Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 212: Ước định

Thề Độc Cổ là loại cổ trùng tiêu hao, khá quý hiếm, giá cả thị trường không hề rẻ. Công dụng đúng như tên gọi, dùng để thay lời thề. Khi các Cổ sư muốn hợp tác, lời nói suông không đủ sức ràng buộc, vì vậy Thề Độc Cổ trở thành công cụ đáng tin cậy nhất để thiết lập liên minh.

Phương Chính nhìn con Cổ trong tay nàng, khẽ nhíu mày. Hắn không ngờ nàng ta lại mang Thề Đ���c Cổ ra. Tuy nhiên, với hắn mà nói thì chuyện này cũng không tệ chút nào. Hắn khẽ mỉm cười, hỏi:

- Nội dung là gì?

Phương Niệm Dung suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ba người các ngươi sẽ cùng ta đi tìm kẻ đang giữ Huyết Lô Cổ. Đổi lại, trong suốt quá trình đó, ta sẽ toàn lực hỗ trợ ba người trong khả năng của bản thân. Nếu có thu hoạch, chúng ta sẽ chia năm năm: ta năm phần, ba người các ngươi năm phần.

- Không được!

Phương Chính lập tức lắc đầu.

- Chúng ta ba người mà ngươi chỉ có một, cách chia như vậy không thỏa đáng. Ít nhất phải là chín một, chúng ta chín, ngươi một.

- Ngươi không sợ bị nghẹn chết sao? Tu vi của ta cao hơn các ngươi, đương nhiên ta phải nhận nhiều hơn. Năm năm đã là quá hào phóng rồi.

Phương Niệm Dung lập tức hừ lạnh.

- Tu vi của ngươi hiện tại chỉ hơn ta có một tiểu cảnh giới. Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao? Hừ, tuy ta không thể lập tức giết chết ngươi, nhưng cũng có thể đánh cho ngươi lên bờ xuống ruộng.

- Ngươi nghĩ ta không đánh lại được sao? Nếu không phải trước đó ta đã nương tay, ngươi sớm đã bị đánh thành đầu heo rồi.

- Ồ. Vậy thì thử xem.

Phương Chính cười lạnh, dường như sắp ra tay. Ánh mắt Phương Niệm Dung lóe lên vẻ kiêng kỵ.

Nàng từng theo dõi Phương Chính nên biết rõ chiến lực của hắn. Trong tình trạng đang áp chế tu vi của mình, nếu thực sự giao chiến, e rằng bản thân nàng sẽ phải chịu thiệt.

Hơn nữa, tuy tu vi nàng cao, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng kém cỏi. Toàn bộ tu vi của nàng đều do Tiểu Túc kéo lên, rất ít khi nàng chân chính tự lực tu luyện.

- Hừ, ta cũng không muốn bắt nạt hậu bối.

Nàng hừ lạnh, liền thoái thác, rồi ra vẻ hào phóng nói:

- Nể tình các ngươi có ba người, vậy thì chia sáu bốn. Các ngươi sáu phần, ta bốn phần.

Nghe nàng nói, Phương Chính ngoài mặt tỏ vẻ không vui nhưng trong lòng mừng thầm.

Kỳ thực hắn cũng chẳng muốn giao đấu. Vì không biết rõ tu vi lẫn thủ đoạn của đối phương, hạn chế giao tranh là lựa chọn tốt nhất. Nhưng hắn cũng không muốn chịu thiệt thòi, bèn lên tiếng:

- Tám hai. Chúng ta tám, ngươi hai. Ngươi dù sao cũng không phải người Nam Cương, trên đường đi còn phải do chúng ta chiếu cố, dẫn đường. Chia cho ngươi hai phần chiến lợi phẩm đã là quá nhiều rồi.

Phương Niệm Dung lập tức không chịu. Hai bên cò kè mặc cả một lúc lâu, nói đến mức nước bọt văng tung tóe, cuối cùng chốt hạ ở tỷ lệ bảy ba, ba người Phương Chính bảy phần, nàng ba phần.

Sau đó hai bên bàn bạc kỹ lưỡng nội dung chi tiết đến tận khuya, cuối cùng mới hoàn thành bản giao ước. Sau đó, cả bốn người liền dùng Thề Độc Cổ để lập lời thề.

Làm xong, Phương Niệm Dung không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

- Biết trước đã trực tiếp làm vậy rồi, cần gì tốn công sức mà còn bị mất thiện cảm như vậy chứ. Nhưng dù sao, cũng coi như đã tiếp cận thành công. Sau này đi chung, ta sẽ từ từ tăng thiện cảm lên, ta không tin không cưa đổ được ngươi.

Nàng thầm nghĩ, rồi lén liếc nhìn Phương Chính. Sau đó chợt nhớ ra một vấn đề, bèn hỏi:

- Tên ba người là gì?

Mặc dù nàng biết tên cả ba, nhưng không thể tự nhiên gọi tên, cần phải để ba người tự xưng trước.

- Lạc Hành.

Phương Chính lạnh nhạt đáp.

- Ta là Lạc Thanh.

- Còn ta là Lạc Hồng.

Hai người Thanh Thư và Dược Hồng cũng lập tức lên tiếng.

Phương Niệm Dung hơi giật mình, nhưng cũng không nói gì.

Nàng cũng hiểu ra nguyên nhân. Thanh Mao Sơn đã bị diệt toàn bộ, nếu dùng tên thật rất dễ gây chú ý, khiến người khác tra hỏi về chuyện diệt sơn. Hơn nữa, họ Cổ Nguyệt cũng không dễ thấy ở Nam Cương.

- Tiếp theo ba người định đi đâu?

Nàng lại hỏi, nhìn Phương Chính đang loay hoay đốt lửa nướng thịt.

- Bạch Cốt Sơn.

Phương Chính lạnh nhạt đáp, đem số thịt gấu đã ướp trước đó cắm xung quanh đống lửa xong, liền lấy ba tấm ván gỗ ra đặt quanh đó, rồi đưa cho Thanh Thư và Dược Hồng mỗi người một tấm để ngồi.

Phương Niệm Dung nhìn hắn một hồi, có chút buồn bực.

Phương Chính lấy ra ba tấm ván gỗ, và thịt nướng cũng chỉ có ba phần. Điều này cho thấy hắn căn bản không hề có ý định chia sẻ đồ ăn của mình cho nàng.

Thỏa thuận trước đó chỉ nói đến việc chia sẻ thành quả thu hoạch sau này, chứ không hề đề cập đến việc hắn phải chia đồ ăn của mình cho nàng. Nói cách khác, nàng muốn ăn thì phải tự mình tìm thức ăn.

Nàng đương nhiên có dự trữ thức ăn, nhưng nàng đều cất chúng trong túi đồ của hệ thống. Một mình thì có thể lấy ra, nhưng giờ có người khác ở đây thì làm sao mà lấy? Nhưng mở miệng xin thì hơi mất mặt, nàng không thể làm vậy.

Phương Chính khẽ liếc nhìn nàng, tuy hiểu rõ nhưng lại vờ như không biết gì. Bắt đầu lấy bản đồ ra xem xét lại vị trí và phương hướng.

Nhưng nhìn bản đồ chỉ là vẻ bề ngoài, thực chất thứ hắn đang nhìn lúc này chính là hệ thống.

- Nhiệm vụ ẩn thứ hai sao?

Hắn vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ ngoài dự đoán.

Sau khi thỏa thuận được ký kết, hệ thống báo cho hắn biết rằng hắn đã hoàn thành một nhiệm vụ ẩn: thu nạp Phương Niệm Dung.

Ban đầu hắn đồng ý ký kết thỏa thuận này cũng không nghĩ đến trường hợp đó. Hắn ký kết vì những nguyên nhân khác.

Thứ nhất, tu vi của Phương Niệm Dung khó lường, ít nhất cũng là Tứ Chuyển. Khoảng cách giữa Tứ Chuyển và Tam Chuyển không hề nhỏ. Nếu thực sự giao chiến, Phương Chính không đảm bảo chạy trốn được. Một mình hắn đã khó thoát, huống chi còn có thêm Thanh Thư và Dược Hồng thì càng không thể nào.

Thứ hai, trong quá trình di chuyển, chắc chắn sẽ gặp không ít nguy hiểm. Đặc biệt ở Bạch Cốt Sơn, cũng có vô số nguy cơ sinh tồn. Thêm một chiến lực Tứ Chuyển chính là thêm một con đường sống cho bản thân.

Thứ ba, Phương Chính còn chưa quyết định có nên đến Trung Châu hay không. Hắn dự định vừa đến Bạch Cốt Sơn sẽ vừa tính toán việc này. Nếu như hắn đi Trung Châu, ưu tiên hàng đầu chắc chắn là gia nhập một trong Thập Đại Cổ Phái. Phương Niệm Dung là người của Tiên Hạc Môn, hắn có thể lợi dụng điểm này để gia nhập Tiên Hạc Môn.

Cuối cùng, Phương Chính biết cách loại bỏ ước thúc của Thề Độc Cổ. Cho nên hắn cũng không ngần ngại sử dụng Thề Độc Cổ.

Nhưng hắn không ngờ, việc này còn giúp hắn vớt được một món hời khác.

Phần thưởng nhiệm vụ ẩn rất phong phú, gần như có thể sánh ngang với nhiệm vụ cấp S. Hơn hết, khi hoàn thành nhiệm vụ ẩn, hệ thống sẽ cập nhật thêm chức năng mới.

Phương Chính hiện tại đang kiểm tra xem có cần lấy vật phẩm nào ra không trước khi để hệ thống tiến hành cập nhật. Hắn cũng bắt đầu cảm thấy chút mong chờ.

- Ngoài ra...

Sau khi cho hệ thống tiến hành cập nhật, hắn liền trầm tư một chút.

Ban đầu hắn dự định nửa đêm nay sẽ hoán đổi linh hồn, nhưng bởi vì sự xuất hiện của Phương Niệm Dung khiến hắn bỏ lỡ thời gian đó. Mà linh hồn Phương Chính (trong hệ thống) lúc này lại đang say sưa với chức năng mô phỏng, liền quyết định để lại cơ thể cho hắn thêm mười ngày nữa, còn nói là cho đủ một tháng cho dễ tính toán.

Việc này khiến hắn rất khó chịu. Hắn đã sắp không nhịn nổi mà muốn chạy đi thử ngay chức năng mô phỏng. Hắn muốn học bay, muốn luyện sát chiêu, muốn thử nghiệm Cổ trùng, còn phải tu hành, học hỏi kiến thức, nghiên cứu Cổ phương. Nhưng phải đợi đến mười ngày nữa, việc này quả thật là một cực hình nho nhỏ đối với hắn.

May mắn là hắn không thiếu kiên nhẫn nên vẫn có thể chịu đựng được.

- Vừa hay tranh thủ tu hành Không Khiếu thứ hai, đồng thời có thể quan sát Phương Niệm Dung kỹ hơn.

Mặc dù trong thỏa thuận có quy định không được làm hại lẫn nhau, nhưng Phương Chính vẫn không tin tưởng vào người này. Hắn không hỏi, không nói, không có nghĩa là hắn không để tâm.

Việc Phương Niệm Dung đột ngột thay đổi ngữ khí và phong cách chính là một vấn đề. Nếu nàng thay đổi trước đó, ngay lúc hắn truy sát, thì có thể chấp nhận được, nhưng thời điểm nàng thay đổi lại quá khác thường. Rõ ràng lúc đó không có bất cứ yếu tố tác động nào, vậy mà nàng cứ thế chớp mắt đã trở thành một con người khác.

Thêm vào đó, hắn không nhớ trong nguyên tác có xuất hiện nhân vật này, kết hợp với ý nghĩ về một hệ thống thứ hai đã nảy sinh trong đầu hắn trước đó. Phương Chính không tránh khỏi nghi ngờ nàng, càng nghi ngờ một hệ thống khác ngoài Tiểu Thiên đang tồn tại trên người nàng. Thậm chí còn nghi ngờ nàng cố ý tiếp cận hắn không phải vì Huyết Lô Cổ.

Bất ngờ nhất là, những suy nghĩ lung tung của Phương Chính lại tình cờ đúng. Nàng không chỉ có hệ thống, mà còn đến vì hắn chứ không phải vì mục đích nào khác.

- Lạc Hành, phần của đệ.

Dược Hồng lúc này lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phương Chính. Nàng đưa tới trước mặt hắn một phần thịt đã nướng chín, sau đó đưa cho Thanh Thư một phần, rồi giữ lại cho mình một phần.

Phương Chính nhận thịt, gạt bỏ những suy nghĩ miên man, vừa ăn vừa tập trung xem bản đồ.

- Vị trí hiện tại là ở đây, cách Bạch Cốt Sơn khoảng ngàn dặm.

Phương Chính thầm tính.

- Cứ một dặm khoảng một phẩy sáu ki-lô-mét. Một ngàn dặm tương đương một ngàn sáu trăm ki-lô-mét. Nếu đi với tốc độ của người khỏe mạnh bình thường, một giờ đi được khoảng sáu ki-lô-mét. Ngày đi đêm nghỉ, tính một ngày đi mười giờ thì sẽ được sáu mươi ki-lô-mét. Để đi tới Bạch Cốt Sơn, tương đương hai mươi bảy ngày, tức gần một tháng. Nếu tính thêm các vấn đề phát sinh, vậy sẽ mất khoảng một tháng để đến nơi.

- Nhưng chúng ta có Cổ Trùng Di Động, nếu vận dụng Cổ trùng, thời gian cần thiết sẽ rút ngắn lại. Nếu cố gắng, có lẽ chỉ trong hai mươi ngày sẽ đến.

Phương Chính ăn xong, tiện tay cầm một cành cây xiên thịt vẽ xuống mặt đất, căn cứ vào bản đồ mà vẽ ra một lộ trình tạm thời.

- Nhưng một khi tới sớm, khả năng rất cao sẽ gặp phải đám người đó. Trong nguyên tác, Phương Nguyên rời Thanh Mao Sơn vào khoảng cuối tháng bảy, nhưng hiện tại đã là cuối tháng tám. Hắn ta đi trong khoảng hai ba tháng gì đó, gặp phải bọn họ, chắc là vào khoảng tháng mười. Nếu bây giờ ta đi trong hai tháng, vào khoảng tháng chín... Ừm, kế hoạch là tới Bạch Cốt Sơn vào tháng chín, sau đó sẽ ở lại đó cho đến khi Phương Nguyên đến rồi rời đi. Nếu được, ta còn có thể hợp tác luyện Cổ với Phương Nguyên. Mà thôi, tránh mặt hắn ta là tốt nhất. Lúc ở Thanh Mao Sơn đã sơ hở quá nhiều rồi, nếu Phương Nguyên biết ta mò tới truyền thừa của Bạch Cốt Sơn, việc này sẽ khó mà thu xếp ổn thỏa.

Phương Chính thầm suy xét trong lòng. Nhưng hắn cảm thấy việc bại lộ trước Phương Nguyên là điều không thể tránh khỏi. Bất kể thế nào, các Cổ trùng ở Bạch Cốt Sơn Phương Chính cũng sẽ sử dụng. Phương Nguyên là người tinh ý, qua mặt hắn ta nhất thời thì được, nhưng nếu đợi hắn ta cẩn thận suy xét thì tất sẽ bại lộ.

- Ừm, ta có thể lợi dụng Phương Niệm Dung. Khiến Phương Nguyên nghĩ rằng người tìm ra truyền thừa là nàng, còn ta chỉ là kẻ hưởng ké một phần. Ừ, như vậy sẽ không hại nàng ta, và cũng không bị phản phệ vì vi phạm thỏa thuận.

Phương Chính tính toán xong, hắn không khỏi nhìn về phía Phương Niệm Dung. Mà nàng lúc này cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt do dự, muốn nói lại thôi. Phương Chính nhìn thoáng qua đã hiểu nàng muốn gì, bèn nói:

- Muốn ăn, có thể dùng Nguyên Thạch để đổi. Chúng ta xem như đã là bạn bè rồi, ta có thể bán rẻ cho ngươi đấy. Một cân thịt gấu, một khối Nguyên Thạch.

Phương Niệm Dung nghe xong, sắc mặt liền trở nên tối sầm. Thịt gấu đắt hơn thịt hươu, thịt lợn, nhưng thông thường nửa khối Nguyên Thạch cũng mua được hai cân thịt gấu. Phương Chính vừa mở miệng đã tăng giá lên gấp bốn lần.

- Ngươi làm ăn như vậy không sợ bị nghẹn chết sao?

Nàng nói, trong giọng nói lộ rõ vẻ chán ghét, nhưng vẫn ném một khối Nguyên Thạch cho Phương Chính.

Phương Chính cười nhạt, lấy thịt ném qua cho nàng, đồng thời nói:

- Ngươi không muốn có thể không mua.

- Hừ!

Phương Niệm Dung hừ lạnh, liền cầm thịt đi nướng, trong lòng lại âm thầm quyết định phải lôi hết thức ăn trong túi đồ ra nhét vào Cổ Trùng dự trữ.

Bản văn này thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện được trân trọng và lưu giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free