(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 184: Kinh biến
Ánh mặt trời dần ngả về tây, từng tia sáng trắng nhẹ nhàng phủ xuống Thanh Mao sơn.
Bạch Ngưng Băng đứng trên một sườn núi, ánh mắt vô định nhìn ra xa.
Hắn vận một thân áo bào trắng như tuyết, tóc trắng xõa ngang vai, đôi con ngươi màu lam đảo quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.
Bạch Ngưng Băng giờ đây cảm nhận rõ bản thân đã sắp đến cực hạn, Bắc Minh Băng Phách thể của hắn không còn áp chế được nữa.
Trong trận hỗn chiến của ba gia trại, ở những thời khắc cuối cùng này, người mà hắn muốn giết nhất chính là Cổ Nguyệt Phương Nguyên.
Thế nhưng đã hơn nửa ngày trôi qua, Phương Nguyên vẫn chẳng thấy đâu. Thậm chí ngay cả Phương Chính, người đứng thứ hai trong danh sách muốn trừ khử của Bạch Ngưng Băng cũng không có lấy một chút tăm hơi.
Hai huynh đệ này, khi xuất hiện thì phá tung mọi thứ của hắn, đến khi hắn tìm ra con đường của mình, muốn tìm đến bọn họ thì cả hai lại biến mất. Thật khiến người ta khó chịu tột cùng.
"Nhưng dù sao thì cũng không thể khó chịu bằng việc có một đám ruồi muỗi cứ vờn quanh tai."
Bạch Ngưng Băng hừ lạnh, chuyển ánh mắt nhìn đám cổ sư xung quanh.
Hiện tại, có đến hơn trăm cổ sư bao vây hắn, đều là người của Hùng gia trại và Cổ Nguyệt bộ tộc, trong đó Hùng gia trại chiếm phần đông.
Dẫn đầu đội ngũ không ít những gương mặt nổi danh trên Thanh Mao sơn.
Như Hùng gia có Hùng Lực, Hùng Khương, Hùng Kiêu Mạn – những người nổi danh đã lâu, hay như Hùng Lâm là thiên tài mới nổi.
Cổ Nguyệt bộ tộc thì Thanh Thư, Mạc Nhan, Xích Sơn vẫn còn đó. Thiên tài mới nổi có Xích Thành.
Phương Nguyên, Phương Chính hiện tại không có mặt. Mạc Bắc vì bảo vệ Mạc Nhan mà đã ngã xuống trong lần lang triều đầu tiên tấn công trại, hiện tại càng không thể có mặt.
Bạch Ngưng Băng liếc nhìn một lượt, sau đó thu hồi tầm mắt.
"Bạch Ngưng Băng, ngươi hãy chủ động rời khỏi vòng thi đấu này đi, chúng ta sẽ giữ lại tính mạng cho ngươi."
"Không sai, nếu ngươi biết điều, chúng ta cũng không ngại rủ lòng từ bi, tha cho ngươi một con đường sống."
"Cổ sư Bạch gia trại các ngươi đã bị chúng ta làm thịt gần hết. Những người còn lại cũng bị chúng ta ngăn cản. Bạch Ngưng Băng, ngươi đừng hy vọng viện binh sẽ đến. Bọn chúng sẽ không đến được đâu."
Đám cổ sư xung quanh liên tục lên tiếng, hòng lung lay ý chí của hắn.
Nhưng Bạch Ngưng Băng lại hoàn toàn không để mấy lời này trong lòng.
Hắn vừa ngưng kết ra băng nhận, vừa vuốt ve lưỡi băng sắc lạnh, vừa nói:
"Một đám chuột con mà cũng dám hống hách trước mặt voi. Bọn ngươi mà cũng đòi vây giết ta? Ha ha, vậy thì cả đám cùng lên một lượt đi."
Hắn nói, ánh mắt lại chẳng thèm liếc nhìn đám người xung quanh.
Đám cổ sư tức giận, lập tức có người kêu gào:
"Ngươi quá cuồng vọng rồi!"
"Hừ, dám không để chúng ta vào mắt."
"Các huynh đệ cùng tiến lên, mỗi người một kích, mười Bạch Ngưng Băng cũng phải thịt nát xương tan."
Tuy nói vậy, nhưng trong số họ lại không một ai dám hành động lỗ mãng.
Mặc dù Bạch Ngưng Băng chỉ có một mình, nhưng khí thế kinh người khiến ai nấy đều khiếp sợ.
"Mọi người yên tâm đừng vội, đừng nghe Bạch Ngưng Băng xúi giục. Chúng ta chưa luyện tập qua, phối hợp sẽ không được ăn ý. Một khi ra tay cùng lúc, ngược lại sẽ khiến chúng ta hao tổn nghiêm trọng, để hắn chiếm được tiện nghi."
Hùng Lâm quát lớn.
"Vậy chúng ta ai ra tay trước?"
Xích Thành hỏi.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về ba người Thanh Thư, Hùng Lực cùng Hùng Kiêu Mạn.
Lang triều nguy hiểm nhưng cũng là kỳ ngộ. Dưới tác động của lang triều, sau khi Phương Chính lên tam chuyển, Hùng Lực, Hùng Kiêu Mạn cũng lần lượt lên tam chuyển.
Sau đó, Cổ Nguyệt bộ tộc cũng âm thầm thúc đẩy, Thanh Thư ngay sau đó không lâu cũng leo lên tam chuyển.
Đáng tiếc Xích Sơn và Mạc Nhan vẫn chưa thể đột phá cảnh giới này. Đặc biệt là Mạc Nhan, bởi vì cái chết của Mạc Bắc mà chịu đả kích nghiêm trọng, gần như không gượng dậy nổi.
Hiện tại, trước ánh mắt của mọi người, Hùng Kiêu Mạn lập tức bước ra một bước.
"Vậy thì để ta trước!"
Nàng nói, liền cất một tiếng huýt sáo dài, tiếng huýt sáo vừa dứt, một đàn thú từ đằng xa lao đến. Trong rừng cây, những bóng đen trùng trùng điệp điệp là hơn hai trăm con gấu đen.
Con gấu đen dẫn đầu có thân hình gấp đôi đồng loại, là một con bách thú vương.
Hùng Kiêu Mạn lên tam chuyển, Ngự Hùng Cổ trong tay nàng cũng được thăng lên tam chuyển, có thể nô dịch bách thú vương.
Đây chính là át chủ bài của Hùng Kiêu Mạn.
"Đại tỷ uy vũ!"
"Trời ơi, không nghĩ đến lại có nhiều gấu như vậy."
"Có những con gấu này, cộng thêm hơn trăm người chúng ta. Ha ha, lần này Bạch Ngưng Băng chết chắc rồi."
Đám cổ sư xung quanh kinh hô, người Hùng gia trại hưng phấn ra mặt, trong khi người Cổ Nguyệt bộ tộc sắc mặt lại có chút trầm trọng.
Tuy hiện tại hai nhà tạm liên minh để đối phó Bạch gia trại, nhưng Hùng gia trại lớn mạnh cũng là một sự uy hiếp đối với Cổ Nguyệt bộ tộc.
Bất quá, Cổ Nguyệt bộ tộc cũng không phải không có thiên tài. Thanh Thư ở đây là một, còn có một Phương Chính có thể so sánh với Bạch Ngưng Băng vẫn chưa ra mặt.
Bất kể thế nào, cổ sư Cổ Nguyệt bộ tộc vẫn tin rằng gia tộc mình không hề kém cạnh.
"Chẳng qua cũng chỉ là một đám súc sinh, không đáng bận tâm."
Bạch Ngưng Băng liếc nhìn đàn gấu, hừ lạnh một tiếng xem thường.
Cách đó không xa, tộc trưởng ba nhà và một đám trưởng lão đứng yên quan sát, không ai lên tiếng.
"Chỉ cần giết chết Bạch Ngưng Băng, sau đó lợi dụng Cổ Nguyệt bộ tộc, rất nhanh sẽ có thể chiếm được nguyên tuyền của Bạch gia trại. Chết tiệt, thật không biết vì sao nguyên tuyền lại bị hỏng, nếu không, ta thật không muốn mạo hiểm."
Hùng gia tộc trưởng âm thầm siết chặt hai tay.
"Hừ, bị ám toán. Muốn liên thủ đối phó ta sao? Haha, các ngươi đã coi thường Bạch Ngưng Băng quá rồi. Hãy chờ ở ��ó đi."
Gương mặt tộc trưởng Bạch gia trại vẫn âm trầm như nước, trong lòng bắt đầu có toan tính.
Cổ Nguyệt Bác lúc này lại vô cùng lo l���ng.
Cho tới hiện tại, dù là huynh đệ Phương gia hay Thiết Huyết Lãnh đều vẫn chưa hề xuất hiện.
Việc này khiến lão không còn tâm trí để quan tâm tới cuộc tỷ võ quan trọng không kém giữa ba gia tộc.
"Cổ Nguyệt Âm Hoang thể... nếu Phương Nguyên thật sự là thể chất này, nhất định phải bảo vệ hắn, dẫn hắn đến huyết hồ mộ địa."
Nghĩ đến đây, Cổ Nguyệt Bác âm thầm liếc mắt nhìn Thiết Nhược Nam bên cạnh.
Cô gái Thiết gia này, bối cảnh thâm sâu nhưng dù bị Cổ Nguyệt Bác giữ bên mình và phần nào khống chế, dường như nàng không hề lo lắng cho tình huống của mình. Nàng tin tưởng vào phụ thân.
Bây giờ nàng chỉ muốn tập trung tinh thần bắt cho bằng được Phương Nguyên.
Phương Nguyên rốt cuộc là tư chất gì, chỉ cần dùng tâm sức, chắc chắn sẽ kiểm tra ra được. Nếu thật sự là Thập Tuyệt thể, hắn chính là hiềm nghi lớn nhất.
***
"Chết tiệt!"
Lúc này, trong lòng đất, cả hai người Phương Nguyên và Phương Chính đều đồng thanh mắng trong lòng. Cả hai nằm sát trên lưng thiên lý địa lang chu, cố gắng không để bị nó làm rớt lại.
Ban đầu Phương Nguyên còn tưởng rằng với con đường mà Hoa Tửu Hành Giả mở ra, hắn sẽ dễ dàng thoát đi.
Nhưng tiệc vui lại chóng tàn. Chưa được bao lâu, thiên lý địa lang chu bắt đầu nổi điên lên.
Nó hấp thu nguyên khí trong không khí, chuyển hóa thành năng lượng để sử dụng. Đồng thời ba cặp chân như bánh xe, đào ra lối đi mới, dưới lòng đất rối tung lên.
Điều này khiến Phương Nguyên ngộ ra được một điều.
Con thiên lý địa lang chu này, dưới sự chỉ huy của Hoa Tửu Hành Giả, đã triển khai một trận kịch chiến với Cổ Nguyệt lão tổ.
Trong cuộc chiến, nó đã bị huyết cuồng cổ làm ô nhiễm.
Hoa Tửu Hành Giả dựa vào thiên lý địa lang chu để thoát thân, sau đó đào một bí động trong núi, sau khi lưu lại truyền thừa thì chết trong u uất.
Thiên lý địa lang chu mất đi chủ nhân, không bị khống chế, điên loạn chạy trở về đường hầm nó đã mở lúc trước.
Trước ngưỡng cửa cái chết, may mắn thay, chính nó đã tự phong ấn, rơi vào trạng thái ngủ say, giữ lại một tia sinh cơ.
Sau mấy trăm năm, huynh đệ Phương gia đến, đào mở kén đá, làm nó một lần nữa thức tỉnh. Nhưng do huyết cuồng cổ vẫn chưa được trừ tận gốc, một lát sau, nó lại nổi điên lên.
Hai người đang ở sâu trong lòng đất, chỉ dựa vào sức mạnh của cả hai, căn bản không thể thoát lên mặt đất, nhất định phải nhờ năng lực của thiên lý địa lang chu.
Thiên lý địa lang chu bắt đầu phát cuồng, càng lúc càng không tiếp nhận sự điều khiển. Phương Nguyên cũng không dám giao cho Phương Chính nữa, đành một mình cố gắng điều khiển nó.
Cả hai cưỡi trên thân thiên lý địa lang chu, phó mặc cho vận may của chính mình.
Nhưng cũng may, tần suất phát cuồng của thiên lý địa lang chu không cao. Phương Nguyên vẫn còn giữ lại được một ít năng lực khống chế nó.
Mặc dù trình độ khống chế càng lúc càng nhỏ, nhưng nhìn chung, hắn vẫn có thể định hướng chính xác. Hắn cố gắng làm cho nó hướng về phía mặt đất mà đi, nhưng đến địa điểm nào trên mặt đất thì không phải là việc hắn có thể nắm giữ.
Cho dù là Phương Chính biết trước tình huống này, hiện tại cũng thật sự lực bất tòng tâm. Thậm chí hắn còn không biết, liệu thiên lý địa lang chu có thể đưa hai người đến trước mặt Bạch Ngưng Băng như trong nguyên tác không.
"Chỉ hi vọng là chỉ số may mắn tăng thêm của ta không mất tác dụng vào ngay lúc này."
Phương Chính cảm thán từ tận đáy lòng. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên linh hồn Lạc Hành khao khát được nhìn thấy hệ thống đến vậy. Đáng tiếc ngay lúc này, hệ thống của hắn đang ở một nơi xa xôi nào đó.
***
Trên sườn núi, ba gia tộc vẫn đang tỷ võ.
Bạch Ngưng Băng áo trắng như tuyết, tay cầm băng nhận xông vào đàn gấu.
Hắn tùy ý chém giết, nhẹ nhàng thoăn thoắt, những đường kiếm tuyệt đẹp như đang khiêu vũ trên lằn ranh sinh tử.
Máu tươi theo lưỡi băng nhận vung ra, bay múa xung quanh. Ánh mặt trời ngả dần về tây, từng tia nắng cũng chuyển dần sang đỏ. Màu nắng chiều óng ánh, chiếu rọi lên từng giọt máu bay tán loạn trong không khí, bao phủ lấy thân hình thiếu niên đẹp như tranh vẽ.
Các cổ sư xung quanh thấy vậy, ào ào ra tay.
Bạch Ngưng Băng mặt không đổi sắc, chuyển hướng tấn công, lao vào đám người.
Hắn tả xung hữu đột, thế công lăng liệt, không gì cản nổi.
Rất nhiều cổ sư nhị chuyển không kịp tránh né, chết thảm dưới băng nhận của hắn.
"Đáng chết, không nghĩ đến lại biến thành ra nông nỗi này."
Sắc mặt Tộc trưởng Hùng gia trại như tro tàn.
Cổ Nguyệt Bác ngấp nghé muốn ra tay, lại bị Tộc trưởng Bạch gia trại cười lạnh ngăn lại.
"Cổ Nguyệt tộc trưởng, bất kỳ ai cũng không được nhúng tay. Ngươi nói không giữ lời, muốn vi phạm hiệp ước sao?"
Cổ Nguyệt Bác nheo mắt nói:
"Bạch Ngưng Băng chỉ là tam chuyển, không thể có sức chiến đấu khủng khiếp đến thế. Ngươi đang công khai gian lận đấy!"
"Gian lận? Ha ha, thành thật mà nói cho các ngươi biết, Bạch Ngưng Băng của tộc ta chính là Bắc Minh Băng Phách thể."
Tộc trưởng Bạch gia trại quát lớn.
"Cái gì? Thập Tuyệt thiên tư?"
Nhất thời, Cổ Nguyệt Bác và Tộc trưởng Hùng gia trại đều kinh ngạc.
"Báo! Khởi bẩm Tộc trưởng, đột nhiên phát sinh động đất bất ngờ, không rõ nguyên nhân, rất nhiều trúc lâu trong sơn trại bị sụp đổ, mặt đất phun trào huyết thủy, thương vong tuy không nhiều nhưng ai nấy đều hoảng loạn."
Một vị cổ sư của Cổ Nguyệt bộ tộc vội vàng chạy đến.
"Có chuyện như vậy sao?"
Sắc mặt Cổ Nguyệt Bác thay đổi.
Những dòng văn này được biên tập tỉ mỉ, thuộc về truyen.free.