mất khiến ta vô cùng đau lòng. Trước kia con mất mẹ, nay lại mất cha, nhưng con phải nhớ kỹ, con còn có ta là cậu. Con là cháu của ta, cho nên ta sẽ không để con đi mạo hiểm.

Tộc trưởng Thiết gia thở dài.

Ánh mắt Thiết Nhược Nam rực sáng, nhìn thẳng vào tộc trưởng Thiết gia.

– Cậu, cậu biết không? Dù đau khổ, con vẫn cảm thấy mừng cho cha. Cha cả đời lập chí diệt trừ tà ác, trừng trị tội phạm. Ông ấy đã làm được, dù thân mang vết thương cũng không lùi bước. Ông kiên trì một lòng, đi trên con đường đời của riêng mình. Và bây giờ, đến lượt con đi tiếp.

Trên mặt tộc trưởng Thiết gia hiện vẻ sửng sốt.

Trong khoảnh khắc này, ông nhìn thấy được cái bóng của Thiết Huyết Lãnh trên người Thiết Nhược Nam.

Quả thực giống hệt, đôi mắt ấy, và cả khí thái ấy nữa.

Trong thoáng chốc, tộc trưởng Thiết gia dường như trở về thời niên thiếu, Thiết Huyết Lãnh đứng bên cạnh ông, kiên định nhìn chằm chằm Trấn Ma tháp trên đỉnh núi, rồi cất lời.

– Ta muốn đánh tan tội phạm trên thiên hạ, để thế giới này ngập tràn chính nghĩa! Đem hết ma đạo giam vào Trấn Ma tháp, dù có nhồi đầy cả tháp cũng không sợ!

Lời thề năm xưa vẫn còn văng vẳng bên tai. Thế nhưng, tri kỷ đã không còn kề bên...

Đôi mắt trĩu xuống, tộc trưởng Thiết gia khẽ lắc đầu, cố xua đi hồi ức. Ông nhìn cô gái quật cường trước mặt với ánh mắt vừa tán thưởng, yêu thương, vừa lo lắng lại vừa muốn cổ vũ.

– Con đường con chọn cũng không hề dễ dàng đâu.

Thiết Nhược Nam không trả lời, mà quay đầu nhìn về phía đỉnh núi.

Ở nơi cao nhất V��n Trình sơn, có một tòa tháp sắt hùng vĩ.

Nó khí thế hào hùng, giống như chống đỡ trời xanh, hiên ngang đứng giữa núi non. Mây trắng như sương, lượn lờ xung quanh nó, khiến người ngoài nhìn thấy vẻ mông lung mơ hồ, lại càng tăng thêm vẻ thần bí cho nó.

Cái tháp này không chỉ là kỳ quan của Nam Cương, nổi tiếng khắp vùng, mà ngay cả Trung Châu cũng có không ít người biết đến danh tiếng của nó.

Trấn Ma tháp!

Thân tháp cao trăm trượng, chia thành gần trăm tầng. Tòa tháp có hình dạng và cấu tạo đậm nét xưa cũ, nguy nga, tang thương, chính khí đường hoàng. Từ khi xây dựng đến nay, cổ sư Thiết gia đã giam giữ bao nhiêu ma đầu vào, mấy trăm, hơn ngàn, hay là vạn?

Cho dù là tộc trưởng Thiết gia cũng chưa chắc đã biết rõ.

Nó là biểu tượng của chính đạo, là niềm kiêu hãnh lớn nhất của cổ sư Thiết gia. Bao ma đầu ma tử đã phải chôn vùi dã tâm tại đây, lưu lại bi thống, hối hận, không cam lòng, và cả tiếc nuối.

Ma đạo cổ sư khi nhắc đến nó đều lộ vẻ ảm đạm, người của chính đạo thì dù nhắc tới cũng không dám xem thường!

Thiết Nhược Nam mở miệng, ngữ khí kiên định như thép, nói với tộc trưởng Thiết gia, dường như cũng là nói với chính mình.

– Đỉnh Vạn Trình sơn có một tòa Trấn Ma tháp, trong lòng con cũng có một tòa Trấn Ma tháp. Con đường này, cha vẫn chưa đi hết, vậy con sẽ thay cha tiếp tục bước tiếp!

---

– Bạch Cốt sơn, cuối cùng cũng tới!

Ph��ơng Chính đứng trên một sườn núi, nhìn ngọn núi trắng xóa nơi xa, khẽ thở dài.

Bên cạnh hắn, ba người Phương Niệm Dung, Thanh Thư và Dược Hồng cũng đang ngắm nhìn ngọn núi này.

Mới hai ngày trôi qua kể từ khi họ rời khỏi hang động. Trên đường đi, bốn người vẫn không gặp phải trắc trở gì, có thể nói là một đường xuôi chèo mát mái. Hiện tại, đã có thể nhìn thấy Bạch Cốt sơn ở phía xa.

Nam Cương rộng lớn nhiều núi, những đồi núi thông thường còn chẳng xứng được gọi là núi, chỉ những ngọn núi cao ít nhất ngàn trượng mới có tư cách đó.

Bốn người đứng trên sườn núi, ngưng thần nhìn ra xa.

Bất kể là ai trong số bốn người họ, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Cốt sơn.

Thanh Mao sơn còn có những ngọn đồi núi bao quanh làm nền, nhưng Bạch Cốt sơn lại như một tướng quân cô độc, địa hình xung quanh vô cùng bằng phẳng.

Nó vụt lên từ mặt đất, cao vút tận tầng mây, hoàn toàn trắng xóa.

Loại màu trắng này không phải là màu trắng của tuyết mà là màu trắng của xương.

Bạch Cốt sơn, đúng như tên gọi, mỗi tảng đá trên núi đều là xương cốt. Mọi người gọi là cốt thạch.

Bạch Cốt sơn cũng không phải là tuyệt vực tĩnh mịch, trên núi sinh trưởng nhiều thực vật đặc thù, có vô số cốt thú sinh sống, đồng thời cũng không thiếu những cổ trùng hoang dại hệ Cốt Đạo.

– Bạch Cốt sơn này nhìn qua thì là một ngọn núi hoang dã, không có bóng người sinh sống. Ngươi tại sao lại muốn tới đây?

Phương Niệm Dung thu hồi ánh mắt, chuyển sang nhìn Phương Chính.

Phương Chính im lặng không đáp, tâm tư có chút miên man.

Bạch Cốt sơn hiện tại quả thật là một ngọn núi hoang, nhưng ở kiếp trước của Phương Nguyên khoảng mười năm sau, có một gia tộc lớn đã di chuyển đến ngọn núi này để lập trại.

Gia tộc này họ Bách, là Bách gia trại.

Sự quật khởi của gia tộc này thoạt đầu không có gì đáng chú ý, nhưng trong Bách gia, có một đôi huynh muội song sinh, gọi là Bách Sinh và Bách Hoa.

Đôi huynh muội này vào năm mười tám tuổi, ở phía sau núi tỷ võ, trong lúc vô tình lại phát hiện ra một sơn động.

Trong sơn động, họ phát hiện một truyền thừa hoàn chỉnh của một cổ sư Tứ Chuyển. Vị cổ sư này không rõ tên, chỉ để lại danh xưng là Nhục Cốt thượng sư.

Bách Sinh và Bách Hoa nhờ vậy mà được lợi, sau khi tiếp nhận truyền thừa đã trở thành chính đạo song tinh. Gần trăm năm song song tu hành đến Ngũ Chuyển, chấp chưởng Bách gia.

Có sức mạnh của hai cổ sư Ngũ Chuyển, thế lực Bách gia liền bước lên đỉnh cao.

Thế nhưng, đó là nếu không có một trùng sinh giả tên Phương Nguyên.

Trong nguyên tác, Phương Nguyên vì biết về truyền thừa của Nhục Cốt thượng sư nên đã tìm đến Bạch Cốt sơn.

Không hiểu sao trời xui đất khiến thế nào lại khiến Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng gặp phải người của Bách gia trại đang đến Bạch Cốt sơn thăm dò tìm nguyên tuyền.

Bởi vì nguyên tuyền của Bách gia đã sắp khô cạn, cho nên Bách gia buộc phải tìm nguyên tuyền mới, nơi họ nhắm tới chính là Bạch Cốt sơn. Chỉ cần tìm thấy nguyên tuyền ở Bạch Cốt sơn, Bách gia mới có thể dời đến đây.

Thế nhưng, họ tìm kiếm cũng không phải công khai, chỉ có một số ít cao tầng gia tộc mới biết điều này, bên ngoài chỉ biết họ đến đây để săn bắt.

Và vì thế, Phương Nguyên xảo trá lừa gạt, mượn danh Cổ Nguyệt bộ tộc đã sớm bị diệt vong để lừa Bách gia. Khiến Bách gia dốc sức, mở đường cho hắn đi tới sau núi, tìm được hang động truyền thừa.

Sau đó Phương Nguyên bắt cóc Bách Sinh và Bách Hoa vẫn còn là hai đứa trẻ làm con tin, một đường mở ra truyền thừa. Ở cửa ải cuối cùng, Phương Nguyên vì luyện chế một đôi cổ trùng mà bẻ cong cổ phương, xem đôi huynh muội song sinh này là nguyên liệu luyện chế, đem cả hai tươi sống ném vào lò lửa thiêu sống.

Cứ như vậy, đôi song tinh chính đạo vang danh một thời trong tương lai, ngay cả cơ hội khai khiếu còn chưa tới đã bị thiêu chết, và thành tựu cho Phương Nguyên.

– Đến bây giờ, ta lại đi trước để mở truyền thừa, không biết liệu Bách Sinh và Bách Hoa sẽ ra sao đây?

Phương Chính không khỏi nghĩ.

Giả sử như kiếp này, Phương Nguyên lại gặp được Bách gia, lại xảo trá lừa gạt rồi bắt đi Bách Sinh và Bách Hoa, như vậy liệu hắn có ra tay cứu họ không?

Nếu cứu, nghĩa là hắn sẽ phải gặp Phương Nguyên, cùng Phương Nguyên luyện đôi cổ trùng đó. Chỉ khi đó Phương Nguyên mới không bẻ cong cổ phương, mới không cần Bách Sinh, Bách Hoa phải dùng mạng sống để luyện ra cổ trùng.

Thế nhưng nếu như vậy, Phương Chính được cái gì?

Không có gì cả!

Bách gia vốn không biết kết cục của đôi huynh muội này, cho nên dù Phương Chính có cứu cả hai, trong mắt họ chẳng có gì to tát, dù sao họ cũng tin rằng mình sẽ tự cứu được.

Lời cảm ơn có thể có, nhưng cũng chỉ là qua loa. So với việc bị Phương Nguyên phát hiện hắn biết về truyền thừa, thì lợi ích đó không đủ để đánh đổi. Nói ngắn gọn là lợi không bù được hại.

Phương Chính cũng chẳng phải thiện nam tín nữ gì, hắn không rảnh đi làm anh hùng, lo chuyện bao đồng. Tính ra hắn không thêm một nhát đao đã là lương thiện lắm rồi, đừng mong chờ gì hơn.

– Đi thôi!

Phương Chính thu hồi những suy nghĩ miên man, nói. Hắn không muốn lãng phí thời gian, thôi động cổ trùng, dẫn đầu chạy đi.

Phương Chính biết, Bách gia sẽ sớm tới vùng phụ cận Bạch Cốt sơn trong khoảng thời gian này, mượn danh săn bắn để thăm dò Bạch Cốt sơn, truy tìm nguyên tuyền. Hắn chính là không muốn gặp phải gia tộc này, đối với hắn mà nói, họ là một phiền phức.

Nếu gặp phải loại phiền phức này, nói không chừng chính hắn sẽ thay Phương Nguyên, mang đôi huynh muội Bách Sinh, Bách Hoa đi luyện cổ cũng nên.

Cho nên, thay vì nói do vận khí của hắn, chi bằng xem vận khí của đôi huynh muội này xui xẻo có gặp phải huynh đệ nhà họ Phương hay không.

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free