Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 134: Chung sống

Bầu trời đêm tối đen như mực, trên nền trời tối tăm không có lấy một vì sao.

Thanh Mao Sơn chìm trong bóng tối âm u.

Tiếng gió đêm lùa qua tán rừng xào xạc, mang theo tiếng điện lang gọi bầy văng vẳng vọng đến Cổ Nguyệt sơn trại.

Bên ngoài sơn trại lúc này đã dựng lên lớp rào chắn kiên cố, trong bóng tối, khó mà nhìn rõ chất liệu của chúng. Bên cạnh hàng rào là những đài quan sát cách nhau những khoảng nhất định. Mỗi đài đều được trang bị hai ngọn đuốc và có một cổ sư đứng canh gác.

Thời tiết dần chuyển sang mùa hạ, số lượng điện lang ngày một tăng, sơn trại đương nhiên phải tăng cường canh phòng. Không chỉ riêng Cổ Nguyệt bộ tộc, hai gia trại còn lại cũng xây dựng hàng rào tương tự.

Bên trong sơn trại lúc này yên ắng, hiện tại cũng đã qua nửa đêm, nhà nhà đều tắt đèn chìm vào giấc ngủ.

Trong căn phòng thuê tối đen, Phương Chính nửa nằm nửa ngồi trên giường, hai chân buông thõng xuống sàn trúc.

Trong bóng tối, đôi mắt của hắn như rực sáng, đăm đắm nhìn lên trần nhà.

Không biết qua bao lâu, Phương Chính đột nhiên ngồi bật dậy, khẽ nói:

“Dù thế nào đi nữa, sự thật rằng chúng ta đang chia sẻ chung một cơ thể là điều không thể thay đổi. Thay vì cứ mãi tranh cãi về trong sạch hay bẩn thỉu, chi bằng chúng ta bàn bạc xem nên giải quyết vấn đề này ra sao.”

“Cơ thể là của ta, ta đương nhiên phải lấy lại rồi.”

Y đáp lại, giọng điệu mang theo chút ngang ngược.

Hắn chậc lưỡi, nói:

“Ơn dưỡng dục lớn hơn ơn sinh thành. Ngươi tuy là chủ, nhưng ta mới là người chăm sóc thân thể này trong khoảng thời gian dài. Tính ra, thân thể này đáng lẽ phải thuộc về ta, chứ không phải kẻ vô trách nhiệm như ngươi.”

Nghe vậy, y lập tức hừ lạnh, nói:

“Vô trách nhiệm? Hừ. Nếu không nhờ có ta, ngươi nghĩ mình có thể hợp luyện thành Nguyệt Mang Cổ, Tứ Vị Tửu Trùng, và còn luyện chế thành công đôi Cổ Trùng đó sao? Ngươi cho rằng nhất tâm đa dụng là chuyện dễ dàng như tay trái vẽ tròn, tay phải vẽ vuông? Hay ngươi nghĩ đó là bản năng tự nhiên của mình? Ngươi cho mình là thiên tài học một biết mười sao? Bớt ảo tưởng lại đi!”

Y tạm dừng một hơi, lại nói tiếp:

“Ta thừa nhận là ngươi quả thật là một thiên tài. Chính ta cũng không ngờ là ngươi lại làm được nhất tâm tam dụng, bất quá thì đây cũng là giới hạn hiện tại của ngươi. Nếu thời gian qua không có ta hỗ trợ phía sau, ngươi căn bản không thể hoàn thành đến nhất tâm tứ dụng, ngũ dụng.”

Hắn im lặng không đáp.

Kỳ thực, vấn đề này đã từng khiến hắn phải suy nghĩ.

Bản thân hắn biết rõ mình làm đến nhất tâm tam dụng đã là cực hạn. Nhưng thời gian qua, hắn biết bản thân mình không chỉ dừng lại ở đó. Điển hình như việc hợp luyện Nguyệt Mang Cổ.

Trong quá trình đó, hắn phải phân tâm để duy trì ba Cổ Trùng này hợp lại với nhau, đây chính là nhất tâm tam dụng. Thế nhưng, việc hợp luyện không chỉ dừng lại ở đó; hắn còn phải phân tâm xem xét thời điểm thích hợp, rồi ném nguyên thạch vào vùng sáng hợp luyện.

Sự thật chứng minh, hắn không thể làm được điều đó; số lần thất bại trong việc hợp luyện này đã nhiều đến mức không đếm xuể. Thế nhưng, những lần thành công lại diễn ra vô cùng trơn tru, không hề có chút hồi hộp hay chật vật nào.

Chính điều đó đã khiến hắn cảm thấy bất ổn, và cũng là lần đầu tiên hắn bắt đầu suy xét về sự hiện diện của y. Mãi cho đến hôm nay, hắn xem như đã có được câu trả lời thỏa đáng.

Tuy nhiên, dù đúng như lời y nói và hắn cũng thừa nhận điều đó, nhưng tuyệt đối không có chuyện nhượng bộ.

Thân thể này, hắn chắc chắn sẽ trả lại cho y, nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ, càng không thể nhượng bộ để y hoàn toàn làm chủ.

Hắn trầm ngâm một lát, rồi mỉm cười đáp:

“À, vậy thì quả là phải cảm ơn ngươi rồi. Nhưng những việc đó là chỉ vì riêng ta ư? Không, đó là vì chúng ta, vì sự lớn mạnh chung của thân thể này.”

“Hơn nữa, nếu không có ta, ngươi nghĩ mình có thể đi được đến như hiện tại sao? Theo nguyên tác, ngươi bây giờ cao nhất cũng chỉ đạt đến Nhị Chuyển Cao Giai, trong khi hiện tại chúng ta đã là Nhị Chuyển Đỉnh Phong, ta thậm chí còn chuẩn bị đột phá Tam Chuyển đây.”

“Không có ta, cơ thể này mạnh mẽ được như hiện tại sao? Cổ Trùng phong phú được như vậy sao? Thậm chí còn tự tạo được hai Cổ Trùng, luyện chế thành công chúng. Nếu khoảng thời gian qua không có bốn Cổ Trùng này, ngươi nghĩ bản thân có thể nhẹ nhàng tiến tới hiện tại sao?”

“Không có ta, giờ đây ngươi vẫn còn bị Phương Nguyên giẫm đạp, vẫn là một tiểu tử chỉ biết bám theo tổ trưởng Thanh Thư, chưa thể trưởng thành. Tất cả những gì ngươi có được hiện tại, chẳng phải đều là nhờ ta mang lại sao? Ngay cả chân nguyên của ngươi hiện tại cũng có được nhờ ta.”

Lần này đến lượt y phải im lặng.

Tất cả những gì hắn nói y đều không thể phản bác. Dù cho là những thứ đó có được nhờ hệ thống, nhưng y không thể không thừa nhận rằng hệ thống chỉ là công cụ hỗ trợ, còn kẻ chân chính đạt được chúng là nhờ nỗ lực của hắn.

Thân thể mạnh mẽ là do hắn luyện tập; hệ thống cho Cổ Trùng thì hắn cũng phải tự mình tu hành. Cảnh giới cũng là hắn kiên trì ôn dưỡng không khiếu. Cổ Trùng hắn cũng tự tay luyện chế. Cổ phương là do hắn tự mình tìm ra ý tưởng; nếu không có ý tưởng định hình cụ thể, chức năng suy luận của hệ thống chính là đồ bỏ đi. Tất cả những thứ này đều do hắn một mình gánh vác; y căn bản chỉ hỗ trợ việc sử dụng nguyên thạch và xem xét thời điểm trong quá trình luyện chế.

Thứ y cảm thấy cần hắn hơn hết, cũng chính là hệ thống Thiên Ngoại Chi Ma.

Tuy cả hai cùng ở trong một cơ thể, nhưng chỉ có hắn mới có thể ra lệnh cho hệ thống. Nói chính xác thì y chỉ có thể nhìn và nghe thấy nó, còn lại chẳng thể làm được gì.

Hệ thống là liên kết với linh hồn chứ không phải thể xác; không có hắn ở thì y cũng sẽ không có nó.

Nói đi nói lại, tổng kết lại một câu: y cần hắn, còn hắn chỉ cần cơ thể chứ không cần y. Nhưng bảo y quay về tình trạng như những năm qua thì quả là điều tuy���t đối không thể.

Hắn có tham vọng, y cũng có tham vọng. Nếu tham vọng của cả hai tương tự nhau, y quả thật có thể nhường. Dù sao thì, ngồi mát ăn bát vàng, ai mà chẳng thích.

Thế nhưng, tham vọng của cả hai lại khác xa nhau, thậm chí còn tồn tại một số điểm đối lập. Bởi vậy, căn bản là không thể nhường nhịn.

“Vậy thì nên phản bác thế nào đây?”

Y thầm nghĩ, đột nhiên cảm thấy mình thật sự đuối lý. Nói thật lòng, y thật sự thiếu trách nhiệm với cơ thể này, cho nên hiện tại căn bản không nghĩ ra được gì cả.

Nhưng ngay lúc này, hệ thống đột ngột xuất hiện, cứu y một bàn thua trông thấy.

Hệ thống hiện ra, vẫn im lặng như cũ, toàn bộ những gì nó muốn nói đều được thể hiện qua chữ viết.

Phương Chính liếc nhìn màn ảnh, thấy từng dòng chữ lần lượt hiện lên.

Giải pháp: Cả hai có thể cùng chung sống, cùng sử dụng cơ thể, chỉ cần thay phiên nhau điều khiển là được.

Trong thời gian một người điều khiển thân thể, người còn lại có thể tiến vào không gian do hệ thống tạo ra (tạm gọi là không gian linh mệnh), thông qua đó có thể giao tiếp, đồng thời quan sát những gì người điều khiển thân thể làm.

Để công bằng, một ngày có hai mươi bốn giờ, mỗi bên sẽ giữ quyền điều khiển cơ thể mười hai giờ, thay đổi vào lúc nửa đêm và giữa trưa. Thời gian ngủ mỗi ngày bốn giờ, dựa theo thời gian sinh hoạt trước đây, vậy thì mỗi bên sẽ có trách nhiệm cho cơ thể nghỉ ngơi hai giờ.

Trong trường hợp một bên đang làm một việc gì đó quan trọng mà không thể tiến hành thay đổi, vậy thì bên đó có thể điều khiển cơ thể thêm mười hai giờ nếu có sự đồng ý của bên còn lại. Sau đó, bên còn lại sẽ được điều khiển cơ thể trong khoảng thời gian tương tự.

Phương Chính đọc xong, trầm ngâm một lúc. Sau đó, y khẽ gật đầu, nói:

“Đây quả thật là một giải pháp hoàn hảo cho trường hợp này. Dù sao cũng là chung một cơ thể, có thể quan sát hành động của đối phương nên cũng không cần phải lo lắng đối phương làm trái giao ước. Cách này còn đảm bảo hơn bất kỳ loại Cổ Trùng ước thúc giao ước nào.”

“Ta lại nghĩ ra một điểm tốt khác trong giải pháp này.”

Hắn tặc lưỡi nói:

“Phương hướng tu hành của ta và ngươi chắc chắn khác nhau; nếu cùng dùng cơ thể mà tu hành cho cả hai thì rõ ràng sẽ không có kết quả mong muốn. Nhưng nếu phân chia làm hai, vậy thì trong cùng một khoảng thời gian có thể cùng lúc tìm hiểu về việc tu hành của cả hai phương. Làm một được hai, chẳng phải chúng ta có thể cùng lúc chủ tu hai lưu phái sao?”

“Ngươi quả thật lúc nào cũng nghĩ sâu xa hơn ta.”

Y hoàn toàn đồng ý với việc này.

Bởi vì cùng chia sẻ hiểu biết với hắn, y cũng đã biết được con đường tu hành để vươn tới đỉnh cao.

Hắn không để ý lời khen của y, nói:

“Vậy thì tiếp theo, ta và ngươi hãy đưa ra những quy định. Thứ nhất là để thống nhất hành động, tránh người ngoài phát hiện. Thứ hai là để không làm ảnh hưởng đến lợi ích và mong muốn của người còn lại. Thứ ba là hỗ trợ, chia sẻ gánh nặng cho nhau. Trước tiên là về thời gian điều khiển cơ thể...”

“Vậy thì để ta nửa đầu ngày, ngươi nửa cuối ngày nhé. Phần lớn thời gian giao tiếp đều diễn ra vào nửa đầu ngày, mà ngươi lại không thích giao tiếp, chi bằng giao việc này cho ta.”

Y nêu ý kiến, hắn lập tức đồng ý.

Tiếp theo, cả hai lại đưa ra thêm một số ước định khác.

Ví như không được tùy tiện cứu người nếu không có sự đồng ý của người còn lại. Đây là để tránh y hành động như một vị thánh mẫu, đâm đầu vào chỗ chết còn đem phiền phức đến cho cả hai.

Song song đó là không được giết người bừa bãi, trừ phi gặp những việc liên quan đến sống chết hoặc vì lợi ích chung của cả hai. Đây là để hắn không đem thú tính bệnh hoạn của mình ra hại người.

Ngoài ra còn có một vài quy định cho các hoạt động thường ngày, điều này để tránh người ngoài nghi ngờ. Kiểu tính cách sáng nắng chiều mưa tối lâm râm ở chỗ của hắn thì bình thường, nhưng ở đây lại là bất thường.

Người khác có thể không nghĩ đến chuyện một xác hai hồn, không biết về phân liệt nhân cách hay đa nhân cách. Tuy nhiên, rất có khả năng bị cho là tu hành đến tẩu hỏa nhập ma, bị đả kích đến phát điên chẳng hạn.

“Quan trọng nhất là lời nói và tính cách. Dù sao thì thói quen chắc là không khác nhau, quá trình trưởng thành chúng ta đã ở cùng nhau rồi nên không cần lo lắng.”

“Cho nên sau này cứ làm một khúc gỗ là được. Hạn chế lời nói đến mức thấp nhất, làm mặt lạnh không thể hiện cảm xúc. Như vậy sẽ không bị chú ý. Vừa hay có thể dùng việc lần này làm nguyên nhân cho sự thay đổi.”

Hắn ban đầu định thay đổi thành lạnh lùng xa cách, sát phạt quyết đoán, nói giết là giết. Hình tượng này sẽ phù hợp hơn với những hành động trong khoảng thời gian tiếp theo ở sơn trại.

Thứ ba là để thể hiện đây là động lực khiến hắn vươn lên Tam Chuyển trong thời gian ngắn nhất có thể. Như vậy, trong ba ngày tiếp theo dù hắn có đạt đến Tam Chuyển thì tộc nhân, gia lão đều có thể dễ dàng chấp nhận.

Cho nên dù hiện tại Phương Chính có thay đổi tính cách ra sao, người ngoài cũng sẽ không cảm thấy khó hiểu. Đây liền trở thành thời cơ hoàn hảo để y thực sự bước ra ánh sáng.

Hắn ban đầu cũng đã nhìn đến việc này, cho nên mới để y thỏa sức bùng phát cảm xúc trước mặt người khác, bao gồm cả Phương Nguyên.

Với một người nguyện ý tự sát khi đồng đội chết thì có thay đổi thế nào cũng là điều hết sức bình thường. Hơn nữa, sự bi thương bất lực đó là thật; cho dù là Phương Nguyên cũng không thể không thừa nhận rằng Phương Chính thật sự bi thương từ tận tâm can.

Nhưng việc này, hắn sẽ không nói rõ với y. Và không chỉ việc này, rất nhiều việc khác hắn đều không nói ra, bao gồm cả giải pháp này cũng là hắn đưa ra thông qua hệ thống, chứ không phải do nó tốt bụng nêu ra.

“Còn một việc cuối cùng ta muốn nói với ngươi.”

Trước khi giao lại cơ thể cho y theo ước định, hắn lại nói:

“Ta thừa nhận bản thân mang trong lòng một đam mê giết chóc, nói là thú tính cũng không sai. Ta sẽ không bào chữa gì cho việc này, nhưng ta muốn hỏi ngươi. Ngươi cảm thấy chỉ có mình ta muốn giết người thôi sao? Ít nhất đối với Phương Nguyên, từ sau khi khai khiếu ta đã không còn muốn giết hắn, nhưng cái cảm giác đó vẫn còn tồn tại. Vậy ngươi nói xem, cảm giác đó đến từ đâu? Phương Chính, hành động của cơ thể là căn cứ theo ý chí mạnh nhất tại thời điểm đó, ngươi cảm thấy giữa ta và ngươi, ý chí của ai mạnh hơn đây? Câu trả lời đó ngươi cứ giữ lấy, ta đi trước đây.”

Căn phòng ngay lập tức chìm vào yên tĩnh.

Phương Chính ngồi trên giường, lẳng lặng cau mày.

Bản văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, tất cả quyền lợi đều thuộc về tác phẩm gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free