Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 195: Hắn đã chết!

Bầu trời đêm quang đãng, vầng trăng sáng vằng vặc, muôn vàn tinh tú lấp lánh trải khắp không gian. Một đêm thu trong lành, đẹp đến nao lòng.

Lúc này, Thanh Mao sơn đã biến thành một vùng băng sơn tuyệt địa. Ngọn núi từng tràn đầy sức sống giờ đây chìm lỉm trong một chiếc quan tài băng khổng lồ.

Trên mặt băng, một thiếu niên đang ôm người khác cấp tốc chạy. Dưới chân hắn liên tục lóe lên những tia điện xanh lam, thúc đẩy thân thể lao vun vút về phía trước.

Hai người họ chính là Phương Chính và Phương Nguyên.

Mà phía sau cả hai là một huyết quỷ thi và một bạch mi lão nhân, không ai khác ngoài Cổ Nguyệt lão tổ và Thiên Hạc Thượng Nhân.

Trăng trên cao tỏa sáng, ánh trăng phản chiếu lấp lánh trên mặt băng lạnh.

Toàn thân Phương Chính đầm đìa mồ hôi, ôm eo Phương Nguyên chạy như bay.

Kể từ khi phá băng thoát ra, dù chỉ mới trôi qua mười nhịp thở, nhưng hắn cảm giác như đã trải qua mấy canh giờ dài đằng đẵng.

Giờ đây, toàn thân hắn rã rời, chút nữa là muốn buông xuôi. Nhưng bản năng cầu sinh mạnh mẽ lại vực dậy ý chí, buộc hắn phải tiếp tục chạy trong tuyệt vọng.

"Nước lũ!"

Phương Chính lại kêu lên, tung ra một quyển trục khác. Từ trong quyển trục, một dòng nước lũ tuôn trào, thổi quét về phía hai cường giả ngũ chuyển.

Phương Chính không dừng lại, tiếp tục chạy.

"Chỉ còn lại một bức họa, xem ra là c·hết không thể nghi ngờ rồi."

Hắn nhỏ giọng, khóe môi kéo lên nụ cười chua xót.

"Ca ca, ngươi biết không, ta vậy mà lại không muốn nhìn thấy ngươi c·hết. Xem ra, ta đã hiểu tại sao Bạch Ngưng Băng lại nói những lời đó với ngươi rồi."

Phương Chính nói, mỉm cười nhìn Phương Nguyên.

Phương Nguyên im lặng, ánh mắt hơi lóe lên.

Phương Chính cũng không để ý, duy trì tốc độ, cố gắng hướng chân núi chạy tới.

Mặc dù là ban đêm, nhưng trăng trên trời sáng rõ, mặt băng như gương phản ngược ánh sáng lên nên tầm nhìn cũng rất quang đãng. Hơn nữa, toàn bộ ngọn núi bị phong trong lớp băng dày, không có gì cản trở, tầm nhìn cũng vì vậy mà trống trải vô cùng.

Đương nhiên cũng vì như vậy mà hai người họ hoàn toàn bại lộ trước mắt hai cường giả ngũ chuyển.

"A, ta đột nhiên nhớ ra một việc. Ca ca, lúc ở học đường, ngươi làm sao lại chém rơi đầu người cỏ vậy? Nếu theo hiểu biết của ta về ngươi, cho dù ngươi có thực lực thì chắc cũng không phải là người thích thể hiện khi không có lợi. Cho nên vì cái gì ngươi lại thể hiện vào lúc đó?"

Phương Chính đột nhiên hỏi làm cho Phương Nguyên cũng hơi giật mình.

"Ngươi bận tâm làm gì đến chuyện đó? Chẳng phải ngay khi rời học đường, ngươi đã tự mình suy lu���n ra rồi sao?"

"Bởi vì ta muốn là một con ma thông suốt."

Phương Chính đáp, cật lực tránh né điểu sí vũ tiễn.

"Và lúc đó, khi thấy người t·rấn l·ột, ta nghĩ là ngươi thể hiện để nói lên ngươi có khả năng đánh nhau. Nhưng sau đó nghĩ lại thì không đúng chút nào, cho nên ta rất muốn biết nguyên nhân. Ca ca, nói ta nghe đi."

Phương Nguyên im lặng không đáp.

Kỳ thực sau đó bản thân hắn cũng từng tò mò vì sao lại làm như vậy. Hắn không rõ, lúc đó hắn chỉ định chém lấy lệ cho qua, nhưng đợi khi làm xong thì đầu người cỏ đã rơi xuống.

Trong khoảnh khắc phóng ra nguyệt nhận, giống như có thứ gì đó khiến hắn nghĩ mình phải làm như vậy.

"Ý nghĩ đột nhiên khiến quyết định thay đổi, có chút giống lúc ta phát hiện Phương Chính dùng nô lệ cổ..."

Nghĩ đến đây, con ngươi Phương Nguyên đột nhiên co rút lại. Phương Nguyên là người thông minh, hắn cảm thấy việc này có gì đó không đúng.

Phương Nguyên nhìn qua Phương Chính, ở khoảng cách gần, hắn nhìn thấy đáy mắt bình thản của Phương Chính ẩn giấu sự nghi hoặc, nhưng lại không nhìn ra điểm đáng ngờ nào.

"Ca ca, ngươi nhanh trả lời đi nha, chúng ta không sống thêm lâu được đâu."

Phương Chính hối thúc, phát động điện tương cổ làm thành một cái lưới điện ngăn cản đám phi hạc.

"Vậy ngươi thấy thế nào?"

Phương Nguyên hỏi lại, đồng thời vung tay ném ra một cái nguyệt nhận, chém c·hết một con phi hạc đang lao xuống đầu Phương Chính.

"Ca ca ngươi ác quá đó!"

Phương Chính mỉm cười, nhìn Thiên Hạc Thượng Nhân và Cổ Nguyệt lão tổ đang ở ngay bên cạnh. Hắn vung tay, lấy ra quyển trục cuối cùng.

"Chờ mãi cơ hội này, một mẻ hốt trọn."

Hắn cười nhạt, phát động quyển trục.

"Xuân hạ thu đông!"

"Cái..."

Cổ Nguyệt lão tổ và Thiên Hạc Thượng Nhân kinh ngạc.

"Đây..."

Phương Nguyên cũng trừng lớn hai mắt.

Chỉ trong thoáng chốc, quyển trục trong tay Phương Chính dài ra hơn mười trượng, bao một vòng xung quanh hai cường giả ngũ chuyển lại.

"Hơn một năm của ta không uổng phí."

Phương Chính cười vang, đem theo Phương Nguyên tiếp tục chạy.

Thiên Hạc Thượng Nhân và Cổ Nguyệt lão tổ bị vây bên trong, ngơ ngác nhìn quanh.

Trước mắt hai lão lúc này là một dãy núi kéo dài, bên trên là bầu trời trong xanh. Một mảnh rừng xanh tươi tắm mình trong nắng, trên sườn núi, từng thảm cỏ nở đầy hoa tươi. Trên không trung, đàn chim anh tước vỗ cánh bay qua.

Ánh nắng ấm áp, làn gió mát mẻ, mùi hoa thơm nhẹ nhàng, tiếng chim ríu rít.

Cảnh xuân xinh đẹp làm mát lòng người.

"Lại là ảo ảnh."

Cổ Nguyệt lão tổ hừ lạnh, vung tay nắm lấy hư không, dùng lực xé xuống.

Xẹt!

Một mảnh giấy nằm trong tay lão, khung cảnh mùa xuân run lên rồi mờ dần.

Tầm mắt của hai người xoay chuyển, nhưng không phải là vùng băng sơn tuyệt địa ban đầu. Thay vào đó là bầu trời xanh với cái nắng oi ả, dãy núi kéo dài, rừng cây xanh thẫm.

Bỗng, mây đen kéo tới, sét đánh ầm ầm, mưa nặng hạt rơi xuống.

Thiên Hạc Thượng Nhân lập tức vung tay xé, một mảnh giấy rơi vào tay lão.

Nhưng khung cảnh lại thay đổi, từ mưa hạ chuyển sang cái nắng hanh của mùa thu.

Cổ Nguyệt lão tổ và Thiên Hạc Thượng Nhân mặt trầm như nước, giờ khắc này ngay cả kẻ thù ở ngay bên cạnh, hai lão cũng không còn bao nhiêu chú ý.

"Tam chuyển đã có trong tay thủ đoạn thế này, một khi trưởng thành thì chắc chắn sẽ vang danh, ít nhất là ở Nam Cương."

Cả hai không thể không thừa nhận tài hoa của Phương Chính. Nhưng càng như vậy, hai lão lại càng muốn g·iết c·hết Phương Chính.

Hai người lập tức ra tay, xé rách cảnh mùa thu trước mắt. Không ngoài dự kiến, cảnh tượng tuyết rơi mùa đông hiện ra trước mặt họ.

Hai người lại đem cảnh này xé rách, liền nhìn thấy khung cảnh băng sơn tuyệt địa ban đầu.

Xuân hạ thu đông bị phá bỏ!

"Bốn nhịp thở, còn lâu hơn dự kiến một chút."

Phương Chính cười khẽ thả tay khỏi eo Phương Nguyên chuyển sang nắm tay chạy.

"Thủ đoạn ta đã dùng hết, hiện tại chẳng còn gì có thể giúp ích được nữa rồi."

Phương Chính nói, đem từ không khiếu ra một đám cổ trùng giao vào tay Phương Nguyên.

Phương Nguyên nhìn qua số cổ trùng này, trong đó có điện nhãn cổ, hoàng kim nguyệt, thiên bồng cổ, trư lung thảo, tam bộ phương thảo cổ ngoài ra còn có bút lông cổ, nghiên cổ, cung cổ, giỏ tên cổ tổng cộng mười con cổ trùng.

"Phương Nguyên, ta giao chúng lại cho ngươi. Hy vọng ngươi sẽ thay ta chứng kiến sự kết thúc của thế giới này."

Phương Nguyên động dung, hắn hơi hé môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ ừ một tiếng.

Phương Chính mỉm cười, dùng lực ném Phương Nguyên về phía trước, lại đưa tay đẩy vào lưng hắn một cái.

"Phương Nguyên, đi đi!"

Nói xong, lập tức xoay người quay lại đón đầu hai cường giả ngũ chuyển.

"Quân lam nguyệt, kiếm ảnh, điện tích, điện tương, điện tốc."

Phương Chính trong lòng kêu gọi, đồng thời phát động năm con cổ trùng.

"Sát chiêu, tốc kiếm!"

Hắn ánh mắt kiên định, lao thẳng về phía Cổ Nguyệt lão tổ.

Cổ Nguyệt lão tổ hơi kinh ngạc, sau đó cười ha hả, đứng yên để Phương Chính tùy ý chém.

Lão đã hóa thành huyết quỷ thi, cơ thể mạnh mẽ, không cần thủ đoạn phòng ngự cũng cứng cáp vô cùng. Phương Chính chém vào thân thể lão cảm giác giống như dùng kiếm cùn đi chém sắt vậy, dù uy lực nhát chém có lớn thế nào cũng không thể làm gì được lão.

Tuy nói sấm sét khắc cương thi, nhưng cổ trùng của Phương Chính chỉ có tam chuyển trong khi huyết quỷ thi của lão là ngũ chuyển. Chênh lệch quá lớn, Phương Chính căn bản không gây ra thương tổn gì cho lão.

Thiên Hạc Thượng Nhân nhìn lướt qua Phương Chính một cái, liền trực tiếp vòng qua đuổi theo Phương Nguyên. Lão quyết định g·iết c·hết Phương Nguyên trước sau đó quay lại đối phó Cổ Nguyệt lão tổ cũng không muộn.

"Đúng, g·iết Phương Nguyên đi, ép hắn dùng xuân thu thiền đi!"

Phương Chính trong lòng kêu gào, nhưng vẫn kiên trì không ngừng t·ấn c·ông Cổ Nguyệt lão tổ.

Chỉ trong thời gian hai nhịp thở, Phương Chính đã chém lão mấy mươi kiếm. Nhưng lưỡi kiếm của hắn không những không làm lão bị trầy xước gì, ngược lại hai tay của hắn đã bị phản lực chấn đến run rẩy. Nếu không phải có quân lam nguyệt phòng ngự, e rằng hai bàn tay của hắn bây giờ đã chảy máu.

"Vo ve như côn trùng!"

Cổ Nguyệt lão tổ cười lạnh, ánh mắt xem thường nhìn Phương Chính. Ý niệm trong đầu lão khẽ động, một đàn đao sí huyết bức lập tức bay tới bao vây Phương Chính.

Phương Chính bị đao sí huyết bức vây quanh, không thể không dừng t·ấn c·ông Cổ Nguyệt lão tổ, tập trung đối phó đám dơi máu này.

Mặc dù đao sí huyết bức chỉ có tam chuyển, nhưng Phương Chính cũng chỉ là tam chuyển. Tuy có quân lam nguyệt tạm thời chống đỡ, nhưng cứ bỏ mặc không giải quyết thì cũng đe dọa đến tính mạng.

"Kiên trì! Phải kiên trì đến lúc Phương Nguyên dùng xuân thu thiền."

Phương Chính đem môi mình cắn nát, điên cuồng thúc ép bản thân không ngừng t·ấn c·ông, chém g·iết dơi máu.

Cổ Nguyệt lão tổ nhìn đao sí huyết bức của mình bị tiêu diệt liên tục liền tức giận hừ lạnh.

Lão cũng biết đao sí huyết bức muốn g·iết Phương Chính cần thêm thời gian, muốn nhanh chóng g·iết hắn chỉ có huyết tích tử. Nhưng mà huyết tích tử ăn máu thịt cổ sư, lão lại muốn lấy máu của hắn nên đành phải không dùng tới.

Không còn cách nào, lão liền tự mình tiếp cận.

Phương Chính điên cuồng chém g·iết, sớm đã không còn tâm trí đi đề phòng Cổ Nguyệt lão tổ. Sát chiêu tiêu hao tâm trí rất nhiều, cho dù bây giờ hắn đã hủy bỏ sát chiêu nhưng lại không có thời gian nghỉ ngơi hồi phục. Trong tình trạng này, hắn không khỏi để lộ ra sơ hở.

Cổ Nguyệt lão tổ là lão quái mấy trăm năm, lý nào lại không phát hiện ra, liền lập tức tiếp cận hắn.

Lão cũng không sợ hắn, chủ yếu là đề phòng Thiên Hạc Thượng Nhân quay lại đánh lén.

Ngay lúc Cổ Nguyệt lão tổ giương tay định bắt lấy Phương Chính, Phương Chính thúc giục điện tốc, chớp mắt chạy ra.

Hắn hiện tại không có cổ trùng trinh sát, không còn nhiều tâm trí, nhưng hắn vẫn còn một cái còi cảnh báo nguy hiểm là hệ thống.

Có hệ thống quan sát, muốn đánh lén hắn là không thể nào.

"Tiểu quỷ ngươi vậy mà lại khó nhằn đến thế."

Cổ Nguyệt lão tổ cười lên dữ tợn, điều động đàn huyết tích tử t·ấn c·ông Phương Chính.

Sắc mặt Phương Chính tái xanh, nhìn đàn huyết tích tử lít nha lít nhít lao về phía mình liền không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.

Quân lam nguyệt của hắn chỉ có tam chuyển, không thể phòng ngự được ngũ chuyển huyết tích tử. Không còn cách nào khác, Phương Chính lập tức lui lại.

Cổ Nguyệt lão tổ tuyệt đối không để hắn thoát, lập tức cho đao sí huyết bức bao vây cản đường.

Phương Chính rơi vào vòng vây, liều mạng chém g·iết, nhưng chớp mắt đã bị đàn trùng bao phủ.

Vô số cổ trùng bao trùm lại, phòng ngự của quân lam nguyệt chớp mắt bị phá vỡ, quân lam nguyệt trong không khiếu của Phương Chính cũng theo đó vỡ ra, hoàn toàn tiêu vong. Nó trước đó chịu đựng vô số đòn tấn công của đao sí huyết bức, sớm đã b·ị t·hương, bây giờ lại gặp trọng kích của huyết tích tử thì làm gì chịu nổi?

"Ta sẽ c·hết như thế này sao?"

Phương Chính trong lòng lúc này đột nhiên bình thản lạ thường. Hắn biết rõ bản thân sẽ mất mạng ngay tại đây, có thể là bị g·iết c·hết, cũng có thể là vì xuân thu thiền phát động tự bạo mà c·hết. Nhưng dù thế nào, chung quy lại vẫn là c·hết, tâm lý cho cái c·hết hắn đã sớm chuẩn bị.

"Bị huyết tích tử ăn c·hết hay là bị đao sí huyết bức chém c·hết đây nhỉ?"

Hắn nhắm mắt, tự hỏi. Nhưng ngay sau đó, hai mắt hắn trợn trừng.

Đàn huyết tích tử rút lui ra xa, cuối cùng tụ thành một đám mây máu bên trên Cổ Nguyệt lão tổ.

Đao sí huyết bức động cánh, lướt qua thân thể Phương Chính.

Xoát, xoát, xoát, xoát.

Tứ chi của hắn b·ị c·hém đứt, rơi trên mặt đất.

Không có hai chân chống đỡ, thân thể của hắn rơi xuống đất, nằm lăn trên nền băng lạnh giá.

"Tiểu quỷ, g·iết ngươi lấy máu thì quá dễ dàng cho ngươi rồi. Ta sẽ để ngươi nếm trải cảm giác sống không bằng c·hết."

Vừa dứt lời, Cổ Nguyệt lão tổ liền thúc giục huyết lô cổ.

Huyết lô cổ bay về phía Phương Chính, lập tức đem máu đang chảy ra ngoài của hắn hấp thu, đồng thời hút máu của hắn qua miệng v·ết t·hương.

"Huyết lô cổ không phải chỉ có thể lấy máu n·gười c·hết sao?"

Phương Chính kinh hãi đến mức gần như quên cả đau đớn, hắn trừng lớn hai mắt, nhìn máu của mình không ngừng bị hút đi, rơi vào trong huyết lô cổ.

"Ha ha ha, huyết lô cổ không chỉ có thể lấy máu n·gười c·hết, ngay cả người sống cũng có thể lấy. Chỉ là ta niệm tình bọn chúng là hậu bối, cho nên g·iết c·hết trước để giảm bớt đau đớn cho chúng. Bất quá tiểu quỷ ngươi thì không cần như vậy."

Cổ Nguyệt lão tổ cười lớn.

Phương Chính nghe xong không khỏi mặt biến sắc, nhưng hắn căn bản không kịp nói gì, toàn thân đã truyền đến cảm giác đau đớn.

Máu toàn thân của hắn chảy ngược, lượng lớn máu ồ ạt đổi dòng làm mạch máu cũng vỡ ra.

Hắn cảm nhận được rất rõ máu của mình bị hút ra ngoài, cảm nhận được mạch máu đứt vỡ. Loại đau đớn này khiến hắn gần như bất tỉnh nhân sự, nhưng chính cơn đau lại kéo hắn ra khỏi sự mê man.

Mắt hắn trắng dã, miệng há hốc nhưng đến cả một tiếng kêu cũng không thể bật ra.

Trong tiếng cười dữ tợn của Cổ Nguyệt lão tổ, cơ thể của Phương Chính khô héo dần, cuối cùng không còn một giọt máu.

Hắn đã biến thành một cái xác khô.

Hắn đ·ã c·hết!

Tác phẩm này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free