Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma - Chương 124: Cứu sói

Một cơn gió hạ thổi qua, lay động đám cỏ xanh mướt.

Ánh nắng chói chang, bầu trời trong xanh cao vời vợi, một đám mây trắng bồng bềnh trôi qua.

Trên một sườn núi nào đó.

Ba vị cổ sư đã trải qua ác chiến đang đối mặt với một con hào điện lang vừa xông tới.

Hơi thở tử thần đã phả thẳng vào mặt.

– Khốn kiếp, chân nguyên không đủ. Nếu có đến sáu thành, không, chỉ cần ba thành thôi thì cũng đâu đến nỗi bị nó dồn vào bước đường này!

Một vị cổ sư của Hùng Gia Trại nhìn hào điện lang với những bước chân thong dong tiếp cận, như mèo vờn chuột. Hắn hung hăng nhổ ra một búng máu.

– Phía trước là vách núi, đã không còn đường lui, phải làm sao bây giờ?

Một cổ sư Cổ Nguyệt Bộ Tộc sắc mặt tái nhợt.

– Còn có thể thế nào? Chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào viện binh thôi.

Đây là một cổ sư đến từ Bạch Gia Trại.

Ban đầu có ba tiểu tổ đến từ ba gia trại cùng hợp sức đối mặt với lang triều, nhưng đến lúc này lại chỉ còn trơ trọi ba người như thế này.

– Trông cậy vào viện binh không biết bao giờ mới tới, chi bằng liều mình đánh một trận!

Cổ sư Hùng Gia Trại nghiến răng.

– Thú vương đáng sợ là bởi cổ trùng ký sinh trên người nó. Ta có một con Cường Thủ Cổ, có thể cưỡng ép bắt cổ trùng trên người kẻ địch ra. Chỉ là cần phải duy trì liên tục, không thể nhúc nhích, trong lúc đó, hai người phải bảo vệ ta.

– Được!

Hai người kia liếc mắt nhìn nhau, đều đứng chắn trước mặt, tạm thời thay hắn ngăn cản con hào điện lang này.

Biết rõ hy vọng mong manh đến đáng thương, thế nhưng ai cũng sẽ không cam tâm chịu chết như thế này.

– Thành công thì có hy vọng sống! Trời cao phù hộ con!!!

Cổ sư Hùng Gia Trại mắt đầy vẻ dữ tợn, chầm chậm giơ tay phải lên.

Sống hay chết chính là đặt cược ở lúc này đây!

Ba người cùng con sói cũng không biết, trên vách núi ngay ở phía trên đầu họ có một thiếu niên tóc đen, áo bào đen viền đỏ đang đứng nhìn xuống.

– Cường Thủ Cổ ư? Nhớ không lầm thì gã Hùng Gia Trại đó tên là Hùng Chiên thì phải. Trong nguyên tác, con cổ trùng này rơi vào tay Bạch Ngưng Băng, khiến tiểu tổ Hùng Lực phải liều mạng giao chiến với hắn ta.

Thiếu niên tự nhủ, hắn không ai khác chính là Phương Chính.

– Không ngờ người chứng kiến cảnh này lại là ta chứ không phải Bạch Ngưng Băng. Nói ra thì tên Hùng Chiên này cũng thật là số chết. Trong nguyên tác hắn cũng gặp hào điện lang, cũng đường cùng dùng Cường Thủ Cổ... Đây có nên gọi là số mệnh không?

Phương Chính cảm thán trong lòng, liền ngồi xuống vách đá, quan sát tình cảnh bên dưới.

Hắn cũng chẳng có ý định giúp đỡ, cho dù trong ba người này có cả người của Cổ Nguyệt Bộ Tộc. Tuy Phương Chính không nhớ tên, nhưng hắn nhớ dường như người này từng là bạn học của hắn.

Dẫu cho người bị vây khốn lúc này có là Phương Nguyên, Phương Chính cũng chẳng buồn ra tay. Hắn không phải anh hùng, cũng chẳng rảnh mà bắt chước người khác làm anh hùng. Làm như vậy chỉ tổ tự rước phiền phức vào thân.

Dưới vách đá lúc này, những giây phút đấu tranh sinh tử cuối cùng đang diễn ra.

Hào điện lang sải bước thong dong, chầm chậm tiến đến.

Hai vị cổ sư mang nét mặt ngưng trọng đứng chắn ngay trước mặt nó.

Ở sau lưng họ, Hùng Chiên nửa ngồi xổm trên đất, tay trái nắm chặt cổ tay phải, hướng về phía hào điện lang đang đứng ở xa.

– Cường Thủ Cổ!

Hắn bỗng nhiên hét lớn một tiếng, chân nguyên trong cơ thể tuôn vào Cường Thủ Cổ.

Một lực hút vô hình lập tức bộc phát ra.

Tay phải Hùng Chiên co nắm chặt lại, hắn có ảo giác như mình đang nắm lấy một con cổ trùng.

Nhưng con cổ trùng này không ngừng vùng vẫy, không ngừng đấu sức với hắn.

Sức mạnh này cũng vô cùng mạnh mẽ, trọng tâm của cơ thể hắn đã rất thấp, nhưng nó vẫn khiến hắn thấy như mình cũng đang bị kéo lên phía trước.

– Xác suất thành công của Cường Thủ Cổ rất thấp, nhưng lần này nhất định phải thành công, bằng không thì lành ít dữ nhiều!

Hắn nghiến răng ken két, trên trán nổi gân xanh, gương mặt đầy vẻ dữ tợn, dốc hết sức lực mà chiến đấu.

Hùng Chiên đã không còn đường lui nữa.

Không thành công chính là chết!

Dưới kích thích của tử vong, hắn liều mình rót chân nguyên vào trong Cường Thủ Cổ.

Mà theo dòng chân nguyên rót vào, Cường Thủ Cổ sống nhờ trong lòng bàn tay phải cũng bộc phát ra lực hút càng mạnh mẽ hơn.

Hào điện lang cảm thấy không ổn, bắt đầu gào rú lên, đột nhiên phát động tấn công một cách điên cuồng.

Hai vị cổ sư phía trước khốn khổ ngăn chặn.

Ngay lúc Hùng Chiên cảm thấy thành công đã cận kề thì sắc mặt hắn chợt biến sắc.

– Chết tiệt! Chân nguyên không đủ!

Hắn phun ra một ngụm máu, khí sắc lập tức héo rũ, một khi bắt cổ thất bại thì sẽ phải chịu phản phệ, đây cũng chính là chỗ thiếu hụt của Cường Thủ Cổ.

– Mà chờ chút... Đây chẳng phải là một con hào điện lang sao?

Gràoooo!

Mất đi sự kiềm chế của Cường Thủ Cổ, hào điện lang há mồm gầm rú.

Cổ trùng cộng sinh bộc phát sức mạnh, khiến hàm răng nó lóe lên từng tia điện xẹt.

Dòng điện xanh thẳm bắt đầu tụ tập lại, cuối cùng bắn mạnh ra.

Dòng điện xông qua giữa hai vị cổ sư, bắn thẳng vào Hùng Chiên đang nửa ngồi xổm.

– Nguyệt Nghê Thường!

Đúng lúc này, một dải lụa màu lam bất ngờ xuất hiện, quấn quanh người ba cổ sư bên dưới. Tia điện đánh vào người Hùng Chiên lập tức bị lớp sương xuất hiện cùng tấm lụa màu lam cản lại.

Lớp sương hơi rung lên, liền bình ổn trở lại. Dòng điện do hào điện lang phóng ra cũng lập tức trở nên vô dụng.

Ba người cùng con sói giật mình, không hẹn mà cùng tròn mắt nhìn kẻ đang nhảy xuống từ vách đá.

Phương Chính sau khi ra tay bảo vệ ba người, cũng liền nhảy từ trên vách đá xuống. Khoảng cách mặc dù không gần, nhưng cũng vừa đủ để hắn an toàn tiếp đất.

Hắn nhảy xuống, đứng giữa ba người và hào điện lang.

– Cổ Nguyệt Phương Chính!

Cổ sư Cổ Nguyệt Bộ Tộc nhận ra Phương Chính liền kêu lên. Sắc mặt hắn ánh lên niềm vui khôn xiết.

– Phương Chính ở đây, vậy tiểu tổ của hắn cũng đang ở rất gần. Chúng ta được cứu rồi!

Hai người còn lại cũng vui mừng vô cùng. Dù sao thì tiểu tổ Thanh Thư cũng nổi tiếng là tinh anh trong số các tiểu tổ.

Vị trí trên bảng chiến công của tiểu tổ này trước nay thấp nhất cũng phải là thứ hai, nhưng gần như chỉ trong thoáng chốc đã lại vươn lên dẫn đầu. Số lượng hào điện lang chết dưới tay tiểu tổ này cũng đã sắp vượt qua số ngón tay.

– Ba người còn kiên trì được bao lâu?

Phương Chính lại không tỏ vẻ gì, chỉ hỏi họ trong khi ánh mắt vẫn không rời mắt khỏi con hào điện lang trước mặt.

– Chân nguyên của ta đã dùng hết, không thể tiếp tục.

Hùng Chiên lau vệt máu nơi khóe miệng, có chút khó xử nói.

– Ta có thể kiên trì thêm một chút!

– Ta cũng có thể kiên trì được một chốc.

Hai người còn lại nhanh miệng đáp.

– Vậy thì cùng ta cố gắng, tổ trưởng sẽ nhanh chóng đến đây.

Phương Chính đơn giản đáp, đồng thời ném cho Hùng Chiên một khối nguyên thạch.

– Ngươi tranh thủ thời gian hấp thu đi. Hiện tại ta không còn Sinh Cơ Diệp, không thể cấp cho ba người sử dụng.

Phương Chính vừa nói, vừa duy trì Nguyệt Nghê Thường chống đỡ dòng điện hào điện lang phóng ra.

Dòng điện này là công dụng của Điện Lưu Cổ. Điện Lưu Cổ là cổ trùng Nhất Chuyển, công kích của nó không thể phá vỡ được phòng ngự của Nhị Chuyển Nguyệt Nghê Thường. Tuy nhiên nếu cứ bị động phòng thủ, chân nguyên của Phương Chính cũng không đủ để duy trì.

– Ta vừa mới xảy ra chiến đấu, chân nguyên cũng không còn nhiều. Tiếp theo ta không thể tiếp tục duy trì phòng ngự, các ngươi hãy tự mình cẩn thận.

Phương Chính nói, liền không đợi ba người phản ứng đã trực tiếp hủy bỏ phòng ngự của Nguyệt Nghê Thường. Tiếp theo, bên chân hắn ẩn hiện một vòng sáng màu xanh lá. Đây là do Phương Chính đang thôi thúc Tam Bộ Phương Thảo.

Bước chân của Phương Chính đột nhiên trở nên nhanh chóng, chớp mắt đã xuất hiện ngay bên cạnh hào điện lang.

Đồng tử hào điện lang thoáng co rút, nó không ngờ Phương Chính lại đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh. Nó còn chưa kịp phản ứng, đã bị Phương Chính một cước đá thẳng vào mõm nó từ dưới lên.

Một cước toàn lực của Phương Chính khiến hào điện lang cũng phải hoa mắt. Nó rên lên, lắc lắc cái đầu. Nhưng tiếp theo, lại bị Phương Chính đấm một phát vào đầu.

Ba người kia nhìn xem có chút trợn mắt há hốc mồm. Họ có cảm giác Phương Chính giống như đang treo hào điện lang lên mà đánh. Tình cảnh này hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ sẽ là một trận kịch chiến trong lòng họ.

– Mạnh thật!

– Không hổ là đại lực sĩ Thanh Mao sơn, chỉ đơn thuần dựa vào nắm đấm đã có thể áp đảo được bách thú vương. Đây, phải nói là quái vật...

– Chủ yếu là dựa vào tốc độ di chuyển của hắn nhanh, nếu không cũng không làm được đến mức này.

Ba người cảm thán một phen.

– Tranh thủ thời gian hồi phục đi, Phương Chính đây là đang kéo dài thời gian cho chúng ta.

Hùng Chiên lúc này nói, dù cảm thấy khó chịu, nhưng trong lòng hắn quả thật đang sinh ra sự sùng bái Phương Chính.

Hai người kia lập tức gật đầu, tận lực cố gắng bình tĩnh lại.

Hào điện lang dù gì cũng là thú vương, không đời nào nó chịu để yên bị đánh như vậy. Đợi đến khi nó quen với di chuyển của Phương Chính, nó chắc chắn sẽ phản công được.

Quả nhiên, chỉ mới một thoáng, hào điện lang đã gầm rú giận dữ. Nó xoay người, đuôi sói quét mạnh, đánh vào người Phương Chính.

Phương Chính hai tay bảo hộ mặt, đạp chân lùi lại, tránh thoát cái đuôi đó của nó.

Hào điện lang cũng nhảy lùi lại, nó hơi hạ thấp phần thân trước xuống, trong miệng liên tục phát ra tiếng gầm gừ giận dữ, đôi đồng tử màu lam dữ tợn nhìn chằm chằm Phương Chính.

Nhưng ngay lúc này, ba người kia liền lao ra, thi triển thủ đoạn của mình tấn công hào điện lang.

Tuy không được bao lâu, nhưng ít ra Phương Chính đã cho họ chút thời gian thở dốc, ít ra bây giờ có thể chiến đấu trong chốc lát.

Phương Chính lui lại phía sau, bắt đầu sử dụng Nguyệt Mang Cổ tấn công.

Bốn người tuy chưa từng hợp tác, nhưng sau một lúc chiến đấu, ít nhiều cũng đã có được sự phối hợp ăn ý.

Khi ba người kia không trụ nổi, Phương Chính liền sẽ tiến lên làm chủ công, cho họ có thời gian thở dốc. Đợi họ thở dốc một hơi, lại cùng hắn thay đổi vị trí.

Rất nhanh, hào điện lang cả người vết thương. Nó giận dữ kêu gào, dòng điện nó phóng ra liên tục nhưng đều bị bốn người tránh thoát.

Grú...

Cuối cùng nó gần như chống đỡ không nổi nữa, liền ngửa cổ tru dài một tiếng.

– Không xong, nó đang gọi những con điện lang thường!

Ba người kia sắc mặt tối sầm. Bọn họ hiện tại đã không thể chiến đấu được bao lâu, nếu bị một bầy điện lang bao vây, không nghi ngờ gì nữa, đó là chờ chết.

Cả ba liếc mắt nhìn nhau, thấy trong mắt nhau ý nghĩ tương tự, liền nhìn về phía Phương Chính đang đứng sau lưng họ.

– Phương Chính, tiểu tổ của ngươi khi nào mới tới?

Cổ sư Bạch Gia Trại vừa hỏi vừa quay lại nhìn, nhưng ngay lập tức, một vầng trăng non màu lam đã lướt qua tầm mắt hắn.

– Phương Chính, ngươi vừa làm cái gì?

Hắn run rẩy hỏi, sau đó nhìn thấy gương mặt Phương Chính đang treo nụ cười chợt nhuộm đỏ, tiếp theo, mọi thứ liền trở nên tối đen, hắn chẳng còn thấy gì nữa.

Phương Chính nghiêng đầu cười, đôi mắt khép hờ, nhìn ba người đang đứng trước mặt từ từ ngã xuống. Phần đầu của cả ba bị chia làm hai mảnh, vết cắt ngang qua mắt. Khi cơ thể ngã xuống, phần đầu phía trên cũng liền rơi ra.

– Làm gì ư? Đương nhiên là giết người để cứu sói rồi!

Bản văn này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free