(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 141: Nô lệ
Ba ngày sau.
Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà ửng đỏ trên nền trời xanh thẫm u buồn.
Trong một căn phòng làm bằng trúc, bóng tối mờ ảo được ánh nến vừa thắp lên xua đi.
Phương Chính ngồi bên bàn, nâng ly trà nóng vừa được rót lên nhấp một ngụm, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía người đang đứng bên cạnh.
Đó là một cô gái chỉ khoảng đôi mươi, mái tóc đen của nàng buông xõa, phủ xuống khuôn mặt có chút hốc hác.
Nàng mặc một bộ trang phục dài tay, dài quần, dù đơn giản nhưng không thể che lấp vóc dáng đầy đặn của nàng.
Dưới ánh nến vàng, làn da nhợt nhạt của nàng như phát sáng. Gương mặt quen thuộc có chút tiều tụy hiện ra trước mắt Phương Chính chính là Dược Hồng.
Phương Chính im lặng nhìn, trong lòng có chút cảm thán.
Trước đây, Dược Hồng thường khoác võ phục, lúc nào cũng toát lên vẻ bá đạo, ngang tàng, khiến người ta ít để ý đến vẻ ngoài nữ tính của nàng. Thực ra, nàng cũng được xem là một mỹ nhân trong phạm vi Thanh Mao Sơn, hay ít nhất là ở Cổ Nguyệt sơn trại.
Nghĩ đến đây, trong lòng Phương Chính không khỏi khẽ bật cười nhạo báng.
Nhưng như vậy thì thế nào, cuối cùng vẫn bị số mệnh trói buộc mà thôi. Không thoát ra được số mệnh, chung quy lại cũng chỉ là cọng cỏ ven đường. Phàm nhân như vậy, Cổ Sư cũng vậy, Cổ Tiên cũng vậy, ngay cả Tôn Giả cũng có khác biệt gì đâu. Cát bụi rồi cũng về với cát bụi, cho nên Phương Nguyên mới cầu vĩnh sinh. Mà ta, ta thật ra không mong muốn cao cả như vậy, rốt cuộc ta vẫn muốn sống một cách trọn vẹn nhất mà thôi. Còn cái gì là trọn vẹn thì... Ha ha.
Phương Chính cười thầm hai tiếng trong lòng, ngoài mặt vẫn như cũ đạm mạc nói với Dược Hồng.
Dược Hồng tỷ, ở đây chỉ có hai chúng ta, tỷ không cần phải câu nệ tiểu tiết, cứ ngồi xuống mà nói chuyện.
Dược Hồng chần chừ một chút rồi cũng gật đầu ngồi xuống.
Ta nghe tổ trưởng nói, Dược Nhạc muội muội đã... Nếu ta không bế môn, có lẽ đã có thể bảo vệ muội ấy, hoặc ít nhất là câu kéo thời gian chờ cứu viện.
Phương Chính nói, giọng hắn hơi nghẹn lại, hắn khẽ cúi mặt, nét bi thương thoáng hiện trên gương mặt.
Sống chết có số, Dược Nhạc ra đi cũng đành xem là số phận của muội ấy. Phương Chính, chàng không cần phải tự trách bản thân. Việc này không phải lỗi của chàng, cũng như chuyện của Tịnh Không. Chàng đừng nên tự trách mình quá.
Dược Hồng vội vàng an ủi Phương Chính.
Không, là lỗi của ta. Nếu ta không bốc đồng, đã không chạm mặt Bạch Ngưng Băng. Nếu ta tập trung tu hành, sớm ngày lên Tam Chuyển, ta đã cứu được nhiều đồng tộc.
Phương Chính hơi nâng giọng, giọng nói của hắn tràn ngập bi thương. Dưới ánh nến lờ mờ, Dược Hồng nhìn thấy một giọt lệ lăn dài trên má Phương Chính.
Nàng vội vàng đứng lên, tiến đến vỗ vai hắn an ủi.
Tại sao có thể là lỗi của chàng. Hai người Tịnh Không chết là vì Bạch Ngưng Băng ngang ngược càn rỡ, không coi minh ước ra gì. Hơn nữa cho dù không có chàng, hắn ta cũng sẽ đến khiêu chiến tổ trưởng, việc chạm mặt là không thể tránh khỏi.
Sóng Lang thú ba năm một lần, năm nào mà chẳng có người hy sinh. Việc này càng không thể trách chàng. Phương Chính, chàng hoàn toàn không có lỗi, cũng không ai có quyền đổ lỗi cho chàng.
Phương Chính sụt sịt một chút, vội vàng đưa tay lau nước mắt trên mặt.
Dược Hồng tỷ, đa tạ tỷ.
Đôi mắt hắn ngấn lệ, ngước nhìn nàng đầy cảm động.
Ta còn định đến an ủi tỷ, ngược lại vừa đến đã được tỷ an ủi.
Chàng gọi ta một tiếng tỷ, ta đương nhiên phải cố gắng bảo bọc chàng chứ.
Dược Hồng cười nhạt, ngồi xuống ghế bên cạnh Phương Chính.
Vậy ta có một việc muốn nhờ tỷ giúp, tỷ không ngại giúp ta chứ? Việc này ngoài tỷ ra, chẳng ai có thể giúp ta việc này.
Phương Chính nói, ánh mắt kiên định nhìn Dược Hồng.
Nàng bị hắn nhìn chằm chằm khiến nàng cảm thấy có chút thiếu tự nhiên, vô thức dời ánh mắt đi nơi khác, gật đầu nói.
Chỉ cần ta làm được ta tuyệt đối không từ chối.
Nếu vậy, làm phiền tỷ trở thành nô lệ của ta đi.
Phương Chính cười gằn, giọng trầm hẳn xuống mà nói.
Dược Hồng kinh ngạc nhìn lại, nhưng trước mặt nàng không biết tự lúc nào, một đám khói đen đã xuất hiện.
Đám khói này bám vào người nàng liền bắt đầu thâm nhập vào cơ thể nàng. Nàng hốt hoảng, vội vàng lùi ra xa, muốn tránh khỏi đám khói này. Nhưng cố xua thế nào nó vẫn cứ như cũ bám dính không buông.
Nàng cảm nhận được ý chí của mình đang bị một luồng ý chí khác không ngừng xua đuổi.
Dược Hồng hoảng sợ, đồng thời cũng giận dữ. Nàng trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm vào Phương Chính đang ngồi ở bên bàn.
Dưới ánh nến, gương mặt của Phương Chính như vừa r��c sáng, lại vừa ảm đạm.
Trên môi hắn khẽ cong lên ý cười, ánh mắt hắn lạnh băng, sắc lạnh nhìn về phía nàng một ánh nhìn lạnh thấu xương.
Ồ, ý chí cũng khá ngoan cường đấy chứ.
Hắn một tay chống cằm, kéo dài giọng điệu, ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo.
Hay là để ta kể ngươi nghe vài việc đi. Thật ra thì, hai người Cổ Nguyệt Hằng và Cổ Nguyệt Tịnh Không không phải chết dưới tay Bạch Ngưng Băng đâu. Nói thật thì, hai người bọn hắn chết là do ta. Ta chỉ là mượn tay Bạch Ngưng Băng, à không, là mượn chiêu thức của hắn để ra tay giết người.
Đáng tiếc là, kế hoạch ban đầu là giết cả bốn người các ngươi, nhưng giữa chừng có người cản trở cho nên chỉ thu được hai mạng.
Dược Hồng trợn trừng hai mắt, có chút không dám tin nhìn Phương Chính. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc kinh ngạc ấy, ý chí của Phương Chính thông qua đám khói đó đã thần tốc tiến quân, chiếm gần một nửa ý chí của nàng.
Hừm, vẫn còn chống trả được.
Phương Chính trầm ngâm, liền đứng lên tiến lại gần nàng.
Ngươi muốn cái gì?
Dược Hồng cảnh giác, vội vàng lùi lại. Nhưng Phương Chính đã nhanh hơn một bước, tóm lấy nàng, ghì chặt xuống.
Cô nam quả nữ ở chung một phòng, ngươi nghĩ ta sẽ làm gì?
Dược Hồng sợ hãi. Nàng chưa từng nhìn thấy vẻ mặt như hiện tại của Phương Chính, cũng chưa từng cảm nhận sức lực của hắn đáng sợ đến thế. Bây giờ bị hắn mạnh mẽ chế trụ, còn có gương mặt ác độc đang phóng đại trước mắt nàng.
Tất cả làm nàng sợ hãi, sợ hãi tột độ.
Nàng cắn răng, cố gắng ép bản thân bình tĩnh. Nàng biết, nếu bây giờ mình buông bỏ chống trả, bản thân sẽ rơi vào tình trạng vạn kiếp bất phục.
Phương Chính cười khẽ hai tiếng, một tay đè chặt hai tay nàng, tay còn lại nắm lấy áo của nàng.
Rẹt!
Hắn hơi dùng lực, xé toang áo nàng, lộ ra chiếc yếm đỏ bên trong.
Phương Chính ném mảnh vải qua một bên, nắm lấy chiếc yếm giật phăng.
Á!
Dược Hồng kêu lên một tiếng, ý chí nàng tan rã. Tâm trí nàng giờ đây đã hoàn toàn bị sợ hãi chiếm cứ, không còn sức phản kháng.
Ý chí của Phương Chính nắm lấy cơ hội, thần tốc tiến quân, thoáng ch���c đã thay thế cho ý chí của nàng. Đám khói đen bao lấy Dược Hồng cũng chớp mắt chui thẳng vào cơ thể nàng.
Thành công!
Phương Chính thở phào một hơi, buông Dược Hồng ra đứng lên.
Dược Hồng cũng ngồi dậy, nhưng lập tức quỳ xuống dưới chân Phương Chính như một thuộc hạ cung kính gặp chủ nhân.
Phương Chính không nhìn nàng, tiến đến bàn ngồi xuống, từ trong túi áo lấy ra một khối nguyên thạch, vừa nói, vừa hấp thu nó để khôi phục chân nguyên.
Mau mặc quần áo vào đi, sau đó theo ta đi gặp Thanh Thư. Ngoài ra, khi có người khác, cứ hành xử như trước đây.
Vâng, thưa chủ nhân.
Dược Hồng đáp, liền đứng lên đi thay quần áo.
Quả nhiên, dùng Nô lệ Cổ vẫn khiến ta an tâm hơn.
Phương Chính thầm nghĩ.
Kế hoạch hắn đưa ra để cứu hai người Thanh Thư và Dược Hồng chính là khiến họ trở thành nô lệ của hắn. Nói cách khác, chính là hạ Nô lệ Cổ lên người họ.
Nô lệ Cổ tương tự như Ngự Thú Cổ, chỉ khác ở chỗ Ngự Thú Cổ dùng để nô dịch thú vật, còn Nô lệ Cổ dùng để nô dịch con người.
Nô lệ Cổ là một bộ Cổ tr��ng từ Tam Chuyển đến Ngũ Chuyển, có thể nô dịch Cổ Sư có cấp bậc tương ứng hoặc thấp hơn.
Ví dụ như muốn nô dịch Cổ Sư Ngũ Chuyển cần ít nhất phải có Nô lệ Cổ Ngũ Chuyển, Cổ Sư Tứ Chuyển thì cần có Nô lệ Cổ Tứ Chuyển hoặc Nô lệ Cổ Ngũ Chuyển.
Thông thường, khi nô dịch một Cổ Sư Tứ Chuyển thì sẽ dùng Nô lệ Cổ Tứ Chuyển. Nếu dùng Nô lệ Cổ Tam Chuyển, hiệu quả kém là may mắn, thường là thất bại. Nhưng dùng Nô lệ Cổ Ngũ Chuyển thì hơi phí, có cảm giác như lấy dao mổ trâu để giết gà.
Hơn nữa, Nô lệ Cổ trân quý, cấp bậc càng cao lại càng trân quý. Không ai lại muốn dùng Nô lệ Cổ có cấp bậc cao hơn để nô dịch Cổ Sư có cấp bậc thấp hơn cả.
Nhưng Phương Chính thì khác.
Dược Hồng hiện tại là Cổ Sư Nhị Chuyển trung giai, chỉ cần Nô lệ Cổ Tam Chuyển là đủ. Nhưng Phương Chính lại dùng Nô lệ Cổ Tứ Chuyển, đây là một hành động lãng phí.
Nhưng ai bảo ta muốn bồi dưỡng họ cơ chứ. Nếu dùng Nô lệ Cổ Tam Chuyển, đợi đến lúc cả hai lên Tam Chuyển, tác dụng của nó sẽ giảm đi, lên Tứ Chuyển thì xem như vô dụng. Chẳng thà dùng Nô lệ Cổ Tứ Chuyển, đợi đến lúc họ lên được Tứ Chuyển, bản thân ta đã là Ngũ Chuyển, thậm chí Lục Chuyển. Đến lúc đó lại tính tiếp cũng không muộn.
Phương Chính nghĩ như vậy cho nên lúc mua, hắn đã trực tiếp mua Nô lệ Cổ Tứ Chuyển. Cho dù có phải hao tổn nhiều chân nguyên hơn đi n��a, hắn vẫn chấp nhận làm vậy.
Cẩn tắc vô ưu, lo xa cũng không thiệt.
Chờ đến lúc Dược Hồng thay quần áo xong, Phương Chính liền dẫn theo nàng đi tìm Thanh Thư.
Sau đó lại là một màn nói chuyện rồi tấn công bất ngờ. Nhưng so với Dược Hồng, ý chí của Thanh Thư rõ ràng mạnh hơn nhiều. Hơn nữa Phương Chính cũng không thể dùng cách đã đối phó Dược Hồng để đối phó Thanh Thư.
Thử tưởng tượng mà xem cảnh hắn đè Thanh Thư ra, chắc chắn sẽ hỏng mất.
Dù hắn từng là một "hủ nữ" chính hiệu, nhưng câu nói "chỉ thích xem, không thích tham gia" vẫn luôn đúng.
Nhưng cũng vì đã lường trước việc này cho nên hắn mới đi tìm Dược Hồng trước, còn dẫn theo nàng đến đây. Điều hắn không tiện làm, Dược Hồng chắc chắn sẽ làm được, thậm chí hiệu quả còn tốt hơn.
Sau một lúc vừa nói, vừa đánh, vừa dụ, Thanh Thư cuối cùng lại thất bại dưới chiêu cưỡng hôn của Dược Hồng.
Đối với kết quả này, bản thân Phương Chính cũng bất ngờ ngoài mong đợi.
Hắn ban đầu chỉ định để Dược Hồng sắc dụ thôi, ai biết nàng ta lại bạo gan đến mức đè Thanh Thư ra hôn đến nghẹt thở.
Nhưng cho dù quá trình có ra sao đi nữa, thì kết quả đúng như kế hoạch là đủ rồi, Phương Chính cũng chẳng rảnh để ý đến những tiểu tiết đó làm gì.
Nhưng mà, ngày tháng sau này chắc không phải là ta phải ăn "cơm chó" mỗi ngày đâu nhỉ?
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free và chỉ được đăng tải tại đây.